Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 33: Cảnh sát Huy và manh mối hình sự

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:38:28 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 33: CẢNH SÁT HUY VÀ MANH MỐI HÌNH SỰ**

Bầu trời làng Cổ Nguyệt sau cơn đại biến vẫn còn lơ lửng những dải mây xám xịt như chì, bao trùm lên tàn tích của dinh thự họ Trần một vẻ tang tóc đến rợn người. Tiếng còi xe cảnh sát xé toạc sự tĩnh lặng của vùng quê nghèo, những dải băng vàng “Khu vực cấm vào” giăng mắc khắp nơi, run rẩy trong làn gió mang theo mùi nồng nặc của vôi sống, gỗ cháy và một mùi tanh tao rất khó gọi tên.

Đại úy Đặng Quốc Huy đứng giữa sân đình, đôi mắt thâm quầng nhìn chằm chằm vào đống đổ nát của dãy nhà áp mái nay đã trở thành một hố sụt khổng lồ. Gương mặt anh hốc hác, gầy rộc hẳn đi sau cái đêm kinh hoàng gieo mình xuống dòng sông Hắc Thủy. Không ai biết bằng cách nào anh đã sống sót trở về từ dòng nước tử thần ấy. Các bác sĩ nói đó là một phép màu, nhưng Huy biết, thứ kéo anh lại không phải là sự may mắn, mà là một món nợ chưa trả. Trên gáy anh, chỗ vốn là một vết xước do va chạm vào đá ngầm, nay đã đóng vảy lại thành một hình thù kì dị, hơi tấy đỏ và luôn châm chích mỗi khi anh đến gần khu vực từ đường họ Trần.

“Đại úy, bên pháp y đã có kết quả sơ bộ rồi ạ.”

Tiếng nói của cậu lính trẻ tên Trung làm Huy sực tỉnh. Anh gật đầu, kéo lại cổ áo để che đi vết sẹo rồi bước về phía căn hầm vừa được khai quật dưới phòng làm việc cũ của Trần Vĩnh Khang.

Càng đi sâu xuống dưới, nhiệt độ dường như càng giảm mạnh. Mặc dù đã có ánh đèn cao áp của đội khám nghiệm, nhưng không gian vẫn đặc quánh một sự u ám khó hiểu. Những kỹ thuật viên trong bộ đồ bảo hộ màu trắng kín mít đang tỉ mỉ quét dọn từng mảnh gương vỡ và thu thập các mẫu vật chất lạ bám trên tường hầm.

“Anh xem cái này đi.” – Lê, trưởng nhóm pháp y, người vốn nổi tiếng lạnh lùng và cứng nhắc, lúc này cũng không nén nổi vẻ rùng mình trong giọng nói. Chị chỉ tay vào một bình chứa bằng gốm sứ đã vỡ, nằm lăn lóc bên cạnh cái tiểu sành màu ngọc bích mà Phi Vũ đã nhìn thấy trước đó.

Từ mảnh vỡ của chiếc bình, một thứ chất lỏng màu xanh rêu đặc quánh, trông như dịch nhầy, đang rỉ ra. Nó không thấm xuống đất mà đóng thành từng mảng bóng loáng, đôi khi lại phát ra những tia sáng huỳnh quang yếu ớt khi có ánh đèn chiếu vào.

Huy quỳ xuống, quan sát kĩ chất dịch đó. “Nó là cái gì? Có phải là hóa chất bảo quản xác không?”

Lê lắc đầu, nét mặt đầy vẻ hoài nghi: “Lúc đầu tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng kết quả phân tích sơ bộ từ máy đo cầm tay cho thấy nó có cấu trúc hóa học cực kỳ bất thường. Nó chứa nồng độ thủy ngân cực cao, phối trộn với một loại protein lạ – gần giống như nọc độc của một loài côn trùng nhưng ở dạng đậm đặc hơn hàng vạn lần. Ngoài ra…”

Chị ngập ngừng một chút rồi tiếp tục: “Chúng tôi còn tìm thấy tàn dư của lân quang và một loại chất hướng thần mạnh thường có trong các loài nấm độc mọc ở mộ sâu. Thử hỏi, một dòng họ giàu có như Trần Phi tại sao lại tàng trữ hàng chục lít loại hỗn hợp này dưới hầm mộ?”

