Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 10: Nhật ký của người chết

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:18:11 | Lượt xem: 7

Sương mù ở làng Cổ Nguyệt không giống sương mù ở bất cứ đâu. Nó dày đặc, quánh lại như nhựa cây, mang theo vị mằn mặn của muối và mùi hăng hắc của đất ẩm lâu ngày không thấy ánh mặt trời. Khi Phi Vũ đặt chân lên những bậc đá rêu phong dẫn vào khu Nghĩa trang treo, anh cảm giác như mình đang bước xuyên qua một tấm màn ngăn cách giữa thực và ảo.

Tiếng xích sắt va vào nhau lanh lảnh trong gió lạnh. Cứ mỗi cơn gió lướt qua, hàng chục chiếc quan tài treo lơ lửng lại đung đưa, tạo nên một thứ âm thanh kẽo kẹt rùng rợn như tiếng xương cốt người già bị nghiền nát.

“Đừng nhìn lên trên quá nhiều,” giọng Cụ Mười trầm đục, âm u như phát ra từ dưới lòng đất. “Những cái xác trên kia không thích bị kẻ sống dòm ngó. Nhất là kẻ đang mang Huyết Ấn như cậu.”

Phi Vũ khựng lại, đôi mắt nheo lại dưới ánh đèn pin lờ mờ. Anh cảm nhận được sau gáy mình, vết bớt hình nhện đang bỏng rát. Cái chân thứ bảy vừa mới thành hình dường như đang cắm sâu những xúc tu li ti vào tủy sống anh, rút tỉa sinh lực để nuôi dưỡng sự hiện diện của nó.

Linh Chi đi sát bên cạnh anh, bàn tay cô run rẩy nắm lấy gấu áo Vũ. Dưới lớp kính râm sậm màu, đôi mắt âm dương của cô hẳn đang nhìn thấy những thứ mà Vũ không muốn hình dung.

“Anh Vũ…” Linh Chi thầm thì, giọng lạc đi. “Dưới những chiếc quan tài kia… có rất nhiều người đang đứng. Họ không có chân, họ chỉ… lơ lửng, và họ đang nhìn chúng ta.”

Phi Vũ nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Anh cố gắng vận dụng tư duy của một kiến trúc sư để giữ mình tỉnh táo. Anh nhìn vào kết cấu của Nghĩa trang treo. Đây là một kỳ công của sự tà ác. Các quan tài không treo ngẫu nhiên; chúng được xếp theo hình thù của một trận pháp khổng lồ, lấy tâm điểm là chiếc quan tài đá của “Bà Chúa Không Mặt” trên đỉnh cao nhất. Ánh sáng từ đèn pin quét qua một hốc đá khuất sau một thân cây cổ thụ khô héo. Ở đó có một túp lều nhỏ nửa chìm nửa nổi vào vách núi, vốn là nơi trú ẩn của những kẻ canh mộ ngày xưa.

“Đến rồi,” Cụ Mười dừng lại trước túp lều. “Trần Minh, trước khi chết, nó đã trốn ở đây suốt ba ngày. Nó nói nó tìm thấy thứ gì đó trong di cảo của ông nội các cậu để lại.”

Cánh cửa gỗ mục nát rên rỉ khi Phi Vũ đẩy vào. Bên trong, không khí nồng nặc mùi giấy cũ, mùi mốc và một mùi hương rất đặc trưng mà Vũ nhận ra ngay lập tức: mùi mực tàu trộn lẫn với máu. Trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp, một cuốn sổ tay bìa da màu đen nằm trơ trọi dưới lớp bụi mỏng.

Đó là nhật ký của Trần Minh.

Phi Vũ run rẩy cầm cuốn sổ lên. Anh và Trần Minh tuy không quá thân thiết, nhưng trong ký ức của anh, Minh là một người đầy tham vọng, lý trí và lạnh lùng. Vậy mà, khi lần giở những trang giấy đầu tiên, Vũ chỉ thấy một sự đổ vỡ kinh hoàng về mặt tinh thần.

*“Ngày 14 tháng 7…*
*Vết bớt mọc chân thứ tư. Nó đau hơn tất cả những gì bác sĩ đã mô tả về ung thư hay hoại tử. Tao cảm nhận được nó đang thở. Mỗi đêm, khi tao nhắm mắt, tao không thấy bóng tối. Tao thấy một căn hầm vôi trắng, và cô ta đứng đó. Cô ta không có mặt, Vũ ạ. Tao biết mày không tin, nhưng cô ta thực sự không có mặt. Chỉ là một vùng da trắng hếu, phẳng lì, nhưng tao biết cô ta đang cười nhạo tao.”*

Nét chữ của Minh lúc đầu rất nắn nót, nhưng càng về sau càng trở nên hỗn loạn, nguệch ngoạc như thể người viết đang bị co giật.

