Lời Nguyền Của Dòng HọChương 19: Huyết nhện lan rộng
Hố sụt dưới lòng dinh thự họ Trần không phải là một khoảng không đơn thuần. Khi đại úy Đặng Quốc Huy gieo mình xuống, anh có cảm giác cơ thể mình không phải đang rơi tự do qua bầu không khí, mà là đang lặn ngụp trong một thứ chất lỏng đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc mùi uế khí. Những sợi chỉ đỏ giăng mắc khắp nơi trong bóng tối như những dây thần kinh khổng lồ của một thực thể sống, chúng quấn lấy tay chân anh, cứa vào da thịt đau rát nhưng tuyệt nhiên không ngăn cản cú rơi.
Càng xuống sâu, áp lực vô hình càng đè nặng lên lồng ngực Huy. Phía trên đầu anh, ánh sáng từ trận đồ của thầy pháp Khâm chỉ còn là một đốm vàng nhỏ nhoi rồi tắt lịm, nhường chỗ cho một màu đỏ lòm của máu và sương mù.
Ở trung tâm của sự hỗn loạn ấy, Trần Phi Vũ đang lơ lửng.
Anh không còn nhận thức được mình là một kiến trúc sư, hay một con người tên Vũ nữa. Ý thức của anh bị xé nhỏ, tan loãng vào những luồng ký ức xa lạ của hàng trăm năm trước. Anh thấy mình đứng trong một ngôi làng Cổ Nguyệt sơ khai, nơi những người đàn ông họ Trần mặt mày xám xịt, quỳ lạy trước một cái hố đầy xác chết để cầu xin sự trường tồn.
Và rồi, cơn đau ập đến.
Nó không giống bất kỳ nỗi đau thể xác nào anh từng trải qua. Sau gáy Vũ, nơi vết bớt hình nhện đỏ thẫm tọa lạc, một luồng nhiệt nóng rực như dung nham bắt đầu nung nấu. Vết bớt không còn là một hình vẽ phẳng trên da thịt nữa; nó phập phồng, rung động theo từng nhịp tim đập nhanh đến điên dại của anh.
“Rắc… rắc…”
Tiếng xương cổ của Vũ kêu lên lạo xạo. Trong cơn mê sảng, anh cảm nhận được lớp biểu bì sau gáy mình bị kéo căng ra hết mức, mỏng đến mức sắp rách toạc. Con nhện ấy đang sống lại. Nó không bằng lòng với bốn cái chân vốn có. Nó khát khao sự hoàn thiện. Nó cần máu. Nó cần căn cốt. Và trên hết, nó cần một vật chứa hoàn hảo để đón nhận ý chí của “Bà Chúa Không Mặt”.
—
Lúc này, Huy tiếp đất bằng một cú va chạm chát chúa. Anh lảo đảo đứng dậy, chiếc đèn pin trên tay dù đã nứt vỡ nhưng vẫn phát ra ánh sáng leo loắt, đủ để anh nhìn thấy khung cảnh kinh hoàng dưới đáy hố.
Đây là một hầm mộ hình bát giác, rộng lớn hơn rất nhiều so với những gì anh hình dung từ phía trên. Khắp các mặt tường không phải xây bằng gạch đá bình thường, mà được lát bằng những miếng đồng cũ rỉ xanh, trên đó khắc kín những bài vị của những người họ Trần đã khuất qua nhiều đời. Những sợi chỉ đỏ xuất phát từ mỗi bài vị, tụ hội lại về phía giữa hầm, nơi một cái kén tơ đỏ thẫm đang treo lơ lửng.
Trong cái kén đó, chính là Trần Phi Vũ.
Huy ho sặc sụa, mùi nhang tàn quyện với mùi thịt thối khiến anh buồn nôn. Anh nhớ lời thầy Khâm, vội vã tìm kiếm chiếc quan tài gỗ sưa. Ánh sáng đèn pin quét qua một góc khuất, và kia rồi – một khối gỗ sẫm màu, bóng loáng như được phết máu tươi, nằm uy nghi trên một bệ đá khắc hình hoa bỉ ngạn.
