Lời Nguyền Của Dòng HọChương 24: Linh Chi cảnh báo
Cánh cửa đồng nặng nề rít lên một tiếng khô khốc, tựa như tiếng xương người bị nghiền nát dưới cối xay tâm linh. Một luồng âm khí buốt thấu xương tủy tràn ra, mang theo mùi hôi thối của xác thịt phân hủy lâu ngày trộn lẫn với hương nhang tàn lạnh lẽo. Bên trong không phải là một căn phòng thượng tầng bình thường như kiến trúc bên ngoài của dinh thự. Nó là một khoảng không gian vặn vẹo, nơi trần nhà cao thăm thẳm biến mất trong màn sương mù màu huyết dụ, và mặt sàn được lát bằng những phiến đá đen bóng loáng như mặt gương của quỷ dữ.
Trần Phi Vũ bước vào đầu tiên. Đôi mắt anh giờ đây không còn là màu đen nguyên bản, mà lấp lánh một ánh đồng tử đỏ rực của loài nhện. Mỗi bước chân anh chạm xuống mặt sàn đá đen đều để lại một dấu chân bằng máu tươi, thứ máu dường như đang rỉ ra từ chính các lỗ chân lông dưới gan bàn chân anh. Lời nguyền đã ngấm sâu vào cốt tủy, nó không còn là một hình xăm hay một vết bớt bên ngoài nữa; nó đã trở thành một phần sinh mệnh của anh.
“Vũ… đừng đi tiếp nữa.”
Tiếng của Linh Chi run rẩy vang lên phía sau. Cô bé ôm chặt lấy cánh tay gầy guộc của mình, đôi vai nhỏ bé co rúm lại dưới sức ép oán khí quá lớn. Đôi mắt âm dương của Chi lúc này không còn bị che khuất bởi kính râm, chúng trừng lớn, phản chiếu một khung cảnh kinh hoàng mà mắt thường không thể thấy được.
Phi Vũ dừng lại. Anh không quay đầu, thanh âm phát ra từ cổ họng trầm đục như tiếng vọng từ vực thẳm: “Chúng ta đã đứng ở cửa tử. Không đi tiếp, thì chỉ có thể tan biến trong cơn mưa này. Em sợ sao?”
Linh Chi không trả lời câu hỏi của anh. Cô bé bước lảo đảo về phía trước, hơi thở dập dồn như người hụt hơi. Cô nhìn vào cái bóng của Phi Vũ in trên mặt sàn đá đen. Cái bóng ấy không còn mang hình người. Nó là một khối đen đặc quánh với tám cái chân nhện dài ngoằng, nhọn hoắt đang cào cấu vào không khí. Nhưng điều khiến Linh Chi kinh khiếp hơn cả không phải là cái bóng quỷ hóa của anh họ mình, mà là những thứ đang bu bám xung quanh nó.
“Anh Vũ… nhìn em này…” Chi thều thào, đôi môi trắng bệch vì sợ hãi. “Anh không thấy sao? Anh thực sự không thấy họ sao?”
Đại úy Huy lúc này mới loạng choạng tiến vào từ sau cánh cửa đồng. Anh ta vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo sau khi bị quỷ nhện khống chế, tay vẫn nắm chặt khẩu súng dù biết rằng thứ vũ khí nóng này vô dụng trước những thực thể không thuộc về cõi người. Huy nhìn quanh căn phòng rộng lớn, tâm trí của một người làm ngành điều tra cố gắng tìm kiếm một điểm tựa logic nhưng hoàn toàn thất bại. Ở giữa căn phòng, một tế đàn khổng lồ được xây bằng xương sọ và được gắn kết bằng những sợi tơ máu đỏ sẫm. Trên đỉnh tế đàn, một chiếc quan tài bằng gỗ đen đặt chênh vênh, tàn nhang rơi rụng xung quanh tạo thành một vòng tròn phong thủy cực độc.
“Cái quái gì thế này?” Huy lẩm bẩm, nòng súng rung lên bần bật.
“Huy, đừng cử động!” Phi Vũ gầm nhẹ. “Bước thêm một bước, anh sẽ dẫm vào mắt của người chết.”
