Lời Nguyền Của Dòng HọChương 21: Linh hồn trong bức tranh
Màn đêm bao phủ làng Cổ Nguyệt không còn mang màu đen của sự tĩnh lặng thông thường, nó quánh đặc như mực tàu pha lẫn máu, một thứ không khí nhớp nháp chực chờ bám lấy từng lỗ chân lông trên da thịt những kẻ đang dấn bước.
Phi Vũ lê bước chân nặng nề qua lớp bùn lầy nhão nhẹt sau cơn mưa gỉ sắt. Mỗi bước đi, vết bớt hình nhện sau gáy anh lại co thắt một nhịp, hệt như có một sinh vật sống đang cắm những chiếc chân sắc nhọn vào tủy sống, thôi thúc anh tiến về phía trước nhưng đồng thời cũng gieo rắc nỗi ghê tởm tận cùng. Phía sau anh, Linh Chi nhợt nhạt dưới bóng râm của chiếc ô cũ nát, đôi mắt cô lẩn khuất sau lớp kính râm sẫm màu, nhưng đôi vai run rẩy tiết lộ rằng cô đang thấy nhiều hơn những gì một con người nên thấy.
Kẻ thảm hại nhất trong đoàn là Đại úy Huy. Người đàn ông vốn dĩ can trường, đại diện cho kỷ luật và khoa học, giờ đây đang cúi gằm mặt, hơi thở đứt quãng. Mu bàn tay anh ta – nơi con nhện máu đã mọc đủ ba chân – sưng vù lên như một ổ mủ hôi thối. Huy liên tục nhìn chằm chằm vào nó, trong ánh mắt đã bắt đầu ánh lên vẻ điên loạn của những người sắp bị lời nguyền nuốt chửng.
“Cụ Mười… chúng ta đang đi đâu?” Giọng Huy khản đặc, lạc đi giữa tiếng gió rít qua những bụi tre xơ xác.
Cụ Mười không quay đầu lại, bước chân của lão già bảy mươi tuổi kỳ lạ thay lại vững chãi vô cùng trên mặt đất trơn trượt. Lão chỉ tay về phía một kiến trúc cô độc nằm giữa thung lũng, nơi mây đen tụ hội lại như một cái phễu khổng lồ.
“Đến nơi cha anh ta đã bắt đầu sự giải thoát cuối cùng. ‘Cửa Tử’. Một cái tên hay cho một nơi dùng để chết, đúng không?” Cụ Mười cười hục hặc trong cổ họng, thanh âm khô khốc như tiếng hai mảnh xương người cọ vào nhau.
Phi Vũ nheo mắt nhìn. Đó là một ngôi nhà thờ tổ đời cũ, tách biệt hoàn toàn với hệ thống từ đường nguy nga của nhà họ Trần vừa mới sụp đổ. Nó nhỏ hơn, thấp lùn hơn, với mái ngói đen sì vì rêu đá và bốn phía không có cửa sổ. Về mặt kiến trúc, đây không phải là một công trình để thờ phụng. Vũ nhận ra ngay những đường nét cực đoan: mái đao sắc lạnh chĩa thẳng lên trời như những mũi kiếm, và các trụ đá chống đỡ phía ngoài đều được khắc hình xiềng xích quấn quanh.
Đây không phải nhà thờ. Đây là một nhà tù tâm linh.
“Cánh cửa này chỉ mở khi máu họ Trần được đưa tới làm chìa.” Cụ Mười dừng lại trước cánh cửa gỗ lim đen đặc, thớ gỗ nhẵn thín đến mức kỳ lạ.
Phi Vũ tiến lên, không cần cụ Mười hướng dẫn thêm, anh đưa bàn tay đang run rẩy của mình lên. Vết bớt sau gáy nóng rát một cách khủng khiếp, một dòng nhiệt nóng hổi truyền từ gáy xuống cánh tay. Khi ngón tay anh vừa chạm vào bề mặt gỗ nguội ngắt, cánh cửa không hề phát ra tiếng động nào, lặng lẽ từ từ mở ra. Một mùi hương nồng nặc sộc thẳng vào mũi cả nhóm: mùi hương trầm cũ kỹ, mùi dầu sơn mài, và trên hết là một mùi ngọt lịm đến mức lợm giọng của xác phân hủy được che đậy vụng về.
