Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 9: Kiến trúc của quỷ

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:17:24 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 9: KIẾN TRÚC CỦA QUỶ**

Mùi vôi vữa mục nát trộn lẫn với hương nhang tàn và vị sắt chát chúa của máu vẫn còn lẩn khuất trong không gian chật hẹp dưới hầm mộ. Phi Vũ tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, lòng bàn tay anh run rẩy lướt qua những vết nứt li ti. Cơn đau sau gáy từ vết bớt hình nhện đỏ vẫn âm ỉ như có hàng nghìn mũi kim nung đỏ đâm vào da thịt, nhưng tâm trí anh lúc này lại tỉnh táo một cách lạ thường. Đó là sự tỉnh táo đầy cực đoan của một kẻ đang bị dồn vào đường cùng.

Linh Chi ngồi bệt dưới đất, đôi mắt âm dương vốn luôn mang vẻ sầu thảm lúc này lại lộ rõ sự mệt mỏi cùng cực. Sau lớp kính râm dày đặc, cô đang cố gắng điều tiết luồng linh lực hỗn loạn đang cuộn xoáy trong hốc mắt. Cụ Mười đứng đó, bóng dáng gầy guộc của ông đổ dài trên mặt đất theo ánh đèn pin lờ mờ, đôi mắt độc nhất nhìn chăm chăm vào những mảng tường phía trên, nơi những tấm gương vừa nổ tung.

“Vũ… anh có thấy không?” Linh Chi thều thào, ngón tay mảnh khảnh chỉ vào khoảng không trung tối mịt. “Khí đen… nó không tan đi. Nó đang chảy.”

Phi Vũ nheo mắt. Với tư cách là một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ, anh có một khả năng nhạy cảm đặc biệt với không gian. Khi nghe Linh Chi nói “chảy”, trong đầu anh lập tức hiện lên những sơ đồ mạch điện hoặc những đường ống dẫn nước ngầm. Anh đứng dậy, cầm lấy chiếc đèn pin từ tay Cụ Mười, quét một vòng quanh căn hầm.

“Cụ Mười, căn hầm này nằm ngay dưới Từ đường phải không?” Vũ khàn giọng hỏi.

Cụ Mười gật đầu chậm rãi, tiếng khớp cổ kêu răng rắc: “Dưới Từ đường và lan rộng sang cả khu nhà chính của ông Khang. Nó là ‘căn cốt’ của cả cái dinh thự này.”

Vũ bắt đầu di chuyển. Anh bước đi theo những nhịp đều đặn, miệng thầm đếm số bước. Một kiến trúc sư giỏi luôn có một chiếc thước đo nằm trong chính bước chân của mình. Anh đi từ góc Đông Bắc sang góc Tây Nam, rồi lại vòng qua trung tâm. Càng đi, chân mày anh càng nhíu chặt lại.

“Kỳ quái…” anh lầm bầm. “Tỷ lệ này… không đúng.”

Trong kiến trúc truyền thống Việt Nam, đặc biệt là những công trình có yếu tố tâm linh như nhà thờ họ hay đền đài, quy tắc đối xứng và “Tàng phong tụ khí” luôn được đặt lên hàng đầu. Nhà họ Trần giàu có, chắc chắn khi xây dựng đã phải mời những bậc thầy phong thủy giỏi nhất. Thế nhưng, căn hầm này lại là một sự sỉ nhục đối với mọi quy tắc ấy. Các bức tường không thẳng hàng, chúng lệch đi khoảng 3 đến 5 độ, tạo thành một sự xô lệch âm thầm nhưng đầy ác ý.

“Cụ Mười, cụ có bản vẽ cũ của ngôi nhà này không?”

Cụ Mười lắc đầu: “Lúc cụ đến đây, ngôi nhà đã thành hình thế này rồi. Chỉ biết rằng ông tổ họ Trần năm xưa đã tự mình giám sát thợ thi công. Những tay thợ xây sau khi hoàn thành ngôi nhà đều biến mất không dấu vết.”

Vũ hít một hơi thật sâu, cố nén cơn buồn nôn đang dâng lên. Anh quỳ xuống, dùng móng tay cào nhẹ vào lớp rêu mốc trên mặt sàn đá. Phía dưới lớp bùn đất bẩn thỉu, một đường rãnh nhỏ hiện ra. Anh dùng nước đóng chai còn sót lại trong túi lau sạch một khoảng diện tích rộng hơn.

