Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 12: Mùi hương nhang tàn

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:19:52 | Lượt xem: 2

Tiếng mưa ở làng Cổ Nguyệt không giống bất cứ nơi nào khác. Nó không mang theo sự tươi mát của đất trời, mà lại sặc sụa mùi rêu mốc và vị sắt lạnh của máu. Trần Phi Vũ ngồi lặng lẽ trong căn phòng cũ ở gian chái phía Đông của dinh thự họ Trần, đôi mắt anh mệt mỏi nhìn qua ô cửa sổ mờ hơi nước. Chiếc đồng hồ quả lắc dưới sảnh già nua nện từng nhịp nặng nề, âm thanh ấy rơi vào hư không, khô khốc như tiếng bốc mộ giữa đêm thanh vắng.

Đột nhiên, một luồng mùi hương lạ len lỏi vào khứu giác anh.

Đó là mùi nhang tàn.

Thông thường, hương nhang mang lại sự thanh tịnh, nhưng mùi hương lúc này lại nồng nặc đến nghẹt thở. Nó mang theo sự cũ kỹ của những dải lụa thối rữa dưới hầm mộ, pha lẫn vị ngọt lịm lợm giọng của những xác hoa bị ép khô lâu ngày. Vết bớt hình con nhện sau gáy Phi Vũ chợt rần rần nóng lên. Từng cái chân nhện nhỏ li ti như những chiếc kim nung đỏ đâm sâu vào tủy sống, khiến anh run bắn người, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

“Vũ… cứu… Vũ…”

Một tiếng thì thầm mỏng manh như tơ trời vang lên từ phía bên ngoài hành lang gỗ. Âm thanh ấy không phải của Linh Chi, cũng chẳng phải giọng khàn đặc của cụ Mười. Nó thanh thoát nhưng chứa đựng nỗi đau khổ tận cùng, giống như tiếng vọng từ một thời đại đã mất.

Phi Vũ loạng choạng đứng dậy, bàn tay run rẩy chạm vào thanh kim bạc mà cụ Mười đã đưa cho. Anh biết đây là một cái bẫy. Kiến thức kiến trúc trong đầu anh gào thét rằng vào giờ Tý, khí âm tại dinh thự họ Trần sẽ tụ lại tại các “Tử huyệt” dọc theo lối đi hành lang. Thế nhưng, đôi chân anh dường như không còn nghe theo sự chỉ đạo của bộ não. Huyết ấn sau gáy đang làm chủ cơ thể anh, nó dẫn dắt anh bước ra khỏi phòng, băng qua những dãy hành lang dài dằng dặc, nơi bóng tối đặc quánh như đổ chì.

Mùi nhang tàn càng lúc càng đậm hơn. Nó dẫn anh về phía sau dãy từ đường, nơi có một cánh cửa gỗ sơn son thếp vàng đã bạc màu, phủ kín những dải bùa chú rách nát. Đây là lối vào “Cấm Uyển” – khu vườn mà từ nhỏ anh đã được dặn là không bao giờ được phép đặt chân tới.

“Kéttt…”

Cánh cửa tự động mở ra, rên rỉ một âm thanh rợn tóc gáy.

Hiện ra trước mắt Phi Vũ không phải là một khu vườn phong cảnh hữu tình, mà là một nghĩa địa thực vật kinh hoàng. Những tán cây tùng, cây bách cổ thụ vươn những cành khẳng khiu như những cánh tay người chết đang cố ngoi lên từ địa ngục để bấu víu lấy bầu trời xám xịt. Không một ngọn cỏ nào mọc nổi dưới mặt đất sỏi đá, chỉ có những sợi tơ trắng đục chằng chịt nối từ gốc cây này sang gốc cây kia, tạo thành một mạng nhện khổng lồ che khuất tầm nhìn.

Mùi nhang tàn xuất phát từ chính những gốc cây ấy. Phi Vũ nhìn kỹ và bàng hoàng nhận ra, trên mỗi thân cây đều được đóng vào một bát hương sành cũ kỹ. Khói hương nghi ngút tỏa ra từ những cây nhang không rõ ai thắp, màu khói đen ngòm, uốn lượn như những con rắn vô hình trong không trung.

Càng đi sâu vào khu vườn, nhiệt độ càng giảm xuống mức đóng băng. Phi Vũ thấy môi mình tím tái. Anh chợt dừng lại trước một hòn non bộ khổng lồ được xây bằng đá đen. Bố cục của hòn non bộ này khiến một kiến trúc sư như anh phải rùng mình: nó được tạc theo hình một người đàn bà đang quỳ lạy, nhưng phần đầu đã bị đục nát. Nước chảy ra từ những kẽ đá không phải màu trong suốt mà đỏ quạch, mùi tanh nồng nặc bốc lên.

