Lời Nguyền Của Dòng HọChương 22: Hầm rượu bí mật
Tiếng lạo xạo của lớp vôi vữa bong tróc dưới gót giày vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch của tòa dinh thự. Trần Phi Vũ bước đi đầu tiên, ngọn đèn pin trên tay anh quét qua những mảng tường loang lổ, nơi những rễ cây bò ra từ kẽ gạch như những gân máu của một con quái vật đang thở dốc.
Đi sau anh, Linh Chi níu chặt lấy vạt áo khoác của Vũ, đôi vai cô run lên từng hồi. Cảnh sát Huy dìu cụ Mười bước đi nặng nhọc. Sau sự cố ở tầng trên, Huy dường như đã đánh mất đi cái vẻ tự tin của một người thực thi pháp luật. Ánh mắt anh ta dại đi, chốc chốc lại đưa tay xoa xoa sau gáy – nơi vết nguyền nhện đang bắt đầu tấy đỏ, ngứa ngáy như có hàng nghìn con chân nhỏ xíu đang đào bới dưới da thịt.
“Vũ… cậu có ngửi thấy mùi gì không?” Huy lên tiếng, giọng khàn đặc.
Phi Vũ dừng lại. Anh không cần phải ngửi, anh *thấy*.
Với đôi mắt mới thừa hưởng từ bức chân dung của cụ tổ, thế giới hiện lên trước mặt anh như một bức tranh âm bản đầy quái dị. Những luồng khí xám đen đang rỉ ra từ gầm sàn gỗ, quấn quýt lấy chân họ. Và từ phía cầu thang hẹp dẫn xuống tầng hầm, một thứ mùi nồng nặc, chua loét của men rượu hỏng pha lẫn mùi hôi thối của xác động vật chết lâu ngày đang xộc lên.
“Mùi của sự mục rữa.” Vũ đáp gọn lốc, đôi đồng tử vàng rực của anh loé sáng trong bóng tối. “Và mùi của những lời thề thốt đã bị phản bội.”
Họ bước xuống cầu thang hẹp dẫn vào hầm rượu. Căn hầm này vốn là nơi dòng họ Trần Phi dùng để cất giữ những bình rượu quý lâu đời, cũng là niềm tự hào về sự giàu sang bậc nhất vùng. Nhưng khi đặt chân xuống bậc thang cuối cùng, không gian trước mắt họ khiến ngay cả một người gan dạ nhất cũng phải sởn gai ốc.
Căn hầm rộng thênh thang, hơi ẩm bốc lên lạnh toát thấu xương. Hai bên tường là những giá gỗ lim đen sì, mốc meo. Trên đó không phải là những chai vang đắt tiền, mà là hàng hàng lớp lớp những hũ sành màu da lươn, miệng hũ được bịt kín bằng vải đỏ và quấn chặt bằng những sợi chỉ màu đen bóng.
“Rượu… rượu gì mà lại để thế này?” Huy lẩm bẩm, tay run rẩy cầm đèn pin rọi lên một chiếc kệ gần nhất.
Cụ Mười khẽ ho khan một tiếng, máu đen thấm đỏ chiếc khăn tay. Ông nhìn những hũ sành bằng ánh mắt ghê tởm: “Đó không phải rượu cho người uống. Đó là ‘Rượu Oán’. Thứ tinh túy nhất để nuôi dưỡng sự trường thọ của kẻ ở trên cao được nấu từ máu huyết của kẻ nằm dưới thấp.”
Phi Vũ tiến lại gần một hũ sành lớn đặt riêng biệt trên một chiếc bệ đá giữa hầm. Trên thân hũ có khắc một dãy mã số mà anh nhận ra ngay lập tức: 07-19-45. Ngày mà cụ tổ Trần Phi Cao chính thức lên ngôi trưởng tộc và bắt đầu sự nghiệp hưng thịnh của dòng họ.
Một linh cảm không lành trỗi dậy, Vũ đưa tay chạm vào lớp vải đỏ trên miệng hũ. Ngay lập tức, đôi mắt vàng của anh rực cháy. Anh thấy bên trong không phải là chất lỏng, mà là một khối u linh đen đặc đang cuộn xoáy.
*“Mở nó ra đi… chủ nhân…”* – Tiếng thì thầm của Bà Chúa Không Mặt lại vang lên bên tai anh, lần này nó mang theo sự nài nỉ xen lẫn giễu cợt.
Vũ nghiến răng, anh dồn lực giật tung lớp vải đỏ và sợi chỉ đen.
