Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 11: Cảnh sát Huy nhập cuộc

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:19:09 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 11: CẢNH SÁT HUY NHẬP CUỘC**

Bình minh ở làng Cổ Nguyệt không mang đến cảm giác khởi đầu hay hy vọng. Nó chỉ là một lớp ánh sáng mỏng manh, xám ngoét như màu da người chết, cố ngoi lên từ phía sau những rặng núi mờ đục để chiếu rọi vào một bãi chiến trường hoang phàn. Sương muối bao phủ lên những mái ngói thâm nâu của từ đường họ Trần, thấm vào da thịt, mang theo hơi lạnh của những nấm mồ vừa bị xới tung.

Trần Phi Vũ đứng lặng im trước cổng dinh thự. Lồng ngực anh vẫn còn nhói lên sau từng đợt thở dốc. Sau lưng anh, Linh Chi ngồi bệt xuống một tảng đá rêu phong, đôi mắt âm dương vẫn còn chưa kịp thu lại vẻ sợ hãi tột độ, cứ ngơ ngẩn nhìn vào khoảng không. Vết bớt hình con nhện sau gáy Vũ vẫn đang tấy đỏ, chân thứ bảy của nó dường như đang len lỏi sâu hơn vào các sợi thần kinh, khiến một bên vai anh tê dại.

Tiếng chuông từ đường đã dứt, nhưng trong không gian dường như vẫn còn vương vãi dư âm của tiếng gào thét bi ai từ Bà Chúa Không Mặt. Toàn bộ khu nhà chính họ Trần giờ đây chỉ còn là một đống gạch vụn đen kịt. Cái chết của Trần Vĩnh Khang diễn ra quá nhanh và thảm khốc – một sự phản phệ của tham vọng, nơi kẻ thủ ác trở thành miếng mồi ngon cho chính thứ mà hắn hằng sùng bái.

“Vũ… chúng ta phải đi thôi.” – Giọng Linh Chi run rẩy. Cô bé run lên bần bật khi thấy những đốm lửa tàn vẫn còn lập lòe giữa đám tàn tro.

Phi Vũ chưa kịp trả lời thì một thanh âm khác đã xé toạc bầu không khí đặc quánh. Tiếng còi xe cảnh sát rền rĩ từ đầu làng vọng lại, xa rồi gần, dồn dập và đanh thép. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy liên tục, xé tan màn sương mù, chiếu lên những khuôn mặt thảng thốt của người dân làng Cổ Nguyệt đang rón rén bước ra khỏi cửa nhà sau một đêm kinh hoàng.

Chiếc xe bán tải chuyên dụng dừng khựng lại ngay trước lối vào từ đường. Một người đàn ông bước xuống, dáng người cao lớn, mặc chiếc áo khoác gió màu đen bụi bặm. Đó là Đặng Quốc Huy – đại úy thuộc phòng cảnh sát hình sự tỉnh, người đã âm thầm bám theo những vụ mất tích bí ẩn quanh dòng họ Trần suốt hai năm qua.

Huy rút điếu thuốc, nhưng không châm lửa. Đôi mắt anh ta sắc lạnh như dao cạo, đảo quanh một lượt từ đám đổ nát đến hai bóng người gầy gò đang đứng đó. Sau lưng Huy, một đội ngũ pháp y và cảnh sát cơ động nhanh chóng triển khai hàng rào phong tỏa.

“Trần Phi Vũ.” – Huy gọi tên anh bằng một giọng trầm khàn, thiếu kiên nhẫn. “Tôi không nghĩ lần gặp lại này của chúng ta lại ở trong hoàn cảnh rực rỡ thế này.”

Phi Vũ nheo mắt nhìn người cảnh sát. Anh biết Huy. Đó là kẻ duy nhất trong giới chức trách không chấp nhận những lời giải thích về ‘tà ma ngoại đạo’ hay ‘lời nguyền’. Đối với Huy, tất cả đều là tội phạm, và mỗi thi thể đều có một câu chuyện logic đằng sau nó.

“Đại úy Huy.” – Phi Vũ trả lời, giọng khô khốc. “Nếu anh đến đây để chữa cháy thì hơi muộn rồi.”

