Lời Nguyền Của Dòng HọChương 18: Vị khách không mời
**CHƯƠNG 18: VỊ KHÁCH KHÔNG MỜI**
Ba ngày sau đêm định mệnh ấy, làng Cổ Nguyệt chìm trong một bầu không khí đặc quánh, u uất như một vũng nước đọng lâu ngày không thấy ánh mặt trời. Sương mù không còn tan đi sau khi bình minh ló dạng, mà cứ lờ lững, quấn quýt lấy những gốc đa cổ thụ và những mái ngói rêu phong, mang theo cái vị nồng nặc của tro tàn và mùi tanh tao khó tả từ lòng đất bốc lên.
Dinh thự họ Trần – biểu tượng của sự giàu sang phú quý bậc nhất vùng – nay chỉ còn là một đống hoang tàn đổ nát. Những cây cột gỗ sưa đỏ cháy sém đen ngòm, vươn thẳng lên trời như những cánh tay quỷ đang cầu cứu trong tuyệt vọng. Gian phòng thờ chính, nơi từng chứng kiến biết bao nghi lễ hắc ám, giờ là một hố sụt sâu thẳm, hun hút tối tăm như một cái miệng khổng lồ vừa nuốt chửng linh hồn của kẻ thừa kế cuối cùng.
Cảnh sát Huy đứng bên ranh giới phong tỏa, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ vì thiếu ngủ. Sau ba ngày tìm kiếm không ngừng nghỉ bằng tất cả các thiết bị hiện đại nhất, người ta vẫn không thể tìm thấy dù chỉ một mẩu xương hay một mảnh vải từ áo của Trần Phi Vũ. Mọi thứ dường như đã bị nén chặt vào lòng đất, tan biến vào hư vô cùng với thực thể mang tên “Bà Chúa Không Mặt”.
Vết bớt hình nhện đỏ sau gáy Huy vẫn còn đó, dù nó đã mờ đi nhiều và không còn cảm giác cắn rứt như trước, nhưng mỗi khi đứng gần hố sụt, anh vẫn cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
“Đại úy, có người muốn gặp anh.”
Tiếng của một viên sĩ quan trẻ vang lên khiến Huy giật mình quay lại. Giữa màn sương xám xịt đang vây lấy đầu làng, một bóng người đang chậm rãi tiến tới.
Đó không phải là người dân trong làng, điều đó hiển nhiên qua cách ăn mặc của kẻ ấy. Người này mặc một chiếc áo dài đen đã sờn cũ, vai khoác một cái túi vải bố bạc màu, đội một chiếc nón lá rộng vành che khuất nửa khuôn mặt. Điểm lạ lùng nhất là dù con đường dẫn vào làng vừa trải qua một trận mưa phùn ẩm ướt, đôi giày vải của ông ta vẫn khô ráo, không hề dính một hạt bùn nào.
Khi vị khách tiến đến gần hàng rào cảnh sát, ông ta tháo nón ra. Đó là một người đàn ông ngoài năm mươi, gương mặt vuông chữ điền, khắc khổ nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tinh anh đến mức như muốn xuyên thấu vào tận gan ruột kẻ đối diện. Giữa trán ông ta có một vết sẹo dài, hình thù kỳ dị giống như một tia chớp, trông vừa đáng sợ vừa thần bí.
“Vùng đất này… khí tiết đã tận, nhưng oán nghiệp thì vẫn còn vương vấn lắm.”
Vị khách không mời cất tiếng. Giọng ông ta trầm khàn, vang vọng như tiếng chuông chùa giữa đêm thanh vắng, khiến những người lính trẻ đứng gần đó vô thức lùi lại một bước vì cảm giác bị áp chế lạ lùng.
Huy cau mày, tiến lại gần: “Ông là ai? Khu vực này đang bị phong tỏa để điều tra, người không phận sự miễn vào.”