Huy nhìn xuống chân mình, và anh ta suýt nữa đã ngã nhào. Trên mặt sàn đá đen bóng loáng, thay vì hình ảnh phản chiếu của trần nhà, anh thấy hàng vạn đôi mắt đang trợn trừng nhìn mình từ bên dưới mặt đá. Những đôi mắt trắng dã, không có con ngươi, chứa đầy oán hận của những kẻ từng là nạn nhân của họ Trần qua hàng thế kỷ.
Linh Chi bỗng nhiên quỳ sụp xuống sàn. Cô lấy tay bịt tai, nhưng tiếng gào khóc oán than vẫn rót thẳng vào đại não. Cô thấy rõ ràng nhất. Cô thấy “họ”.
“Anh Vũ… họ đang đến. Họ không chỉ là một người đâu.” Linh Chi bắt đầu nói trong cơn mê sảng, hai hàng lệ máu chảy ra từ đôi mắt âm dương. “Người phụ nữ mặc áo cưới không mặt… Bà ta chỉ là kẻ dẫn đầu thôi. Đằng sau bà ta là tất cả những người đàn ông họ Trần đã chết vào năm 27 tuổi. Họ đang xếp hàng… họ đang nối đuôi nhau như một sợi xích máu.”
Vết bớt hình con nhện sau gáy Phi Vũ bỗng nhiên bùng phát cơn đau dữ dội. Anh cảm thấy như có hàng ngàn chiếc kim tẩm độc đang đâm sâu vào tủy sống. Tám cái chân của con nhện đỏ trên da anh giờ đây đã mọc ra hoàn thiện, và cái chân thứ chín – cái chân định mệnh – đang bắt đầu nhú ra từ chính huyệt đạo trên đỉnh đầu anh.
Cảm giác đau đớn khiến Phi Vũ khuỵu một chân xuống. Ngay lúc đó, anh cảm thấy một bàn tay lạnh ngắt như đá lạnh đặt lên vai mình. Cảm giác ấy thật đến mức anh có thể thấy lớp áo kiến trúc sư của mình nhăn rúm lại dưới sức ép của những ngón tay khô héo.
Anh định quay đầu lại, nhưng tiếng của Linh Chi hét lên xé toạc không gian:
“ĐỪNG QUAY LẠI! Nếu anh quay đầu, họ sẽ mượn được hơi ấm của người sống để kéo hồn anh ra ngoài ngay lập tức!”
Linh Chi bò về phía Phi Vũ, bàn tay cô bé run rẩy chạm vào gấu áo anh. Giọng cô lạc hẳn đi: “Anh Vũ, nghe em nói… Họ đang ở ngay sát sau lưng anh. Không phải một, mà là hàng chục cái bóng. Một người đàn ông mặc quan phục thời xưa, cổ ông ta có vết hằn của dây thừng. Một người thanh niên mặc bộ vest của thập niên 90, đôi mắt bị khoét rỗng. Một đứa trẻ… một đứa trẻ họ Trần chỉ mới 7 tuổi nhưng mang khuôn mặt của ông già. Tất cả họ đang đứng chồng lên nhau, dùng những đôi tay thối rữa của mình vuốt ve vết bớt sau gáy anh.”
“Họ đang chờ đợi điều gì?” Phi Vũ nghiến răng hỏi, mồ hôi trộn lẫn máu chảy dài xuống cằm.
“Họ chờ anh trở thành người tiếp theo.” Linh Chi nấc nghẹn. “Họ là những mắt xích của lời nguyền. Mỗi người chết đi lại trở thành một phần của con quỷ nhện này. Anh là người tiếp theo trong danh sách, Vũ ạ. Bà Chúa Không Mặt không muốn giết anh ngay, bà ta muốn biến anh thành kẻ cai quản tiếp theo của cái chuồng nhện đẫm máu này.”
Đúng lúc này, chiếc quan tài trên tế đàn khổng lồ bắt đầu rung chuyển. Tiếng cào cấu từ bên trong vang lên “ken két”, ghê rợn như tiếng móng tay người xé toạc thớ gỗ cứng. Một dải lụa đỏ rướm máu luồn qua khe nắp quan tài, từ từ bò ra ngoài như một con rắn.
