Lời Nguyền Của Dòng HọChương 23: Cơn mưa máu
Bước chân của Trần Phi Vũ nện xuống bậc thềm đá dẫn ra khỏi mật đạo của hầm rượu, mỗi bước đi như nặng ngàn cân nhưng lại mang theo một nhịp điệu tàn nhẫn và chuẩn xác. Phía sau anh, Linh Chi đi từng bước run rẩy, ánh mắt không rời khỏi tấm lưng gầy của anh họ, trong khi đại úy Huy lỉnh kỉnh súng đạn nhưng gương mặt thất thần như người vừa từ cõi chết trở về. Cụ Mười là người đi cuối cùng, đôi mắt già nua đục ngầu liên tục quan sát xung quanh, miệng lẩm nhẩm những bài kinh chú bằng tiếng Phạn cổ mà nghe như tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục.
Khi cánh cửa nặng nề của tầng hầm khép lại, cả nhóm bước ra phía sân sau của dinh thự họ Trần. Ngay lập tức, một luồng không khí đặc quánh, lạnh buốt tràn vào phổi khiến Huy phải ho khàn cả cổ.
Trời đất lúc này đã không còn ra hình thù gì nữa. Làng Cổ Nguyệt vốn dĩ đã âm u, nay lại càng giống như một cái lăng mộ khổng lồ dưới lòng đất bị đào bới lên. Bầu trời không có trăng, không có sao, chỉ là một mảng đen ngòm, thâm tím như một vết bầm dập trên da thịt người chết.
“Mùi gì thế này?” Huy đưa tay lên bịt mũi, vẻ mặt nhăn nhó đầy kinh hãi.
Mùi nồng nặc của máu tươi lẫn với mùi đất ẩm và vị tanh của kim loại bắt đầu len lỏi vào khứu giác. Phi Vũ đứng đó, tà áo anh bay lờ lững trong cơn gió lồng lộng, nhưng anh không hề có chút biểu cảm nào của sự khó chịu. Đôi mắt đỏ thẫm của anh rực lên trong đêm tối, nhìn thấu qua lớp màn sương đang mỗi lúc một dày đặc hơn.
Linh Chi khẽ chạm vào cánh tay anh, giọng cô run lên bần bật:
“Vũ… anh nhìn kìa. Phía bên làng… sao im lặng quá vậy?”
Vũ quay nhìn về phía những nếp nhà nằm san sát dưới thung lũng. Thông thường, vào giờ này, làng Cổ Nguyệt vẫn còn vài ánh đèn le lói hoặc tiếng chó sủa báo hiệu đêm khuya. Nhưng đêm nay, ngôi làng im lặng như một nghĩa địa không tên. Sự im lặng đó không phải là sự bình yên, mà là một sự kìm nén đáng sợ, giống như con thú dữ đang nín thở trước khi vồ mồi.
“Mọi người nhìn cây kìa!” Huy thốt lên, chỉ tay về phía dãy cây sồi cổ thụ bao quanh dinh thự.
Một cảnh tượng kỳ dị diễn ra ngay trước mắt họ. Những tán lá sồi vốn xanh tốt dù trong sương muối, bỗng chốc héo rũ rồi đen kịt lại trong vòng vài giây. Nhựa cây chảy ra không phải màu trắng đục hay xanh thẫm, mà là một chất lỏng đỏ lòm như máu, chảy ròng ròng trên lớp vỏ cây xù xì, để lại những vệt đen đúa kinh tởm. Trên các cành cây, hàng nghìn con quạ đen sẫm đang đậu im lìm, mắt chúng cũng đỏ rực lên, trừng trừng nhìn về phía dinh thự.
Cụ Mười rùng mình, đôi chân già nua như muốn khuỵu xuống. Ông lạch bạch bước tới, sờ tay vào đất.
“Oán khí hoá hình… Đất mẹ khóc máu. Cậu Vũ, lời nguyền không còn ở trong dòng máu của cậu nữa, nó đã phát tán ra cả vùng đất này rồi.”
Phi Vũ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương:
“Tổ tiên chúng ta đã vay quá nhiều từ nơi này. Bây giờ, Bà Chúa Không Mặt không chỉ muốn đòi mạng của kẻ mang huyết ấn, bà ta muốn dùng cả ngôi làng này làm đồ trang trí cho vương quốc oán hận của mình.”
