Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 40: Đêm trăng khuyết đầu tiên

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:44:05 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 40: ĐÊM TRĂNG KHUYẾT ĐẦU TIÊN**

Ba tháng sau thảm họa tại làng Cổ Nguyệt.

Thành phố bước vào mùa mưa bằng những cơn dông xám xịt kéo dài từ sáng sớm đến tận khuya. Trần Phi Vũ đứng trước khung cửa kính lớn của một văn phòng kiến trúc nằm ở tầng 22 của tòa cao ốc trung tâm. Tiếng mưa đập vào lớp kính cường lực tạo nên những âm thanh trầm đục, như tiếng ai đó đang dùng móng tay cào vào một lớp vảy khô cứng.

Trên mặt bàn gỗ sồi phẳng lì, bản vẽ phác thảo về dự án phục hồi ngôi đền cổ ở miền Trung vẫn còn dang dở. Phi Vũ đưa tay vuốt nhẹ sống mũi, cảm giác mệt mỏi thấm sâu vào tận xương tủy. Sau sự kiện dinh thự họ Trần sụp đổ, anh đã cố gắng cắt đứt mọi liên lạc với quá khứ. Cụ Mười biệt tích, Linh Chi được gửi vào một thiền viện để tĩnh tâm, còn anh quay trở lại với những con số, những thước đo và những hình khối logic – những thứ mà anh tin rằng có thể xua đuổi bóng tối trong linh hồn mình.

Vết sẹo hình bỉ ngạn sau gáy anh suốt thời gian qua vẫn im lìm như một hình xăm chết. Nó không còn đau, không còn rỉ máu, và quan trọng nhất là con nhện đen đã biến mất.

Thế nhưng, đêm nay là đêm trăng khuyết đầu tiên của tháng thứ ba.

Trong phong thủy tâm linh, trăng khuyết đại diện cho sự khuyết thiếu của linh khí, là lúc âm khí len lỏi qua những kẽ hở của vạn vật để trỗi dậy. Từ sáng nay, Phi Vũ đã cảm thấy trong người có gì đó không ổn. Một luồng khí lạnh chạy dọc cột sống, khiến các khớp xương của anh kêu răng rắc mỗi khi vận động.

“Vũ, anh vẫn chưa về sao?”

Tiếng gọi của Mai, cô trợ lý trẻ, vang lên giữa văn phòng trống trải. Vũ giật mình, quay lại mỉm cười gượng gạo:

“Anh xử lý nốt phần mái hiên này rồi về ngay. Em cứ đi trước đi.”

Mai nhìn anh bằng ánh mắt lo lắng. Cô cảm nhận được sự xanh xao đến bất thường trên gương mặt người sếp tài hoa của mình. Trong ánh sáng lờ mờ của đèn huỳnh quang, đôi khi cô thấy đôi mắt anh lóe lên một sắc đỏ nhạt kỳ lạ, nhưng chỉ cần chớp mắt, mọi thứ lại bình thường.

“Sắc mặt anh kém lắm. Đừng ép mình quá, chuyện cũ… dù sao cũng đã qua rồi.”

Vũ chỉ gật đầu. Anh biết cô đang ám chỉ vụ cháy và những cái chết chấn động của dòng họ Trần mà báo chí đã tốn bao nhiêu giấy mực. Khi Mai vừa bước vào thang máy, nụ cười trên môi Vũ tắt ngấm. Anh quay lại bàn làm việc, định thu dọn giấy tờ thì bỗng nhiên, một giọt nước rơi xuống bản vẽ.

*Tách.*

Giọt nước không trong suốt mà mang màu đỏ thẫm, đặc quánh như nhựa cây lâu năm. Phi Vũ đứng khựng lại. Anh chậm rãi ngước nhìn lên trần nhà thạch cao trắng muốt. Không có lỗ rò rỉ, không có vết ố. Thế nhưng, từ những khe nứt của đèn chùm, một chất lỏng màu đen bắt đầu rỉ ra, kết lại thành một sợi tơ dài, treo lơ lửng một thứ gì đó.