Những đường rãnh lộ ra, được chạm khắc tinh vi và lấp đầy bằng một loại vật liệu sẫm màu, bóng loáng.

“Đây không phải là rãnh thoát nước.” Vũ nói, giọng anh run lên vì kinh hãi. “Nó là rãnh dẫn máu.”

Anh bắt đầu ghép nối các chi tiết trong đầu. Những bức tường lệch lạc, những hành lang u hồn dưới sàn kính mà họ vừa đi qua, và vị trí của các cây cột trụ. Trong đầu Phi Vũ, hình ảnh 3D của toàn bộ ngôi nhà bắt đầu tự động dựng lên, trong suốt và chồng chớp lên nhau. Anh thấy những dòng khí đen mà Linh Chi nhắc tới không phải chuyển động ngẫu nhiên, chúng đi theo một quỹ đạo cưỡng chế.

“Bát quái…” Vũ thầm thào, mắt anh dán vào các hướng chính. “Nhưng không phải Bát quái trấn trạch. Cụ Mười, ông tổ họ Trần không muốn bảo vệ dòng họ. Ông ta xây một cái bẫy.”

“Cậu nhìn ra cái gì rồi?” Cụ Mười bước tới, mùi nhang tàn trên người ông tỏa ra nồng nặc hơn.

Vũ rút một chiếc bút chì từ túi ngực, nhặt một mảnh vỡ của gương ban nãy và bắt đầu vẽ phác thảo ngay lên bức tường vôi trắng.

“Thông thường, Bát quái đồ với các cung Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài được sắp xếp để điều hòa âm dương, đẩy lùi tà khí từ bên ngoài. Vị trí Sinh khí phải nằm ở lối vào, trung cung phải thanh tịnh. Nhưng nhìn xem…”

Anh vạch một đường mạnh bạo. “Lối cửa chính của Từ đường nằm đúng vào vị trí cung Tử. Phòng ngủ của chú Khang nằm ở cung Tuyệt Mệnh. Và căn hầm này… nơi chúng ta đang đứng, chính là vị trí của Ngũ Quỷ.”

Linh Chi rùng mình, cô níu lấy áo Vũ: “Cung Ngũ Quỷ? Ý anh là… nơi này dùng để nuôi quỷ?”

“Không chỉ là nuôi.” Vũ nghiến răng, đôi mắt anh đỏ ngầu. “Đây là sơ đồ **’Bát Quái Ngược’**. Một kiến trúc cấm kỵ trong giới xây dựng bí truyền. Thay vì đẩy khí xấu ra ngoài, nó hút toàn bộ oán khí của đất và trời vào trong một điểm hội tụ duy nhất. Mọi sự đối xứng đều bị bẻ cong để tạo ra một lỗ đen về tâm linh.”

Anh chỉ vào bức vẽ phác thảo. Những đường nét nghệch ngoạc nhưng đầy chuẩn xác hiện lên hình ảnh một con nhện khổng lồ.

“Ngôi nhà này chính là thân thể của một con nhện. Các hành lang là chân, các căn phòng là tạng phủ. Và cái gầm sàn này, cái hầm mộ của cô Tuyết – Bà Chúa Không Mặt – chính là cái miệng của nó. Mọi con cháu dòng họ Trần sống trong ngôi nhà này, về thực chất, đang sống bên trong dạ dày của một con quái vật kiến trúc. Chúng ta đang bị tiêu hóa dần dần để chuyển hóa thành sự hưng thịnh và quyền lực cho kẻ nắm giữ lõi của Bát quái.”

Cụ Mười im lặng, gương mặt nhăn nheo của ông co rút lại. Ông không ngờ một chàng trai trẻ sống ở thời đại công nghệ như Vũ lại có thể nhận ra cái bẫy phong thủy thâm sâu này chỉ qua vài dấu vết.

“Và lõi của nó…” Cụ Mười mở lời, giọng khê đặc. “…chính là cái Huyết Ấn sau gáy cậu.”

Vũ rúng động. Anh quay lại nhìn mình qua một mảnh gương còn sót lại trên tường. Vết bớt hình nhện đỏ như đang mỉm cười.

“Nghĩa là…” Vũ cảm thấy cổ họng khô khốc. “Kiến trúc này cần một ‘pin’ năng lượng để vận hành. Và tôi… là viên pin đó?”