Người đàn ông không hề tỏ ra nao núng, ông ta khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn: “Tên tôi là Khâm. Một kẻ chuyên đi nhặt nhạnh những mảnh linh hồn bị bỏ quên. Tôi đến đây không phải để cản trở chính quyền, mà là để tìm một ‘người quen’.”
“Người quen? Ở đây không còn ai sống cả,” Huy lạnh lùng đáp, tay vô thức chạm vào bao súng.
“Tôi biết.” Pháp sư Khâm nhìn về phía hố sụt, nơi trước đây là dinh thự Trần gia. “Người tôi tìm là Trần Phi Vũ. Hoặc chính xác hơn là thứ đang nằm dưới kia cùng cậu ta.”
Huy khựng lại. Cái tên Trần Phi Vũ là một thông tin nhạy cảm trong cuộc điều tra lúc này. Tại sao một kẻ xa lạ lại có thể gọi chính xác tên của nạn nhân với phong thái tự tin như vậy?
“Ông quen Vũ?”
“Vũ là cái ‘nhân’, còn thứ dưới kia là cái ‘quả’. Tôi đã theo dấu ‘quả’ này từ ba mươi năm trước.” Khâm đưa mắt nhìn quanh, rồi đột ngột nhìn chằm chằm vào sau gáy của Huy. “Cậu cảnh sát, vết bớt của cậu… nó đang báo hiệu đấy. Nếu cậu không cho tôi vào, trước đêm nay, con nhện đó sẽ mọc đủ tám chân, và cậu sẽ là kẻ tiếp theo tự tay khâu miệng mình lại.”
Huy rùng mình. Bí mật về việc những người bị nguyền phải tự khâu miệng chỉ có những người có mặt tại hiện trường hôm đó mới biết, và hồ sơ đã bị niêm phong tuyệt đối. Sự xuất hiện của pháp sư Khâm bắt đầu khiến Huy nhận ra rằng thế giới mà anh từng dùng súng và pháp luật để bảo vệ đang có những khe hở mà logic bình thường không thể lấp đầy.
“Đi theo tôi.” Huy ra hiệu cho lính gác mở lối.
***
Trong lúc đó, tại một gian nhà gỗ nhỏ cách từ đường không xa, Cụ Mười đang ngồi trên chiếc phản lim cũ, hơi khói từ bình thuốc nam bốc lên mù mịt. Bên cạnh cụ là Linh Chi, đôi mắt âm dương của cô nay được phủ bằng một dải lụa trắng, nhưng dù không nhìn thấy bằng mắt thường, đôi tay cô vẫn run rẩy kịch liệt.
“Cụ Mười… con lại nghe thấy tiếng bước chân ấy.” Linh Chi thầm thì, giọng lạc đi.
“Bước chân của ai?” Cụ Mười nhắm nghiền mắt, tay không ngừng vê những hạt chuỗi gỗ dâu.
“Không phải anh Vũ, cũng không phải Bà Chúa. Đó là tiếng bước chân của một người… bước một bước thì một cánh hoa bỉ ngạn rụng xuống. Tiếng bước chân của cái chết đang đi đòi nợ thuê.”
Cụ Mười đột nhiên mở bừng con mắt trái duy nhất. Lớp tròng mắt đục ngầu của cụ thoáng hiện lên sự kinh hoàng. Cụ đứng phắt dậy, bước ra cửa sổ, hướng tầm nhìn về phía đầu làng.
“Chẳng lẽ là hắn? Kẻ mang tên ‘Thầy Khâm của phái tà ngải phương Nam’? Sau bao nhiêu năm, tại sao hắn lại xuất hiện vào lúc này?”
Lúc này, từ ngoài sân, tiếng của Đại úy Huy vọng vào: “Cụ Mười, có một người muốn gặp cụ.”
Cánh cửa gỗ mục rít lên một tiếng khô khốc. Pháp sư Khâm bước vào, bỏ nón lá xuống, lặng lẽ nhìn quanh gian phòng đầy mùi nhang tàn. Khi ánh mắt ông ta chạm vào Linh Chi, ông ta hơi khựng lại, rồi cung tay làm lễ theo lối của giới tu hành bí mật.