Huy bước qua vạch ngăn cách, tiến thẳng về phía đống đổ nát, nơi một vũng nước đen thối rữa và vài mảnh vụn áo vest của ông Khang còn sót lại. Anh ta cúi xuống, lấy chiếc bút bi gạt nhẹ những tàn tro đang bốc mùi tanh nồng đặc trưng.

“Chữa cháy không phải việc của tôi.” – Huy đứng thẳng dậy, quay sang nhìn thẳng vào mắt Phi Vũ. “Việc của tôi là tìm hiểu tại sao chú ruột của anh – người giàu nhất cái huyện này – lại bốc hơi trong vòng một đêm, và tại sao anh, một kiến trúc sư ở thành phố, lại xuất hiện ở đây với máu trên tay và một cô em họ trông như vừa đi từ cõi âm về?”

“Tôi không giết ông ta.” – Phi Vũ điềm tĩnh lạ thường, dù bên trong anh là một biển sóng dữ dội. “Gia đình tôi… có một loại bệnh di truyền. Một loại nợ máu mà khoa học của các anh không giải thích nổi.”

Huy bật cười, một tiếng cười khan đầy vẻ mỉa mai. Anh ta rút chiếc thẻ ngành ra như một lời nhắc nhở. “Bệnh di truyền? Loại bệnh nào khiến người ta tự khâu miệng mình bằng chỉ đỏ như anh họ Minh của anh? Hay loại bệnh nào khiến một dinh thự được xây dựng kiên cố như thế này sụp đổ mà không cần lấy một ký thuốc nổ?”

Huy bước vòng quanh Phi Vũ, mũi anh ta thính như chó săn, hít hà cái mùi không khí xung quanh. “Mùi diêm sinh, mùi mặn nồng của máu… và cả cái mùi gỗ mục của quan tài. Phi Vũ, tôi theo vụ này từ khi anh còn đang ngồi văn phòng vẽ bản thảo công trình. Mọi sự giàu sang bất thường của họ Trần này đều đi kèm với những báo cáo mất tích. Nhưng tối nay, mọi chuyện đã vượt mức ‘mất tích’ rồi. Đó là sự hủy diệt hàng loạt.”

Lúc này, một sĩ quan pháp y trẻ tuổi chạy lại, gương mặt xanh tái: “Báo cáo đại úy… chúng tôi tìm thấy lối vào hầm ngầm. Nhưng… anh cần phải vào xem. Có cái gì đó… nó không bình thường.”

Huy ném điếu thuốc chưa châm xuống đất, ra hiệu cho Phi Vũ: “Đi thôi. Anh là kiến trúc sư, chắc hẳn anh hiểu cấu trúc ngôi nhà này hơn ai hết. Đi giúp tôi giải thích ‘sự logic’ dưới đó xem nào.”

Dưới hầm ngầm của dinh thự họ Trần, không khí nặng nề đến mức khó thở. Ánh đèn pin của cảnh sát quét qua những bức tường đá nhầy nhụa thứ chất lỏng màu đen giống như hắc ín nhưng bốc mùi nôn mửa của nội tạng động vật chết lâu ngày. Huy sững người khi thấy dãy bài vị tổ tiên bị vỡ vụn, và đặc biệt là hệ thống rãnh dẫn máu hình chữ V ngược tỏa ra khắp sàn nhà.

“Nghi lễ?” – Huy lẩm bẩm. Bản năng của một cảnh sát kỳ cựu mách bảo anh rằng đây là một hiện trường giết người quy mô lớn nhưng được ngụy trang dưới hình thức tín giáo. “Họ đang làm gì ở đây? Buôn bán nội tạng? Hay một loại giáo phái cực đoan nào đó?”

Phi Vũ đứng sau lưng Huy, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những phù điêu xương người đang nứt toác dưới gầm sàn kính. Anh thầm nghĩ, nếu nói thật với Huy rằng đây là một cái bẫy ‘Bát Quái Ngược’ để nuôi dưỡng linh hồn Bà Chúa, Huy sẽ lập tức tống anh vào bệnh viện tâm thần hoặc tù giam.

“Đây là kiến trúc của quỷ, đại úy.” – Vũ lên tiếng, giọng vang vọng trong hầm tối. “Họ dùng phong thủy để giữ lấy tiền tài. Cái giá là máu của những người thừa kế. Trần Minh chết vì điều đó, chú Khang của tôi cố gắng trì hoãn nó bằng cách tế thần, và giờ đến lượt tôi.”