“Cũng đúng mà cũng không đúng.” Cụ Mười bước đến chỗ bức vẽ, ngón tay ông chạm vào cung Ly (Hỏa) nhưng ở sơ đồ này nó đã bị đảo ngược thành cung Khảm (Thủy). “Tổ tiên cậu đã giao kèo rằng, cứ mỗi chu kỳ 27 năm, ‘con nhện’ này phải được thay máu một lần. Máu phải là máu của kẻ thừa kế mang Huyết Ấn. Bà Chúa Không Mặt bị nhốt dưới cột móng không phải để giữ của, mà để làm ‘động cơ’ oán hận vận hành cái Bát quái này. Bà ta càng hận, nhà họ Trần càng giàu. Và khi sự hận thù lên đến đỉnh điểm, bà ta sẽ nuốt chửng kẻ thừa kế để bắt đầu một vòng lặp mới.”

Linh Chi bỗng hét lên một tiếng nhỏ, cô ôm lấy đôi mắt đang rỉ máu: “Anh Vũ! Các bức tường… chúng đang thở!”

Vũ giật mình nhìn quanh. Dưới ánh đèn pin, những mảng tường gạch dường như đang phập phồng nhẹ nhàng. Tiếng mạch nước ngầm róc rách dưới rãnh dẫn máu bỗng chuyển thành tiếng ọc ọc của chất lỏng đặc quánh. Không khí trong hầm đặc lại, lạnh lẽo đến mức hơi thở của họ hóa thành sương trắng.

“Kiến trúc đã nhận diện được con mồi.” Cụ Mười gằn giọng, ông rút ra một xấp lá bùa vàng rực, nhanh tay dán vào bốn góc của căn hầm. “Bát Quái Ngược đang bắt đầu xoay. Chúng ta phải tìm ra điểm mù của nó để thoát ra trước khi các cánh cửa bị ‘niêm phong’ bởi oán khí.”

“Điểm mù nằm ở đâu?” Vũ hỏi, tay anh lướt nhanh trên sơ đồ anh vừa vẽ, não bộ hoạt động hết công suất để tính toán các vector của không gian.

“Trong mọi kiến trúc đều có một kẽ hở.” Vũ lẩm bẩm như tự nói với chính mình. “Ngay cả Bát Quái Ngược cũng không thể hoàn hảo. Nó cần một điểm xả áp lực.”

Anh chạy lại phía bức tường hướng Tây. Theo tính toán của anh, đó phải là cung Đoài, nhưng trong sơ đồ ngược này, nó là nơi sự mục nát bắt đầu. Anh dùng tay gõ mạnh vào từng viên gạch.

*Bộp. Bộp. Coong.*

“Đây rồi!”

Ở phía sau một lớp rêu xanh rì, có một khoảng tường âm thanh phát ra rỗng tuếch. Vũ dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh. Một viên gạch xô lệch, rồi cả mảng tường nhỏ đổ sụp xuống, tiết lộ một không gian tối đen như họng súng.

Mùi gỗ mục và mùi hương trầm ngào ngạt xộc thẳng vào mũi. Vũ cầm đèn pin soi vào. Đó là một gian phòng nhỏ, chỉ rộng chừng bốn mét vuông, nằm lọt thỏm giữa những bức tường dày đặc. Điều kinh khủng là, toàn bộ trần nhà, sàn nhà và các bức tường ở đây đều được khảm kín bằng những thẻ tre cũ nát.

Cụ Mười đi tới, sắc mặt ông biến đổi hẳn khi nhìn thấy những thẻ tre: “Đây là… danh sách hiến tế.”

Vũ cầm lấy một thẻ tre gần nhất. Trên đó khắc những dòng chữ nôm nguệch ngoạc: *Trần Phi Long – 27 tuổi – Ngày sinh… Ngày tử…*. Thẻ tiếp theo: *Trần Mạnh Hùng – 26 tuổi…*. Hàng trăm, hàng nghìn thẻ tre như vậy, bao phủ lấy căn phòng nhỏ hẹp. Mỗi cái tên là một sinh mạng của dòng họ Trần đã bị cái “dạ dày” kiến trúc này nuốt chửng qua nhiều đời.