Huy nheo mắt. Dưới góc độ hình sự, đây là bằng chứng của việc tàng trữ trái phép hóa chất độc hại. Nhưng dưới góc độ của một người đã từng đối diện với thực thể “Bà Chúa Không Mặt”, anh hiểu đây không đơn thuần là hóa chất.

“Lê, cô có nhớ vụ mất tích của ba công nhân xây dựng ở mỏ đá Cổ Nguyệt hồi năm ngoái không?” – Huy bất chợt hỏi.

“Có chứ, vụ đó hồ sơ vẫn chưa đóng. Người ta cho rằng họ bị sập hầm, nhưng không tìm thấy thi thể.”

Huy chỉ vào chất dịch nhầy trên đất: “Tôi có linh cảm cái chất lỏng này chính là ‘thi thể’ của họ. Hãy nhìn kĩ đi, ở những chỗ đậm đặc nhất, có phải là các mảnh xương nhỏ li ti đã bị ăn mòn không?”

Lê cúi xuống, đeo kính lúp chuyên dụng vào. Sau một hồi quan sát, chị lảo đảo lùi lại, mặt trắng bệch: “Chúa ơi… Đây là chất làm tan rã mô hữu cơ. Có ai đó đã dùng hóa chất này để tiêu hủy xác người, nhưng không phải để xóa dấu vết, mà là để tạo ra thứ hỗn hợp nuôi dưỡng một cái gì đó…”

“Nuôi dưỡng ‘Vết bớt Nhện Đỏ’!” – Huy nghiến răng thầm thì.

Anh nhớ lại những trang nhật ký rời rạc thu được từ văn phòng của Trần Vĩnh Khang. Trong đó có nhắc đến việc “duy trì linh tính cho huyết ấn bằng chân xác tinh hoa”. Hóa ra, sự hưng thịnh của dòng họ Trần Phi không chỉ xây trên xương máu người xưa, mà còn bằng các thí nghiệm vô nhân tính ở thực tại.

“Đại úy Huy! Tìm thấy cái này ở hốc tường phía sau bình gốm!”

Tiếng gọi vang lên từ phía cuối hầm. Huy và Lê nhanh chóng chạy đến. Một người lính vừa cạy được một viên gạch giả, lộ ra bên trong là một chiếc két sắt nhỏ loại cổ, loại chỉ dùng mã số cơ khí. Điều kì lạ là chiếc két sắt này bị quấn chằng chịt bởi những sợi dây đồng nhỏ như tơ, và trên mỗi vòng quấn đều được nhỏ một giọt sáp nến đen tuyền.

“Đừng chạm vào tay trần!” – Huy quát khẽ khi thấy người lính định thò tay vào.

Anh dùng găng tay bọc thép, thận trọng dùng kềm cắt bỏ lớp dây đồng. Mỗi khi một sợi dây bị cắt đứt, một âm thanh thanh mảnh, sắc lẹm như tiếng hét của người đàn bà vang lên khiến mọi người xung quanh đều sởn gai ốc.

Bên trong két sắt không có tiền vàng. Chỉ có một xấp hồ sơ cũ kĩ và một ống nghiệm thủy tinh nhỏ chứa thứ chất lỏng màu đen hoàn toàn, đen hơn cả mực, như thể nó nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.

Huy mở xấp hồ sơ. Đó là những chứng từ mua bán hóa chất được ngụy trang dưới tên một công ty thuốc bảo vệ thực vật có trụ sở tại biên giới. Tuy nhiên, điều làm Huy rùng mình nhất chính là danh sách những “vật thí nghiệm”.

Trong đó, tên của Trần Phi Vũ nằm ở trang cuối cùng, dưới một tiêu đề in đậm đỏ rực: **”MẪU THỬ HOÀN HẢO – GIAI ĐOẠN PHỤC XÁC”**.