Là một con nhện. Nó không đỏ, không đen, mà mang màu sắc của thịt thối rữa, đôi mắt nhỏ li ti như những đốm lửa ma trơi xanh loét đang nhìn chằm chằm vào anh.

Cơn ớn lạnh bùng phát mạnh mẽ từ vết sẹo bỉ ngạn sau gáy. Vết sẹo vốn đã phẳng nay bỗng nhiên lồi lên, nóng hổi và bắt đầu co bóp như một trái tim thứ hai. Phi Vũ ôm chặt cổ, ngã khuỵu xuống sàn nhà. Cảm giác đau đớn lần này không giống như trước đây. Nó không phải là sự tấn công từ bên ngoài, mà là một cuộc hành trình “phá kén” từ bên trong thịt da.

“Khốn khiếp… tại sao…”

Tiếng thét của anh bị nghẹn lại trong cổ họng. Trong gương phản chiếu từ lớp cửa kính cao ốc, Phi Vũ kinh hoàng thấy bóng mình bắt đầu biến đổi. Đằng sau lưng anh, tám cái bóng dài, gầy guộc và nhọn hoắt tủa ra, cắm sâu vào bóng tối của căn phòng. Đó không còn là bóng của một con người, mà là một con quái vật cổ xưa đang thức tỉnh.

Sức mạnh của lời nguyền không biến mất. Nó chỉ trú ẩn, tích tụ oán khí từ hàng ngàn cái chết trong lịch sử họ Trần để chờ đợi một thời khắc thiên thời địa lợi nhất để “nở hoa”. Và đêm trăng khuyết đầu tiên sau khi Vũ bước qua tuổi 27 chính là lúc “Huyết Ấn” thực sự hoàn thiện vòng đời của nó.

Phi Vũ loạng choạng bước vào phòng vệ sinh, vốc nước lạnh dội thẳng vào mặt. Anh cần phải tỉnh táo. Thế nhưng, khi nhìn vào gương, anh nhận ra “Nhãn thức” đã quay trở lại. Thế giới xung quanh anh bỗng chốc mất đi màu sắc vốn có. Tòa văn phòng sang trọng này biến mất, thay vào đó là một cấu trúc kỳ dị được xây dựng trên hàng vạn bộ xương khô. Những đường dây điện, cáp mạng xuyên qua tường giờ đây biến thành những mạch máu đập phập phồng.

Trên thành phố hoa lệ ngoài kia, anh thấy những cột khói đen oán khí bốc lên từ khắp các bệnh viện, nghĩa trang và cả những khu chung cư cũ nát. Tất cả đang hội tụ lại, bị thu hút bởi sự hiện diện của “Chủ nhân mới” của lời nguyền.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc vang lên từ đốt sống cổ của Vũ. Một cái chân nhện đen kịt, đầy lông cứng như gai nhọn, xuyên thủng lớp áo sơ mi trắng, đâm mạnh vào bức tường gạch men, ghim chặt cơ thể anh trên không trung. Rồi cái thứ hai, thứ ba lần lượt thoát xác.

Máu của dòng họ Trần trong người anh bắt đầu sôi lên. Trong ảo giác đầy mùi nhang tàn, anh thấy bóng dáng Bà Chúa Không Mặt đang ngồi trên một ngai vàng kết từ tóc người. Bà ta không nói, nhưng giọng nói lạnh lẽo ấy lại vang vọng trực tiếp trong tâm trí anh:

*”Ngươi nghĩ cái chết của Trần Phi Cao có thể xóa nhòa giao kèo ngàn năm sao? Hắn chỉ là một quân cờ bị vứt bỏ. Ngươi mới chính là vật chứa hoàn hảo nhất mà ta hằng chờ đợi.”*

“Cút đi… biến đi!” Phi Vũ gầm lên. Anh dùng đôi tay còn lại của con người cào cấu vào cái chân quỷ đang mọc ra từ cơ thể mình. Đau đớn đến xé rách linh hồn. Nhưng cái chân nhện đó dường như có ý chí riêng, nó siết chặt lại, nâng bổng anh lên áp sát vào mặt gương.

