Lời Nguyền Của Dòng HọChương 31: Bùa chú dưới gối
Tiếng đổ nát của từ đường họ Trần vang vọng khắp vùng thung lũng làng Cổ Nguyệt như tiếng gầm tuyệt vọng của một con thú dữ bị thương. Khói bụi mịt mù, trộn lẫn với mùi nhang tàn và mùi máu tanh nồng nặc của Trần Vĩnh Khang bị vùi lấp dưới đống gạch vụn. Trần Phi Vũ đứng đó, hơi thở đứt quãng, cánh tay phải run rẩy vì vừa cưỡng ép sử dụng oán lực để phá hủy trận đồ. Huyết ấn hình nhện sau gáy anh như một thực thể sống, những cái chân màu đỏ thẫm rần rật bò lan dưới lớp da, đốt cháy da thịt anh bằng một cơn đau xé tâm can.
“Phi Vũ! Anh không sao chứ?”
Tiếng gọi thất thanh của Linh Chi vang lên từ phía cổng từ đường đã sạt lở một nửa. Cô bé hốt hoảng chạy lại, đôi kính râm đã vỡ một mắt để lộ ra con ngươi mang sắc xanh nhạt của người có đôi mắt âm dương. Phía sau cô, Đại úy Huy mặt tái mét, vừa dìu lấy cơ thể đang rã rời của Phi Vũ, vừa đưa mắt kinh hãi nhìn vào đống đổ nát, nơi mà chỉ vài phút trước thôi, một cơ ngơi sừng sững của dòng họ giàu có nhất vùng đã biến thành một nấm mồ đá.
“Tôi… tôi vẫn ổn…” Phi Vũ lầm bầm, giọng khản đặc như bị quẹt qua giấy nhám. Nhưng đôi mắt anh không rời khỏi nơi Trần Vĩnh Khang nằm. Dưới đống xà gồ lim nặng trịch kia, một dòng máu đen sẫm đang rỉ ra, nhưng nó không thấm xuống đất mà cứ thế uốn lượn, chậm chạp bò về phía Phi Vũ như những con rắn nhỏ tìm về hang.
Linh Chi run rẩy túm lấy vạt áo anh, giọng cô lạc đi trong tiếng gió rít qua khe tường: “Anh Vũ, đi thôi. Chỗ này không ổn đâu. Em thấy… em thấy bà ta đang cười. Bà Chúa Không Mặt chưa hề tan biến, bà ta đang hòa vào từng viên gạch của ngôi nhà này.”
Huy nhìn quanh, tay vẫn nắm chặt khẩu súng đã hết đạn, hàm răng va vào nhau cầm cập: “Cậu Trần, nghe cô ấy đi. Chúng ta phải tìm chỗ an toàn. Tôi cần báo cáo về đơn vị, chuyện này… chuyện này không thể giải thích bằng luật pháp được nữa rồi.”
Phi Vũ gật đầu một cách khó khăn. Anh lảo đảo bước đi, từng bước chân như đeo chì. Khi bước ngang qua những tàn tích của ngôi nhà chính – nơi vốn là phòng ngủ sang trọng của anh trong mỗi dịp về quê – một cảm giác bất an kỳ lạ chợt dội lên từ vết bớt sau gáy. Nó không phải là cảm giác đe dọa của kẻ thù, mà là một sự kết nối âm u, một lực hút kéo anh về phía chiếc giường gỗ sưa quý giá hiện đang nằm xiêu vẹo dưới những mảnh ngói vỡ.
“Chờ đã…” Phi Vũ đẩy tay Huy ra, lảo đảo tiến về phía đống đổ nát của căn phòng.
“Anh làm gì thế? Nguy hiểm lắm!” Linh Chi hét lên.
Nhưng Phi Vũ như bị ma ám. Anh dùng đôi tay trầy trụa, móng tay rỉ máu bới những mảnh gỗ vỡ. Trong đầu anh, một giọng nói thầm thì bằng âm điệu quái đản cứ lặp đi lặp lại: *Vật thế thân… vật thế thân… nhà họ Trần chưa bao giờ để mày sống…*
Chiếc giường gỗ sưa sừng sững kia vốn là vật bảo mệnh của Phi Vũ kể từ khi anh còn là một đứa trẻ mỗi lần trở về làng. Chú Khang luôn dặn anh rằng, nằm trên chiếc giường này sẽ được tổ tiên che chở, xua đuổi tà ma. Anh đã ngủ trên đó hàng chục lần, hít thở mùi hương trầm dìu dịu tỏa ra từ lõi gỗ.