“Vũ! Tỉnh lại đi!” Huy gào lên, nhưng giọng anh dường như bị nuốt chửng bởi những tiếng xì xào phát ra từ bức tường đồng.
Trên chiếc kén đỏ, một sự thay đổi rùng rợn đang diễn ra. Phi Vũ co giật mạnh, cổ anh ngửa ra phía sau một cách phi tự nhiên, khiến thực quản và khí quản lộ rõ dưới lớp da xanh xao. Vết bớt sau gáy anh bắt đầu nứt ra. Từ khe nứt rỉ ra một thứ dịch lỏng màu tím đen, bốc mùi hăng hắc.
Một điểm tấy đỏ mới nổi lên cạnh bốn cái chân nhện cũ. Nó lớn dần, nhọn hoắt, châm vào tủy sống của Vũ.
– Đau… cứu… cứu tôi… – Tiếng Vũ phát ra nghe như tiếng rít của loài côn trùng.
Mắt anh trắng dã, nhưng đồng tử đột ngột biến thành một đường dọc mảnh như mắt loài bò sát. Hình ảnh trước mắt Vũ bỗng chốc thay đổi. Anh không còn thấy Huy, không thấy hầm mộ, mà thấy chính mình đang đứng trước một gương mặt phẳng lì, không có ngũ quan, mặc áo tân nương rách nát.
Bà Chúa Không Mặt.
Bà ta không nói bằng lời, mà tiếng nói vang lên trực tiếp trong đại não Vũ, trầm đục và đầy oán hận: *“Nợ của tổ tiên, mạng của cháu con. Chân thứ năm là Nhãn… Để ngươi nhìn thấu nỗi đau của ta suốt trăm năm qua.”*
Ngay lập tức, cái chân nhện thứ năm đâm xuyên qua lớp da gáy của Vũ.
“ÁAAAAA!”
Một tiếng thét xé lòng vang dội khắp hầm mộ. Huy đứng dưới nhìn lên, bàng hoàng thấy từ sau gáy người bạn của mình, một chiếc càng nhện mảnh khảnh bằng xương đỏ rực từ từ mọc ra. Nó dài khoảng mười xăng-ti-mét, co quắp đầy đe dọa, mang theo những sợi tơ máu dính dớp.
Huyết ấn nhện đỏ đã thực sự lan rộng. Không còn là hình vẽ, nó đã trở thành một phần cơ thể thực sự.
Sức mạnh từ cái chân thứ năm vừa mọc khiến cái kén đỏ bùng phát một luồng oán khí cực mạnh. Những sợi chỉ đỏ xung quanh rung lên bần bật như những dây đàn bị đứt. Một áp lực khổng lồ hất văng Huy ngã nhào vào chiếc quan tài gỗ sưa.
Huy cảm thấy xương sườn mình như gãy vụn. Trong cơn đau, anh nhớ lại lời thầy Khâm: “Đừng nhìn vào Vũ, hãy nhìn vào cái bóng của cậu ta.”
Anh vội vã lia đèn pin xuống mặt đất. Dưới ánh sáng nhập nhạng, cái bóng của Vũ đang hắt lên sàn hầm mộ không phải là bóng người, mà là một con nhện khổng lồ với những cái chân ngoằn ngoèo. Và đúng như lời thầy Khâm nói, tại vị trí trung tâm của con nhện bóng đêm ấy, một điểm sáng nhỏ màu xanh nhạt đang nhấp nháy liên tục như một con mắt bị giấu kín.
Đó là tử huyệt.
—
Bên trên làng Cổ Nguyệt, sương mù lúc này đã chuyển hẳn sang màu đỏ gạch. Những người dân làng vốn đang ngủ say bỗng dưng đồng loạt tỉnh dậy, họ đi chân trần ra khỏi nhà, mắt vô hồn, hướng về phía dinh thự họ Trần mà quỳ lạy.
Linh Chi đang ở trong gian nhà gỗ, đôi mắt rỉ máu của cô nhìn thấu qua lớp đất đá dày đặc. Cô thấy chân thứ năm của anh Vũ đã mọc. Theo lời nguyền, tám cái chân nhện tượng trưng cho tám giác quan và linh thức mà người bị nguyền phải dâng hiến cho quỷ dữ.