Bề mặt gương vỡ vụn. Nhưng không phải do tác động vật lý. Nó tan ra như nước, và từ bên trong đó, một cánh tay phụ nữ trắng bệch, móng tay dài đen xì vươn ra, vuốt ve khuôn mặt xanh xao của Vũ.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi anh rung lên bần bật. Đó là cuộc gọi từ một số lạ. Bằng tất cả sức tàn, Phi Vũ nhấn nút nghe.

“Phi Vũ… nghe ta nói…”

Giọng của Cụ Mười! Tiếng ông khản đặc, xung quanh là tiếng gió rít gào như ở một vùng núi cao nào đó.

“Cụ… giúp con… nó… nó đang ra…”

“Nghe cho kỹ đây Vũ! Lời nguyền chín đời đã kết thúc, nhưng nó đã kịp chuyển hóa thành một thứ gọi là ‘Nghiệp Chướng Huyết Thể’. Máu của họ Trần không thể chảy sạch, nên lời nguyền sẽ không bao giờ chết. Nó chỉ chuyển sang trạng thái ký sinh hoàn toàn. Đừng phản kháng bằng sức lực, hãy dùng chính cái kiến trúc mà ngươi đã xây dựng trong trí não để ‘giam’ nó lại!”

Phi Vũ đau đớn đến mức tầm nhìn bắt đầu mờ mịt, nhưng lời nói của Cụ Mười như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào trí óc anh. Kiến trúc sư? Đúng vậy, anh là một kiến trúc sư phục hồi. Anh hiểu cách vận hành của các cấu trúc, hiểu cách dùng những vòng tròn bát quái để chế ngự năng lượng.

Anh bắt đầu nhắm mắt lại, mặc kệ cái đau đang giày xé cơ thể. Trong đầu Phi Vũ, anh bắt đầu phác thảo một tòa lâu đài tâm linh ngay trong chính linh hồn mình. Anh dùng những quy tắc “Trấn sơn”, “Hóa sát” mà mình từng học được, biến các mạch máu của chính mình thành những đường hành lang dẫn dụ oán khí vào một “vòng lặp không hồi kết”.

Cái chân nhện thứ sáu vừa định xuyên ra từ lồng ngực bỗng chốc khựng lại. Toàn bộ oán khí đen ngòm đang bốc lên từ vết bớt bỗng bị một lực hút vô hình kéo ngược trở lại vào trung tâm xương tủy của anh.

Nhưng cái giá phải trả là cực lớn. Phi Vũ nôn ra một ngụm máu đen. Những sợi tơ nhện li ti bắt đầu mọc ra từ các lỗ chân lông trên mặt anh, kết thành một lớp mặt nạ kinh dị.

“Trần Phi Vũ! Ngươi dám nhốt ta?” Giọng bà chúa gầm lên kinh tởm.

Phi Vũ nghiến răng, mồ hôi trộn lẫn máu chảy ròng ròng trên mặt. Anh cảm thấy như mình đang gánh cả một ngọn núi oán hận trên vai. “Đây là cơ thể của tôi… kiến trúc của tôi… luật lệ của tôi!”

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng khuyết bỗng nhiên bị một đám mây hình thù như một bàn tay khổng lồ che khuất. Một tia sét rạch ngang bầu trời đêm, chiếu sáng rực văn phòng. Trong khoảnh khắc ấy, nếu có ai đứng ở dưới đường nhìn lên tầng 22, họ sẽ thấy một cái bóng nhện khổng lồ in trên kính, đang quằn quại đấu tranh với một hình hài người nhỏ bé.