Huy quay lại, chiếu đèn pin thẳng vào mặt Phi Vũ. “Anh bớt nói mấy chuyện huyền bí đi. Anh nói họ dùng phong thủy để giữ tài lộc? Được thôi, vậy hãy giải thích cho tôi xem vũng nước thối ở phía kia là gì?”

Ánh đèn pin dừng lại ở nơi trước đó là vị trí đứng của ông Khang. Giờ đây chỉ còn là một lớp màng đen quánh, từ đó mọc ra những sợi lông tơ màu đỏ kì dị, trông giống như chân nhện đang mọc lên từ chính lớp thịt mục. Huy không kìm được một tiếng chửi thề. Anh ta đã thấy nhiều hiện trường thảm khốc, nhưng một cái xác tan biến thành thứ thực thể sinh học kỳ quái thế này thì quả thật nằm ngoài giáo trình tội phạm học.

Huy rút đôi găng tay cao su ra, đeo vào và định cúi xuống lấy mẫu chất lỏng.

“Đừng chạm vào!” – Phi Vũ hét lên, định lao tới ngăn cản nhưng bị một người cảnh sát cơ động đẩy lại.

“Anh biết cái gì đúng không?” – Huy dừng tay, đôi mắt nheo lại đầy nghi hoặc.

“Đó là oán khí tụ hình.” – Vũ nói một cách khẩn thiết. “Dòng họ tôi đã hiến tế một cô gái tên Tuyết từ đời cụ tổ. Những gì anh thấy không phải là hóa chất hay dịch phân hủy thường. Đó là sự nguyền rủa. Nếu anh chạm vào, anh sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo của con nhện đỏ.”

Huy im lặng hồi lâu. Anh nhìn xuống thứ chất lỏng đang nhấp nháy một sắc tím đen u tối dưới ánh đèn, rồi nhìn sang gương mặt nhợt nhạt của Phi Vũ. Trong thâm tâm, Huy bắt đầu cảm thấy sự lung lay. Những vụ án xảy ra tại làng Cổ Nguyệt suốt 10 năm qua đều kết thúc một cách chóng vánh vì không có dấu vết tội phạm thông thường, hoặc nạn nhân chết trong tư thế không thể thực hiện được theo sinh lý học.

Nhưng lòng kiêu hãnh của một người thực thi pháp luật không cho phép anh lùi bước trước những câu chuyện mà anh gọi là “mê tín dị đoan”.

“Tôi đã nghe đủ rồi.” – Huy đứng lên, gương mặt trở nên nghiêm nghị. “Trần Phi Vũ, tôi sẽ đưa anh về đồn để lấy lời khai chính thức. Mọi thứ anh nói, về lời nguyền hay sự hiến tế, đều cần phải có bằng chứng thực tế. Và cả cô bé Linh Chi kia nữa, tôi cần xác minh tư cách người giám hộ.”

Huy ra hiệu cho các cấp dưới. Hai cảnh sát tiến lại phía Phi Vũ, chuẩn bị tra còng số tám vào tay anh. Linh Chi ở phía sau kêu lên một tiếng thất thanh, đôi mắt cô bé chợt trợn trừng, nhìn về hướng góc tối nhất của hầm ngầm – nơi ánh đèn pin không rọi tới.

“Anh Vũ! Phía sau ông cảnh sát… nó… nó đang mỉm cười!”

Không khí trong hầm ngầm bỗng nhiên lạnh toát, nhiệt độ giảm xuống một cách cực đoan. Những người cảnh sát đứng xung quanh đều cảm nhận được một cơn gió buốt giá thổi thốc qua, dù nơi này kín mít như hầm mộ. Huy nhíu mày, bản năng sinh tồn trỗi dậy, anh xoay người lại theo phản xạ, tay đặt lên báng súng.

Nhưng không có ai cả. Chỉ có bóng tối sâu hun hút.

Tuy nhiên, trên vách tường đá, một bóng đen khổng lồ đang hiện ra. Đó không phải bóng của bất kỳ ai trong căn hầm này. Đó là bóng của một người phụ nữ không có gương mặt, với những dải tóc dài rũ xuống tận chân tường, đang quấn lấy cái bóng của Đại úy Huy trên vách đá.

Mọi người nín thở. Ánh đèn pin của lực lượng chức năng đồng loạt chập chờn như có kẻ đang bóp nghẹt dòng điện.