*“Ngày 20 tháng 7…*
*Tao đã nhầm. Lời nguyền không bắt đầu từ sự giàu sang của họ Trần. Sự giàu sang chỉ là mồi nhử. Chúng ta không phải là chủ nhân của khối tài sản này, chúng ta là gia súc được nuôi béo để chờ ngày tế lễ. Tao vừa phát hiện ra trong từ đường một hầm chứa những mảnh xương vỡ. Đó là xương của những đứa trẻ chết yểu trong họ mình suốt một thế kỷ qua. Không một ai trong dòng họ Trần được phép chết già. Cứ mỗi thế hệ, ‘Bà Chúa’ lại đòi nợ. Và lần này là tao.”*

Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh lật tiếp. Những trang giấy sau đó bị hoen ố bởi những vệt sẫm màu, có lẽ là máu khô hoặc nước mắt.

*“Ngày 25 tháng 7…*
*Chú Khang biết. Ông ta biết tất cả. Đêm qua tao thấy ông ta quỳ dưới gầm sàn từ đường, lầm rầm trò chuyện với những cái xác khâu miệng. Ông ta không cứu tao. Ông ta đang xin ‘Bà Chúa’ cho tao chết nhanh hơn để đổi lấy thêm mười năm hưng thịnh cho công ty. Đồ quỷ dữ! Ông ta đã bán đứng máu mủ của mình. Tao đã chạy trốn đến Nghĩa trang treo. Cụ Mười nói đây là nơi duy nhất ‘hơi thở’ của bà ta bị pha loãng bởi khí âm của vạn cổ. Nhưng tao biết, bà ta đang ở rất gần.”*

Đến trang này, nét chữ đột ngột to hơn, gạch sâu xuống mặt giấy như muốn xé toạc nó ra.

*“Vũ ơi, nếu mày đọc được cái này, hãy chạy đi! Đừng tìm cách hóa giải. Lời nguyền này được đan bện vào chính huyết quản của chúng ta. Cách duy nhất để kết thúc nó là giết chết toàn bộ những người mang họ Trần. Mày có hiểu không? Phải diệt môn!*
*Tao nghe thấy tiếng hát rồi. Bà ta đang ở trên xà nhà. Không, bà ta ở trong gương. Không… bà ta đang ở ngay sau gáy tao, dùng những ngón tay dài như chân nhện mà vuốt ve vết bớt.”*

Đột nhiên, Linh Chi thét lên một tiếng kinh hoàng. Phi Vũ giật mình làm rơi cuốn sổ. Anh quay sang thì thấy Linh Chi đang đứng sững sờ, đôi mắt âm dương của cô nhìn trân trân vào góc tối của túp lều.

“Bản thảo… bản thảo biến mất rồi!” cô lắp bắp.

Phi Vũ nhìn xuống đất. Cuốn nhật ký mà anh vừa đánh rơi đang tự lật trang dưới một cơn gió vô hình. Và rồi, trước mắt họ, những dòng chữ đen ngòm trên trang giấy bắt đầu nhòe đi, chảy ra như thể mực còn chưa kịp khô. Những vũng mực ấy tụ lại thành một hình thù kỳ dị trên nền đất bụi bặm: Một gương mặt phẳng lì, không mắt mũi.

“Nó đang ở đây,” Cụ Mười gằn giọng, bàn tay già nua rút ra một vốc gạo muối đã được trì chú, ném mạnh vào góc tối.

*Xoẹt!*

Một tiếng rít chói tai như tiếng mèo bị dẫm đuôi vang lên. Bóng tối ở góc túp lều co rúm lại, rồi một thực thể trắng hếu, dài loằng ngoằng lướt qua xà nhà, lao thẳng ra ngoài cửa.

“Đuổi theo!” Phi Vũ gào lên, bản năng của một kẻ sắp chết trỗi dậy. Anh biết nếu để mất dấu cái bóng đó, anh sẽ không bao giờ hiểu được những gì Minh chưa kịp viết hết.

Cả ba lao ra khỏi túp lều. Cảnh tượng bên ngoài giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Sương mù không còn màu trắng xám mà chuyển sang màu đỏ rực như máu dưới ánh trăng yếu ớt. Hàng nghìn chiếc quan tài treo lơ lửng đồng loạt rung lên bần bật. Tiếng xích sắt va chạm tạo thành một bản nhạc hỗn loạn, nhức óc.

Họ chạy dọc theo con đường mòn cheo leo trên vách đá. Cái bóng trắng phía trước di chuyển cực nhanh, nó không chạy mà trườn đi trên những sợi xích treo quan tài. Phi Vũ thấy nó dừng lại trên chiếc quan tài đá lớn nhất ở đỉnh cao nhất – chiếc quan tài của Bà Chúa Không Mặt.