“Mười lão nhân, lâu rồi không gặp. Một mắt của ông… có vẻ vẫn nhìn thấu âm dương như ngày nào.”
Cụ Mười hừ lạnh một tiếng, không có vẻ gì là chào đón: “Khâm ‘Tà Phù’, ông đến làng Cổ Nguyệt để làm gì? Nợ máu nhà họ Trần đã trả gần hết, Vũ nó đã gieo mình để cắt đứt long mạch, ông còn muốn gì nữa?”
Pháp sư Khâm không vội trả lời. Ông ta bước tới giữa phòng, từ trong túi vải bố lấy ra một thứ gì đó bọc trong mảnh vải điều. Khi ông ta mở ra, một mùi hương kỳ quái – vừa giống mùi đất ẩm, vừa giống mùi hoa nhài rữa nát – lan tỏa khắp phòng. Đó là một mảnh xương hàm nhỏ, được khắc đầy những ký tự màu đỏ thẫm.
“Ông sai rồi, Mười lão.” Khâm hạ giọng, đôi mắt sáng quắc nhìn vào hố đen sâu thẳm dưới vải trắng. “Trần Phi Vũ không hề cắt đứt long mạch. Cậu ta chỉ vừa mở ra một cánh cổng mới mà thôi. Cậu ta không chết trong quan tài gỗ sưa đỏ, mà là đang ‘ấp’.”
“Ông nói cái gì?” Huy lao tới, túm lấy vai Khâm. “Vũ vẫn còn sống?”
Khâm nhìn Huy với ánh mắt thương hại: “Sống theo nghĩa thông thường? Không. Cậu ta đang ở trong trạng thái ‘Âm Dương đồng nhất’. Bà Chúa Không Mặt đã chờ đợi suốt hàng trăm năm không phải chỉ để trả thù, mà là để tìm một cái xác có cùng tần số nghiệp lực để tái sinh. Vũ là một kiến trúc sư, cậu ta hiểu về cấu trúc không gian, và cậu ta đã vô tình biến chính cơ thể mình thành một công trình phong thủy để chứa đựng toàn bộ oán khí của dòng họ Trần.”
Linh Chi bỗng nhiên đứng dậy, tay quờ quạng trong không trung: “Con thấy rồi… con thấy rồi! Dưới hố sâu ấy… không phải là đất đá. Đó là một cái kén! Một cái kén dệt bằng hàng triệu sợi chỉ đỏ!”
Cụ Mười mặt cắt không còn hạt máu, cụ run rẩy ngồi sụp xuống: “Trời ơi… vậy là nó không tự sát để cứu mọi người, mà là nó bị dẫn dụ để trở thành ‘Thần giữ của’ đời tiếp theo?”
“Gần như vậy,” Khâm gật đầu, đặt mảnh xương hàm lên bàn. “Bà Chúa Không Mặt đã đạt được thỏa thuận với linh hồn của Phi Vũ trong khoảnh khắc nắp quan tài đóng lại. Cậu ta hy sinh linh hồn mình để giữ chân bà ta vĩnh viễn dưới đó, nhưng cái giá phải trả là cơ thể cậu ta sẽ trở thành vật chứa cho cái ác. Tuy nhiên, có một kẻ đã tính toán sai.”
Khâm đột ngột quay sang nhìn về phía khu rừng nằm phía sau dinh thự – nơi trước đây là khu Cấm Uyển.
“Ông Khang chưa chết.”
Câu nói của Khâm như một tiếng sét đánh ngang tai mọi người trong phòng. Huy lắc đầu lia lịa: “Vô lý! Tôi chính mắt thấy căn hầm sụp xuống, ông ta bị đè nát dưới hàng tấn gạch đá!”