“Trần… Phi… Vũ…”
Một giọng nói đa thanh âm, vừa có tiếng trẻ con khóc, vừa có tiếng bà già cười, vừa có tiếng nam nhân gào thét, vang lên từ khắp phía của căn phòng. Nó không phát ra từ cái miệng nào, mà dường như phát ra từ chính những kẽ nứt của bức tường và mặt sàn.
“Trả nợ đi… con cháu họ Trần…”
Huy bắt đầu mất bình tĩnh. Sự sợ hãi quá độ khiến bản năng tự vệ bùng phát. Anh ta giơ súng hướng về phía chiếc quan tài và nã đạn liên tiếp.
“ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!”
Tiếng súng nổ vang rền trong không gian kín, mùi thuốc súng nồng nặc tạm thời át đi mùi máu tanh. Tuy nhiên, những viên đạn găm vào chiếc quan tài chỉ tạo ra những tiếng “bập bập” như bắn vào đống bùn loãng. Chỗ lỗ đạn không chảy ra vụn gỗ, mà chảy ra một thứ nước đen sì, bốc mùi tử khí nồng nặc.
“Anh Huy, dừng lại! Vô ích thôi!” Phi Vũ hét lớn, nhưng đã quá muộn.
Tiếng súng như một hồi chuông báo động đánh thức cơn giận dữ của lũ quỷ. Những cái bóng mà Linh Chi vừa miêu tả bỗng chốc trở nên rõ nét hơn. Ngay cả Huy lúc này cũng nhìn thấy một vầng hào quang đen mờ mờ đang bao quanh Phi Vũ. Những thực thể đó bắt đầu tách ra khỏi cơ thể Vũ và di chuyển về phía Huy.
“Cẩn thận!” Linh Chi vùng lên, cô bé lấy từ trong túi áo ra một nắm muối trộn lẫn với bột tro hóa giải oán khí mà cụ Mười đã đưa cho cô trước khi hy sinh. Cô vung tay ném mạnh về phía trước Huy.
Một bức tường lửa xanh nhạt bùng lên trong không tích tắc, ngăn cách Huy với những cái bóng đang bò lổm ngổm trên sàn. Nhưng sức mạnh của lời nguyền tại tầng thượng này quá mạnh, ngọn lửa chỉ duy trì được vài giây rồi vụt tắt ngấm dưới cơn mưa máu vẫn đang tạt qua những khe hở của mái nhà.
Linh Chi chụp lấy tay Phi Vũ, cô dùng hết sức bình sinh để kéo anh dậy. “Anh Vũ, nhìn vào em! Đừng nghe những tiếng nói đó! Anh là một kiến trúc sư, anh từng nói với em rằng mọi kiến trúc dù tà ác đến đâu cũng đều có một huyệt đạo duy nhất để phá vỡ. Huyệt đạo của căn phòng này… của cái Bát Quái Nghịch Thiên này là ở đâu?”
Phi Vũ run rẩy. Ánh mắt đỏ rực của anh bắt đầu quét qua căn phòng. Dù đang bị quỷ hóa, nhưng cái bản năng nghề nghiệp và sự thông minh vốn có vẫn còn đó. Anh nhìn lên trần nhà, nhìn xuống mặt sàn, nhìn vào vị trí đặt tế đàn.
“Sơ đồ này…” Vũ lẩm bẩm, máu từ trên đầu anh chảy xuống che khuất một bên mắt. “Không phải là Bát Quái bình thường. Chú Khang đã nhầm… hay chính chú ta đã bị lừa? Đây không phải là nơi tế để lấy sự trường sinh. Đây là nơi ‘Thánh giá’ của quỷ.”
Anh chỉ tay về phía chiếc quan tài đang rung bần bật: “Toàn bộ dinh thự họ Trần là một cái phễu khổng lồ. Máu của tất cả những người bị chết dưới kia, oán khí của hàng trăm năm, đều được dẫn về đây. Nhưng nó không đổ vào chiếc quan tài kia. Quan tài đó chỉ là cái van xả. Huyệt đạo thực sự nằm ngay dưới chân chúng ta!”