Cơn bùng phát của lời nguyền đạt đến đỉnh điểm đợt một. Xung quanh văn phòng, toàn bộ máy móc, màn hình máy tính đều nổ tung, tung tóe những tia lửa điện đỏ rực. Các bản vẽ trên tường bốc cháy một cách vô cớ, khói trắng bay mù mịt.

Trong cơn hỗn loạn, Phi Vũ cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ. Qua Nhãn thức, anh thấy Linh Chi ở thiền viện xa xôi cũng đang đau đớn ôm lấy đôi mắt. Anh thấy cả vong hồn của Đại úy Huy đang đứng ở dưới dòng sông Hắc Thủy lạnh lẽo, nhìn về phía này với đôi mắt trống rỗng nhưng chứa đựng một sự khích lệ mơ hồ.

Lời nguyền bây giờ không còn là một thế lực bên ngoài muốn đoạt mạng anh nữa. Nó đã trở thành một phần của ADN, một cơ quan mới của cơ thể anh. Phi Vũ nhận ra, để sống sót qua đêm trăng khuyết này, anh không được phép diệt trừ nó – vì diệt nó là tự diệt chính mình. Anh phải hòa tan nó.

Bằng một ý chí sắt đá đến điên cuồng, Phi Vũ buông lỏng toàn bộ sự phòng vệ của tâm trí. Anh để oán khí tràn vào đại não, nhưng thay vì đầu hàng, anh dùng tri thức về cấu trúc để sắp xếp lại chúng. Anh biến oán khí thành gạch đá, biến đau đớn thành xi măng, xây dựng nên một nhà tù bằng thép trong thâm tâm mình.

Mọi âm thanh gào thét đột ngột im bặt.

Phi Vũ ngã phịch xuống sàn nhà lạnh lẽo. Những cái chân quỷ đã thu lại hoàn toàn, nhưng quần áo của anh đã rách nát như vừa trải qua một cuộc tra tấn. Máu trên sàn nhà dần biến mất, thấm ngược vào các kẽ gạch.

Anh nằm đó, hơi thở dồn dập, đứt quãng. Sau gáy anh, vết sẹo hoa bỉ ngạn không còn màu hồng nữa, mà đã chuyển hẳn sang màu đen xám, lạnh ngắt như thép nguội. Con nhện giờ đây đã xăm mình vào tâm trí anh, lẩn khuất dưới lớp vỏ của ý thức.

Phi Vũ đưa tay lên nhìn. Trên những ngón tay anh, vẫn còn đọng lại một chút chất nhầy của quỷ dữ. Anh nhận ra mình không còn là Trần Phi Vũ của trước kia nữa. Anh là kẻ mang lời nguyền, nhưng cũng là kẻ cai trị nó. Sức mạnh này… thứ sức mạnh kinh tởm và đầy quyền năng này chính là cái giá mà anh phải trả để dòng họ Trần không bị diệt vong trong tay kẻ khác.

“Hộc… hộc…”

Bỗng nhiên, một tiếng cười lạnh lẽo từ góc tối của văn phòng vang lên.

“Làm tốt lắm, Phi Vũ. Ta đã biết mình không nhìn lầm người mà.”

Phi Vũ giật nảy mình, gắng sức nhìn vào bóng tối nơi góc phòng làm việc. Một bóng người đang ngồi trên chiếc ghế xoay, quay lưng về phía cửa sổ. Ánh trăng từ kẽ mây chiếu xuống, lộ ra một bộ âu phục lịch lãm, một đôi giày da sáng bóng và… một bàn tay bị cụt mất ngón cái đã được băng bó cẩn thận.

“Chú Khang?”

Chiếc ghế xoay lại. Gương mặt của Trần Vĩnh Khang xuất hiện, nhưng đó không còn là người đàn ông quyền lực mang vẻ đạo mạo ngày nào. Nửa khuôn mặt ông ta đã bị bỏng nặng do vụ hỏa hoạn ở làng Cổ Nguyệt, để lộ ra những mảng thịt sẹo lồi lõm rùng rợn. Nhưng đôi mắt ông ta, đôi mắt ấy lại đang tỏa ra một sắc đỏ thâm trầm, còn đáng sợ hơn cả bà chúa Không Mặt.