“Địa thế ‘Mẫu Thân Trảm Thủ’…” Phi Vũ thảng thốt lẩm bẩm. Trong phong thủy tà môn, đây là trận đồ dùng để trấn áp oan hồn của những người phụ nữ chết oan khi mang thai, không cho linh hồn họ được siêu thoát để đi đầu thai, mà bắt họ phải ở lại để canh giữ long mạch.

Ngay lúc đó, những sợi chỉ đỏ từ lòng đất bắt đầu chồi lên, quấn chặt lấy cổ chân Phi Vũ. Anh ngã sụp xuống mặt đất lạnh lẽo. Vết bớt sau gáy giờ đây đã lộ ra hình hài rõ rệt nhất: con nhện đỏ đang phồng rộp lên, đôi mắt li ti của nó dường như đang mở ra để hòa cùng tần số với sự oán hận của khu vườn.

Từ trong làn sương khói của nhang tàn, một bóng người xuất hiện.

Bà ta mặc bộ áo dài trắng cũ kỹ của phụ nữ Bắc Bộ xưa, đôi hài thêu hoa đã mục nát để lộ ra những ngón chân chỉ còn xương trắng. Và đúng như những lời đồn đại, phía trên cổ bà ta không hề có gương mặt. Một mặt phẳng nhẵn thín, trắng bệch như tờ giấy tẩm dầu, chỉ có hai dòng huyết lệ đen ngòm chảy dài xuống ngực áo.

Bà Chúa Không Mặt.

Bà ta không bước đi, mà lướt đi trên mặt đất, kéo theo hơi lạnh thấu xương. Tiếng hát ru bỗng chốc vang vọng khắp khu vườn, nghe như tiếng mài dao lên đá, bén ngót và căm phẫn:

*”Ầu ơ… máu đổ lấy vàng, mạng người đổi lấy vinh quang cả đời… Con nhện giăng tơ nơi từ đường, bao giờ trả nợ, bao giờ mới buông…”*

Phi Vũ muốn hét lên nhưng cổ họng anh bị bịt kín bởi mùi nhang tàn đặc quánh. Anh cảm thấy linh hồn mình như bị rút dần ra khỏi lồng ngực. Bà Chúa Không Mặt đưa bàn tay gầy guộc, dài ngoằng với những móng tay đen xì chạm vào vết bớt sau gáy anh. Cảm giác lạnh buốt truyền vào từng tế bào, nhưng đồng thời lại có một sự khoái cảm kỳ lạ dâng lên, khiến anh chỉ muốn buông xuôi và hòa vào cái chết.

“Vũ! Tỉnh lại!”

Một tiếng quát vang dội phá tan ảo mộng. Tiếng chuông đồng vang lên từng nhịp “Keng! Keng! Keng!” dứt khoát.

Cụ Mười xuất hiện từ sau một tán cây bách cổ thụ, khuôn mặt già nua nhăn nheo biến dạng vì căng thẳng. Tay cụ cầm một chiếc chuông đồng khắc đầy cổ tự, tay kia vung vãi một loại bột đỏ về phía Bà Chúa Không Mặt. Khi thứ bột ấy chạm vào bóng ma trắng, nó bùng lên thành những ngọn lửa xanh lét, phát ra tiếng kêu xèo xèo kinh dị.

Bà Chúa Không Mặt rú lên một tiếng thanh tao mà man dại, bóng dáng bà ta nhòa đi trong sương mù rồi biến mất vào lòng đất, nhưng hơi lạnh vẫn còn bảng lảng.

Cụ Mười lao đến, dùng một dải vải đỏ tẩm máu gà trống quấn chặt lấy cổ áo Phi Vũ, che kín vết bớt. “Cậu điên rồi! Chân thứ bảy vừa mọc ra hoàn toàn, cậu còn dám bước vào Cấm Uyển? Đây là dạ dày của cả dòng họ Trần, là nơi chứa đựng tất cả tội ác đã được nhào nặn suốt trăm năm!”

Phi Vũ thở dốc, mắt anh vẩn đục: “Cụ Mười… dưới đó… có tiếng trẻ con khóc.”

Cụ Mười khựng lại, đôi mắt độc nhất của cụ lóe lên sự thảng thốt. Cụ cúi xuống, áp tai xuống mặt đất nghĩa địa rồi giật mình lùi lại. “Nghiệp tụ… nghiệp tụ rồi. Bà ta không chỉ muốn mạng của cậu, bà ta muốn dùng cậu để mở ra cánh cổng cho những linh hồn bị trấn yểm dưới này trỗi dậy.”

Cụ kéo Phi Vũ đứng dậy, dìu anh ra khỏi cánh cổng vườn cấm. “Mau đi! Mùi hương này không phải nhang cúng người chết, mà là nhang gọi quỷ. Cậu càng hít vào nhiều, máu trong người cậu sẽ biến thành màu đen.”

