Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 25: Cuộc rượt đuổi trong sương mù

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:32:02 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 25: CUỘC RƯỢT ĐUỔI TRONG SƯƠNG MÙ**

Sương mù ở làng Cổ Nguyệt chưa bao giờ bình thường. Nó không phải thứ hơi nước mờ ảo được sinh ra từ hơi lạnh ban đêm và nắng sớm, mà là một loại chướng khí đặc quánh, có màu xám đục như tro tàn của người chết. Nó nuốt chửng vạn vật, xóa nhòa ranh giới giữa mặt đất và bầu trời, khiến không gian xung quanh Trần Phi Vũ trở thành một khối lặng câm và chết chóc.

Phi Vũ loạng choạng bước đi giữa cánh đồng hoang nằm ở rìa ngôi làng. Toàn thân anh rã rời, bộ quần áo kiến trúc sư phong trần giờ đây rách nát, đẫm máu khô và bùn đất. Trận chiến tại dinh thự họ Trần và cú sụp đổ kinh hoàng của tòa lầu ấy đã lấy đi của anh chút sức tàn cuối cùng. Thế nhưng, anh không được phép dừng lại. Cơn đau nhức nhối ở đốt sống cổ — nơi chân nhện thứ năm đang cắm sâu vào tủy — như một luồng điện giật liên hồi, nhắc nhở anh rằng lời nguyền vẫn chưa buông tha.

“Khụ… khụ…”

Phi Vũ ho ra một búng máu đen đặc. Anh đưa tay quệt ngang miệng, ánh mắt lờ đờ nhìn vào bóng tối mịt mù phía trước. Trong đầu anh hiện lên lời dặn cuối cùng của Cụ Mười trước khi từ đường đổ sụp: *“Chạy đi Vũ… Đừng nhìn lại… Phải ra tới bờ sông Hắc Thủy trước khi sương tan… Chỉ có thủy mạch mới cắt được mùi máu của con nhện!”*

Nhưng Hắc Thủy ở đâu giữa biển sương mù này?

Mọi định hướng không gian của một kiến trúc sư bậc thầy đều vô dụng khi mà la bàn nội tại bị nhiễu loạn bởi oán khí. Đột nhiên, tai trái của Phi Vũ giật mạnh. Một âm thanh cực nhỏ, tựa như tiếng cỏ khô bị giẫm bẹp, vang lên từ phía sau lưng anh khoảng chừng hai mươi mét.

Anh khựng lại. Tim đập lên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Xung quanh lặng ngắt. Không một tiếng côn trùng, không một tiếng gió. Chỉ có tiếng hơi thở dồn dập của chính anh và mùi đất ẩm mục nồng nặc.

*Rắc.*

Lần này tiếng động rõ hơn. Một cành cây khô bị bẻ gãy. Một thứ gì đó — rất nặng nề nhưng cũng rất khéo léo — đang bám theo anh.

Phi Vũ nheo mắt nhìn về phía sau. Chỉ có một màu xám xịt của sương. Tuy nhiên, bằng Nhãn thức đã thức tỉnh sau khi mọc chân nhện, anh lờ mờ thấy được một vùng không gian bị biến dạng. Sương mù ở khu vực đó không đứng yên mà cuộn xoáy lại, tạo thành một hình khối vô định nhưng cao lớn, cao hơn cả một người trưởng thành.

Nó không có hình hài, không có hơi thở, không có linh khí. Nó chỉ là một khoảng trống tà ác đang di động.

“Ai đó?” Phi Vũ khàn giọng hỏi, tay phải nắm chặt lấy mảnh gương đồng Minh Cảnh còn sót lại trong túi áo.

Không có tiếng trả lời. Thay vào đó, khối không gian ấy bất ngờ tăng tốc. Tiếng bùn lầy bị đạp mạnh *“bẹp, bẹp”* vang lên liên hồi và tiến thẳng về phía anh với tốc độ khủng khiếp.

“Chết tiệt!”

Phi Vũ quay đầu, dùng hết sức bình sinh lao đi. Đôi chân anh rã rời, mỗi bước chạy là một lần tủy sống bị chân nhện cào xé đau đớn, nhưng nỗi sợ hãi về cái chết còn kinh khủng hơn nhiều. Anh chạy qua những bụi gai cào nát da thịt, chạy qua những hố bùn sâu đến đầu gối.

Phía sau anh, tiếng rượt đuổi mỗi lúc một gần. Thứ đó không chạy theo cách của con người. Nó lướt đi, xé toạc màn sương, mỗi nơi nó đi qua, cỏ cây đều héo rũ và chuyển sang màu đen kịt. Phi Vũ cảm nhận được một luồng hàn khí thấu xương đang phả vào sau gáy mình, khiến vết bớt nhện đỏ rực lên như nung sắt nóng.