“Chúc mừng con đã vượt qua đợt ‘thử hài’ đầu tiên,” Ông Khang lên tiếng, giọng nói rít qua những kẽ răng. “Con nghĩ ta đã chết? Con nghĩ cụ tổ Trần Phi Cao đã chết? Không, con trai. Chúng ta không bao giờ chết. Chúng ta chỉ đổi chỗ cho nhau thôi.”

Phi Vũ định đứng dậy nhưng cơ thể anh rã rời hoàn toàn. “Ông… ông đã làm gì?”

“Ta chẳng làm gì cả. Ta chỉ đứng nhìn đứa cháu ưu tú của mình hoàn thành bản hợp đồng máu với quỷ. Bây giờ, con đã có sức mạnh của nó. Nhưng con sẽ thấy, con sẽ cần đến ta. Vì đêm trăng khuyết đầu tiên chỉ là bắt đầu của chu kỳ lột da.”

Ông Khang bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn bên dưới.

“Nhìn kìa Vũ. Cả thành phố này, hàng triệu con người này… họ chính là thức ăn cho lời nguyền trong con. Con nghĩ con sẽ dùng kiến trúc để cứu người? Không đâu. Con sẽ phải dùng nó để xây dựng lên một mê cung khổng lồ, để thu thập đủ oán khí trả nợ hằng tháng. Nếu không, con nhện trong người con sẽ bắt đầu ăn thịt Linh Chi, rồi ăn thịt chính con.”

Vũ cảm nhận được sự chuyển động nhẹ nhàng của con nhện đen trong tâm trí mình. Nó như đang hưởng ứng lời nói của ông Khang.

“Biến đi!” Vũ vớ lấy chiếc bình thủy tinh trên bàn ném mạnh về phía đó.

Chiếc bình xuyên qua người ông Khang như xuyên qua một lớp khói rồi vỡ vụn trên sàn. Bóng dáng ông ta mờ dần, chỉ còn lại tiếng cười lạnh lẽo vang vọng:

“Hẹn gặp lại con ở công trình tiếp theo. Chào mừng đến với thực tại mới, Chủ nhân Huyết Ấn.”

Phi Vũ một mình giữa văn phòng hoang tàn. Bên ngoài, mưa đã tạnh hoàn toàn, để lộ ra mảnh trăng khuyết mỏng manh nhưng sắc lạnh như một lưỡi dao treo ngược trên bầu trời. Anh biết, cuộc chiến của mình mới chỉ thực sự bắt đầu. Anh không còn chạy trốn được nữa, vì kẻ thù, lời nguyền và cả gia tộc này giờ đây đã là một với anh.

Sau gáy anh, vết sẹo hoa bỉ ngạn khẽ nhúc nhích. Một cái chân nhện đen bé xíu nhô ra, quệt đi một giọt nước mắt lăn dài trên má Phi Vũ. Nó không định giết anh, nó đang… an ủi anh. Sự an ủi kinh tởm từ sâu thẳm địa ngục.

Đêm trăng khuyết kết thúc trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Trần Phi Vũ đứng lên, chậm rãi bước đến bàn làm việc. Anh nhặt cây bút chì lên, và thay vì vẽ cấu trúc phục hồi cho ngôi đền cổ, anh bắt đầu vẽ một sơ đồ kỳ dị – một mê cung mà lối vào chính là khuôn mặt của chính mình.

Sức mạnh của lời nguyền đã đạt đến đỉnh điểm đợt một, nhưng cái giá của sự sống sót chính là việc biến anh thành con quỷ tàn độc nhất mà họ Trần từng sinh ra. Và đêm nay, chỉ là khởi đầu của một triều đại đẫm máu mới trong lịch sử dòng tộc bị nguyền rủa này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8