Bỗng nhiên, một tiếng “đùng” vang dội khắp không gian, nhưng đó không phải là tiếng sấm. Đó là tiếng vỡ vụn của không gian tâm linh. Một đám mây khổng lồ, đặc quánh như một khối gan heo từ phía dãy núi Hắc Thủy chậm chạp bò tới, bao phủ lấy toàn bộ làng Cổ Nguyệt.
Gió bắt đầu rít lên từng hồi u oán như tiếng phụ nữ khóc tỉ tê trong bụi chuối. Và rồi, giọt nước đầu tiên rơi xuống.
Huy đưa tay ra hứng lấy, tưởng chừng là một cơn mưa đêm giúp làm dịu đi không khí ngột ngạt. Nhưng khi giọt chất lỏng đó chạm vào lòng bàn tay, anh thét lên đau đớn, vội vã rụt tay lại.
“Aaa! Đau quá! Cái gì thế này?”
Lòng bàn tay Huy xuất hiện một vết bỏng đỏ lựng, bốc khói đen. Giọt nước rơi xuống đó là một màu đỏ thẫm, đặc sệt và mang vị tanh tưởi đến rợn người.
Mưa đã bắt đầu.
Từng giọt, từng giọt một, rồi nhanh chóng trở thành một trận cuồng phong đỏ thẫm dội xuống từ trời cao. Cơn mưa máu. Nước mưa rơi xuống đất, chạm vào cỏ cây đến đâu thì cỏ cây thối rữa đến đó. Những mái ngói của dinh thự họ Trần bị mưa dội vào phát ra những tiếng kêu lèo xèo kinh tởm.
Linh Chi hét lên khi thấy một con quạ bay không kịp, bị làn mưa máu tạt vào cánh. Ngay lập tức, lông của nó rụng lả tả, thịt da thối rữa ra và con quạ rơi phịch xuống sân như một cục thịt nát đen ngòm, nhão nhoét.
“Vào nhà mau! Mưa này là nước xác, chứa đầy âm hỏa và oán niệm!” Cụ Mười gào lên, thúc giục cả nhóm chạy ngược vào đại sảnh của dinh thự.
Phi Vũ là người vào sau cùng. Anh đứng ở hiên nhà, chìa bàn tay ra hứng lấy những giọt máu từ trên trời rơi xuống. Kỳ lạ thay, khi chạm vào da thịt anh, những giọt mưa đỏ thẫm đó không hề gây bỏng, chúng tan ra, thấm vào da thịt anh như thể được chào đón bởi một nguồn gốc đồng điệu. Ánh đỏ trong mắt anh lại càng thêm sắc lạnh.
Họ đứng trong đại sảnh rộng lớn, ánh đèn chùm pha lê rung lên bần bật rồi vỡ tan tành từng bóng một, bỏ mặc không gian cho bóng tối chiếm ngự. Chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin trên tay Huy đang nhấp nháy liên tục.
Phía bên ngoài, cơn mưa máu ngày càng dữ dội. Qua những ô cửa kính lớn, họ nhìn thấy cả làng Cổ Nguyệt chìm trong một biển nước đỏ quánh. Từ phía những mái nhà trong làng, những bóng đen mờ ảo bắt đầu lảo đảo bước ra. Đó là những người dân làng. Họ đứng dưới mưa, ngửa mặt lên trời, không kêu la, không chạy trốn. Da thịt họ đang từ từ bị ăn mòn, chảy ra từng mảng nhưng họ vẫn đứng đó, như những con rối bị điều khiển bởi một sợi dây vô hình.
“Họ… họ đang làm gì thế kia?” Linh Chi nức nở, bịt mắt lại không dám nhìn.
“Hầu hạ.” Phi Vũ trả lời, giọng nói đều đều như một cái máy. “Bà Chúa Không Mặt đang thu thập hương hỏa. Mỗi sinh mạng bị mưa máu mài mòn sẽ trở thành một phần sức mạnh để bà ta hoàn thiện linh thể của mình.”
Cụ Mười lấy ra một xấp phù lục vàng, vội vã dán kín các kẽ cửa nhưng ngay khi dán lên, những tờ phù đó đã lập tức đen kịt rồi bốc cháy thành tro bụi.
“Không xong rồi! Trận pháp của dinh thự đã bị phá từ bên ngoài. Oán khí của cả vùng này đang đổ dồn về đây. Vũ, nếu không kết thúc ngay bây giờ, khi cơn mưa này tạnh, ngôi làng này sẽ không còn một ai sống sót.”