*“Vũ… lại đây với ta…”*

Một giọng nói âm u, đa tầng, như hàng ngàn người cùng thầm thì cùng một lúc vang lên ngay sát bên tai anh. Nó không phát ra từ không trung mà như vọng ra từ chính bên trong não bộ của anh.

“Cút đi!” Phi Vũ gầm lên, tay vung mảnh gương đồng về phía sau.

Một luồng sáng vàng nhạt từ mảnh gương lóe lên, chạm vào khối sương mù. Một tiếng rít xé tai — không phải của người, mà giống như tiếng kim loại cọ xát trên đá — vang lên. Thứ vô hình ấy dường như bị khựng lại trong giây lát bởi thần vật của Cụ Mười.

Nhân cơ hội đó, Phi Vũ lao xuống một cái dốc cao. Anh lăn tròn trên nền đất cứng, những hòn đá dăm đâm vào người đau nhức. Khi dừng lại ở dưới chân dốc, anh nhận ra mình đã rơi vào một khu vực khác: Nghĩa trang cổ của làng Cổ Nguyệt.

Những ngôi mộ đất lô nhô, nứt nẻ nằm rải rác dưới những gốc cây đa cổ thụ rễ dài như những con mãng xà bò lổm ngổm trên mặt đất. Sương mù ở đây còn đặc hơn, nó quánh lại như nhựa đường, khiến tầm nhìn của anh giảm xuống chưa đầy hai mét.

Phi Vũ cố gắng điều hòa hơi thở, nấp sau một bia mộ bằng đá đã mòn vẹt. Anh cảm nhận được thứ kia đã xuống tới chân dốc. Nó đang chậm rãi bước đi giữa những ngôi mộ. Tiếng chân của nó vang lên khô khốc trên nền lá rụng: *Sột soạt… sột soạt…*

Nó đang tìm anh.

Trong không gian tĩnh mịch, Phi Vũ nghe thấy tiếng tim mình đập như trống dồn. Anh sờ tay lên vết bớt sau gáy. Kinh hãi thay, chân nhện thứ năm giờ đây không còn nằm yên dưới lớp da nữa. Nó đã xuyên thủng lớp áo sơ mi, vươn dài ra bên ngoài như một cái vòi đầy gai nhọn, quờ quạng trong không trung như đang đánh hơi vị trí của kẻ thù.

“Không… đừng phát tác lúc này…” Phi Vũ nghiến răng, dùng tay ghì chặt lấy cái chân quỷ quái ấy. Nhưng anh càng ghì, cơn đau càng dữ dội, khiến anh suýt chút nữa là hét lên.

Đột nhiên, tiếng chân dừng lại.

Thứ vô hình ấy đang đứng ngay phía bên kia của tấm bia mộ.

Phi Vũ nín thở. Một sợi tơ mỏng manh từ trong màn sương rớt xuống vai anh. Đó không phải là mạng nhện bình thường. Sợi tơ có màu đỏ sẫm như mạch máu, nó bò trườn trên vai anh như một con sâu, rồi đột ngột thắt chặt lại.

“Tìm thấy ngươi rồi…”

Bia mộ đá phía trước mặt Phi Vũ bất ngờ bị một lực lượng ngàn cân đập nát. Những mảnh đá bay sượt qua mặt anh, để lại những vết cắt sâu. Từ trong màn sương, một bàn tay khổng lồ, xanh xao với những móng tay dài đen kịt vươn ra, bóp chặt lấy cổ anh rồi nhấc bổng lên không trung.

Phi Vũ trợn trừng mắt. Lúc này, ở khoảng cách gần như vậy, anh mới nhìn thấy một phần diện mạo của thứ đang truy đuổi mình. Đó không hẳn là Bà Chúa Không Mặt, mà là một thực thể kết hợp giữa oán linh của hàng ngàn người họ Trần đã chết và một con nhện khổng lồ. Cái đầu của nó méo mó, mọc ra hàng chục con mắt đen ngòm nhỏ xíu đang nhấp nháy, nhìn anh đầy thèm khát.

“Huyết kế… cuối cùng… phải trở về… tế đàn…”

Cổ họng Phi Vũ nghẹn lại, tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi. Oxy không vào được phổi, não bộ bắt đầu tê liệt.

*Chẳng lẽ mình sẽ chết ở đây? Ngay tại cái nghĩa trang lạnh lẽo này, trước khi kịp chạm tay vào tự do?*

Không!