Bên cạnh chiếc quan tài ấy, một bóng người đang đứng đợi. Dưới ánh trăng, khuôn mặt đạo mạo của Trần Vĩnh Khang hiện lên, nhưng đôi mắt ông ta đỏ ngầu, và miệng ông ta đang nở một nụ cười méo mó đến ghê người.

“Vũ đấy à?” Giọng chú Khang vang lên giữa tiếng gió hú. “Mày đến sớm hơn tao tưởng. Minh nó không chịu nổi nhiệt, nên nó phải đi trước. Còn mày, mày là một kiến trúc sư tài giỏi, mày nên hiểu giá trị của sự hy sinh này.”

“Ông đã làm gì anh Minh?” Phi Vũ hét lớn, tay siết chặt nắm đấm.

Trần Vĩnh Khang cười lớn, tiếng cười khô khốc. “Tao chỉ giúp nó hoàn thành nghĩa vụ. Mày biết tại sao nó chết mà bị khâu miệng không? Vì nó biết quá nhiều, và nó định kể cho mày nghe bí mật dưới gầm sàn từ đường. Bí mật về việc tại sao dòng họ ta giàu có nhưng không bao giờ có lấy một người đàn ông sống quá tuổi 40.”

Ông ta chỉ tay về phía chiếc quan tài đá. “Bà Chúa không cần mạng người bình thường. Bà ta cần những linh hồn có kiến thức, có tầm nhìn. Vũ ạ, cấu trúc ngôi nhà này, Nghĩa trang treo này, tất cả đều là một phần của bộ máy lọc máu. Mày chính là linh kiện cuối cùng để cỗ máy này hoạt động vĩnh cửu.”

Đột nhiên, cái chân nhện thứ bảy sau gáy Phi Vũ giật mạnh một cái. Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng anh. Phi Vũ ngã quỵ xuống đất, da thịt anh bắt đầu tím tái. Anh thấy tầm nhìn của mình mờ đi, và trong sự hỗn loạn của tri giác, những dòng nhật ký của Trần Minh lại hiện lên rành rọt trong đầu anh:

*“Kiến trúc không phải để ở, kiến trúc để giam cầm.”*

Phi Vũ nhìn vào sơ đồ của Nghĩa trang treo dưới góc độ của một chuyên gia. Anh nhận ra sự sắp xếp của các quan tài treo. Chúng không phải là trận pháp để trấn áp vong hồn. Không. Chúng là những “điểm nút trung chuyển lực hấp dẫn”. Tà khí từ hàng nghìn cái xác mục nát đang được dẫn truyền theo những sợi xích rỉ sét kia, hội tụ về phía chiếc quan tài đá, và từ đó, nó theo dòng không khí bị nén bởi vách núi đổ thẳng xuống làng Cổ Nguyệt, ngay chính giữa dinh thự họ Trần.

Đây là một nhà máy năng lượng oán hận khổng lồ!

“Cụ Mười… Linh Chi… lùi lại!” Vũ hét lên khi thấy những sợi xích sắt bắt đầu chuyển động như những con rắn sống, vươn về phía họ.

“Phi Vũ, con phải nhìn thấy lõi của nó!” Tiếng cụ Mười vang lên, nhưng dường như ông đang ở rất xa. “Nhật ký của Minh… trang cuối cùng… máu của kẻ kế thừa!”

Phi Vũ run rẩy với tay vào túi áo, cuốn nhật ký vẫn nằm đó. Anh cố sức mở trang cuối cùng mà anh chưa kịp đọc trong túp lều. Trang giấy trắng tinh, nhưng khi những giọt máu từ vết bớt sau gáy anh rơi xuống, các dòng chữ bắt đầu nổi lên đỏ thẫm.

*“Đừng phá hủy chiếc quan tài. Hãy phá hủy điểm tựa của nó. Phía dưới đáy chiếc quan tài đá có một mảnh phù điêu bằng xương người. Đó là trái tim của lời nguyền. Vũ, mày phải dùng máu của mình bôi lên đó để đảo ngược dòng chảy tà khí. Đừng sợ chết… vì đằng nào chúng ta cũng chết.”*

Đó là những lời trăng trối thực sự của Trần Minh. Một sự tỉnh ngộ đầy cay đắng trước lúc lâm chung.

Chú Khang nhận ra sự bất thường. Ông ta gào lên, ra lệnh cho cái bóng trắng – Bà Chúa Không Mặt – lao xuống kết liễu Phi Vũ. Thực thể ấy rít lên, những ngón tay dài dằng dặc đầy móng vuốt nhắm thẳng vào tim anh.