“Đây là điểm xả oán.” Vũ rùng mình. “Toàn bộ oán khí của những người chết trước đó được giữ lại đây để làm mồi nhử cho ‘Bà Chúa’. Chú Khang đã biết chuyện này, nhưng ông ta vẫn muốn tiếp tục.”

Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của gian phòng đầy thẻ tre, một tiếng cười lảnh lót vang lên. Không phải tiếng hát ru, mà là một tiếng cười trịch thượng, ác hiểm.

“Phi Vũ… cháu giỏi lắm. Đến cả bí mật về Bát Quái Ngược cháu cũng tìm ra được.”

Từ phía sau những bức tường khảm thẻ tre, một bóng người chậm rãi bước ra. Là chú Khang. Nhưng nhìn ông ta bây giờ chẳng còn vẻ gì là vị trưởng tộc đạo mạo. Một bên mắt của ông ta sưng húp, chuyển sang màu tím đen, những đường gân xanh nổi lên trên cổ như những con giun đang bò dưới da. Trên tay ông ta cầm một chiếc tráp gỗ nhỏ đen bóng, tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương.

“Chú Khang?” Vũ hét lên, bản năng của anh mách bảo phải lùi lại. “Chú điên rồi! Chú đang giết chết cả dòng họ!”

“Giết?” Khang cười hộc hốc, đôi mắt ông ta ánh lên sự điên dại. “Ta đang giữ cho dòng họ này trường tồn! Cháu có biết nếu không có sự hy sinh của cháu, cái tập đoàn Trần Phi kia sẽ sụp đổ trong một đêm không? Tất cả tiền bạc, quyền lực, vinh hoa của nhà họ Trần đều nằm ở chỗ này!” Ông ta chỉ vào cái tráp gỗ. “Và hôm nay, cháu sẽ là người tiếp theo đóng góp linh hồn mình vào căn phòng thẻ tre này.”

Khang vừa dứt lời, ông ta mở nắp tráp gỗ. Một luồng oán khí màu đỏ sẫm như máu đặc phun ra, tạo thành hình dạng những sợi dây xích mảnh nhưng sắc lẹm, lao thẳng về phía Vũ.

“Tránh ra!” Cụ Mười quát lớn. Ông tung ra những lá bùa vàng, tạo thành một lá chắn ánh sáng yếu ớt chặn đứng những sợi dây xích đỏ. “Trần Vĩnh Khang! Ông đang dùng ‘Huyết Ngải’ để cưỡng cầu? Ông sẽ bị vạn quỷ cắn nuốt!”

“Ta đã chuẩn bị cho ngày này lâu rồi, cụ già khọm!” Khang gầm lên. “Bà Chúa không mặt không muốn chỉ mình Vũ. Bà ta muốn toàn bộ! Nhưng nếu ta dâng hiến Huyết Ấn ngay bây giờ, bà ta sẽ cho ta sự trường sinh!”

Căn hầm rung chuyển dữ dội hơn. Những bức tường không chỉ thở nữa, chúng bắt đầu nứt ra, và từ những kẽ nứt đó, những bàn tay người nhợt nhạt, khô héo thò ra, quờ quạng trong không trung. Đó là linh hồn của những kẻ có tên trên thẻ tre, những kẻ bị giam cầm trong kiến trúc quỷ dị này qua bao thế kỷ.

Linh Chi khụy xuống, máu từ đôi mắt cô chảy dài xuống má: “Anh Vũ… Bà ta… Bà ta đang ở dưới chân chúng ta!”

Vũ nhìn xuống. Sàn đá dưới chân anh bỗng nhiên trở nên trong suốt như mặt nước. Phía dưới đó, cách lớp đá mỏng manh, là một khuôn mặt phụ nữ phẳng lì, không mắt, không mũi, không miệng. “Bà Chúa Không Mặt” đang áp sát khuôn mặt đáng sợ đó vào gan bàn chân của Vũ, đôi tay trắng muốt với những bộ móng dài rỉ máu đang từ từ “thấm” xuyên qua đá để nắm lấy cổ chân anh.

Trong khoảnh khắc sinh tử, kiến thức kiến trúc của Vũ nảy ra một ý tưởng táo bạo. Nếu căn nhà này là một cơ thể sống, một cái Bát Quái Ngược, thì nó phải tuân theo nguyên lý của trọng lực và các điểm chịu lực.