Huy nhìn cái bóng trên tường, đồng tử anh ta co rút lại. Với tư duy logic của mình, anh ta ngay lập tức tìm nguồn sáng tạo ra cái bóng đó để tìm ra kẻ ẩn nấp. Nhưng khi anh quay lại phía Phi Vũ, anh kinh hoàng nhận ra đèn pin trên tay mình và của cấp dưới đang rọi vào khoảng trống hoàn toàn, vậy mà cái bóng ấy vẫn sừng sững trên tường như một thực thể độc lập.

“Đừng cử động, Đại úy.” – Giọng Phi Vũ thấp hẳn xuống, đầy vẻ đe dọa. “Bà ta không muốn anh ở đây. Người ngoài dòng họ can thiệp vào nợ máu này đều sẽ không có kết cục tốt.”

Huy cảm thấy có thứ gì đó mềm mại như dải lụa vừa lướt qua gáy mình. Anh ta rùng mình, cơn lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng sự cứng đầu vẫn không mất đi. Anh rút súng ra, lên đạn cái “rắc”.

“Kẻ nào? Bước ra ngay! Đừng có giở trò ảo thuật rẻ tiền này ra đây!” – Huy hét lên vào bóng tối.

Đáp lại lời anh chỉ là một tiếng cười khẽ, u uất và xa xăm như tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục. Cái bóng trên tường bỗng dưng cử động. Đôi bàn tay bóng tối ấy vươn dài ra, quấn lấy cổ cái bóng của Huy.

“Ặc…” – Huy đột nhiên ôm lấy cổ mình, dù thực tế không có bàn tay nào chạm vào anh. Mặt anh đỏ gay, gân xanh nổi lên trên trán, hơi thở bị chặn đứng như thể có một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy thanh quản.

Những cảnh sát khác hoảng loạn, họ lao vào cứu cấp chỉ huy nhưng tay họ chỉ nắm được vào không khí quanh cổ Huy. Phi Vũ biết, nếu anh không can thiệp, Huy sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo của Bà Chúa Không Mặt ngay trước mặt đồng nghiệp của anh ta.

“Bà Tuyết! Dừng lại! Người này không liên quan!” – Phi Vũ gầm lên, bàn tay anh vô tình chạm vào vết bớt hình nhện sau gáy. Huyết Ấn bùng nổ một cơn đau thấu xương, truyền vào lòng bàn tay anh một thứ nhiệt lượng nóng rực.

Vũ lao đến, dùng lòng bàn tay đang đỏ rực oán khí áp mạnh vào bức tường đá – đúng ngay vị trí “cổ” của cái bóng đen kia.

*Xèo xèo!*

Một tiếng rít kinh hoàng vang lên, nghe như tiếng kim loại nung nóng nhúng vào nước lạnh. Cái bóng trên tường quằn quại rồi tan biến. Ánh đèn pin bật sáng trở lại ổn định. Huy ngã khụy xuống sàn, ho sặc sụa, hớp từng ngụm khí quý giá. Dấu vết lằn đỏ hiện rõ trên cổ anh, dù không ai chạm vào.

Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm. Những người cảnh sát trẻ đứng đó, bủn rủn chân tay, nhìn Phi Vũ như nhìn một con quái vật.

Huy lấy lại hơi thở, anh ngước lên nhìn Vũ. Sự tự tin của một đại úy cảnh sát đã bị lung lay dữ dội. Anh nhìn vệt cháy xém hình bàn tay trên bức tường đá kiên cố nơi Vũ vừa áp tay vào. Không có loại vật lý học nào giải thích được sức nóng phát ra từ một bàn tay trần mà lại đủ sức để nung cháy đá.

“Vừa rồi… là cái gì?” – Huy hỏi, giọng run run, cái tôi cứng nhắc của anh bắt đầu nứt vỡ.

“Đó là thực tế của làng Cổ Nguyệt.” – Phi Vũ thu tay về, dấu ấn nhện đỏ trên gáy dịu xuống nhưng anh biết cái chân thứ bảy đã chính thức ghim vào linh hồn mình. “Tôi nhắc lại, nếu anh muốn giữ mạng sống cho mình và cho cấp dưới, hãy đưa tất cả rời khỏi dinh thự này trước khi mặt trời lên hẳn. Ban ngày là thời gian Bà Chúa tạm rút đi, nhưng nếu bà ấy đã chấm dấu ai, người đó không thể thoát.”