Lúc này, từ phía trần nhà của đại sảnh, những vệt máu bắt đầu thấm qua lớp thạch cao tinh xảo, nhỏ xuống nền đá hoa cương tạo thành những âm thanh *tách… tách…* đều đặn đến đáng sợ. Máu len lỏi vào các kẽ gạch, tụ lại và bắt đầu bò lên chân tường giống như những mạch máu đang phập phồng sự sống.
“Trần Vĩnh Khang đã dùng cái gì ở tầng thượng?” Huy vừa kiểm tra súng vừa hỏi, giọng anh đã lạc đi vì quá sợ hãi.
Cụ Mười thở dài, nét mặt già nua chứa đầy sự hối lỗi:
“Đó là ‘Thiên đài huyết tế’. Lão ta đã dùng máu của con cháu đời trước để làm móng, dùng xương người làm xà. Tầng thượng của dinh thự này không phải là nơi thờ cúng, mà là một chiếc phễu khổng lồ để hứng lấy oán khí của đất trời và đổ thẳng vào huyết mạch của kẻ ngồi trên đó.”
Đột nhiên, tiếng chuông đồng từ phía sau dinh thự vang lên. *Keng… Keng… Keng…*
Mỗi tiếng chuông vang lên là một lần mặt đất rung chuyển. Trong không gian tràn ngập mùi máu, một tiếng hát ru xa xăm lại nổi lên. Lần này, nó không phát ra từ dưới hầm rượu, mà nó vang vọng từ bốn phương tám hướng, len lỏi vào từng kẽ tai, vào từng nhịp tim của họ.
*“Dòng họ Trần, máu nhuộm đỏ nhành lan…*
*Vay một đời, trả ngàn kiếp sầu nan…*
*Đứa trẻ chết không mồ không mả…*
*Hồn treo ngược giữa dòng lệ chứa chan…”*
Tiếng hát đó khiến Linh Chi đau đớn ôm đầu ngã quỵ xuống sàn. Huy cũng cảm thấy ruột gan như bị ai bóp nghẹt, anh quỳ thụp xuống, mặt tái mét. Chỉ có Phi Vũ vẫn đứng vững. Anh nhìn về phía cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng trên cùng, nơi bóng tối dường như đang cô đặc lại thành một thực thể có hình khối.
Cơn mưa máu ngoài kia dường như đạt đến đỉnh điểm của sự điên cuồng. Những hạt mưa giờ đây to như hạt đậu, đập vào cửa kính nghe như tiếng hàng nghìn người đang dùng móng tay cào cấu đòi vào. Một tiếng *rắc* khô khốc vang lên. Một tấm kính lớn của đại sảnh không chịu nổi áp lực đã vỡ tan.
Dòng máu đỏ thẫm như một con lũ tràn vào trong sảnh, cuốn theo những mảnh xác chim quạ nát bấy và mùi hôi thối cực độ.
“Đi thôi.” Phi Vũ bước lên bậc thang đầu tiên.
Mỗi bước anh đi qua, dòng máu tràn dưới sàn lại dạt sang hai bên như thể đang run sợ trước sự hiện diện của anh. Linh Chi gắng gượng đứng dậy, dìu cụ Mười theo sau. Huy rút ra một con dao găm bằng đồng, vật kỷ niệm duy nhất mà cụ Mười đưa cho để trấn hồn, rồi lầm lũi đi theo sau nhóm.
Họ bước qua hành lang tầng hai. Nơi này vốn là nơi trưng bày những bức ảnh chân dung của các đời gia chủ họ Trần. Nhưng giờ đây, những gương mặt trong ảnh đều biến đổi. Những đôi mắt trong tranh rỉ máu, môi họ trễ xuống như đang cười nhạo những kẻ đang đi vào chỗ chết.
Cơn mưa máu từ bên ngoài thấm vào những bức tranh này khiến màu sắc nhòe đi, tạo nên những hình thù quái dị, như những linh hồn đang cố chui ra khỏi khung hình để bắt lấy chân những người đang đi qua.
Càng lên cao, áp lực tâm linh càng lớn. Cảm giác như có hàng nghìn tạ trọng lượng đang đè lên vai mỗi người. Tiếng thở dốc của Huy và tiếng sụt sịt của Linh Chi vang vọng giữa hành lang hun hút.