Dòng máu trong người Phi Vũ sôi lên. Ý chí sinh tồn mạnh mẽ trỗi dậy. Trong khoảnh khắc giữa ranh giới sống chết, Nhãn thức của anh bùng phát mạnh mẽ. Anh nhìn thấy sâu bên trong thực thể ấy là những mạch oán khí đen kịt, tập trung vào một điểm đỏ ngay nơi lồng ngực nó — đó là trái tim của lời nguyền, là tàn hồn của vị tổ tiên năm xưa đã ký giao kèo với quỷ dữ.

Dùng chút sức tàn, Phi Vũ không cố thoát ra khỏi bàn tay ấy. Ngược lại, anh vươn tay trái, dùng mảnh gương đồng Minh Cảnh đâm thẳng vào vị trí yếu điểm đó.

“PHÁ!” Anh gào lên trong tâm tưởng.

Một luồng sáng cực đại bùng nổ. Chiếc gương đồng nát vụn thành ngàn mảnh, nhưng sức mạnh trấn yểm cổ xưa chứa đựng trong nó đã tạo ra một phản ứng dây chuyền. Thực thể kia rú lên một tiếng đau đớn kinh thiên động địa, bàn tay đang siết cổ Phi Vũ nới lỏng ra.

Anh ngã rầm xuống đất, hít lấy hít để bầu không khí đầy mùi nhang tàn.

Con quỷ nhện vô hình bị ánh sáng chiếu rọi, hiện nguyên hình là một khối thịt thối rữa và tơ máu. Nó đang quằn quại, những con mắt nhỏ xíu nổ tung từng cái một. Tuy nhiên, vết thương ấy chỉ làm nó chậm lại. Oán khí từ mặt đất nghĩa trang lại bắt đầu tụ về, giúp nó chữa lành những chỗ bị tổn thương.

Phi Vũ biết mình không có nhiều thời gian. Anh gượng dậy, nhưng lần này anh không chạy thẳng. Với tư cách là một kiến trúc sư, anh nhớ lại bản đồ làng Cổ Nguyệt. Nghĩa trang này nằm ở cung Cấn (hướng Đông Bắc), theo Bát Quái ngược của dòng họ, đây là cung tử. Để sống sót, anh phải tới được cung Khảm (hướng Bắc), nơi dòng sông Hắc Thủy tọa lạc.

“Chạy đi Vũ! Đi về hướng có tiếng nước!”

Đột ngột, giọng của Linh Chi vang lên từ một hướng nào đó trong màn sương.

Anh không kịp nghĩ ngợi, lao thẳng về phía hướng Bắc. Con quỷ phía sau đã hồi phục, nó gầm gừ rồi tung ra hàng loạt sợi tơ máu về phía anh. Những sợi tơ ấy cắm phầm phập xuống đất, mỗi cái chỉ cách gót chân anh vài milimet.

Trận rượt đuổi trở nên điên cuồng hơn. Phi Vũ như một con mồi đang kiệt sức bị dồn vào đường cùng. Anh chạy xuyên qua những tàn tích của thời gian, qua những mộ phần không tên.

Bỗng nhiên, một luồng mùi vị mát lạnh của hơi nước chạm vào chóp mũi.

Tiếng nước chảy róc rách rồi mạnh dần lên thành tiếng sóng vỗ. Sông Hắc Thủy!

Phi Vũ nhìn thấy lờ mờ phía trước là một triền dốc thoải dẫn ra bờ sông. Nhưng màn sương bỗng chốc co rút lại, hiện ra một bóng dáng quen thuộc đang đứng chắn giữa đường.

Là Đại úy Huy?

Không, người đàn ông ấy có gương mặt của Huy nhưng đôi mắt thì trắng dã, toàn thân anh ta bị bao phủ bởi lớp vảy nhện xám xịt. Lời nguyền nhện đỏ đã hoàn toàn chiếm hữu vị cảnh sát chính trực.

“Huy… anh…” Phi Vũ khựng lại.

Huy không nói lời nào, chỉ gầm lên một tiếng đầy thú tính rồi lao tới. Cùng lúc đó, con quỷ từ phía sau cũng đã áp sát.

Tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Phía trước là người anh em cùng vào sinh ra tử bị biến thành quỷ, phía sau là thực thể lời nguyền tối thượng.