“Cụ Mười! Cầm chân chú Khang cho cháu! Cháu phải phá hủy ‘Nhãn Quỷ’ của căn hầm này!” Vũ hét lên, anh không chạy trốn mà lao thẳng về phía cột trụ chính giữa căn phòng thẻ tre.

Đây là cây cột gỗ sưa đỏ nghìn năm, được bao bọc bởi những tấm bùa cổ bằng đồng. Vũ nhận ra, đây không chỉ là một cây cột chống nhà. Nó chính là “Trục Thế Giới” của ngôi mộ, điểm trung tâm mà toàn bộ Bát Quái Ngược xoay quanh. Nếu đập tan cái trục này, kiến trúc của quỷ sẽ mất đi sự thăng bằng.

“Chặn nó lại!” Khang rít lên, ra lệnh cho những sợi dây xích máu tấn công Vũ.

Cụ Mười hét lên một tiếng, ông dùng chính máu từ ngón tay mình vẽ một vòng tròn bảo vệ xung quanh Vũ, ngăn cản đòn tấn công của Khang. “Làm đi Vũ! Chỉ có cậu mới nhìn ra điểm yếu của nó!”

Vũ lao đến chân cột trụ. Anh không có búa, không có dụng cụ chuyên dụng. Nhưng anh có bộ kim bạc của Cụ Mười cho từ trước. Anh nhớ lại lời Cụ Mười: “Kim bạc này dẫn khí cực mạnh”.

Trong đầu Vũ, sơ đồ ngôi nhà bùng sáng lên. Anh xác định được ba điểm “Huyệt Đạo” trên thân cột, nơi các dòng khí đen hội tụ dày đặc nhất. Nếu đâm trúng những điểm này với một lực nén lớn từ linh hồn (thông qua Huyết Ấn), anh có thể tạo ra một cơn dư chấn kiến trúc.

Anh dồn hết toàn bộ sự đau đớn từ vết bớt sau gáy vào tay phải. Vết bớt nhện bỗng nhiên nóng rực, những cái chân của nó như đâm xuyên qua bả vai Vũ, truyền vào tay anh một luồng sức mạnh lạnh lẽo nhưng dữ dội.

“Vì cha tôi, vì tất cả những người đã chết ở đây!”

Vũ hét lớn, đâm mạnh ba cây kim bạc vào ba điểm tử huyệt trên cột gỗ sưa.

*RẮC… RẮC… BÙM!*

Một tiếng nổ chói tai phát ra từ lòng đất. Cây cột trụ chính nứt toác, từ bên trong, thay vì nhựa cây, một dòng máu đen đặc chảy ra như suối. Toàn bộ căn phòng thẻ tre bắt đầu sụp xuống. Những thẻ tre bay tứ tán như những chiếc lá khô bị cuốn trong bão.

Hệ quả của việc phá vỡ “Trục Thế Giới” là một thảm họa vật lý. Những bức tường của căn hầm bắt đầu đổ nghiêng. Bát Quái Ngược bị mất trọng tâm, thay vì hút oán khí vào trong, nó bắt đầu đẩy ra ngoài một cách không kiểm soát.

“KHÔNG!” Khang gào lên khi thấy chiếc tráp gỗ trong tay mình bốc cháy. “Bà Chúa! Cứu ta!”

Nhưng thực thể phía dưới sàn đá không cứu ông ta. Những bàn tay trắng muốt từ dưới sàn nhà thay vì bắt Vũ đã chuyển hướng, lao về phía Khang. Bà Chúa Không Mặt dường như cũng nhận ra kẻ thù thực sự là những kẻ đã sử dụng bà như một công cụ suốt hàng thế kỷ. Những sợi dây xích đỏ quay ngược lại quấn lấy cổ Khang, kéo mạnh ông ta xuống mặt sàn đang nứt vỡ.

“Vũ! Chi! Chạy mau!” Cụ Mười chộp lấy tay Linh Chi, đẩy cô về phía lỗ hổng trên tường mà Vũ vừa mở ra.

Vũ nhìn lại lần cuối. Trong đống đổ nát, anh thấy chú Khang đang tuyệt vọng cào cấu mặt đất trước khi bị lôi tuột vào lòng bóng tối dưới sàn nhà. Tiếng kêu la của ông ta bị nuốt chửng bởi tiếng đổ nát của những bức tường gạch.