“Xác chết có thể bị đè nát, nhưng linh hồn của kẻ luyện tà thuật từ lâu đã có thể mượn xác hoàn hồn,” Khâm giải thích, giọng đều đều nhưng lạnh thấu xương. “Lão ta đã chuẩn bị một cái xác thế thân. Kẻ đang nằm dưới đống đổ nát chỉ là một cái xác không hồn bị yểm bùa. Còn linh hồn thật sự của Trần Vĩnh Khang đã sớm lẩn trốn vào một kẻ khác ngay trong đêm đó.”
Huy cảm thấy lạnh toát đôi bàn tay. Anh nhớ lại đêm đó, trong cảnh hỗn loạn, anh đã tiếp xúc với rất nhiều người: lính cứu hỏa, gia nhân trong họ, và cả… những cảnh sát cấp dưới của mình.
“Kẻ đó… là ai?” Huy lắp bắp.
Pháp sư Khâm không trả lời ngay, ông ta đi vòng quanh Huy, tay lẩm bẩm những câu chú bằng một ngôn ngữ cổ xưa. Đột ngột, ông ta dừng lại phía sau Huy, đưa tay sờ lên vết bớt nhện đỏ. Một luồng nhiệt nóng bỏng truyền vào khiến Huy thét lên đau đớn.
“Hắn đang ở rất gần cậu. Hắn mượn vết bớt này của cậu làm cột thu lôi để theo dõi mọi diễn biến ở đây.” Khâm lạnh lùng nói. “Đại úy, cậu có thấy lạ không khi mỗi bước đi của tôi, cậu đều được thông báo trước? Tại sao cảnh sát lại phong tỏa hiện trường chặt chẽ như vậy nhưng thực tế là để bảo vệ thứ gì đó bên trong chứ không phải ngăn người ngoài?”
Huy bàng hoàng nhận ra. Đúng vậy, mệnh lệnh phong tỏa và ngăn cản tìm kiếm chuyên sâu không phải từ anh, mà từ cấp trên trực tiếp của anh – người đã có mặt tại hiện trường chỉ hai tiếng sau khi vụ nổ xảy ra.
Trong lúc mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, bên ngoài bỗng nhiên rộ lên tiếng ồn ào. Tiếng bước chân rầm rập của cảnh sát và tiếng xe đặc chủng rú còi xé tan sự tĩnh lặng của làng Cổ Nguyệt.
Cửa gian nhà gỗ một lần nữa bị đạp tung.
Dẫn đầu một toán cảnh sát vũ trang là một người đàn ông trung niên, đeo kính gọng vàng, khuôn mặt đạo mạo nhưng ánh mắt đầy vẻ gian giảo. Đó là Thượng tá Lê Văn Bình – cấp trên trực tiếp của Huy tại tỉnh.
“Đại úy Huy! Anh đang làm cái gì thế này? Tại sao lại cho phép những kẻ mang danh mê tín dị đoan này xâm nhập vào khu vực điều tra?” Thượng tá Bình quát lớn, đôi mắt ông ta nheo lại khi nhìn thấy Pháp sư Khâm.
Huy đứng sững lại, ánh mắt anh đảo qua đảo lại giữa Thượng tá Bình và vị pháp sư lạ mặt. Lời nói của Khâm ban nãy như những mảnh ghép cuối cùng rơi vào đúng vị trí của chúng. Anh nhìn xuống bàn tay mình, vết bớt sau gáy lại bắt đầu nóng rực lên.
“Thưa Thượng tá, người này là nhân chứng quan trọng…” Huy cố gắng bình tĩnh, nhưng hơi thở đã bắt đầu dồn dập.
“Nhân chứng? Đây chỉ là một tên lừa đảo!” Bình ra lệnh. “Bắt lấy hắn ta và đưa cả Cụ Mười lẫn cô gái này về đồn để thẩm vấn. Giải tán đống mê tín này ngay lập tức!”