Bên trong “Cửa Tử” không tối như Vũ tưởng. Trên các giá nến đồng đen, những ngọn lửa xanh lét đang bập bùng cháy, tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để phác họa ra một không gian hẹp và dài. Toàn bộ các bức tường đều trống không, chỉ có duy nhất một thứ được treo ngay chính diện sảnh đường.
Đó là một bức chân dung khổ lớn, được che phủ bởi một tấm lụa đỏ đã mục nát đến mức chỉ còn lại những sợi tơ tơi tả như một tấm mạng nhện khổng lồ.
“Trần… Phi… Cao.” Phi Vũ thốt lên ba chữ, giọng anh run rẩy. Đó là tên của vị tổ tiên đầu tiên đã khởi xướng giao kèo với bóng tối, kẻ mà chân dung không bao giờ được phép xuất hiện trong từ đường chính của dòng họ.
Linh Chi bỗng nhiên lùi lại, đôi tay cô ôm lấy ngực, hơi thở trở nên dồn dập.
“Đừng… Vũ ơi, đừng nhìn vào đó… Em thấy… em thấy có rất nhiều sợi chỉ đỏ đang nối từ bức tranh đó vào sau gáy anh!”
Huy không nghe thấy lời Linh Chi. Anh ta hệt như một kẻ bị thôi miên, lảo đảo tiến lại gần bức chân dung. Bàn tay đầy thương tích của Huy vươn lên, nắm lấy một góc vải lụa đỏ đang rách nát.
“Dừng lại, Đại úy!” Vũ hét lên, nhưng đã quá muộn.
Huy giật mạnh. Tấm lụa đỏ rơi xuống sàn nhà tạo nên một tiếng xoẹt kéo dài rùng rợn.
Dưới ánh nến xanh nhạt, bức chân dung cụ tổ Trần Phi Cao hiện ra đầy vẻ uy nghi nhưng cũng chứa chan tà khí. Trong tranh, một người đàn ông trung niên mặc triều phục quan lại thời phong kiến, ngồi trên một chiếc ghế chạm rồng đen tuyền. Gương mặt cụ tổ được vẽ rất chân thực: đôi lông mày dài xếch lên phía thái dương, làn da tái xám như người chết trôi, và đặc biệt là một bộ râu đen nhánh che kín miệng.
Thế nhưng, điểm đáng sợ nhất chính là đôi mắt.
Nghệ thuật vẽ tranh chân dung cổ thường khiến đôi mắt nhìn thẳng về phía người xem, dù họ đứng ở vị trí nào. Nhưng đôi mắt của Trần Phi Cao không chỉ đơn thuần là nhìn thẳng. Tròng trắng của cụ trong tranh mang một sắc vàng bệnh hoạn, và đồng tử đen láy như hai hố thẳm sâu hun hút.
Phi Vũ nheo mắt nhìn kỹ. Với con mắt của một kiến trúc sư và người phục dựng đồ cổ, anh nhận thấy chất liệu vẽ bức tranh này rất lạ. Những nét vẽ không mịn màng mà gồ ghề, hệt như người ta không dùng cọ để vẽ, mà dùng những ngón tay để miết máu và phẩm màu trực tiếp lên tấm toan bằng da thuộc.
“Cái này không phải vẽ bằng mực thường.” Vũ lẩm bẩm, bàn tay vô thức đưa ra phía sau sờ lên vết bớt của mình. Nó đang đập. Vết bớt đập theo nhịp tim của anh, và anh có cảm giác bức tranh kia cũng đang thở theo cùng một nhịp ấy.
Bỗng nhiên, Đại úy Huy thét lên một tiếng kinh hoàng. Anh ta ngã ngửa ra sàn, đôi mắt mở to trừng trừng vào bức chân dung.
“Hắn… hắn vừa nhìn tôi!” Huy lắp bắp, những ngón tay bấu chặt vào mặt đất. “Con mắt… con ngươi trong tranh vừa xoay sang chỗ tôi!”
“Đừng nói nhảm, Huy!” Vũ quát lớn để trấn an cả bản thân mình. “Đó chỉ là ảo giác do ánh nến…”
Câu nói của Vũ bỏ lửng giữa chừng. Một luồng hơi lạnh buốt sương tủy thốc lên từ phía dưới gầm sàn. Cụ Mười đứng cạnh đó, gương mặt già nua bị ánh sáng xanh tạt ngang trông chẳng khác gì một cái đầu lâu khô. Lão già im lặng, bàn tay nhăn nheo lần tràng hạt bằng gỗ tẩm máu gà trống, môi lầm rầm những bài kinh lạ lẫm.