Chân thứ nhất: Xúc giác – Để kẻ bị nguyền cảm nhận rõ mồn một cái lạnh của âm phủ.
Chân thứ hai: Khứu giác – Để kẻ bị nguyền luôn ngửi thấy mùi thối rữa của chính mình.
Chân thứ ba: Vị giác – Để mỗi bữa ăn đều mang vị của tro tàn và máu huyết.
Chân thứ tư: Thính giác – Để kẻ bị nguyền phải nghe tiếng gào khóc của các linh hồn bị giam cầm.
Và chân thứ năm: Nhãn thức – Sự bắt đầu của sự quỷ hóa hoàn toàn về linh hồn.
Linh Chi run rẩy nắm chặt chiếc gương đồng Minh Cảnh. Cô biết, khi chân thứ năm mọc lên, anh Vũ sẽ bắt đầu nhìn thấy “Cõi Khác”. Anh sẽ không còn thuộc về thế giới ánh sáng này nữa. Từng sợi dây liên kết giữa anh và cuộc sống bình thường đang bị con quỷ nhện ấy cắn đứt.
“Anh Huy… nhanh lên…” Cô thì thào, môi tái nhợt.
Dưới hầm mộ, Huy đang nghiến răng chịu đựng nỗi sợ hãi đang dâng trào. Mảnh xương hàm – vật Căn Cốt mà thầy Khâm giao cho – đang nóng rực trong lòng bàn tay anh. Anh bò lại gần cái kén, nơi Trần Phi Vũ lúc này đã ngừng la hét, chỉ còn lại những tiếng thở dốc đầy đặc quánh.
Cái chân thứ năm mới mọc ra trên gáy Vũ không hề bất động. Nó linh hoạt như một ngón tay, liên tục quờ quạng trong không trung, tìm kiếm sự sống để tàn sát. Mỗi khi nó vung qua, những vết lằn đỏ xuất hiện trên mặt đất đồng như thể có một con dao nung nóng vừa chém xuống.
– Vũ… nhìn tôi này! Anh phải cưỡng lại nó! – Huy hét lên, cố gắng đánh lạc hướng cái bóng nhện.
Nhưng Vũ không nghe thấy. Trong đầu anh lúc này chỉ là một biển máu. Cái chân nhện thứ năm đã kết nối với dây thần kinh thị giác của anh. Vũ thấy tất cả những linh hồn tổ tiên họ Trần đang vây quanh mình, khuôn mặt ai nấy đều bị khâu kín miệng bằng chỉ đỏ. Họ nhìn anh bằng ánh mắt tham lam, như muốn cướp lấy thân xác mới này để quay lại trần thế.
Ở một góc tối, ông Khang xuất hiện trong ảo ảnh của Vũ. Người chú vốn đạo mạo giờ đây da thịt bong tróc, tay cầm một dải lụa đỏ, mỉm cười điên dại:
– Phi Vũ… cháu ngoan của chú… Chào mừng cháu đến với sự trường sinh của họ Trần. Hãy để con nhện ấy nở hoa trên người cháu… đó là vinh dự mà cha cháu đã đánh đổi cả tính mạng mới có được…
– Không… ông im đi! – Vũ gào lên, dù trong thực tại, anh chỉ phát ra những tiếng rên rỉ u uất.
Ý chí của Phi Vũ như một ngọn đèn trước gió. Anh cố nhớ về những bản thiết kế, về những công trình cổ anh từng nâng niu, cố bám lấy cái thực tại duy nhất là tình bạn với Huy và sự bảo bọc của Cụ Mười. Nhưng chân thứ năm của lời nguyền đang thâm nhập sâu hơn vào tiềm thức.
Nó bắt đầu hút lấy sinh mệnh của anh để tiếp tục nuôi dưỡng cái chân thứ sáu.
Trên gáy Vũ, lớp da lại bắt đầu phồng lên ở một điểm đối xứng. Sự đau đớn lại tiếp diễn, lần này nó đi kèm với một cơn ngứa ngáy đến tận xương tủy, như có hàng vạn con kiến đang bò dưới da.