Nhưng pháp sư Khâm vẫn đứng đó, điềm nhiên lạ kỳ. Ông ta khẽ nâng mảnh xương hàm lên, xoay ngược mặt dưới của nó lại. Dưới ánh sáng vàng vọt của bóng đèn sợi đốt trong phòng, Huy nhìn thấy trên mảnh xương ấy không phải chỉ là những ký tự đỏ, mà là một bức vẽ thu nhỏ bằng máu – hình một người đàn ông mặc âu phục, nhưng đằng sau cái bóng của ông ta là một con nhện khổng lồ với khuôn mặt của Trần Vĩnh Khang.
“Chào Thượng tá,” Khâm khẽ nói, nụ cười trên môi ông ta giờ đây trở nên lạnh lẽo tột độ. “Hay tôi nên gọi ông là… Anh họ Khang?”
Không gian trong phòng đột ngột rơi vào sự im lặng đến nghẹt thở. Thượng tá Bình sững người lại, cơ mặt ông ta bắt đầu giật giật một cách mất kiểm soát. Ánh sáng trong căn nhà chợt chớp tắt liên hồi, rồi một mùi hương khét lẹt như mùi thịt cháy bốc ra từ người vị quan chức cảnh sát.
“Mày… mày biết quá nhiều rồi,” Giọng của Bình không còn là giọng của ông ta nữa. Nó trở nên khàn đặc, kẽo kẹt như tiếng gỗ mục va vào nhau, y hệt như giọng nói của Trần Vĩnh Khang mà Phi Vũ từng mô tả.
Bên ngoài, màn sương mù xám xịt bỗng nhiên tràn qua cửa sổ, dày đặc đến mức không thể nhìn thấy sân nhà. Tiếng lách tách của hàng ngàn con nhện nhỏ đang bò trên vách ván bắt đầu vang lên rợn người.
Pháp sư Khâm rút từ trong túi vải ra một chiếc chuông đồng nhỏ, lắc mạnh một tiếng: *Keng!*
Tiếng chuông thanh mảnh nhưng có sức nặng tựa nghìn cân, đánh tan một mảng sương mù đang bao phủ lấy Linh Chi.
“Lão Mười, giữ chặt con bé! Huy, dùng súng của cậu, trong băng đạn có ba viên tôi đã bí mật dùng máu gà trống yểm phù khi nãy lúc đi ngang qua cậu. Bắn ngay vào bóng của hắn, đừng bắn vào người!”
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Huy rút súng theo bản năng, đôi tay run rẩy hướng về phía Thượng tá Bình – lúc này hình thể đã bắt đầu biến dạng dưới ánh đèn nhấp nháy. Cái bóng của Bình trên tường đang to phình ra, đôi cánh tay dài ra thành những chiếc chân nhện ngoe nguẩy.
“Đừng hòng phá hỏng kế hoạch của tao! Lời nguyền này không chỉ dành cho họ Trần, nó sẽ bao trùm cả vùng đất này!” Kẻ trong xác Thượng tá Bình gầm lên.
*Đoàng!*
Viên đạn xé gió lao đi. Nhưng không trúng vào cái bóng. Thượng tá Bình đã lao sang một bên với tốc độ không tưởng, phóng thẳng ra ngoài màn sương mù dày đặc bên ngoài cửa sổ.
“Đuổi theo! Hắn muốn chạy về phía hố sụt!” Khâm hét lên, vơ lấy chiếc nón lá rồi lao ra cửa.
***
Trong màn sương đặc quánh, cuộc rượt đuổi diễn ra nghẹt thở. Huy không còn phân biệt được đâu là đường làng, đâu là ranh giới của cõi âm. Những tiếng rầm rì, những lời nguyền rủa bằng tiếng cổ ngữ từ đâu đó trong sương vọng lại, bám đuổi lấy anh.
Pháp sư Khâm chạy phía trước, mỗi bước chân của ông ta khi chạm đất lại tỏa ra một vầng sáng nhạt, giống như một vòng tròn bảo vệ để đẩy lùi oán khí. Họ nhanh chóng đến gần khu vực đổ nát của dinh thự.