*“Rộp!”*
Lớp vải mục nát rời ra. Một mùi nồng nặc sặc sụa bốc lên khiến Huy và Linh Chi phải bịt mũi, nôn khan. Nhưng thứ hiện ra bên trong hũ mới thực sự là một cơn ác mộng hữu hình.
Không có một giọt rượu nào. Trong hũ sành chất đầy những lọn tóc người.
Tóc đen có, tóc trắng có, cả những lọn tóc nhỏ xíu của trẻ thơ. Tất cả đều bị bện chặt vào nhau thành những búi lớn, ngâm trong một thứ chất lỏng màu nâu sẫm, đặc quánh như nhựa cây nhưng lại có mùi máu tanh nồng.
Phi Vũ dùng một thanh gỗ nhỏ khều nhẹ lớp tóc trên cùng. Dưới lớp tóc đó là những mảnh da đầu vẫn còn dính những sợi thịt hồng hồng đã bắt đầu thối rữa.
“Cái… cái quái gì thế này?” Huy kinh hãi lùi lại, va vào cái kệ gỗ sau lưng khiến hàng loạt hũ sành nhỏ chao đảo. “Tóc? Sao lại có tóc ở đây?”
“Người xưa quan niệm tóc là gốc của con người, là nơi chứa đựng hơi thở và ký ức của linh hồn.” Cụ Mười nói, giọng ông run rẩy vì tức giận. “Họ không chỉ giết người để hiến tế, mà họ còn thu giữ phần tinh cốt này lại để trấn yểm. Mỗi búi tóc này đại diện cho một mạng người đã chết để đổi lấy tài lộc cho họ Trần. Các anh có thấy những sợi chỉ đen quấn quanh không? Đó là ‘Tử Hồn Chỉ’, dùng để giam cầm linh hồn chủ nhân của mái tóc trong hũ mãi mãi, không cho họ siêu thoát để họ tiếp tục làm nô lệ, làm thần giữ của.”
Linh Chi khẽ chạm vào tay Vũ, gương mặt cô trắng bệch không còn giọt máu: “Em thấy rồi… Vũ ơi, em thấy họ. Họ không phải là tóc… họ là những người đàn bà đang khóc.”
Đôi mắt âm dương của Linh Chi đang nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng khác. Giữa không gian tối tăm của hầm rượu, từ mỗi hũ sành bắt đầu trồi lên những cái đầu trọc lốc, da thịt tím tái. Họ không có tóc, vì tóc họ đều đã nằm trong hũ. Những cái bóng đó bò lổm ngổm trên trần hầm, trên giá gỗ, mắt họ hướng về phía nhóm của Vũ với sự thèm khát và căm hận tột cùng.
Đúng lúc đó, chiếc hũ lớn nhất giữa hầm đột nhiên rung chuyển dữ dội. Lớp tóc bên trong trào ra như một thác nước đen kịt, quấn lấy cổ tay của Phi Vũ.
Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc từ tay lên đến não bộ. Vũ lảo đảo, thế giới trước mắt anh xoay chuyển. Thông qua đôi mắt của cụ tổ, anh bị kéo vào một ký ức đau đớn hàng thập kỷ trước.
*Bối cảnh hiện ra là làng Cổ Nguyệt những năm đói kém nhất. Một đám người đàn bà gầy gò, rách rưới đang quỳ sụp dưới chân một người đàn ông trung niên béo tốt, mặc áo lụa là – đó là cụ tổ Trần Phi Cao. Họ cầu xin một bát cháo, một miếng bánh. Cụ tổ mỉm cười, vẻ nhân từ nhưng đôi mắt lại toát lên sự gian xảo lạnh người.*
*“Được, ta sẽ cho các người cơm ăn áo mặc cả đời, với một điều kiện duy nhất… hãy để lại mái tóc của các người để ta làm bùa cầu an cho dân làng.”*
*Đám người khốn khổ ấy không biết rằng, đằng sau sự hào phóng đó là một gã thầy pháp tà ác (người mà sau này là tổ tiên của cụ Mười) đang chờ đợi với những chiếc dao sắc lẹm. Tóc không phải là tất cả những gì họ phải trả. Một khi mái tóc bị cắt đứt kèm theo những lời nguyền tâm linh, vận mạng của họ đã thuộc về ông ta. Từng người một biến mất vào những đêm trăng khuyết, và xác họ trở thành móng nền cho dinh thự, còn mái tóc trở thành vật dẫn trong hầm rượu bí mật này.*
Phi Vũ bừng tỉnh, anh thở dốc, mồ hôi đầm đìa. Con nhện đỏ sau gáy anh lại cựa quậy như thể đang ăn mừng trước sự thật kinh hoàng vừa lộ ra.