Ba người họ lao qua khe hở, chạy thục mạng qua một hành lang hẹp đang dần bị vùi lấp. Vũ cảm thấy đất đá rơi xuống vai mình, bụi bẩn mịt mù che khuất tầm nhìn. Anh chỉ biết chạy theo trực giác của một kẻ hiểu rõ cấu trúc của sự diệt vong.

Họ thoát ra ngoài ngay khi phần Từ đường của nhà họ Trần đổ sụp xuống một nửa, tạo thành một cái hố sâu hoắm như miệng quỷ. Khói bụi mù mịt bao trùm làng Cổ Nguyệt. Ánh trăng máu phía trên cao như đang nhỏ xuống thứ ánh sáng đỏ quạch, chứng kiến sự sụp đổ của một đế chế kiến trúc tội lỗi.

Vũ ngã vật xuống bãi cỏ, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Anh nhìn lại ngôi nhà. Phần còn lại của nó vẫn đứng vững, nhưng hình thái đã thay đổi. Nó không còn là con nhện uy mãnh nữa, mà giống như một bộ xương mục nát bị bỏ lại trong đêm tối.

“Chúng ta… chúng ta thoát rồi sao?” Linh Chi nức nở, gương mặt cô đầy vết bùn đất và máu.

Cụ Mười đứng cạnh đó, im lặng nhìn vào đám đổ nát. Ông chậm rãi tháo chiếc kính mù, để lộ con mắt trái trống rỗng đang nhìn thẳng về phía đống gạch vụn nơi Từ đường tọa lạc.

“Cái lõi của kiến trúc đã vỡ.” Cụ nói, giọng mệt mỏi nhưng thanh thản. “Nhưng Vũ à, cậu chỉ mới đập tan cái lồng sắt thôi. Những con thú bên trong… chúng giờ đã được thả tự do rồi.”

Vũ nhìn xuống tay mình. Những chiếc kim bạc đã tan biến, nhưng vết bớt sau gáy anh lại đau nhói một cách lạ lùng. Anh sờ tay lên đó và rùng mình nhận ra: Vết bớt hình nhện đã mọc thêm cái chân thứ sáu. Nó đen hơn, sắc hơn và dường như đang bò dịch chuyển lên phía đỉnh đầu anh.

Kiến trúc của quỷ đã sụp đổ, nhưng bản thân Phi Vũ giờ đây lại trở thành nơi trú ngụ cuối cùng của thực thể tà ác đó.

Trong gió đêm, anh dường như nghe thấy tiếng thì thầm rùng rợn của “Bà Chúa Không Mặt” ngay sát bên tai mình:

“Cảm ơn vì đã giải phóng cho ta… đứa cháu ngoan của ta.”

***

Đêm đó, cả làng Cổ Nguyệt chìm trong sự xao động. Tiếng còi xe cảnh sát, xe cứu hỏa vang lên rền rĩ, cắt nát bầu không khí yên bình giả tạo của vùng quê. Cảnh sát Huy dẫn đầu đoàn người lao vào hiện trường, chỉ thấy một đống đổ nát của kiến trúc cổ và một cái hố không đáy mà theo kết quả giám định sau này là “sạt lở địa chất tự nhiên”.

Trần Vĩnh Khang được tuyên bố mất tích trong vụ tai nạn. Toàn bộ tài liệu, sổ sách và những vật phẩm tâm linh của gia tộc đều bị chôn vùi hoặc bị tiêu hủy trong đám cháy nảy sinh từ sự sụp đổ.

Nhưng với Phi Vũ, anh biết mọi chuyện không hề đơn giản là “mất tích”.

Trong căn nhà tạm của Cụ Mười ở bìa rừng, Vũ ngồi lặng lẽ trước một tờ bản vẽ mới. Anh không vẽ nhà, anh đang cố vẽ lại những đường dẫn oán khí mà anh nhìn thấy trong giấc mơ sau khi thoát ra từ hầm mộ.

“Tại sao nó lại mọc thêm chân, cụ Mười?” Vũ hỏi, đôi mắt anh hốc hác, phản chiếu ánh nến chập chờn.