“Mọi người nghe thấy gì không?” Linh Chi khẽ hỏi, mắt nhìn đăm đăm vào một căn phòng đóng kín ở cuối dãy.
Phi Vũ dừng lại. Từ trong căn phòng đó, có tiếng nhai thịt sống sồn sột xen lẫn tiếng rên rỉ yếu ớt của một người đàn ông.
Huy giơ súng lên, đạp mạnh cửa vào. Ánh đèn pin quét qua căn phòng.
Đó là một trong những vệ sĩ thân tín của ông Khang. Anh ta vẫn chưa chết hẳn. Anh ta đang ngồi giữa vũng máu, hai tay cuồng loạn bóc từng mảng thịt trên chính đùi mình để cho vào mồm nhai. Đôi mắt anh ta trợn ngược trắng dã, mặt mũi đầy những vệt máu đỏ chảy xuống từ trần nhà.
“Cứu… giết… tôi… làm ơn…” Anh ta rên lên khi thấy ánh sáng đèn pin.
Nhưng trước khi Huy kịp phản ứng, từ trần nhà, một khối máu đông đặc lớn rơi xuống phủ kín lấy người vệ sĩ. Khối máu đó bắt đầu phập phồng rồi thắt chặt lại như một chiếc kén. Trong tiếng hét đau đớn đến xé lòng của người đàn ông, khối máu dần dần tiêu hóa anh ta, để lại một hình hài khô quắt rồi tan biến hoàn toàn.
“Lời nguyền đã không còn đợi đến lúc chúng ta tìm nó nữa.” Cụ Mười nói, giọng run rẩy. “Nó đang tự đi săn. Cơn mưa máu này là bữa tiệc của nó.”
Phi Vũ không ngoảnh đầu lại nhìn cái kén máu đó một giây nào. Ánh mắt anh chỉ hướng thẳng về cầu thang dẫn lên tầng thượng. Anh biết, ở đó, điều kinh tởm nhất đang chờ đợi họ. Anh cũng biết, cơn mưa này sẽ không dừng lại cho đến khi cái “gốc” của lời nguyền được nhổ bỏ hoàn toàn.
Họ lên tới chiếu nghỉ của tầng ba. Tại đây, toàn bộ trần nhà đã sụp xuống, nhưng thay vì mái ngói hay gỗ, phía trên họ là một bầu trời rực một màu đỏ máu. Trận mưa dội thẳng vào hành lang, nhưng khi đến gần Phi Vũ, nó dường như bị một bức tường vô hình ngăn lại.
Nhìn từ độ cao này xuống ngôi làng, khung cảnh trông giống như một bức tranh địa ngục. Những nếp nhà bị bao phủ bởi lớp màn đỏ thẫm, khói đen bốc lên từ những đám cháy âm ỉ mà mưa không thể dập tắt được – loại cháy của oán hỏa. Toàn bộ làng Cổ Nguyệt như một bàn cờ chết, nơi mỗi con người là một quân cờ đang bị tàn phá.
Bất chợt, một bóng trắng mờ ảo hiện ra giữa làn mưa máu ngoài ban công. Đó là một người phụ nữ trong bộ áo dài trắng rách nát, mái tóc dài che kín khuôn mặt. Bà ta không đứng trên sàn, mà treo lơ lửng giữa không trung.
Bà Chúa Không Mặt.
Không, đây chưa phải là chân thân của bà ta. Đây chỉ là một phân thân oán niệm đang cảnh báo họ. Bà ta từ từ giơ một cánh tay gầy guộc lên, chỉ thẳng vào Phi Vũ. Một luồng âm phong thối tha thổi bạt vào trong hành lang làm mọi người ngã ngửa ra sau.
Phi Vũ vẫn đứng yên, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào bóng trắng đó.
“Tránh ra.” Anh nói, chỉ hai từ đơn giản nhưng mang theo uy lực nặng nề của một bậc quân vương trong cõi tối.
Bóng trắng run lên bần bật, bà ta rít lên một tiếng xé màng nhĩ rồi tan biến vào màn mưa. Nhưng khi bà ta biến mất, một loạt những tiếng sột soạt ghê rợn vang lên từ khắp phía cầu thang.