“Dưới sàn nhà sao?” Huy vừa lùi lại vừa hỏi, tay lúng túng thay băng đạn mới.
“Phải! Nhìn vào những đôi mắt dưới sàn đá kia kìa!” Phi Vũ hét lên, nỗi đau khiến tiếng nói của anh biến dạng. “Mỗi đôi mắt là một mảnh linh hồn bị kẹt. Chúng bị ép phải nhìn lên để nuôi dưỡng tà khí cho chiếc gương đồng Minh Cảnh nằm bên dưới mặt đá này. Cái chúng ta tìm thấy trước đó chỉ là cái giả, chiếc gương thực sự đang nằm ở ngay tâm điểm của căn phòng, dưới lớp đá đen!”
Ngay khi Phi Vũ thốt ra bí mật, cả dinh thự bỗng nhiên rung chuyển dữ dội như có một trận động đất mạnh mười độ richter. Cánh cửa đồng bị lực vô hình đóng sầm lại, nhốt chặt cả ba người bên trong. Cơn mưa máu trên bầu trời bỗng chốc ngừng rơi, nhưng thay vào đó, những dòng máu đen ngòm từ các khe hở của tường bắt đầu phun ra như những vòi rồng, ngập dần đến mắt cá chân họ.
“Bọn bay biết quá nhiều rồi…”
Một giọng nói vang lên, lần này không phải của quỷ, mà là của Trần Vĩnh Khang. Tuy nhiên, đó không còn là giọng của con người. Từ phía sau tế đàn xương người, một thực thể dần hiện ra. Đó chính là chú Khang, nhưng cơ thể ông ta đã hoàn toàn bị tơ máu bao phủ. Những sợi tơ màu đỏ sẫm cắm sâu vào da thịt ông ta, biến ông ta thành một con rối sống. Gương mặt đạo mạo ngày nào giờ biến dạng hoàn toàn, đôi mắt ông ta bị một loài nhện nhỏ ký sinh trắng dã che phủ, mỗi lần chớp mắt lại có hàng chục con nhện nhỏ rơi ra từ hốc mắt.
“Vũ… cháu yêu của chú…” Khang cười, âm thanh như tiếng rít của kim loại cọ vào nhau. “Cháu có thấy họ không? Tất cả những tổ tiên của chúng ta đang chờ cháu kìa. Đừng phản kháng nữa. Trở thành một phần của ta, cháu sẽ có quyền năng tối thượng, cháu sẽ xây dựng được những công trình mà người thường cả đời không dám mơ tới.”
“Quyền năng đổi bằng máu của anh em, cha mẹ sao? Chú đã giết cha tôi vì thứ rác rưởi này sao?” Phi Vũ gầm lên, nỗi căm hận giúp anh tạm thời lấn át đi sự đau đớn của lời nguyền.
“Cha cháu là một kẻ yếu đuối!” Khang bước lại gần, mỗi bước đi là những tiếng ‘tạch tạch’ của những cái chân nhện dài nhú ra từ dưới lớp áo vest sang trọng. “Hắn định chặt đứt nguồn tài lộc của dòng họ. Hắn muốn chúng ta trở lại làm những kẻ nghèo hèn, nông dân nghèo rách mồng tơi ở cái xóm nhỏ này. Chú không thể để điều đó xảy ra.”
“Anh là người tiếp theo, Vũ à!” Khang đột nhiên hét lớn, giọng nói vang dội như sấm truyền. “Họ đang đứng ngay sau lưng mày! Mày không thấy tay của cha mày đang bóp cổ mày sao? Mày không thấy bà nội đang móc mắt mày sao?”
Linh Chi khóc nấc lên: “Đừng nghe ông ta, anh Vũ! Ông ta đang dùng tâm thuật để đẩy anh vào bóng tối hoàn toàn!”