Huy nhận thấy sự biến đổi đáng sợ ấy. Anh biết mình không còn thời gian nữa. Nếu để chân thứ sáu mọc ra, Vũ sẽ mất đi lí trí hoàn toàn.
Anh lấy hết sức bình sinh, bật dậy khỏi mặt đất. Không thèm nhìn lên người Vũ, anh dán chặt mắt vào cái bóng đen khổng lồ dưới sàn. Cái điểm sáng xanh kia đang dao động kịch liệt ngay dưới chân của cái kén treo.
Huy lao tới.
Một sợi chỉ đỏ quấn chặt lấy cổ anh, kéo giật ra sau. Huy nghẹt thở, mặt mày tím tái, nhưng anh vẫn không buông mảnh xương hàm. Anh dùng tay kia cố sức nới lỏng sợi dây tơ tà thuật, chân đạp mạnh vào bài vị đồng trên tường để lấy đà lao tới điểm sáng xanh.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Huy thấy cái bóng con nhện trên sàn vung cái chân thứ năm của nó lên, định đâm xuyên qua ngực anh.
Nhưng anh nhanh hơn.
“CHO CÁI DÒNG HỌ KHỐN KIẾP NÀY KẾT THÚC ĐI!”
Huy gầm lên, dùng toàn lực đâm mảnh xương Căn Cốt xuống điểm sáng giữa cái bóng.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay dưới sàn hầm mộ.
Ánh sáng xanh từ mảnh xương và điểm sáng trên bóng của Vũ va chạm nhau, tạo ra một luồng xung kích cực mạnh hất tung Huy ra xa, đập vào chiếc quan tài gỗ sưa một lần nữa. Mảnh xương hàm vỡ nát thành bụi cám.
Cái kén đỏ chứa Vũ đột ngột rơi xuống đất. Con nhện sau gáy anh rú lên một tiếng thanh mảnh nhưng chói tai, như tiếng một sợi dây sắt bị kéo căng quá mức rồi đứt phựt. Cái chân thứ năm vừa mọc ra run rẩy, co quắp lại, và quá trình mọc chân thứ sáu bị đình trệ ngay lập tức.
Làn khói đen thoát ra từ vết nứt sau gáy Vũ, tản mác vào không trung.
Trần Phi Vũ đổ gục xuống sàn hầm, thoát ra khỏi trạng thái lơ lửng. Anh nằm bất động, máu đỏ trộn lẫn với dịch tím đen chảy ròng ròng xuống tấm lưng trần. Cái chân nhện thứ năm không biến mất, nhưng nó rũ xuống như một cành cây héo, không còn vẻ hung tợn lúc trước.
Cả hầm mộ rơi vào một sự im lặng đáng sợ.
Huy ho khàn cả giọng, lồm cồm bò dậy. Anh thấy mình vẫn còn sống, nhưng cơ thể rệu rã như vừa bị một chiếc xe tải nghiền nát. Anh bò về phía Vũ, tay run rẩy chạm vào vai bạn mình:
– Vũ… Phi Vũ? Nghe tôi nói không?
Vũ cử động khẽ. Đôi mắt anh từ từ mở ra. Chúng không còn là mắt quỷ, nhưng đồng tử đã có một sự biến đổi vĩnh viễn: một vòng tròn đỏ mờ nhạt bao quanh con ngươi.
Anh nhìn Huy, giọng thào thào:
– Huy… Nó… nó chưa hết… Nó mới chỉ… dừng lại thôi…
Vũ cố sức ngồi dậy, nhưng cái chân nhện thứ năm đâm vào tủy sống khiến anh nhăn mặt đau đớn. Mỗi cử động của anh bây giờ đều phải mang theo một trọng lượng của lời nguyền. Sự thật nghiệt ngã là, dù Huy đã tạm thời ngăn chặn sự quỷ hóa, cái chân nhện ấy đã trở thành một bộ phận vĩnh viễn gắn liền với xương sống của anh.
Lúc này, một tiếng động lạ phát ra từ chiếc quan tài gỗ sưa.