Vũ quay đầu lại nhìn bức chân dung. Tim anh như ngừng đập.
Trước đó, ánh mắt của cụ tổ hướng về phía trung tâm sảnh, nơi Vũ vừa đứng. Nhưng bây giờ, đồng tử đen sì trong bức tranh đã không còn ở vị trí cũ. Nó thực sự đã lệch sang bên trái, nơi Huy đang nằm hổn hển trên mặt đất.
Không chỉ dừng lại ở đó. Đôi con mắt bằng mực sơn mài kia không hề bất động. Chúng đang từ từ, cực kỳ chậm rãi, xoay ngược lại về phía Phi Vũ.
*Sột… sột…*
Tiếng động nhỏ phát ra từ khung tranh, như thể có thứ gì đó đang bò dưới lớp vải da thuộc. Những nếp nhăn quanh khóe mắt của Trần Phi Cao trong tranh bỗng co rút lại. Vầng trán của nhân vật bắt đầu rịn ra những giọt chất lỏng màu đen đậm, chảy dài xuống như những vệt nước mắt oan khuất.
“Vũ! Nó đang di chuyển!” Linh Chi thét lên. Cô tháo kính râm ra. Đôi mắt âm dương của cô rực lên một sắc xám tro kỳ ảo. “Có một linh hồn đang bị khâu sống vào bức tranh đó! Toàn bộ cơ thể của lão ta là một mớ chỉ đỏ chằng chịt, những sợi chỉ đang xuyên qua nhãn cầu của lão để điều khiển đôi mắt đó nhìn chúng ta!”
Một cảm giác rợn tóc gáy bao trùm lấy Phi Vũ. Anh nhận ra kiến trúc của căn phòng này là để tập trung sự chú ý vào bức chân dung. Các dầm xà ngang trên trần nhà đều được lắp ghép để tạo thành một góc nhìn chụm về một điểm duy nhất. Đây không phải nhà thờ, đây là một lễ đài, và kẻ ngồi trong tranh chính là kẻ chủ trì.
Bức chân dung chợt rùng mình. Một tiếng rắc khẽ khàng vang lên. Những móng tay của nhân vật trong tranh – vốn dài và nhọn – dường như bắt đầu cựa quậy, uốn cong ra khỏi mặt phẳng của tấm da.
Đôi mắt của cụ tổ bỗng nhiên trừng lớn. Tròng trắng vàng vọt biến mất, thay vào đó là một màu đỏ thẫm của máu tươi đang chảy tràn ra khỏi hốc mắt. Những vệt máu đó không chảy xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, bắt đầu dệt thành những sợi tơ đỏ mảnh như tơ nhện.
“Mau lùi lại!” Cụ Mười đột ngột gào lên, lão tung chiếc bình đựng máu gà ra phía trước.
Chất lỏng màu đỏ thẫm bắn lên mặt bức chân dung. Thay vì làm bức tranh hoen ố, nó lại bị tấm da thuộc hút sạch như một miếng bọt biển khát nước. Sau khi hấp thụ máu gà, gương mặt Trần Phi Cao trong tranh bỗng nhiên hồng hào hẳn lên, những sợi râu đen rậm rạp dưới cằm bắt đầu rung rinh.
Hơi thở của một người sống vang lên rõ mồn một trong sảnh đường im vắng.
*Hừm…*
Một tiếng thở dài não nề và hôi hối hơi tử khí phát ra từ đôi môi vốn chỉ là những nét mực của bức họa. Cái đầu của Trần Phi Cao trong tranh từ từ nghiêng sang một bên. Đôi con ngươi đã trở nên long lanh, ẩm ướt như mắt người thật, liếc nhìn Vũ bằng sự tham lam tột độ.
“Đến đây… đứa con của nợ nần…” Một giọng nói âm vang từ bốn phía bức tường, không giống tiếng người mà giống tiếng nhiều giọng nói chồng lên nhau, vang vọng và lạnh lẽo.
Phi Vũ cảm thấy cơ thể mình hoàn toàn bất động. Vết bớt sau gáy giờ đây đã lộ rõ hình hài một con nhện khổng lồ màu đỏ thẫm. Nó không chỉ là hình xăm, mà dường như phần bụng của con nhện đang phồng lên, rung động mạnh mẽ theo mỗi nhịp chớp mắt của bức chân dung.