Lúc hai người vừa thoát ra ngoài hành lang, Linh Chi đã đứng đó từ bao giờ. Cô không đeo kính râm. Đôi mắt âm dương của cô sáng rực lên một màu tím sẫm giữa đêm tối. Cô nhìn trân trân vào khu vườn rồi chỉ tay vào khoảng không: “Anh Huy… người cảnh sát ấy… anh ta đang ở đây.”

Phi Vũ giật mình: “Cảnh sát Huy? Anh ta vào đây từ lúc nào?”

Linh Chi lắc đầu, giọng run rẩy: “Không phải bằng người thật. Em thấy hồn phách của anh ta đang bị những sợi chỉ đỏ của dòng họ Trần kéo về phía căn hầm mã số 07. Anh ấy đang vô thức tự tìm đến chỗ chết vì tò mò.”

Lời Linh Chi nói như một gáo nước lạnh tạt vào sự mệt mỏi của Phi Vũ. Lời nguyền nhện đỏ sau khi thức tỉnh trên gáy anh, dường như đã lây lan sang cả những kẻ đứng bên ngoài vòng xoáy như đại úy Huy. Sự logic của luật pháp đang bị bóp nghẹt bởi sự phi logic của tà thuật.

Cụ Mười nắm chặt chiếc chuông đồng, thở dài: “Nhang đã đốt, lệ đã rơi. Ngày thứ mười hai sắp tới, dinh thự này sẽ trở thành một lò luyện ngục khổng lồ. Vũ, cậu phải tỉnh táo. Kiến trúc không chỉ là xây dựng nhà cửa cho người sống, mà còn là dựng lồng sắt cho quỷ dữ. Đêm nay, cậu phải dùng chính bản vẽ của mình để khóa chặt ngôi nhà này lại, nếu không, sương mù của làng Cổ Nguyệt sẽ nuốt chửng cả tỉnh này.”

Phi Vũ nhìn lại cánh cửa vườn cấm. Mùi hương nhang tàn dường như vẫn còn quấn quýt trên đầu ngón tay anh. Anh hiểu rằng, khu vườn ấy không phải là nơi khởi đầu của lời nguyền, mà là một bằng chứng sống về sự tham lam vô độ của tổ tiên. Mỗi gốc cây là một cái chết, mỗi hòn non bộ là một oan khiên.

Anh quay sang nhìn cụ Mười, ánh mắt dần trở nên cương quyết: “Cháu biết phải làm gì rồi. Nếu chúng dùng phong thủy để giết người, cháu sẽ dùng kiến trúc để đảo lộn âm dương. Chúng ta sẽ không chờ Bà Chúa đến tìm, mà chính cháu sẽ dẫn bà ta vào cái bẫy lớn nhất: tâm của bát quái ngược này.”

Cụ Mười nhìn anh, vừa ngưỡng mộ vừa đau xót: “Cái giá có thể là sự biến mất hoàn toàn của dòng họ Trần, kể cả cậu, Vũ à.”

“Dòng họ này đáng lẽ không nên tồn tại lâu đến thế,” Phi Vũ trả lời, giọng lạnh như băng.

Dưới sảnh biệt thự, tiếng chuông đồng hồ đánh 2 giờ sáng.

Tại phòng lưu trữ hồ sơ công an huyện, Đại úy Huy bừng tỉnh sau một cơn mê sảng. Anh thấy mình đang đứng trước gương, tay cầm một nén hương đã cháy hết. Vết đỏ trên cổ anh giờ đây đã định hình rõ rệt: đó không còn là vết lằn đỏ nữa, mà là một con nhện đỏ đang rỉ máu, tám cái chân của nó ôm trọn lấy yết hầu của anh.

Huy muốn kêu cứu, nhưng mùi hương nhang tàn một lần nữa lấp đầy lá phổi anh, khiến anh chỉ có thể đứng im, mắt nhìn vào hư vô, môi mấp máy theo tiếng hát ru lạ lùng từ phương xa vọng lại.

Làng Cổ Nguyệt đêm nay không có ai ngủ. Trong bóng tối, mười hai ngày đếm ngược đang trôi về những giờ phút cuối cùng. Mùi hương nhang tàn vẫn vẩn vương, báo hiệu cho một cuộc đại tế không thể tránh khỏi. Dòng máu họ Trần đang sôi lên, chờ đợi được hiến tế vào lòng đất lạnh lẽo, nơi Bà Chúa Không Mặt đang mỉm cười chờ đợi người tình… hoặc nạn nhân cuối cùng của mình.

Và Phi Vũ, với bàn tay cầm cây kim bạc rướm máu, bắt đầu vẽ những nét đầu tiên cho bản thiết kế cuối cùng: Bản vẽ một ngôi nhà mà người sống không thể vào, và người chết không thể thoát ra. Mùi nhang tàn bắt đầu cháy rực hơn dưới ngòi bút của anh, cuồng bạo và oán hận đến tột cùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8