“Không được chạm vào anh ấy!” Linh Chi bất ngờ lao ra chắn trước mặt Vũ. Đôi mắt âm dương của cô rực sáng một màu tím dị thường. Một luồng sóng tâm linh mạnh mẽ phát ra từ cơ thể nhỏ bé của cô khiến thực thể trắng hếu khựng lại trong giây lát.

Nhân cơ hội đó, Phi Vũ dùng chút tàn lực cuối cùng, phóng về phía chiếc quan tài đá. Anh leo lên những sợi xích nóng bỏng, mặc kệ da tay bị xé rách bởi rỉ sắt và ma thuật hắc ám. Anh tiếp cận được đáy chiếc quan tài đá giữa tiếng gào thét của chú Khang.

Quả nhiên, ở đó có một miếng phù điêu chạm khắc hình nhện, được làm từ những mảnh xương trắng hếu và gắn chặt bằng thứ nhựa cây đen kịt.

Phi Vũ dùng bàn tay đẫm máu của mình áp chặt vào miếng phù điêu.

*OÀNG!*

Một tiếng nổ chấn động không gian. Toàn bộ khu Nghĩa trang treo rung chuyển như thể có động đất. Những sợi xích sắt đứt tung, khiến hàng loạt quan tài rơi xuống vực thẳm bên dưới, tan thành mây khói. Luồng tà khí đỏ rực vốn đang hội tụ về quan tài đá đột ngột bị bẻ ngoặt hướng, phản phệ ngược lại kẻ đang điều khiển nó.

Trần Vĩnh Khang gào thét khi luồng oán khí ấy xuyên qua người ông ta. Cơ thể ông ta héo tóp lại trong chớp mắt, hóa thành một đống xương khô rũ rượi rồi tan vào cát bụi. Thực thể trắng hếu – Bà Chúa Không Mặt – rú lên một tiếng bi ai rồi biến mất vào hư vô, bỏ lại một sự tĩnh lặng đến rợn người.

Phi Vũ ngã nhào xuống sàn đá, lồng ngực phập phồng. Anh nhìn lên gáy mình qua một mảnh gương vỡ trên mặt đất.

Vết bớt hình nhện đỏ không biến mất. Ngược lại, cái chân thứ bảy đã hoàn thiện hoàn toàn, cứng cáp và thẫm màu hơn trước. Những giọt máu trên tay anh cũng không ngừng chảy, nhưng chúng có màu đỏ tươi chứ không còn đen ngòm như trước.

Cụ Mười đi đến bên cạnh anh, hơi thở nặng nề: “Cậu đã tạm thời cắt đứt được ‘dây dẫn’, nhưng lời nguyền thì không dễ xóa bỏ như vậy. Chú Khang chỉ là một kẻ môi giới. Kẻ chủ mưu thực sự… vẫn còn ẩn nấp sâu hơn thế nhiều.”

Phi Vũ cầm cuốn nhật ký của Trần Minh trên tay. Những dòng chữ lúc này đang dần mờ đi, để lại một dòng chữ duy nhất ở trang bìa, viết bằng chính nét chữ của Minh, nhưng nhẹ nhàng hơn nhiều:

*“Cảm ơn vì đã nghe thấy tiếng kêu của tao.”*

Vũ nhắm mắt lại. Anh biết trận chiến này chỉ mới qua một chương. Mười ba ngày đếm ngược của anh giờ đây chỉ còn lại mười hai. Và nơi tiếp theo anh phải đến không phải là Nghĩa trang hay từ đường, mà là ký ức thực sự của người con gái bị chôn sống năm xưa – Tuyết.

Dưới vực sâu của Nghĩa trang treo, tiếng hát ru lại vang lên, nhưng lần này nó không ai oán mà mang theo một sự chờ đợi âm thầm.

“Chúng ta phải đi thôi,” Linh Chi đỡ anh dậy, đôi mắt cô u uẩn. “Bình minh sắp đến rồi, nhưng bóng tối của họ Trần thì vẫn còn đó.”

Phi Vũ đứng dậy, nhìn về hướng ngôi làng xa xăm đang chìm trong sương mù đỏ. Anh nắm chặt cuốn nhật ký – kỷ vật duy nhất còn sót lại của một linh hồn bị tha hóa nhưng đã tìm thấy sự chuộc lỗi. Cuộc chiến giành giật mạng sống và nhân tính của anh mới thực sự bước vào giai đoạn tàn khốc nhất.

Tiếng chuông từ đường làng Cổ Nguyệt xa xăm vọng lại, ngân vang như tiếng gõ vào quan tài của định mệnh. Chương 10 kết thúc bằng một sự im lặng đáng sợ, khi những bí mật lớn hơn bắt đầu lộ diện từ những dòng nhật ký của người chết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8