Từ dưới bức tranh, những sợi chỉ đỏ bỗng nhiên phóng ra nhanh như chớp. Chúng quấn lấy cổ chân của Huy, kéo anh ta về phía bàn thờ tổ. Huy gào khóc, dùng những ngón tay bị thương cào cấu sàn gỗ đến bật máu, nhưng sức mạnh của những sợi chỉ kia là không thể chống lại.
“Vũ! Cứu em!” Huy thét lên trong tuyệt vọng.
Phi Vũ muốn lao lên, nhưng mỗi khi anh định nhúc nhích, đôi mắt trong bức chân dung lại xoay một vòng rùng rợn, khiến cơ bắp anh cứng đờ như bị điểm huyệt.
Cụ Mười rút ra một lá bùa màu đen, viết bằng mực vàng kim, lão lao thẳng về phía bức tranh, dán mạnh lá bùa lên trán của cụ tổ.
“Nghiệp này không được thành! Hồn này phải tan!” Cụ Mười hét lên.
Lá bùa bốc cháy, tỏa ra mùi lưu huỳnh khét lẹt. Bức họa rú lên một tiếng gào xé tai. Những sợi chỉ đỏ đang kéo Huy bị đứt đoạn, Huy ngã vật xuống, bất tỉnh nhân sự.
Nhưng sức mạnh của cụ Mười dường như chưa đủ. Bàn tay của người đàn ông trong tranh bỗng nhiên trồi hẳn ra ngoài. Một bàn tay gầy guộc, móng tay đen xì, phủ đầy những lớp da mục nát nhưng sức mạnh thì không tưởng. Nó bóp chặt lấy cổ của cụ Mười, nhấc bổng ông lão lên không trung.
Phi Vũ tận mắt chứng kiến con ngươi trong tranh lồi ra, trông như thể nó sắp rơi ra khỏi bức họa và lăn lông lốc trên sàn nhà.
“Vũ… nghe cụ… phá cái khung… khung tranh là xương…” Cụ Mười cố gắng thốt lên trong cơn nghẹn thở.
Trong một khoảnh khắc của sự sợ hãi cùng cực, lý trí của một kiến trúc sư trong Vũ bừng tỉnh. Anh nhìn vào khung gỗ bao quanh bức tranh. Đó không phải gỗ. Đó là những thanh xương dài, trắng ởn, được đẽo gọt và mài nhẵn để làm khung. Theo nguyên tắc tâm linh, đây là “Cốt trận” – linh hồn bị nhốt trong tranh nhờ sức mạnh duy trì của những khúc xương này.
Vũ nhìn quanh sảnh đường. Anh thấy một chiếc lư hương bằng đồng nặng chình chịch đặt cạnh cột nhà. Không do dự, anh lao đến, ôm lấy cái lư hương, gân xanh nổi đầy trán.
Bức chân dung nhận ra ý định của Vũ. Đôi mắt nó điên cuồng xoay chuyển, liên tục tìm cách khóa chặt cơ thể anh. Những sợi tơ máu từ trong tranh tuôn ra như thác đổ, vây lấy Vũ.
“Chi! Giúp anh!” Vũ gầm lên.
Linh Chi không chần chừ, cô cắn ngón tay mình, vẽ một vòng tròn máu lên không trung. “Ánh mắt âm dương, tan biến tà ma!” Đôi mắt cô phát ra một luồng ánh sáng xám tro mạnh mẽ, rọi thẳng vào đôi mắt của cụ tổ.
Trong tích tắc đôi mắt quỷ bị áp chế bởi sức mạnh âm dương, Phi Vũ thoát khỏi sự khống chế. Anh dồn toàn bộ sức bình sinh, nâng chiếc lư hương đồng lên cao, lao tới và nện thẳng vào góc dưới của khung tranh.
*Rắc!*
Một tiếng gãy lìa của xương cốt khô giòn vang lên chói tai. Khung tranh bị vỡ toác.
Một cảnh tượng kinh dị xảy ra: Từ chỗ xương vỡ, hàng ngàn con nhện con màu đỏ bò lổm ngổm ra ngoài, như một dòng thác côn trùng bám đầy sàn nhà. Bức chân dung bắt đầu nhăn nheo lại hệt như một khuôn mặt người bị thiêu cháy. Những đường nét hào nhoáng của vị quan viên tan chảy, lộ ra bộ mặt thật là một cái đầu lâu móm mém, đầy oán hận.
Bàn tay đang siết cổ cụ Mười buông thõng, tan biến thành những vũng nước đen hôi thối.