“Vũ! Tránh ra!”
Tiếng hét của Huy vang lên. Một hũ sành trên giá gỗ bất ngờ nổ tung. Một khối tóc dài như những xúc tu của quái vật đại dương lao tới quấn lấy chân Huy, lôi xệch anh ta vào bóng tối sâu thẳm cuối hầm.
Huy rút súng bắn bừa bãi vào đám tóc đen đặc, nhưng đạn chỉ xuyên qua không trung hoặc găm vào vách đá. Thứ này không có hình hài vật lý để bị sát thương bởi súng đạn.
“Cứu tôi! Nó đang kéo tôi xuống lỗ hổng dưới sàn!” Tiếng Huy tuyệt vọng.
Cụ Mười nghiến răng, ông lấy ra một nắm gạo muối đã ngâm máu gà trống, ném mạnh về phía đám tóc: “Thần thánh phương nào, quỷ ma phương nầy! Trần gia nghiệp chướng, huyết nhục đền bù! Lui!”
Một luồng ánh sáng đỏ rực phát ra khi nắm gạo muối chạm vào đám tóc. Một tiếng rít xé lòng vang lên, hệt như hàng trăm người phụ nữ cùng gào thét một lúc. Đám tóc rụt lại, Huy ngã vật ra sàn, ho sặc sụa.
Tuy nhiên, vụ nổ hũ sành vừa rồi giống như một ngòi nổ. Hàng nghìn hũ sành khác trong căn hầm bắt đầu rung lắc. Tiếng vải đỏ bị xé rách, tiếng gốm vỡ và tiếng lạo xạo của những khối tóc khổng lồ tràn ra sàn nhà như một cơn lụt đen kịt.
“Phải chạy thôi! Chúng ta đã chọc giận những linh hồn nô lệ này!” Cụ Mười hét lên, đôi chân già nua cố gắng đứng vững.
“Không chạy được đâu!” Vũ hét lại, anh chỉ về phía cầu thang dẫn lên.
Cầu thang mà họ vừa đi xuống giờ đây đã bị che lấp hoàn toàn bởi những sợi tóc dài mượt nhưng lại cứng sắc như dây kẽm gai. Chúng đan cài vào nhau tạo thành một tấm lưới tử thần, bịt kín mọi lối ra.
Linh Chi lùi sâu vào góc hầm, đôi mắt cô trợn trừng: “Bà ta… Bà Chúa Không Mặt đang cười. Bà ta nói đây là nơi bà ta tắm rửa… máu và tóc là trang phục của bà ta!”
Giữa biển tóc đen kịt đang cuồn cuộn dưới sàn, một dáng người từ từ nhô lên. Đó là một bộ váy cưới rách nát, kết bằng những sợi tóc dài đến chấm gót. Phía trên chiếc cổ cao trắng nhợt không có đầu, chỉ có một luồng oán khí màu tím đen tỏa ra nghi ngút. Bà ta tiến đến đâu, những hũ sành tự động vỡ nát đến đó như thể đang đón chào chủ nhân.
Trần Phi Vũ cảm thấy đôi mắt vàng của mình nhức nhối như bị kim châm. Một cảm giác kết nối kì quái xuất hiện. Với tư cách là “chủ nhân mới của khế ước” như bà ta đã gọi, Vũ nhận ra anh có một loại quyền năng nào đó đối với những linh hồn này.
Vết bớt hình nhện sau gáy anh giờ đã đủ tám chân, nó bắt đầu rỉ máu, thấm vào lớp áo sơ mi trắng.
“Đừng hòng chạm vào họ!” Vũ gầm lên, anh đứng chắn trước Linh Chi và Huy.
Anh không dùng bùa chú của cụ Mười. Anh dùng ý chí của một kẻ đang mang dòng máu tội lỗi nhưng quyết tâm đoạn tuyệt. Vũ đưa tay quẹt ngang vệt máu đang rỉ ra từ sau gáy, rồi vẽ một vòng tròn máu quanh ba người.
“Bằng danh nghĩa kẻ thừa kế họ Trần, ta ra lệnh cho các ngươi: Lui lại!”