Nhưng Phi Vũ đã lảo đảo. Những ảo ảnh bắt đầu ập tới. Anh thấy cha mình, gương mặt xanh xao của ngày tự sát, đang lơ lửng trước mặt anh. Nhưng cha không nhìn anh với ánh mắt hiền từ, mà đôi mắt ông đầy máu, miệng rộng hoác như muốn nuốt chửng anh. Anh thấy những người anh họ đã chết, họ đang quây quanh anh, kéo lê những cái xác thối rữa và bám chặt lấy chân anh.
“Anh là người tiếp theo… là người tiếp theo…”
Tiếng thì thầm vang lên bên tai Vũ như tiếng ong vò vẽ. Một cảm giác tê liệt bắt đầu lan từ chân lên đến ngực. Anh thấy làn da mình bắt đầu mọc ra những lớp lông cứng màu đen nhức nhối. Bản thể con người của Trần Phi Vũ đang dần tan rã.
“Anh Vũ! Cầm lấy chiếc gương!” Linh Chi hét lên, cô bé lấy chiếc gương đồng Minh Cảnh nhỏ tìm được trước đó, lao lên và đập mạnh nó xuống mặt sàn đá đen ở tâm căn phòng.
“XOẢNG!”
Mảnh gương vỡ vụn, nhưng nó tạo ra một luồng ánh sáng vàng kim tinh khiết, xuyên thủng lớp màn oán khí đen đặc. Luồng sáng ấy chiếu vào gương mặt biến dạng của Trần Vĩnh Khang, khiến lão ta gào thét đau đớn khi lớp tơ máu trên người bị cháy sém.
Ánh sáng cũng soi rọi rõ rệt những thứ đứng sau lưng Phi Vũ. Đó không phải là cha anh, không phải là bà nội. Đó là những con quỷ hình người được tạo ra từ oán hận của “Bà Chúa Không Mặt”. Chúng đang mô phỏng hình dáng người thân của anh để làm nhụt ý chí của kẻ thừa kế.
Linh Chi chộp lấy một mảnh gương vỡ, dù cạnh sắc của nó cứa vào tay cô máu chảy đầm đìa, cô vẫn lao tới trước mặt Vũ.
“Nhìn vào mảnh gương này! Anh là ai? Anh là Trần Phi Vũ! Anh không phải là nô lệ của dòng họ này!”
Trong mảnh gương vỡ, Phi Vũ nhìn thấy chính mình. Một kiến trúc sư tài năng, một người thanh niên trẻ trung đầy khát khao, đang bị bao bọc trong một kén máu u uất. Ánh mắt của anh chạm phải ánh mắt đầy kiên cường của Linh Chi. Anh thấy trong đôi mắt âm dương ấy không chỉ có sự sợ hãi, mà còn có niềm tin mãnh liệt rằng anh có thể thay đổi vận mệnh.
Nỗi đau đớn bỗng chốc biến thành một luồng sức mạnh mới. Phi Vũ đưa tay lên gáy, dùng những ngón tay giờ đã dài ra và nhọn hoắt, tự mình móc vào vết bớt hình con nhện đỏ.
“Aaaa!”
Tiếng thét của anh làm rung chuyển cả dinh thự. Anh không phải đang tự sát, mà đang dùng chính sức mạnh của lời nguyền để tấn công ngược lại lời nguyền. Một luồng máu đỏ sẫm từ sau gáy anh phun ra, nhưng thay vì chảy xuống đất, nó hóa thành hàng ngàn sợi chỉ máu quấn chặt lấy thực thể của Trần Vĩnh Khang.
“Mày… mày làm gì vậy?” Khang hoảng loạn, cố gắng vùng vẫy trong đám chỉ máu của chính dòng họ mình.
“Ta không phải là người tiếp theo để chết.” Phi Vũ gầm lên, từng chữ thốt ra đều mang theo sự căm hờn ngút trời. “Ta là người cuối cùng sẽ kết thúc cái nợ này. Ông muốn quyền lực của loài nhện đúng không? Vậy thì nhận lấy đi!”
Phi Vũ dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi bàn tay, đập mạnh xuống vị trí mà anh đã xác định là huyệt đạo phong thủy. Mặt đá đen nứt toác, lộ ra bên dưới là một khoảng trống chứa đầy những hộp sọ người được xếp theo hình bát quái ngược. Ở tâm điểm là một trái tim lớn bằng đồng đang đập thình thịch, đó chính là vật trấn yểm cuối cùng duy trì lời nguyền và sự sống cho dinh thự này.