Anh dùng hết sức lực cuối cùng xô đổ một mảng trần rơi trúng đầu giường. Một góc của tấm đệm gấm thêu rồng phượng lộ ra, nát bướm vì đất đá nhưng vẫn giữ được hình hài. Phi Vũ vồ lấy chiếc gối tựa đầu của mình – cái gối vỏ đỗ mà chú Khang nói là đã được đưa lên chùa trì chú cầu an cho anh.
Anh cảm nhận thấy một sự gợn lên cứng ngắc bên dưới lớp vải gấm mịn màng.
“Phi Vũ, anh tìm gì thế?” Huy chạy lại, dùng đèn pin quân dụng soi vào tay anh.
Xoẹt!
Phi Vũ dùng một mảnh sành sắc nhọn rạch toạc lớp vỏ gối. Những hạt đỗ khô vãi ra đất, kêu lạo xạo như tiếng răng người nhai xương. Và từ bên trong đống đỗ khô ấy, một vật thể kỳ dị rơi ra trên nền đất ẩm ướt của đêm mưa máu.
Đó là một lá bùa màu vàng ố, nhưng màu sắc của nó không phải là màu giấy điều thông thường, mà là màu da người được ép mỏng. Trên lá bùa, những ký tự được viết bằng một loại mực đỏ bầm, thứ mực không khô hẳn mà vẫn còn láng bóng, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của xác chết phân hủy trộn lẫn với mùi tanh của máu gà sống.
Ngay khi lá bùa chạm đất, Linh Chi thét lên một tiếng kinh hãi, cô lùi lại phía sau, đôi mắt âm dương trố lộ nhìn trân trân vào vật thể đó: “Bùa Phục Xác… đoạt mệnh phù! Anh Vũ… họ đã làm gì với anh thế này?”
Phi Vũ đứng sững lại như tượng đá. Anh nhìn vào giữa lá bùa. Ở đó, người ta không chỉ viết các ký tự phong ấn mà còn đính vào một mẩu móng tay đen xì, một nhúm tóc khô khốc và một tờ giấy ghi đầy đủ ngày tháng năm sinh của anh. Nhưng rùng rợn nhất chính là phía mặt sau của lá bùa: người ta đã thêu một con nhện đỏ có tám chân bằng chính chỉ máu.
Mọi ký ức bỗng chốc ùa về trong tâm trí Phi Vũ như một cuốn phim kinh dị bị tua nhanh. Những giấc mơ về chiếc quan tài mở nắp, cảm giác mệt mỏi rã rời sau mỗi đêm ngủ dậy, những lúc anh thấy cơ thể mình như bị một lực lượng vô hình điều khiển… tất cả đều từ đây mà ra.
“Không phải tổ tiên che chở…” Phi Vũ cười một cách cay đắng, nước mắt hòa lẫn với máu trên gương mặt thanh tú. “Hóa ra từ khi tôi còn nhỏ, chú Khang đã coi tôi là một cái bình chứa. Một vật tế sống để gánh lấy tất cả oán hận của Bà Chúa Không Mặt cho dòng họ này.”
Linh Chi quỳ sụp xuống, cô run rẩy nói: “Anh Vũ, loại bùa này vô cùng tàn độc. Người ta dùng nó để \’nuôi\’ tà linh trong xác người sống. Mỗi đêm anh ngủ trên chiếc gối này, lá bùa sẽ rút dần dương khí của anh để làm mồi cho linh hồn bà ta. Đến ngày anh 27 tuổi, khi vết bớt sau gáy nở đủ tám chân, linh hồn anh sẽ bị nghiền nát, nhường chỗ cho bà ta mượn xác tái sinh.”
Huy cầm đèn pin soi kỹ vào nhúm tóc trong lá bùa, giọng anh trầm xuống đầy phẫn nộ: “Đây không phải tóc của Phi Vũ. Đây là tóc của người chết. Nó có mùi formaldehyde, loại dùng trong nhà xác.”