Bên cạnh tên Phi Vũ là những chỉ số sinh học được theo dõi hằng ngày: nhịp tim, nhiệt độ tại vị trí vết bớt, và một dòng chú thích lạnh lùng bằng chữ viết tay của ông Khang: *”Đã cấy tế bào trung tâm vào đêm sinh nhật lần thứ 26. Sự chuyển hóa dự kiến hoàn tất vào năm thứ 27. Nếu cơ thể vật chủ bài trừ, sẽ kích hoạt chất tiêu hủy.”*

Lê đứng cạnh bên, nhìn vào những dòng chữ đó mà giọng run rẩy: “Huy… ông ta không chỉ là một lão già mê tín điên cuồng. Ông ta là một kẻ thủ ác tri thức. Những thứ chất lỏng lạ kia chính là ‘môi trường nuôi cấy’ mà ông ta đã tiêm vào cơ thể chính con cháu mình để biến chúng thành những cái xác sống chứa đựng linh hồn tổ tiên.”

Huy bóp chặt xấp hồ sơ trong tay, khớp xương ngón tay trắng bệch. Logic của anh đang bị xâu xé. Một mặt, các manh mối hình sự về hóa chất, về việc tiêu hủy thi thể, về các hóa đơn mua bán chất độc đều là bằng chứng hữu hình cho một vụ án giết người hàng loạt quy mô lớn. Mặt khác, những yếu tố tâm linh về sự phục xác và linh hồn lại đan xen chặt chẽ đến mức không thể tách rời.

Đúng lúc đó, ống nghiệm chứa chất lỏng màu đen trong tay Huy bỗng dưng rung mạnh. Thứ chất lỏng bên trong bắt đầu xoay tròn, tạo thành một lốc xoáy nhỏ. Huy cảm thấy gáy mình nóng rực lên như có người lấy than hồng áp vào.

“Tránh ra!” – Anh gầm lên, đẩy Lê và những người xung quanh lùi lại.

Ống nghiệm nổ tung. Nhưng thay vì văng ra thành các mảnh vỡ, chất lỏng màu đen hóa thành một làn khói sẫm màu, quấn quýt lấy cổ Huy như những chiếc chân nhện khổng lồ.

Trong giây phút ấy, Huy nghe thấy tiếng cười khàn đục của Trần Vĩnh Khang vang lên bên tai: *”Đại úy… cậu tưởng cậu thoát được dòng sông đó sao? Máu của họ Trần đã chảy trong huyết quản của những kẻ dấn thân vào bí mật này rồi…”*

Huy gục xuống, hai tay ôm chặt lấy gáy. Anh nhìn thấy những hình ảnh rời rạc: một cô gái trẻ không mặt bị xô xuống hố sâu, những bình hóa chất được tưới lên thi thể cô, và tiếng khóc ai oán của một dòng họ đang dần tự tiêu biến trong tham vọng điên cuồng.

“Đại úy! Anh có sao không?!” – Trung lao tới đỡ anh.

Khói đen biến mất. Hiện trường trở lại vẻ tĩnh lặng của những mảnh vụn. Huy thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm. Anh nhìn vào tay mình – làn da nhợt nhạt dường như vừa có những lằn đen nhỏ xíu như tơ nhện chạy qua rồi lặn mất tăm dưới mạch máu.

“Tôi không sao…” – Huy vịn vai Trung đứng dậy, giọng nói đã trở nên khàn đặc. “Lê, lập tức niêm phong tất cả hóa chất ở đây. Yêu cầu chi viện quân y và chuyên gia chất độc đặc chủng của Bộ về ngay lập tức. Đây không còn là vụ án giết người bình thường nữa rồi.”

Lê gật đầu, vội vã đi thực hiện mệnh lệnh. Huy đứng một mình giữa hầm mộ, nhìn về phía chiếc tiểu sành trống rỗng. Anh hiểu rằng, cái chất lỏng lạ mà đội pháp y vừa tìm thấy không chỉ là bằng chứng tội ác. Nó chính là công cụ của một loại “nghi lễ hiện đại”, nơi kẻ thủ ác dùng khoa học để ép buộc tâm linh, dùng máu người để đánh đổi sự trường tồn.

Nếu như lời nguyền là một sợi dây xích vô hình, thì những hóa chất này chính là ổ khóa cố định sợi xích đó vào cơ thể của Trần Phi Vũ.