Vết bớt sau gáy Phi Vũ lúc này rung động dữ dội. Chân nhện thứ năm bỗng nhiên vươn dài ra, quấn chặt lấy thắt lưng anh rồi đột ngột găm sâu vào một gốc đa cổ thụ bên cạnh. Lực kéo mạnh mẽ khiến Phi Vũ bị văng đi như một chiếc sủi cảo, bay vọt qua đầu Huy.

Huy và con quỷ nhện va vào nhau. Một cuộc chiến giữa hai thế lực tà ác bùng nổ ngay trên bờ sông. Con quỷ nhện rít lên, nó định gạt Huy qua một bên để đuổi theo mục tiêu chính, nhưng Huy — với chút tàn dư ý chí của một cảnh sát — đã ôm chặt lấy thực thể ấy, kéo nó xuống bùn lầy.

Phi Vũ đáp xuống bãi cát ven sông. Anh nhìn lại, thấy Huy đang dùng đôi tay đầy vảy nhện của mình khóa chặt con quỷ. Huy nhìn về phía anh, một giọt máu chảy ra từ đôi mắt trắng dã, miệng anh ta mấp máy không ra tiếng, nhưng Phi Vũ đọc được: *“Đi… đi đi…”*

“Đại úy!”

Phi Vũ nghiến răng, anh biết đây là cơ hội duy nhất mà Huy dùng cả mạng sống và linh hồn để đánh đổi cho mình. Anh xoay người, lao thẳng xuống dòng sông Hắc Thủy đen ngòm.

Nước sông lạnh buốt như hàng vạn mũi kim đâm vào da thịt. Nhưng kỳ lạ thay, ngay khi cơ thể anh chìm hẳn xuống nước, cảm giác nóng cháy sau gáy dịu hẳn đi. Những sợi tơ máu đỏ sẫm đang bám trên người anh bị dòng nước đen cuốn trôi nhanh chóng.

Phi Vũ lặn sâu xuống, cố gắng dùng hết sức lực bơi ra giữa dòng. Ở dưới làn nước, anh vẫn nghe thấy tiếng gào thét u uất của con quỷ nhện trên bờ và tiếng nổ oanh liệt của oán khí bị phát tác.

Sương mù trên mặt sông bắt đầu tản ra. Ánh nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua lớp mây dày, chiếu xuống dòng sông Hắc Thủy.

Làn nước lạnh lẽo bắt đầu xoa dịu những vết thương của anh. Phi Vũ cảm thấy chân nhện thứ năm dần thu nhỏ lại, ẩn vào bên trong cơ thể anh như đang ngủ đông. Anh cứ thế để mặc cho dòng chảy cuốn đi, rời xa khỏi làng Cổ Nguyệt, rời xa khỏi nghĩa trang và những linh hồn bị nguyền rủa.

Trong cơn mê sảng nửa tỉnh nửa mê, Phi Vũ thấy bóng dáng Cụ Mười đứng trên bờ sông, tay cầm nhành lá liễu, khẽ mỉm cười gật đầu với anh trước khi biến mất vào cõi hư vô.

Cuộc rượt đuổi trong sương mù đã kết thúc, nhưng hành trình để thực sự chấm dứt lời nguyền và cứu lấy những người còn lại — như Linh Chi hay giải thoát linh hồn cho Huy — thì chỉ mới bắt đầu.

Khi ánh mặt trời bao trùm khắp không gian, mặt sông Hắc Thủy lấp lánh như được dát vàng. Một thân ảnh kiệt sức dạt vào bãi cỏ ven một ngôi làng xa lạ. Trần Phi Vũ thở hắt ra, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm.

Lần đầu tiên trong suốt 27 năm cuộc đời, anh cảm thấy không gian xung quanh mình thực sự “sạch sẽ”. Không còn mùi hương khói, không còn mùi oán khí.

Nhưng, ngay khi anh định nhắm mắt thiếp đi, anh bỗng thấy trên mặt nước phản chiếu hình ảnh của mình. Phía sau gáy, vết bớt nhện không mất đi, nó chuyển sang màu đen sâu thẳm, và bốn chân còn lại đang bắt đầu… nhúc nhích.

Lời nguyền không mất đi. Nó chỉ đang chờ đợi… để thức tỉnh ở một cấp độ đáng sợ hơn.

Phi Vũ nhếch mép cười cay đắng.

“Vẫn chưa kết thúc sao?”

Anh lịm đi giữa cánh đồng đầy hoa dại, bắt đầu một giấc ngủ không mộng mị, trong khi ở làng Cổ Nguyệt, tàn tích của nhà họ Trần vẫn đang bốc cháy âm ỉ dưới ánh mặt trời, mang theo những bí mật ngàn năm chôn vùi vào lòng đất lạnh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8