Hàng nghìn, hàng vạn con nhện đỏ li ti đang từ ngoài ban công bò vào theo dòng nước máu. Chúng có tám chân dài ngoằng, trên lưng mỗi con có hình một khuôn mặt người tí hon đang mếu máo.
“Đừng để chúng chạm vào người!” Cụ Mười hét lên, vung tay ném ra một nắm muối trộn cát linh.
Muối chạm vào đám nhện nổ lụp bụp như pháo rang, nhưng số lượng của chúng quá lớn. Chúng bò trên tường, trên trần, tụ lại thành những đám đen kịt như sóng thần.
Huy nã súng điên cuồng vào đám nhện nhưng những viên đạn đồng chỉ như ném đá vào biển cả. Linh Chi vội vàng lấy trong túi ra một lọ nước thánh mà cụ Mười chuẩn bị trước, đổ một vòng tròn xung quanh cả nhóm. Đám nhện tạm thời dừng lại bên ngoài vòng nước, chúng rít lên và chồng chất lên nhau tạo thành một bức tường sinh học ghê tởm bao quanh họ.
“Phi Vũ! Làm gì đi chứ!” Huy gào lên.
Phi Vũ nhìn đám nhện, ánh mắt anh hiện lên một sự khinh bỉ. Anh từ từ ngồi xổm xuống, áp bàn tay vào giữa vũng máu chảy tràn trên sàn.
“Bình tĩnh lại đi lũ sâu bọ. Ta là người của nhà họ Trần. Máu của ta là món nợ mà chủ nhân các ngươi thèm khát.”
Một vệt sáng đỏ sẫm lan ra từ lòng bàn tay Phi Vũ. Những con nhện đang hung hãn bỗng nhiên im bặt. Chúng lùi lại một bước, rồi đồng loạt phủ phục xuống sàn như đang quỳ lạy. Một số con bắt đầu tự cắn xé lẫn nhau, dọn dẹp một lối đi ngay giữa cầu thang cho họ.
Linh Chi nhìn anh họ mình, trong lòng dấy lên một sự xa lạ đáng sợ. Vũ của trước kia sẽ không thể ra lệnh cho quỷ dữ như thế này.
Cả nhóm bước lên tầng thượng trong sự “hộ tống” kinh dị của hàng vạn con nhện đỏ dưới cơn mưa máu mỗi lúc một điên cuồng hơn. Khi bước chân của Vũ chạm vào bậc thang cuối cùng, toàn bộ dinh thự họ Trần dường như khẽ rùng mình.
Phía trước họ là cánh cửa bằng đồng lớn, trên đó có khắc hình chín đầu nhện quấn lấy một thân xác người phụ nữ.
Mùi máu ở đây đặc đến mức họ cảm thấy như đang đứng trong một cái lò mổ khổng lồ.
“Tới rồi.” Vũ nói nhỏ, đôi mắt đỏ rực của anh nhìn chăm chắm vào cánh cửa đồng. “Đại tế đang diễn ra ở phía sau cánh cửa này. Hoặc chúng ta chấm dứt cơn mưa này, hoặc tất cả chúng ta sẽ hòa tan vào nó.”
Trên bầu trời làng Cổ Nguyệt, mây đen cuồn cuộn đổ xuống, sấm sét màu máu rạch ngang không gian như những vết nứt của thế gian. Cơn mưa máu tạt mạnh vào cánh cửa đồng, chảy xuống tạo thành hình ảnh của những bàn tay đang cầu cứu.
Phi Vũ đưa tay đặt lên tay nắm cửa bằng đầu lâu đồng. Một luồng nhiệt nóng rực lan tỏa, nhưng anh không lùi bước. Anh đẩy mạnh cánh cửa.
Tiếng rên rỉ của hàng nghìn vong linh bị nhốt trong gạch đá đồng loạt vang lên, chào đón những kẻ cuối cùng đến với hồi kết của lời nguyền dòng họ.
Làng Cổ Nguyệt dưới cơn mưa máu vẫn lặng lẽ lụi tàn, như một điềm báo về một sự kết thúc trắng xóa, không để lại một mầm sống nào nếu sự hy sinh không được thực hiện trước lúc bình minh kịp thức giấc.
Chiếc đồng hồ cổ dưới đại sảnh dù đã vỡ tan, nhưng kim phút dường như vẫn khẽ nhích lên, đánh dấu thời khắc tử thần đã điểm. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới chính thức bước vào chương đẫm máu nhất.