Cụ Mười đang nhai trầu, đôi mắt ông đăm chiêu nhìn vào một chiếc bình gốm nhỏ trên bàn, nơi đang chứa mẩu máu đen mà Vũ nôn ra sau cuộc chiến: “Vì cậu đã phá hủy ‘ngôi nhà’ của nó. Giờ đây, cậu là cái ‘nhà’ duy nhất của lời nguyền. Cái Huyết Ấn đang đẩy nhanh quá trình ‘thăng hoa’ để Bà Chúa có thể nhập xác hoàn toàn vào đêm sinh nhật 27 tuổi của cậu.”

Vũ nắm chặt bút chì, lực tay mạnh đến mức làm gãy đôi chiếc bút. “Nghĩa là tôi chỉ còn lại vài tháng?”

“Mười ba ngày.” Cụ Mười sửa lại. “Ngày sinh nhật thứ 27 của cậu rơi vào đúng kỳ Nguyệt Thực tới đây. Đó là lúc Âm dương giao hòa, cũng là lúc Huyết Ấn hoàn thiện 8 cái chân. Lúc đó, cậu sẽ không còn là Phi Vũ nữa.”

Linh Chi bỗng bước vào từ gian bếp, trên tay cầm một chiếc khăn ấm. Cô đi lại gần Vũ, nhìn vào tấm bản vẽ đầy những hình thù quái dị của anh. “Anh Vũ, có cách nào… nếu chúng ta tìm ra gốc rễ thật sự của Bà Chúa trước khi bà ấy là ‘Bà Chúa’ không?”

Vũ ngước nhìn Linh Chi. Trong kiến trúc, có một khái niệm gọi là “Nền móng nguyên thủy”. Một công trình dù có được sửa đổi bao nhiêu lần, dấu vết của nền móng đầu tiên luôn là thứ xác định linh hồn của toàn bộ kiến trúc đó. Lời nguyền cũng vậy.

“Cụ Mười, người con gái tên Tuyết ấy… trước khi bị chôn sống làm ‘Thần giữ của’, bà ta là ai?” Vũ hỏi, giọng anh kiên định. “Có phải bà ta chính là người yêu của tổ tiên tôi, người đã bị chính kẻ mình yêu phản bội để đổi lấy tiền tài?”

Cụ Mười thở dài, luồng hơi thở mang theo mùi mục rữa của thời gian: “Truyền thuyết dòng họ cậu kể rằng, bà Tuyết vốn là một thầy pháp nữ phương xa, sở hữu đôi mắt thấu thị mọi kho báu dưới lòng đất. Tổ tiên cậu đã lừa tình, lừa nghĩa, lấy đi mọi bí mật của bà ta rồi mới đóng đinh bà ta vào cột móng. Bà ta không chỉ hận vì cái chết, mà hận vì sự phản bội của lòng người.”

Vũ gật đầu chậm rãi. Anh nhìn lại tấm bản vẽ. “Nếu trái tim bà ta bị đóng đinh tại Từ đường, vậy phần thể xác còn lại của bà ta được chôn ở đâu? Trong kiến trúc phong thủy của Bát Quái Ngược, linh hồn bị nhốt ở tâm, nhưng thể xác phải được chôn ở ‘Cửa Sinh’ để giữ cho lời nguyền được tái sinh liên tục.”

“Cửa Sinh…” Cụ Mười suy nghĩ một lúc, rồi đôi mắt già nua của ông chợt mở lớn. “Là khu vực Nghĩa trang treo của làng!”

Làng Cổ Nguyệt có một tập tục kỳ lạ: những người chết oan khuất hoặc chết không toàn thây thường được đặt trong những cỗ quan tài bằng đá, treo lơ lửng trên các vách núi phía sau làng, thay vì chôn dưới đất. Người làng tin rằng làm vậy để linh hồn họ gần mặt trời, nhanh chóng siêu thoát. Nhưng trong tay một kẻ tà kiến, đó là cách để “phơi” thể xác dưới linh khí trời đất, giữ cho oán niệm không bao giờ thối rữa.

Vũ đứng bật dậy. Anh biết mình phải làm gì. Anh không thể xây lại một ngôi nhà cho người sống, nhưng anh có thể xây một “ngôi nhà” cho người chết – một nơi để hóa giải hận thù.

“Chúng ta phải lên Nghĩa trang treo.” Vũ tuyên bố. “Trước khi đêm Nguyệt thực diễn ra.”