Tại đó, dưới ánh sáng leo lét của những ngọn đèn pha cứu hộ đã bị đập nát, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra.
Thượng tá Bình (hay chính xác là linh hồn ông Khang đang chiếm xác) đang quỳ bên mép hố sụt. Ông ta dùng móng tay tự cào nát ngực mình, máu chảy ròng ròng xuống lòng hố tối đen.
“Hỡi bà chúa! Ta hiến dâng huyết nhục này! Hãy để tên kiến trúc sư kia thức tỉnh! Hãy để ngôi nhà bằng máu được hoàn thiện!”
Từ dưới đáy hố, một tiếng động trầm đục vang lên. Đó không phải tiếng nổ, mà là tiếng tim đập. *Thình thịch. Thình thịch.* Mỗi tiếng đập khiến mặt đất làng Cổ Nguyệt rung chuyển.
Pháp sư Khâm dừng lại, hơi thở dồn dập. Ông ta nhìn xuống vực thẳm, gương mặt lần đầu tiên hiện lên vẻ nghiêm trọng cực độ.
“Muộn rồi… cái kén đã thành hình.”
Bỗng nhiên, từ dưới vực sâu, một bàn tay vươn lên bám chặt vào mép đá. Một bàn tay gầy gò, xanh xao nhưng đầy sức mạnh. Trên cổ tay ấy, chiếc vòng tay kỷ vật của cô gái năm xưa – thứ mà Vũ đã mang theo khi gieo mình xuống – đang tỏa ra một ánh sáng màu đỏ thẫm u buồn.
Cái đầu hiện ra từ bóng tối. Đó là Trần Phi Vũ. Nhưng gương mặt anh giờ đây trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt không có con ngươi mà chỉ là một vùng đen sâu thẳm. Sau gáy anh, vết bớt nhện đỏ không còn là một hình vẽ, mà là một con nhện thực sự đang phập phồng như trái tim của chính anh.
“Vũ!” Huy hét lên, vừa mừng rỡ vừa sợ hãi.
Nhưng Khâm đã nhanh chóng giữ chặt lấy Huy: “Đó không còn là bạn cậu nữa. Cậu ta hiện giờ là ‘Tử Long’ – mạch máu sống của ngôi nhà ma ám. Cậu ta trồi lên không phải để cứu mọi người, mà là để lôi tất cả chúng ta xuống đó làm gạch đá lót sàn.”
Vũ (hoặc thứ mang hình hài Vũ) quay đầu lại nhìn về phía họ. Anh không nói gì, nhưng từ trong miệng anh, những sợi chỉ đỏ bắt đầu tuôn ra, bay lơ lửng trong không trung giống như những chiếc xúc tu của quỷ.
Ông Khang cười cuồng loạn: “Mày thấy chưa? Con quái vật hoàn hảo nhất! Sự kết hợp giữa máu nhà họ Trần và oán khí nghìn năm!”
Khâm nghiến răng, từ trong túi vải lấy ra một xấp phù chú màu vàng kim. Ông ta ném chúng lên trời, đồng thời niệm chú với tốc độ chóng mặt. Những lá phù bốc cháy giữa không trung, tạo thành một mạng lưới ánh sáng vây lấy miệng hố.
“Huy! Nghe cho rõ đây!” Khâm hét lên giữa tiếng gió rít. “Cậu là người duy nhất chưa bị bóng tối chiếm trọn tâm hồn trong số những người tiếp xúc với Vũ cuối cùng. Cậu phải nhảy xuống đó!”
“Cái gì?” Huy sửng sốt.