Lá bùa bỗng nhiên tự bốc cháy, nhưng ngọn lửa của nó không màu đỏ hay cam mà mang một sắc xanh lục u uất. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt của Phi Vũ, khiến anh trông như một hồn ma đang trở về từ cõi âm. Cơn đau sau gáy của anh bỗng chốc dữ dội hơn bao giờ hết, con nhện đỏ dường như đang cố thoát ra khỏi lớp da để lao vào đống lửa kia.
“Họ nuôi bà ta bằng máu của chính con cháu mình…” Phi Vũ thầm thì. “Ông chú của tôi, cả dòng họ này… họ không phải thờ phụng để trấn yểm lời nguyền, họ đang thỏa hiệp với quỷ dữ bằng mạng sống của tôi.”
Đúng lúc đó, từ dưới nền đất phía dưới chiếc giường gỗ, những tiếng cào cấu bắt đầu vang lên. *Két… két…* như tiếng móng tay sắc nhọn cào vào nắp quan tài bằng đồng. Một luồng âm khí lạnh lẽo thấu xương từ kẽ gạch phun lên, đóng thành một lớp băng mỏng quanh chân ba người.
“Bà ta đến rồi!” Linh Chi hét lên, chỉ về phía bóng tối bao trùm. “Vì lá bùa đã cháy, bà ta không còn nơi cư ngụ cố định nữa, bà ta sẽ đoạt xá anh ngay bây giờ!”
Phi Vũ thấy lồng ngực mình thắt lại, anh không thở được. Từ trong đống đổ nát, những sợi chỉ đỏ từ xác anh họ và cả chú Khang bỗng bay lơ lửng, quấn quýt lấy nhau tạo thành một tấm mạng nhện khổng lồ che lấp cả ánh trăng tàn. Giữa tấm mạng ấy, một hình hài phụ nữ mặc bộ váy cưới rách nát hiện ra. Khuôn mặt phẳng lì của bà ta không có một đường nét nào, nhưng Phi Vũ vẫn cảm nhận được cái nhìn đầy oán hận và khát máu đang nhắm thẳng vào mình.
Bà Chúa Không Mặt bước tới một bước, toàn bộ không gian xung quanh trùng xuống. Những con nhện đỏ li ti từ trong lá bùa bị cháy bắt đầu bò đầy trên người Phi Vũ.
“Tránh ra!” Huy nổ súng vào cái bóng, nhưng những viên đạn chỉ xuyên qua làn sương mù mà không để lại một dấu vết nào.
Phi Vũ nghiến răng, anh nhớ lại những lời cụ Mười dặn trước khi mất tích. Anh đưa tay lên, dùng những móng tay sắc nhọn cào thẳng vào vết bớt sau gáy cho đến khi máu tươi tuôn ra như suối. Máu của anh chạm vào vết nhện, tạo nên một phản ứng hóa học kinh hồn. Một luồng khói đen bốc lên từ vết thương, át đi sắc xanh của ngọn lửa lá bùa.
“Muốn xác của ta?” Phi Vũ gầm lên, giọng anh không còn là giọng người thường mà mang âm hưởng của ngàn vạn linh hồn đang rên rỉ. “Ta là kẻ mang nợ của dòng họ Trần, nhưng ta không phải là kẻ phục tùng bà! Nếu bà muốn lấy mạng này, thì hãy xuống địa ngục cùng với sự vinh hoa của họ Trần đi!”
Anh rút ra chiếc gương Minh Cảnh mà cụ Mười để lại, chiếc gương vốn đã bị nứt một vết dài. Thay vì soi về phía trước để nhìn thực thể quỷ quyệt, Phi Vũ xoay mặt gương vào chính mình.
Phản chiếu trong gương không phải là gương mặt kiến trúc sư trẻ tuổi, mà là một sinh vật đáng sợ với đôi mắt đỏ rực và vết bớt hình nhện đã bung nở hoàn toàn, che lấp nửa khuôn mặt. Sức mạnh từ lá bùa dưới gối bao năm qua được tích tụ giờ đây bùng nổ, nhưng nó không còn là mồi ngon cho bà ta mà trở thành vũ khí để Phi Vũ đối kháng.
“Chi, Huy! Chạy đi!” Phi Vũ hét lớn khi một vụ nổ âm khí khủng khiếp hất tung mọi thứ xung quanh.