Đúng lúc đó, từ bên ngoài, một tiếng hú dài của một loài thú không xác định vang lên, lay chuyển cả cánh rừng già. Trên cửa sổ kính của căn nhà tạm, bụi bẩn bỗng nhiên kết lại thành những hình thù giống như những đường nét của Bát quái đồ, nhưng chúng liên tục thay đổi, vặn vẹo như đang chế nhạo quyết tâm của Phi Vũ.

Bát Quái Ngược của ngôi nhà họ Trần có thể đã sụp đổ về mặt vật chất, nhưng sơ đồ quỷ dị của nó đã khắc sâu vào tiềm thức của Vũ. Trên đường đi từ làng lên Nghĩa trang treo, Vũ nhìn những cái cây, những hòn đá, thậm chí là những đám mây, đều thấy chúng sắp xếp theo những tỷ lệ chết chóc của Bát Quái Ngược. Cả thế giới dường như đang biến thành một cái bẫy kiến trúc khổng lồ chống lại anh.

Linh Chi đi bên cạnh, đôi mắt cô luôn hướng về phía những bóng đen mờ ảo đang bám theo họ dọc con đường rừng. “Anh Vũ, có cái gì đó… chúng không phải là Bà Chúa. Chúng giống như những thợ xây ban nãy, những linh hồn không mặt mũi đang mang theo những thanh xà gỗ máu.”

“Chúng đang xây dựng.” Vũ lạnh lùng nói, tay anh sờ lên vết bớt đang cựa quậy sau gáy. “Chúng đang xây dựng một tế đàn vô hình trong không gian để đón chờ ngày Nguyệt thực. Bà Chúa không muốn nhập xác tôi một cách đơn thuần. Bà ta muốn thực hiện lại nghi thức kiến tế của năm xưa, nhưng ở quy mô lớn hơn.”

Hành trình tiến vào Nghĩa trang treo không chỉ là cuộc hành trình vào nơi tăm tối nhất của làng Cổ Nguyệt, mà còn là hành trình đi vào sâu thẳm tâm trí bị nguyền rủa của Phi Vũ. Với tài năng kiến trúc sư của mình, Vũ đang cố gắng tái thiết lại thực tại, tìm ra một kẽ hở giữa các chiều không gian mà tổ tiên anh đã dày công xây dựng để bẫy hậu duệ.

Trong ánh hoàng hôn cuối cùng còn sót lại, Nghĩa trang treo hiện ra trên vách núi cao sừng sững, những chiếc quan tài đá đen sì lơ lửng trong không trung bằng những sợi xích rỉ sét, nhìn từ xa chẳng khác nào những nốt nhạc u ám trên một khuông nhạc tử thần.

Và ngay giữa đỉnh cao nhất, một chiếc quan tài đá lớn hơn tất cả, được chạm khắc hình một người phụ nữ không mặt, đang nhẹ nhàng đung đưa trong gió, phát ra những tiếng kêu kít kít rùng rợn.

Phi Vũ dừng chân, anh hít một hơi sâu, mùi mục nát và oán hận dâng lên nồng nặc. Anh biết, bên trong chiếc quan tài kia, chính là đáp án cuối cùng cho lời nguyền đã đeo bám dòng họ anh suốt hàng trăm năm qua.

“Kiến trúc của quỷ…” Vũ lẩm bẩm, mắt anh ánh lên một tia quyết tuyệt. “Hôm nay, chính tay tôi sẽ phá bỏ nó hoàn toàn.”

Ở phía sau, bóng của Cụ Mười đổ dài, dường như ông cũng đang che giấu một bí mật cuối cùng liên quan đến việc xây dựng nên khu Nghĩa trang treo này. Cuộc chiến không chỉ nằm ở những lá bùa hay linh hồn, mà còn nằm ở cuộc đấu trí về sự sắp đặt của định mệnh qua các chiều không gian kiến trúc.

Đêm dần buông xuống, và mười ba ngày đếm ngược của Huyết Ấn chính thức bắt đầu chuyển động trong sự tĩnh lặng đáng sợ của rừng sâu. Vết bớt trên gáy Vũ khẽ nhúc nhích, một chiếc chân nhện thứ bảy đang bắt đầu thành hình, rỉ ra một giọt máu đen ngòm trên cổ áo anh.

Mọi chuyện chỉ mới thực sự bắt đầu tại nơi sự sống và cái chết được treo lơ lửng giữa trời cao.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8