Huy đứng dậy, anh nhìn xuống chiếc súng trên tay – thứ vũ khí từng cho anh cảm giác kiểm soát hoàn toàn thế giới này, giờ trông thật yếu ớt và vô dụng. Anh không phải là kẻ nhát gan, nhưng anh là người thông minh. Anh biết khi nào kẻ địch vượt quá khả năng đối phó của mình.

“Tôi không thể khép lại vụ án này đơn giản là do ma quỷ.” – Huy nhìn Vũ, đôi mắt giờ đây pha lẫn sự nể sợ và lòng trắc ẩn. “Nhưng… tôi sẽ đình chỉ việc điều tra trực tiếp vào từ đường trong vòng 24 giờ. Tôi cần báo cáo cấp trên về ‘sự cố rò rỉ hóa chất gây ảo giác’. Đó là cách duy nhất tôi giữ chân lực lượng hỗ trợ khác.”

Huy bước lại gần Vũ, nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe: “Nhưng đừng nghĩ là anh thoát. Tôi sẽ theo dõi anh. Nếu anh không hóa giải được cái thứ mà anh gọi là ‘lời nguyền’ này và để người dân làng gặp nguy hiểm, tôi sẽ quay lại, kể cả có phải cầm một khẩu súng bắn vào một cái bóng.”

Phi Vũ khẽ gật đầu: “Đó là thỏa thuận tốt nhất mà tôi có thể có lúc này.”

Lực lượng cảnh sát nhanh chóng rút ra ngoài, để lại hiện trường một lớp hàng rào phong tỏa cùng không ít sự hoang mang trong lòng mỗi người sĩ quan. Huy đứng ở cửa hầm, nhìn Phi Vũ và Linh Chi đang lặng lẽ quay trở lại phía tàn tro của từ đường.

Huy lấy ra cuốn sổ tay, gạch đi dòng chữ “nghi vấn tội phạm hình sự” và ghi đè lên đó bằng hai chữ viết tắt: “Tâm Linh”. Anh chợt nhớ ra trong kho tàng hồ sơ cũ của Sở cảnh sát có một ngăn tủ bụi bặm mang mã số 07, ghi về các vụ án không lời giải tại làng Cổ Nguyệt những năm 40 của thế kỷ trước.

Trong xe cảnh sát rời đi, Huy liên tục sờ tay lên dấu lằn trên cổ mình. Nó không chỉ đau, mà còn hơi ngứa… một cảm giác ngứa ran như có những chiếc chân nhện đang bò sát dưới lớp da.

Trong hầm ngầm, Phi Vũ nhìn theo bóng những chiếc xe khuất hẳn vào màn sương buổi sớm.

“Chúng ta thực sự còn 12 ngày sao, cụ Mười?” – Phi Vũ hỏi vào không trung.

Từ phía góc tối của gian hầm đổ nát, Cụ Mười bước ra, gương mặt nhăn nheo của cụ càng thêm héo úa dưới ánh sáng ban ngày. Một tay cụ chống chiếc gậy gỗ sưa đỏ, tay kia đang run rẩy cầm một nắm nhang tàn.

“Cậu đã thấy cái bóng của bà ấy trên cổ tay người cảnh sát kia chưa?” – Cụ Mười thều thào.

Phi Vũ sững người. Anh nhớ lại lúc nãy khi nhìn Huy, anh chỉ chú ý đến dấu lằn trên cổ.

“Không chỉ là cái bóng trên tường đâu,” cụ Mười ho khục khặc, ánh mắt mù lòa nhìn xuyên thấu qua đống gạch vụn. “Khi con nhện trên gáy cậu mọc chân, nó sẽ tìm kiếm những ‘máy chủ’ xung quanh để bám rễ. Cái anh cảnh sát đó… mang trên mình khí chất quá mạnh, quá thực tế. Bà Chúa rất thích những kẻ như vậy. Bà ta đã để lại một ‘hạt mầm’ trên người anh ta.”

Phi Vũ rùng mình. “Tại sao cụ không ngăn tôi cứu anh ta?”