Kì lạ thay, khi Vũ vừa dứt lời, đám tóc đang hung hãn tràn tới bỗng chốc khựng lại. Chúng run rẩy như đứng trước một uy lực áp đảo. Ngay cả “Bà Chúa Không Mặt” cũng dừng lại cách vòng tròn máu một khoảng ngắn.
Bà ta không có mặt, nhưng Vũ cảm nhận được một ánh nhìn lạnh lẽo và mỉa mai đang dán vào mình. Bà ta giơ một bàn tay gầy guộc ra, chỉ về phía hũ sành mang mã số 07-19-45 đang nằm đổ chỏng chơ giữa hầm.
Từ trong đống tóc đen trào ra từ hũ đó, một thứ gì đó lăn tròn về phía chân Vũ.
Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, chạm khắc hoa văn bỉ ngạn tinh xảo. Chiếc hộp không bị mục nát theo thời gian, ngược lại nó bóng loáng như thể thường xuyên được vuốt ve.
Vũ nhặt chiếc hộp lên. Khi nắp hộp mở ra, hơi lạnh bốc lên khiến không khí xung quanh dường như đóng băng.
Bên trong hộp không có tóc, cũng không có da người.
Chỉ có một mẩu lưỡi người bị sấy khô, đã hóa đen, được đặt trang trọng trên tấm lụa vàng.
“Đây là cái gì?” Huy lắp bắp hỏi khi thấy Vũ chết trân tại chỗ.
Cụ Mười nhìn mẩu lưỡi, gương mặt ông hiện rõ vẻ bàng hoàng đến cực độ. Ông khuỵu xuống, đôi môi run rẩy: “Đây… đây là ‘Lưỡi Của Kẻ Làm Chứng’. Ngày đó, khi lập giao kèo với quỷ dữ, cụ tổ cậu không chỉ dâng hiến sinh mạng của người khác. Ông ta đã cắt đứt lưỡi của kẻ duy nhất biết về sự thật của khế ước này để giấu kín bí mật mãi mãi.”
Cụ Mười nhìn Vũ, đôi mắt mờ đục rưng rưng: “Người đó… chính là con trai cả của cụ tổ, bác của cha cậu. Ông ấy không mất tích như lời đồn, mà bị chính cha mình phế bỏ và nhốt dưới căn hầm rượu này để giữ của. Và những hũ tóc kia… chính là do ông ấy cắt của những nạn nhân theo lệnh của cha mình trong sự câm lặng tuyệt vọng.”
Bỗng nhiên, chiếc hầm rượu rung chuyển dữ dội hơn. Tiếng tường gạch vỡ nát phát ra từ sâu bên trong bóng tối của hầm rượu, phía sau những giá gỗ lim.
Một bức tường giả đổ sập, lộ ra một khoảng không gian nhỏ hẹp hơn, tối tăm hơn. Ở đó, một chiếc lồng sắt han rỉ treo lơ lửng trên không trung.
Bên trong chiếc lồng không phải là một bộ xương.
Đó là một sinh vật.
Thân hình hắn khô đét như một thân cây mục, tóc dài quấn chặt lấy người như một lớp kén bảo vệ. Hắn vẫn còn sống, hoặc đúng hơn là đang tồn tại trong một trạng thái bán linh hồn nửa người nửa quỷ. Đôi mắt hắn trắng dã, không có con ngươi, đang nhìn chằm chằm về phía mẩu lưỡi trong tay Vũ.
“Mười lăm… hai mươi… mười lăm…” Những âm thanh ú ớ phát ra từ cái miệng trống rỗng lưỡi của sinh vật kia. Dù không thành lời, nhưng thông qua “Đôi mắt của cụ tổ”, Vũ hiểu được hắn đang nói gì.
*“Máu gọi máu… nợ phải trả bằng nợ…”*
“Cậu ta chính là mắt xích còn thiếu!” Cụ Mười hét lên. “Lời nguyền này không thể giải nếu chưa trao lại cái lưỡi này cho người nắm giữ bí mật. Vũ, cậu phải đưa mẩu lưỡi đó cho hắn!”
Bà Chúa Không Mặt đột nhiên rít lên một tiếng chói tai. Bà ta lao về phía chiếc lồng sắt, móng tay dài đen kịt vươn ra định xé xác sinh vật bên trong. Bà ta không muốn bí mật được tiết lộ, bà ta muốn dòng họ Trần này phải mãi mãi chìm trong vòng xoáy của sự chết chóc và mù lòa.
“Chặn bà ta lại!” Vũ ra lệnh cho Huy.