Nắp quan tài không hề mở, nhưng từ những kẽ hở, một dòng máu tươi bắt đầu rỉ ra, thấm vào mặt đất hầm mộ. Dòng máu ấy không chảy tán loạn mà dường như có ý thức, nó bò về phía Vũ và Huy, tạo thành những ký tự cổ quái.
– Cái gì vậy? – Huy rút khẩu súng không còn đạn ra, phòng thủ theo bản năng.
Vũ dùng Nhãn thức – sức mạnh từ cái chân thứ năm – nhìn vào dòng máu. Anh bàng hoàng nhận ra đó không phải là máu, mà là hàng triệu con nhện đỏ li ti đang bò san sát nhau.
– Chúng ta phải rời khỏi đây… – Vũ thở dốc – Quan tài này… nó không chứa xác người.
Bỗng nhiên, từ sâu trong bóng tối của những bài vị đồng, tiếng của cụ Mười vang lên, nhưng không phải tiếng nói của người sống mà như vọng về từ một cõi rất xa:
*“Vũ… Huy… Hãy chạy về phía Đông. Đừng ngoái đầu nhìn lại. Kẻ bên trong gỗ sưa đã thức tỉnh rồi. Chân thứ năm mọc ra, ngôi nhà đã có chủ mới!”*
Mặt sàn hầm mộ bắt đầu rung chuyển. Những bài vị bằng đồng bắt đầu bong ra, rơi xuống loảng xoảng. Ảo ảnh về dinh thự họ Trần bên trên bỗng dưng lồng ghép vào hầm mộ này, như thể thực và ảo đang hòa làm một.
Phi Vũ nghiến răng, bám lấy vai Huy:
– Đi! Nhanh lên!
Cả hai chạy thục mạng trong bóng tối, khi đằng sau họ, chiếc quan tài gỗ sưa bắt đầu phát ra những tiếng cào xé rợn người từ bên trong. Nắp quan tài từ từ bị đẩy lệch ra bởi một bàn tay xanh xao, trên đó móng tay dài ra và sắc nhọn, nhưng điều kinh dị nhất là trên bàn tay ấy cũng đầy rẫy những con mắt li ti đang mở trừng trừng.
Trong khoảnh khắc chạy trốn, Phi Vũ cảm nhận được cái chân thứ năm sau gáy mình giật mạnh một cái. Anh thấy thế giới qua một lăng kính hoàn toàn khác: một làng Cổ Nguyệt không phải của người sống, mà là một vùng đất linh hồn đen đặc, nơi mỗi gốc cây ngọn cỏ đều mang khuôn mặt của kẻ tội lỗi.
Huyết nhện đã lan rộng. Lời nguyền không còn là một dự báo cho năm 27 tuổi. Nó đã chính thức bắt đầu vận hành ngay tại thời khắc này.
Cái giá của sự sống mà họ vừa giành lại từ tay cái chân thứ năm, có lẽ mới chỉ là bước khởi đầu cho một hành trình đẫm máu hơn gấp bội. Khi cả hai thoát ra được một đoạn hành lang dài đầy tơ nhện, Huy chợt nhận thấy trên tay mình – nơi dính máu của Vũ khi nãy – một vết bớt nhỏ hình mạng nhện cũng bắt đầu mờ mờ xuất hiện.
Huy tái mặt, nhìn Vũ, nhưng Vũ lúc này đang nhìn về phía cuối hành lang, nơi Bà Chúa Không Mặt đang đứng chờ, đôi tay không mặt của bà ta mở rộng như muốn đón chào đứa con của lời nguyền trở lại.
Chân thứ năm… Nhãn thức đã mở. Và cuộc chơi của quỷ chỉ mới chính thức khai cuộc.
Ngoài trời, một tiếng sấm nổ ngang tai, xé toạc bầu trời nhuộm đỏ của làng Cổ Nguyệt. Cơn mưa bắt đầu rơi, nhưng nước mưa không trong suốt mà mang màu đỏ của gỉ sắt, gột rửa đi lớp bụi bẩn của dinh thự nhưng lại tưới tắm thêm cho hạt giống của lời nguyền vừa nảy mầm rực rỡ sau gáy Trần Phi Vũ.
Cổ Nguyệt đêm nay, sẽ không có ai thực sự được ngủ yên.