Nhưng đôi mắt của bức tranh – bộ phận chân thực nhất – vẫn không biến mất. Chúng rời khỏi lớp vải, lơ lửng trong không trung một giây trước khi bắn thẳng về phía Phi Vũ. Anh không kịp né tránh. Một cảm giác lạnh toát xuyên qua trán, Vũ cảm thấy như có hàng ngàn mảnh kính vụn đang ghim vào não bộ mình.
Anh khuỵu xuống, hai tay ôm đầu. Trong tiềm thức của anh, một đoạn phim mờ nhạt bắt đầu chạy qua: Anh thấy một cô gái trẻ mặc váy cưới rách nát bị chôn sống, và đứng phía trên huyệt mộ không phải ai khác, chính là cụ tổ Trần Phi Cao với nụ cười độc địa. Điều lạ lùng là, cạnh cụ tổ còn có một kẻ khác đang đứng ẩn mình dưới tán ô đen.
Gương mặt kẻ đó trông giống hệt… chú Khang.
Phi Vũ thét lên, bóng tối bao trùm lấy anh.
Khi Vũ tỉnh lại, sảnh đường của “Cửa Tử” đã trở nên vắng lặng đến rợn người. Bức tranh chỉ còn là một tấm da rách nát, cháy đen từng mảng. Huy vẫn nằm mê man, mu bàn tay anh ta giờ đây không còn nhện đỏ nữa, nhưng làn da lại sạm đi như thể đã mất sạch sức sống.
Cụ Mười ngồi bệt dưới đất, ho sù sụ ra máu đen. Ông lão nhìn Vũ, ánh mắt vừa thương cảm vừa chứa đựng một sự sợ hãi mơ hồ.
“Hắn không tan biến, Vũ ạ…” Cụ Mười nói, hơi thở nặng nhọc. “Đôi mắt ấy… nó đã đi vào trong đầu cậu rồi. Cậu không chỉ mang Huyết Ấn của nợ nần, mà giờ cậu đã mang theo đôi mắt của chính kẻ đã tạo ra lời nguyền.”
Phi Vũ đứng dậy, loạng choạng tiến đến một chiếc gương đồng cũ đặt bên góc tường.
Anh nhìn vào gương.
Bên ngoài, anh vẫn là Trần Phi Vũ với gương mặt thanh tú, xanh xao. Nhưng khi anh cố gắng tập trung nhìn kỹ vào đồng tử của chính mình, anh thấy trong sâu thẳm con ngươi đen láy đó, đang lấp lánh một sắc vàng vàng bệnh hoạn của cụ tổ.
Và tệ hơn cả, khi anh nhìn về phía bóng tối sâu thẳm sau lưng Linh Chi, anh không cần sự chỉ dẫn của cô nữa. Với “Đôi mắt của cụ tổ”, anh thấy “Bà Chúa Không Mặt” đang đứng đó.
Lần này, bà ta không nhìn anh. Bà ta đang quỳ lạy cái bóng của Phi Vũ in trên tường, môi bà ta khẽ cử động, phát ra những thanh âm mà chỉ mình anh nghe thấy:
*”Chào chủ nhân mới của khế ước…”*
Vũ rùng mình, đôi mắt vàng óng rực lên trong bóng đêm, hệt như đôi mắt trong bức chân dung vừa rồi. Anh nhận ra, sự phá hủy này không phải là một chiến thắng. Đó là một sự chuyển giao.
Anh vừa hoàn thành một bước quan trọng trong quá trình trở thành “Trần Phi Cao tiếp theo”.
“Đi thôi.” Vũ nói, giọng anh trầm xuống, có một uy lực kỳ lạ khiến Huy vừa mới tỉnh lại cũng phải rùng mình sợ hãi.
Bên ngoài, tiếng quạ kêu thảm thiết dội lại từ thung lũng. Cánh cửa “Cửa Tử” đóng lại, nhưng bí mật mà bức chân dung để lại bắt đầu bén rễ sâu hơn vào tâm trí Phi Vũ. Lời nguyền tuổi 27 không còn là cái chết đến từ bên ngoài nữa, mà nó đang thực hiện cuộc đảo chính ngay trong linh hồn của anh.
Linh hồn trong tranh không chỉ biết cử động con ngươi, nó biết cách tìm một nơi trú ngụ mới ấm áp hơn, hoàn hảo hơn. Và ngôi nhà đó, chính là cơ thể của anh.