Mạng nhện của bà ta sụp đổ, thực thể không mặt lùi lại một bước, phát ra một tiếng rít kinh hoàng có thể làm vỡ tung màng nhĩ người thường. Bà ta cảm nhận được sự phản phệ của loại bùa chú này. Khi vật thế thân từ chối làm bình chứa và chủ động đốt cháy linh hồn mình để đối kháng, tà linh sẽ bị thương tổn nặng nề.
Lá bùa da người cuối cùng cũng cháy rụi thành đống tro xám xịt. Phi Vũ ngã gục xuống đống đổ nát, hơi thở yếu ớt, mồ hôi và máu quyện vào nhau chảy ròng ròng trên mặt đất. Hình ảnh Bà Chúa Không Mặt dần dần mờ đi, tan vào màn sương mưa máu, nhưng tiếng cười âm u của bà ta vẫn còn lẩn khuất đâu đó giữa các hàng cột gỗ đổ nát, như lời hẹn về một cuộc săn lùng chưa có hồi kết.
Huy và Linh Chi vội vàng lao lại đỡ lấy Phi Vũ. Đại úy Huy nhìn sâu vào đôi mắt đang dần lấy lại vẻ tỉnh táo của anh, lo lắng hỏi: “Cậu có sao không?”
Phi Vũ nhìn xuống nắm tro của lá bùa dưới chân, đôi môi tái nhợt khẽ cử động: “Sự thật… nó kinh tởm hơn cả quỷ dữ. Dòng họ này không xứng đáng được cứu rỗi.”
Linh Chi nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của anh, khóc không thành tiếng: “Mất lá bùa đó rồi, bà ta không còn nắm giữ được mạng sống của anh hoàn toàn nữa, nhưng… nhưng anh đã mất đi một nửa linh hồn mình rồi, anh Vũ ơi.”
Phi Vũ cười nhạt, nụ cười mang theo vẻ phong trần và tang thương của một kẻ đã chết đi sống lại. “Một nửa linh hồn đổi lấy một nửa sự thật, cái giá này vẫn còn rẻ chán.”
Trong bóng tối mù mịt của làng Cổ Nguyệt, khi những ngôi nhà khác vẫn đóng cửa cài then im lìm như chết lặng trước biến cố của nhà họ Trần, ba con người lê bước ra khỏi đống hoang tàn của từ đường. Phi Vũ vẫn cảm thấy dưới chiếc gối đã cháy kia còn có một bí mật khác – một bí mật mà chú Khang dù chết cũng không muốn anh biết.
Tại sao trên lá bùa lại có móng tay của người chết? Và quan trọng nhất, tại sao người ta lại gọi đó là bùa “Phục Xác” mà không phải “Đoạt Mệnh”? Có phải chú Khang không muốn triệu hồi Bà Chúa Không Mặt, mà là đang muốn mang một kẻ khác quay về thế giới này?
Gió lạnh rít lên, thổi bay những mảnh gấm rách nát cuối cùng của chiếc gối gấm rồng phượng. Làng Cổ Nguyệt từ nay sẽ không còn một dòng họ Trần Phi hiển hách, nhưng bóng tối mà họ gieo trồng suốt ba trăm năm nay đã bắt đầu nở rộ thành một cánh rừng quỷ mị, vây khốn lấy kẻ duy nhất còn mang dòng máu bị nguyền rủa trong mình.
Phi Vũ nhìn về phía khu nghĩa địa xa xăm, nơi mà Cụ Mười thường lui tới. Anh biết, để hóa giải tận gốc bùa chú này, anh phải tìm được Cụ Mười, hoặc tìm được huyệt mộ gốc của cô gái năm xưa – nơi tất cả sự oan nghiệt này bắt đầu.
Bàn tay anh nắm chặt lấy chiếc gương Minh Cảnh, mảnh sành nứt vỡ từ tấm gương rạch một đường sâu vào lòng bàn tay anh. Máu lại chảy, nhưng lần này là máu của một chiến binh chứ không còn là máu của một vật tế sống tội nghiệp.
“Chúng ta đi.” – Giọng nói của Phi Vũ trầm lắng và lạnh lùng, dội vào màn đêm một ý chí kiên định lạ lùng.
Câu chuyện về lời nguyền họ Trần không khép lại dưới những thanh xà gồ lim của từ đường, nó vừa mới lật sang một chương đẫm máu hơn, nơi người ta nhận ra rằng những thứ được chôn giấu dưới gối, đôi khi còn đáng sợ hơn những bóng ma đang lảng vảng trên mái nhà.