“Vì anh ta là kẻ duy nhất có thể giúp cậu vào được thư viện lưu trữ cũ của huyện.” – Cụ Mười bước lại gần, bàn tay khô khốc như vỏ cây chạm vào trán Vũ. “Lời nguyền này khởi đầu từ một tội ác, nhưng nó được duy trì bằng những thỏa thuận bí mật bằng văn bản. Tổ tiên họ Trần không chỉ giết một cô gái, họ còn bán đi linh hồn của làng Cổ Nguyệt cho một tà thuật ngoại bang.”

Phi Vũ nhíu mày. “Ý cụ là… nhật ký của Trần Minh chưa nói hết sự thật?”

Cụ Mười lắc đầu, môi cụ run lên. “Cuốn nhật ký đó chỉ là mảnh ghép của một đứa trẻ. Sự thật nằm ở phía sau bức chân dung Bà Chúa trong từ đường… và ở cái hồ sơ mã số 07 mà người cảnh sát kia đang hướng tới. Định mệnh đã kéo anh ta vào cuộc chơi này. Cậu không thể đuổi anh ta đi được nữa.”

Gió buổi sáng thổi mạnh qua đống đổ nát, lật giở những trang giấy cháy dở của cuốn nhật ký Trần Minh đang nằm trên tay Phi Vũ. Những dòng chữ bị mờ lúc trước bỗng hiện rõ lên một cái tên mới, cái tên khiến cả Phi Vũ và Linh Chi đều lặng người:

*“Lê Thị Tuyết không phải là người duy nhất. Cô ấy chỉ là chìa khóa. Ổ khóa thực sự nằm ở Nghĩa trang của những người sống.”*

“Nghĩa trang của những người sống?” – Linh Chi lặp lại, đôi mắt âm dương của cô chợt nhìn thấy hàng ngàn những sợi chỉ đỏ đang bắt đầu mọc lên từ kẽ đá dưới chân họ, đan dệt thành một mạng nhện khổng lồ phủ lấy toàn bộ làng Cổ Nguyệt.

Lúc này, phía xa tại trụ sở huyện, Đại úy Huy vừa bước vào phòng lưu trữ hồ sơ cũ. Anh đứng trước chiếc tủ sắt rỉ sét mã số 07. Cảm giác ngứa ngáy trên cổ bỗng chốc tăng lên thành một cơn đau rát dữ dội. Khi anh nhìn vào chiếc gương soi treo ở góc phòng, Huy kinh hãi thấy dấu lằn đỏ trên cổ mình không hề mờ đi, mà đang uốn lượn, tụ lại thành hình dáng mờ ảo của một con nhện đang nằm phục dưới da.

Tiếng chuông điện thoại trên bàn Huy vang lên, tiếng động ấy dường như bị bóp méo, nghe như tiếng cười của một người phụ nữ không có gương mặt vang lên ngay bên tai anh.

Trận chiến thực sự không còn là bí mật của riêng họ Trần nữa. Lời nguyền đã tìm thấy một vật dẫn mới – một người đàn ông của công lý và logic. Và logic, đối với quỷ dữ, chính là rào cản mỏng manh nhất.

Phi Vũ đứng nhìn lên trời cao, mây xám đang kéo về đặc nghẹt. Mười hai ngày đếm ngược của anh giờ đây không còn đơn độc, nhưng gánh nặng trên vai dường như lại nhân đôi. Anh nắm chặt kim bạc trong tay, thầm hứa với chính mình: hoặc là chấm dứt tất cả tại thế hệ này, hoặc là để ngôi làng này cùng dòng họ Trần chìm sâu vào lòng đất mãi mãi.

“Chuẩn bị đi,” cụ Mười quay lưng bước đi, giọng nói mất hút vào bóng tối sâu thẳm của dinh thự. “Ngày thứ mười hai… Bà Chúa sẽ đến tìm kẻ nào tò mò nhất. Và đó không phải là cậu đâu, Vũ à.”

Trần Phi Vũ nhìn về hướng văn phòng của Huy ở xa xa, lòng trĩu nặng. Bóng tối của dòng họ Trần đã bắt đầu vươn vòi bạch tuộc ra khỏi ranh giới của làng Cổ Nguyệt, đe dọa nuốt chửng cả những kẻ đứng về phía ánh sáng.

Tiếng chuông báo tử từ trong linh hồn Vũ vang lên một nhịp nữa, thảng thốt và tuyệt vọng. Ngày thứ 12 đã bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8