Huy mặc kệ sự sợ hãi, anh nhặt lấy một bình rượu cổ bằng sành chứa đầy tóc gần đó, đập mạnh vào bức tường tạo ra tiếng vang lớn thu hút sự chú ý. Linh Chi chắp tay niệm chú, dùng đôi mắt âm dương tỏa ra một luồng sáng xanh mờ ảo để che mắt quỷ.
Chớp lấy thời cơ, Phi Vũ lao về phía chiếc lồng. Đám tóc dưới chân cố quấn lấy anh, kéo anh lại, nhưng hơi ấm từ chiếc hộp gỗ dường như đang đẩy lùi chúng.
Anh nhảy lên, bám vào thanh sắt lồng tỏa ra hơi lạnh chết người. Sinh vật bên trong trừng mắt nhìn anh, hơi thở nồng nặc mùi mục rữa phả vào mặt Vũ.
“Cháu là Trần Phi Vũ. Cháu trả lại sự thật cho bác!”
Vũ đẩy mẩu lưỡi đen khô vào miệng của sinh vật kia.
Ngay khi mẩu lưỡi chạm vào nướu răng tím tái, một luồng ánh sáng đen mãnh liệt bùng phát từ bên trong chiếc lồng. Sinh vật kia co giật dữ dội, xương cốt phát ra tiếng gãy răng rắc ghê người. Tóc trên người hắn bỗng nhiên dài ra vô tận, quấn lấy căn hầm rượu, quấn lấy Bà Chúa Không Mặt, và quấn lấy cả chính Vũ.
Một âm thanh rầm trời phát ra, vang vọng như tiếng sấm nổ ngay trong đầu mỗi người.
“THỰC… TẠI… KHÔNG… PHẢI… NHƯ… VẬY!”
Tiếng nói đó không phải phát ra bằng âm thanh vật lý. Nó phát ra từ linh hồn của kẻ vừa được lấy lại tiếng nói sau gần một thế kỷ.
Ký ức của căn hầm rượu hiện ra như một cuốn phim tua nhanh.
Hóa ra, cụ tổ Trần Phi Cao không phải là người khởi xướng duy nhất. Kẻ tà ác thực sự chính là sinh vật đang nằm trong lồng kia – con trai cả của ông ta. Hắn vì muốn cướp quyền trưởng tộc sớm nên đã dụ dỗ cha mình thực hiện nghi lễ hiến tế. Nhưng ông tổ vì hối hận vào phút chót nên đã lừa cắt lưỡi hắn, giam cầm hắn vào chiếc lồng này, dùng lời nguyền nhện để xích hắn lại, biến hắn thành vật chứa của mọi tội lỗi dòng họ.
Bà Chúa Không Mặt – cô gái Tuyết năm xưa – vốn không phải bị cụ tổ giết. Cô bị chính gã con cả này hãm hại vì cô đã phát hiện ra bí mật của hắn. Cô chết trong sự oan ức tột cùng, và linh hồn cô biến thành thực thể đại diện cho lời nguyền để quay lại đòi nợ.
“Vậy ra…” Vũ bàng hoàng, “Ông mới là nguồn cơn của mọi chuyện!”
Sinh vật trong lồng cười sằng sặc, giọng hắn lả lướt như tiếng rắn bò: “Sự hưng thịnh của họ Trần được xây dựng trên máu của kẻ lạ, nhưng được duy trì bằng sự tàn độc của người nhà. Ngươi nghĩ ngươi là kẻ cứu thế sao? Trần Phi Vũ, đôi mắt ngươi đang mang là đôi mắt của cha ta, còn trái tim ngươi sớm muộn cũng sẽ giống như ta thôi!”
Hắn dồn lực, chiếc lồng sắt nổ tung thành trăm mảnh. Những sợi tóc đen cuồng bạo lao tới, quấn chặt lấy cổ Vũ, nhấc bổng anh lên không trung.
Huy và Linh Chi bị hất văng vào vách đá, bất tỉnh. Cụ Mười cố gắng đưa tay tìm kiếm bùa chú nhưng bị đống tóc vùi lấp.
“Đã đến lúc trả nợ cho dòng máu bẩn thỉu này!” Sinh vật kia gào lên, bàn tay khô héo của hắn vươn tới định khoét đi đôi mắt vàng của Vũ.
Trong khoảnh khắc sinh tử, vết bớt hình nhện trên gáy Vũ đột ngột nóng ran như bị nung đỏ. Một dòng điện mạnh mẽ chạy dọc sống lưng anh. Đôi mắt vàng không còn là sự thừa kế nữa, chúng bắt đầu hòa tan hoàn toàn vào con ngươi của Vũ.