“Vũ…” – Huy thầm thì. “Cậu đang ở đâu? Nếu những gì tôi thấy là đúng, thì cơ thể cậu chính là một quả bom sinh học – tâm linh đang đếm ngược.”

Bước ra khỏi dinh thự, ánh nắng yếu ớt buổi chiều cũng không làm Huy thấy ấm áp hơn. Anh nhìn vào tập hồ sơ, nơi có tên một người nữa vừa xuất hiện ở trang lót mà trước đó anh không để ý: **Pháp sư Khâm**.

Pháp sư Khâm là ai? Tại sao một pháp sư lại có tên trong danh sách nhận hóa chất điều chế của Trần Vĩnh Khang? Mối liên kết giữa kẻ sử dụng bùa chú và kẻ sử dụng ống nghiệm này là gì?

Huy bước vào xe cảnh sát, khởi động máy. Anh cần phải tìm gặp Trần Phi Vũ và Linh Chi trước khi những lằn đen trong huyết quản anh thực sự chiếm quyền kiểm soát. Trong đầu Huy lúc này, ranh giới giữa cái ác của con người và lời nguyền của quỷ dữ đã hoàn toàn tan biến. Anh biết, để giải mã vụ án này, anh không chỉ cần một khẩu súng và còng số tám, mà cần cả một ý chí thép để không hóa điên trước sự thật.

Chiếc xe lao đi trong màn sương mù đang dần dày đặc của làng Cổ Nguyệt. Phía sau lưng anh, dinh thự họ Trần sụp đổ im lìm, chứa đựng bí mật về một loại “nọc độc” đã ngấm sâu qua mười đời, mà khoa học chỉ mới vừa kịp nhìn thấy cái vỏ bề ngoài của nó.

***

Đêm đó, tại một ngôi nhà tạm của đội điều tra, Huy ngồi một mình trước bàn làm việc. Trên màn hình máy tính là sơ đồ cấu trúc của chất nhầy xanh tìm thấy dưới hầm. Lê vừa gửi qua một báo cáo bổ sung qua tin nhắn: *”Huy, phát hiện mới kinh khủng lắm. Thành phần protein lạ đó có khả năng tự tái tạo mô tế bào. Nếu một lượng đủ lớn ngấm vào xác chết, nó có thể giữ cho cái xác không thối rữa và thậm chí có các phản ứng co cơ như người sống. Đó chính là bí mật của ‘Phục Xác’.”*

Huy không trả lời. Anh đang bận soi gương.

Trong gương, phản chiếu một Đại úy cảnh sát chính trực, nhưng đằng sau cổ anh, những cái chân nhện đen từ vết sẹo bắt đầu nhô lên, cử động nhịp nhàng theo từng hơi thở. Một manh mối hình sự vừa được tìm thấy, nhưng đồng thời, một nạn nhân mới của lời nguyền cũng vừa chính thức được gọi tên.

Manh mối hóa chất dẫn đến một địa điểm mới: Căn xưởng cũ ở rìa làng, nơi trước đây được ghi nhận là cơ sở sản xuất phân bón của họ Trần, nhưng thực chất là nơi pha trộn thứ “thần dược” đẫm máu kia. Huy biết, hành trình tiếp theo của anh sẽ là một cuộc rượt đuổi với chính cái chết đang dần lớn lên trong mình.

Trời đêm Cổ Nguyệt hôm đó lặng gió, nhưng trên những cành cây cổ thụ xung quanh trụ sở điều tra, hàng ngàn con nhện đen từ đâu kéo đến, giăng lối, như đang chào đón một người bạn mới gia nhập vào hàng ngũ những linh hồn bị nguyền rủa. Huy rút súng, đặt lên bàn, môi nở một nụ cười cay đắng. Cuộc chiến này, anh nhất định phải đi đến cùng, dù kết cục có phải là nổ súng vào chính thái dương của mình để ngăn chặn con quỷ bên trong.

Manh mối hóa chất đã mở ra một hướng đi mới, rợn người và đầy lí trí, biến câu chuyện linh dị về một lời nguyền cổ đại trở thành một kế hoạch diệt chủng tàn khốc của một gia tộc muốn bước chân vào lãnh địa của thần thánh.

Chương mới của cuộc điều tra chỉ vừa mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8