“Linh Chi! Huy! Phá hủy trái tim đồng đó ngay lập tức!” Vũ hét lên khi anh đang dốc hết sinh mệnh để kìm giữ thực thể của Khang và lũ quỷ nhện.
Huy không chần chừ, anh ta dùng báng súng đập mạnh vào những lớp xương sọ để mở đường, rồi rút một con dao găm có cán bọc bạc mà cụ Mười đã để lại, đâm thẳng vào trung tâm của trái tim đồng.
Linh Chi cũng nhào tới, cô đổ toàn bộ số bột phép còn lại vào bên trong trái tim đang đập.
“RẮC! BÙNG!”
Một âm thanh nghe như tiếng tiếng thủy tinh khổng lồ vỡ tan. Trái tim đồng bùng nổ, phun ra một luồng khói đen nồng nặc tử khí. Thực thể của Trần Vĩnh Khang tan rã ngay lập tức thành tro bụi, chỉ còn lại bộ vest trống rỗng rơi xuống sàn.
Nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.
Cái chết của Khang và sự phá vỡ vật trấn yểm đã khiến oán khí tích tụ hàng thế kỷ trong ngôi nhà bị mất đi điểm tựa. Nó điên cuồng tìm kiếm một vật chủ mới. Và kẻ đang mang Huyết Ấn nhện đỏ – Trần Phi Vũ – chính là đích đến duy nhất.
Căn phòng bắt đầu sụp đổ. Những bức tường bằng gạch cũ bắt đầu vỡ nát, rơi xuống như những cơn mưa đá. Màn sương máu càng lúc càng đặc, và tiếng của “Bà Chúa Không Mặt” bỗng chốc trở nên chói lói, vang dội như tiếng sấm ngay bên tai họ.
Linh Chi bỗng nhiên thấy xung quanh Phi Vũ không còn là căn phòng nữa. Một ảo cảnh hiện ra. Anh đang đứng trước một cánh đồng hoa bỉ ngạn đỏ rực rộng bao la không thấy bến bờ. Hàng ngàn cái bóng không mặt đang từ dưới lòng đất trồi lên, chúng bám lấy chân anh, kéo anh xuống hố đen sâu thẳm.
“Anh Vũ! Cầm lấy tay em!”
Linh Chi lao vào trong màn sương đen đang bao phủ lấy Phi Vũ. Cô không sợ những linh hồn kia, cô chỉ sợ đánh mất anh họ của mình.
Khi cô chạm được vào tay Vũ, cô cảm thấy bàn tay anh lạnh ngắt và nhầy nhụa máu. Nhưng Phi Vũ bỗng đẩy cô ra. Một lực đẩy rất mạnh hất Linh Chi về phía Huy.
“Đi đi!” Phi Vũ hét lên, gương mặt anh giờ đã bị quỷ hóa gần hết, chỉ có đôi mắt là vẫn còn giữ được tia sáng của nhân tính. “Nếu không có một kẻ ở lại để kiềm chế luồng oán khí này, nó sẽ tràn ra ngoài làng Cổ Nguyệt, toàn bộ người dân ở đây sẽ chết!”
“Không! Em sẽ không bỏ anh!” Linh Chi gào khóc, định lao lại nhưng bị Huy ôm chặt lấy.
“Linh Chi, chúng ta phải đi! Ngôi nhà sắp sập rồi!” Huy gào lên qua tiếng đổ nát ầm ầm.
Ở giữa căn phòng đang sụp đổ, Phi Vũ đứng sừng sững trên tế đàn xương người. Anh nhìn về phía cái bóng của người phụ nữ mặc áo cưới đang dần hiện rõ rệt trước mặt. Bà ta không có mặt, nhưng anh cảm nhận được sự oán hận khôn cùng trong hư vô đó.
“Bà Tuyết… chúng ta kết thúc thôi.”