“Dưới đáy hố không chỉ có xác. Ở đó có bản vẽ cuối cùng của Vũ. Cậu ta đã dùng chính hơi thở cuối cùng để thiết kế một ‘Cổng tử’ trong bát quái ngược này. Chỉ có một người bình thường, mang theo lòng tin tuyệt đối mới có thể bước vào Cổng tử đó để phá giải nhãn trận. Nếu không, khi bình minh lên, làng Cổ Nguyệt sẽ trở thành một hầm mộ sống cho toàn bộ vùng này!”
Vũ bắt đầu bước những bước nặng nề về phía họ. Mỗi nơi chân anh chạm vào, cỏ cây đều héo úa đen kịt. Những sợi chỉ đỏ quanh người anh bắt đầu đan dệt lại thành một hình thù của một ngôi nhà cổ lơ lửng – một kiến trúc ma quái ngay giữa thực tại.
Huy nhìn về phía Vũ – người bạn, người anh em mà anh đã thề phải bảo vệ. Anh nhìn vào vết bớt trên gáy mình, rồi nhìn sang pháp sư Khâm.
“Tôi cần làm gì?” Huy hỏi, giọng đã trở nên cương nghị.
Khâm đưa cho Huy mảnh xương hàm lúc nãy: “Cầm lấy mảnh Căn Cốt này. Khi xuống đến đáy, hãy tìm chiếc quan tài gỗ sưa. Đừng nhìn vào Vũ, hãy nhìn vào cái bóng của cậu ta. Thấy điểm nào phát sáng, hãy đâm mảnh xương này vào đó.”
Lúc này, kẻ trong xác Thượng tá Bình lao tới định cản trở. Pháp sư Khâm gầm lên một tiếng, dùng cả thân mình húc ngã hắn: “ĐI NGAY!”
Huy không kịp suy nghĩ thêm. Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu rồi lao thẳng xuống hố sụt sâu thẳm đen ngòm, bỏ lại sau lưng tiếng cười rùng rợn của ông Khang và tiếng chuông đồng của thầy Khâm đang vang lên giữa màn sương.
***
Trong căn nhà gỗ, Linh Chi đột nhiên giật phăng dải lụa trắng trên mắt mình. Đôi mắt âm dương của cô rỉ ra hai dòng lệ máu. Cô nhìn thấy Huy đang rơi, nhưng đằng sau anh, không phải là đất đá hay bóng tối, mà là một mê cung vô tận của những sợi chỉ đỏ đang chờ sẵn.
“Anh Vũ… làm ơn… hãy còn chút tình người nào đó…” Cô thầm cầu nguyện trong hơi thở đứt quãng.
Dưới lòng đất, tiếng hát ru một lần nữa vang lên. Lần này, nó không phát ra từ dưới gầm sàn, mà nó phát ra từ chính lồng ngực của Trần Phi Vũ.
*“Ầu ơ… máu chảy về tim, xương tìm về đất… Người đi trả nợ, quỷ về đòi công…”*
Cái kén đỏ bắt đầu co thắt. Một chu kỳ kinh hoàng mới của làng Cổ Nguyệt đang bắt đầu ngay khi vị khách không mời mang theo hy vọng cuối cùng gieo mình vào cõi chết. Lời nguyền dòng họ Trần, dường như chỉ vừa mới thực sự hé lộ bộ mặt thật tàn ác nhất của nó.
Vị khách không mời – Pháp sư Khâm – đứng giữa trận đồ đổ nát, tay siết chặt chiếc chuông đồng, đôi mắt già nua nhìn theo bóng Huy biến mất trong hố sâu. Ông ta biết, chuyến đi này không chỉ để cứu một làng, mà là để ngăn chặn một đại họa tâm linh đã bị vùi lấp từ hàng thế kỷ trước, thứ mà chính sư phụ của ông – người thầy pháp năm xưa giúp tổ tiên họ Trần – đã trăn trối bằng cả mạng sống của mình.
Gió lạnh gào thét. Làng Cổ Nguyệt rung chuyển. Cuộc chiến giữa ánh sáng yếu ớt và bóng tối vô tận chính thức bước vào hồi kết cục cực thâm sâu nhất.