Anh thấy mọi mạch máu, mọi luồng khí oán hận trong căn hầm như hiện rõ sơ đồ mạch lạc.
Vũ hét lên một tiếng đau đớn, nhưng bàn tay anh nhanh như chớp tóm chặt lấy cổ tay của sinh vật kia. Một luồng hào quang đen rực cháy thoát ra từ cơ thể Vũ.
“Dòng họ Trần do ông và tổ tiên dựng lên bằng tội ác, thì hôm nay tôi sẽ dùng chính tội ác đó để kết thúc nó!”
Vũ dùng kiến thức kiến trúc của mình, anh nhận ra vị trí của sinh vật này chính là “huyệt mắt” của trận pháp hầm rượu. Anh không dùng bùa, anh dùng chính linh lực từ vết bớt nhện, dẫn dắt toàn bộ oán khí từ những hũ tóc xung quanh chảy ngược vào cơ thể sinh vật trong lồng.
“Không! Ngươi đang làm gì vậy? Ngươi sẽ nổ tung mất!” Hắn gào lên sợ hãi khi thấy oán lực của hàng nghìn linh hồn đang đổ dồn vào mình.
“Ta không nổ tung.” Vũ gằn giọng qua kẽ răng đầy máu. “Ta đang đưa họ về với kẻ đã hành hạ họ.”
Hàng nghìn hũ sành trong hầm đồng loạt nổ tung cùng lúc. Tóc, da người, rượu oán… tất cả bị cuốn vào một cơn lốc đen khổng lồ nhắm thẳng vào trái tim của gã con cả. Bà Chúa Không Mặt đứng lặng nhìn cảnh tượng đó, hình hài bà ta dần dần nhạt đi, khuôn mặt không mặt của bà dường như hiện lên một nét thanh thản u buồn.
Một vụ nổ vô hình nhưng mang đầy chấn động tâm linh xảy ra.
Ánh sáng tắt ngấm. Hầm rượu chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Khi Phi Vũ tỉnh lại, anh thấy mình nằm trên sàn đá lạnh lẽo. Căn hầm rượu tan hoang, chỉ còn lại những mảnh sành vỡ nát. Những lọn tóc người đã biến thành tro bụi, rải rác như muối trắng.
Sinh vật kia đã biến mất không dấu vết, chiếc lồng sắt chỉ còn lại những đoạn dây xích đứt lìa.
Huy và Linh Chi đang lảo đảo đứng dậy, nhìn anh bằng ánh mắt lo lắng và sợ hãi. Cụ Mười ngồi bệt trong góc, ánh mắt ông nhìn Vũ đã thay đổi hoàn toàn – không còn là sự thương cảm, mà là sự tôn sùng lẫn e sợ.
Phi Vũ đưa tay sờ lên gáy.
Vết bớt hình nhện không còn nữa. Chỗ đó giờ đây chỉ là một vết sẹo phẳng lì, lạnh ngắt.
Nhưng khi anh mở mắt ra, Linh Chi phải hét lên một tiếng nhỏ.
Đôi mắt của Trần Phi Vũ giờ đây không còn màu đen, cũng không còn màu vàng bệnh hoạn của cụ tổ. Chúng là một màu đỏ thẫm rực rỡ – màu của máu tươi, màu của sự phán xét.
“Vũ… anh ổn chứ?” Linh Chi run rẩy hỏi.
Vũ đứng dậy, anh nhìn xuống chiếc hộp gỗ lúc nãy, giờ đây cũng đã trống rỗng. Mọi bí mật đã lộ diện, nhưng cái giá phải trả là sự biến đổi vĩnh viễn trong linh hồn anh.
“Đi thôi.” Vũ nói, giọng anh lạnh lẽo như băng giá nghìn năm. “Dinh thự này còn một tầng nữa. Nơi lời nguyền bắt đầu, và nơi nó phải kết thúc.”
Họ bước ra khỏi hầm rượu, bỏ lại sau lưng đống tàn tích của một thế kỷ tội lỗi. Trên trần nhà, một con nhện đỏ nhỏ xíu đang lặng lẽ bò theo, đôi mắt nhỏ li ti của nó lấp lánh sắc đỏ đồng điệu với đôi mắt của Phi Vũ.
Linh hồn của dinh thự đã nhận ra chủ nhân mới. Và khế ước thực sự, bây giờ mới chỉ bắt đầu sang trang thứ hai – trang của sự trừng phạt.