Phi Vũ mỉm cười một cách đau đớn. Anh lấy từ trong túi áo ra một vật kỷ vật nhỏ – đó là một chiếc trâm cài tóc cổ mà anh tìm thấy trong nhật ký của cha, thứ vốn thuộc về cô gái năm xưa trước khi bị họ Trần giết hại. Anh dùng chiếc trâm đó, đâm thẳng vào vị trí chân nhện thứ chín trên đỉnh đầu mình.
Một ánh sáng trắng tinh khiết bùng lên từ vị trí bị đâm, lan tỏa ra toàn bộ căn phòng, tạm thời xua tan màn sương đỏ máu. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Linh Chi thấy hình ảnh bà chúa không mặt bỗng nhiên hiện lên gương mặt của một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần nhưng đầy sầu muộn. Cô gái ấy nhìn Phi Vũ, một giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên má rồi tan biến.
Dinh thự họ Trần rung chuyển lần cuối cùng. Toàn bộ tầng thượng đổ sập xuống, chôn vùi mọi bí mật kinh hoàng vào lòng đất sâu thẳm.
Huy ôm lấy Linh Chi, cả hai lăn ra ngoài hành lang ngay khi căn phòng phía sau biến mất hoàn toàn trong một hố đen của cát bụi và đổ nát.
Cơn mưa máu đã tạnh. Ánh bình minh bắt đầu le lói ở đường chân trời phía xa của làng Cổ Nguyệt. Không gian tĩnh lặng một cách lạ lùng, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe tường nát.
Linh Chi ngồi dậy, toàn thân bám đầy bụi đất và máu. Cô nhìn vào đống đổ nát nơi vừa là tầng thượng của dinh thự. Không còn dấu vết nào của Phi Vũ.
“Anh Vũ…?”
Cô gọi khẽ, đôi mắt âm dương giờ đây bỗng chốc trở lại màu sắc bình thường của con người. Cô không còn nhìn thấy bóng ma, không còn nhìn thấy oán khí. Lời nguyền dường như đã biến mất.
Bỗng nhiên, từ trong đống gạch đá vụn, một thứ gì đó lóe lên ánh sáng đỏ mờ nhạt rồi vụt tắt. Một con nhện nhỏ màu đen, sau lưng có một vệt màu đỏ hình chữ thập, lặng lẽ bò ra khỏi đống đổ nát, len lỏi qua các khe nứt và biến mất vào khu rừng phía sau làng.
Dưới sảnh nhà, chiếc đồng hồ cổ bỗng nhiên điểm một tiếng khô khốc rồi ngừng hẳn. Thời gian dành cho gia tộc Trần Phi dường như đã chính thức dừng lại ở giây phút đó.
Linh Chi nhìn xuống lòng bàn tay mình. Vẫn còn vết sẹo do mảnh gương cứa phải, nhưng kỳ lạ thay, vết máu khô lại có hình dạng của một đóa hoa bỉ ngạn, rồi theo làn gió sáng sớm, nó bong ra và tan vào hư không.
Lời nguyền của dòng họ có lẽ đã kết thúc ở tuổi 27 của Trần Phi Vũ, hoặc cũng có thể, nó đã được chuyển hóa sang một dạng thức khác, nằm ngoài sự hiểu biết của con người. Trong làn sương mờ ảo của làng Cổ Nguyệt, bóng dáng một người thanh niên gầy gò, khoác trên mình chiếc áo kiến trúc sư, dường như vẫn còn đứng đó, lặng lẽ nhìn về hướng bình minh, như một linh hồn bảo hộ cho sự bình yên đánh đổi bằng cả máu và nước mắt.
Sự hy sinh của Phi Vũ đã cắt đứt sợi dây xích nghiệp lực, nhưng lịch sử dòng họ Trần sẽ mãi là một vết thương không bao giờ lành trong ký ức của những người còn sống. Và người ta nói rằng, vào những đêm trăng đỏ, ở làng Cổ Nguyệt vẫn còn nghe thấy tiếng gõ thước của một vị kiến trúc sư thầm lặng, đang cố gắng sửa sang lại những sai lầm của quá khứ trong cõi hư vô thăm thẳm.