Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 41: Bản vẽ bị thất lạc

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:44:55 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 41: BẢN VẼ BỊ THẤT LẠC

Trần Phi Vũ đứng bất động giữa đống hoang tàn của văn phòng kiến trúc. Ánh trăng khuyết bên ngoài cửa sổ vẫn hắt những tia sáng bạc sắc lạnh xuống đôi bàn tay đang run rẩy của anh. Trên mặt bàn, tờ giấy vẽ trắng tinh khôi lúc nãy giờ đã hằn lên những nét chì đen kịt, vặn vẹo như những xúc tu của một sinh vật lạ. Anh nhìn vào sơ đồ mê cung mà mình vừa vô thức phác thảo, cảm giác như những đường nét ấy không phải do tay anh vẽ ra, mà là chúng tự trườn bò ra từ trong tâm não, xuyên qua da thịt rồi đóng đinh vào mặt giấy.

Cơn đau ở gáy lại bắt đầu âm ỉ. Con nhện nhún mình một cái, và Vũ có thể cảm nhận rõ ràng những cái chân li ti của nó đang cào cấu vào dây thần kinh của mình.

“Chủ nhân Huyết Ấn…”

Tiếng cười của Trần Vĩnh Khang vẫn như còn luẩn quẩn trong làn khói xám chưa tan hết. Vũ hít một hơi thật sâu, vị bụi bặm và mùi máu tanh phảng phất khiến phổi anh đau nhức. Anh biết mình không còn thời gian để sợ hãi. Nếu thực sự phải xây dựng một mê cung oán khí để duy trì mạng sống cho mình và Linh Chi như lời ông Khang nói, anh cần phải biết gốc rễ của thứ kiến trúc quỷ dị này.

Trong ký ức của một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ, Vũ nhớ lại những trang nhật ký rời rạc của cha và lời nhắc nhở mơ hồ của Cụ Mười về một thứ gọi là “Bản sơ đồ gốc”. Mọi ngôi nhà của họ Trần, từ dinh thự hiện đại cho đến ngôi làng Cổ Nguyệt, đều được xây dựng dựa trên một bản vẽ thần bí duy nhất – một bản vẽ được thực hiện bằng máu của kẻ phản bội và nước mắt của vật tế.

Nhưng bản vẽ đó không nằm trong bộ sưu tập của ông Khang. Nó đã bị thất lạc từ cuộc thanh trừng năm xưa khi cha anh, Trần Minh, cố gắng tiêu hủy mọi dấu vết của lời nguyền.

Vũ lảo đảo bước tới góc phòng, nơi đặt một chiếc rương gỗ nhỏ sờn cũ – di vật duy nhất còn sót lại từ căn phòng của cha anh tại làng Cổ Nguyệt. Anh quỳ thụp xuống, đôi bàn tay gầy gộc bới tìm trong đống tài liệu, bản vẽ và những mô hình bằng gỗ đã nát vụn.

Dưới đáy rương, sau một lớp lót bằng nhung đỏ đã mục nát, ngón tay Vũ chạm vào một vật cứng và lạnh. Đó là một ống trụ bằng đồng xám xịt, được chạm khắc hoa văn bỉ ngạn chạy dọc thân ống. Nắp ống bị niêm phong bằng một vệt sáp màu đen sẫm, thứ sáp trộn lẫn với tro cốt người mà chỉ có những kẻ luyện tà thuật mới sử dụng.

Tim Vũ đập liên hồi. Anh cầm ống đồng lên, cảm nhận một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc từ lòng bàn tay thẳng lên đỉnh đầu. Con nhện sau gáy bỗng nhiên im lặng một cách lạ thường, như thể nó cũng đang nín thở chờ đợi.

Vũ dùng một chiếc dao trổ sắc lẹm, thận trọng gạt bỏ lớp sáp đen. Ngay khi lớp phong ấn bị phá vỡ, một mùi giấy mục nồng nặc kèm theo mùi xác thối kinh tởm xộc lên mũi. Anh ho sặc sụa, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi vật bên trong.

Từ trong ống đồng, anh rút ra một cuộn da mỏng manh, ngả màu vàng úa đến mức gần như trong suốt. Đó không phải là giấy da cừu hay giấy xuyến chỉ. Bề mặt của nó có những đường vân kỳ lạ, thỉnh thoảng lại nổi lên những lỗ chân lông li ti. Vũ rùng mình khi nhận ra sự thật kinh hoàng: bản vẽ này được thể hiện trên da người – phần da mỏng nhất và tinh túy nhất của một thiếu nữ bị lột sống.

Anh run rẩy trải cuộn da lên bàn. Ánh đèn tuýp trên trần nhà bỗng chớp tắt liên hồi rồi phụt tắt hẳn. Trong bóng tối mênh mông, bản vẽ trên lớp da người bắt đầu phát ra ánh sáng lân tinh màu xanh nhạt.

Đó không phải là một bản vẽ kiến trúc thông thường. Nó là một thực thể sống.

Những đường nét trên bản vẽ bắt đầu chuyển động. Chúng không được vẽ bằng mực, mà là bằng những tơ máu khô, giờ đây dưới tác động của Huyết Ấn trên người Vũ, chúng bắt đầu sống lại. Những căn phòng, hành lang và cột trụ của dinh thự làng Cổ Nguyệt hiện lên rõ mồn một, nhưng chúng được sắp xếp theo một trình tự nghịch lý.

Vũ ghé sát mắt nhìn. Kiến thức về “Bát Quái Nghịch Thiên” mà anh tìm thấy trước đây chỉ là phần bề nổi. Bản vẽ này cho thấy toàn bộ công trình họ Trần thực chất là một bộ máy tiêu hóa khổng lồ.

“Cái gì đây…?” Vũ thì thào, giọng nói lạc đi.

Mỗi một điểm huyệt phong thủy trong nhà không phải để trấn trạch, mà là những “nút thắt” để hút linh hồn của gia nhân và con cháu vào một hầm mộ trung tâm. Ở trung tâm của bản vẽ, ngay bên dưới phòng thờ tổ tiên, có một mật thất mà trong tất cả các bản vẽ hiện đại đều không hề tồn tại. Mật thất này được ký hiệu bằng một con nhện đỏ khổng lồ, tám chân của nó vươn dài ra, tạo thành tám lối đi ngầm kết nối toàn bộ ngôi làng Cổ Nguyệt với ngôi nhà.

Bỗng nhiên, bản vẽ rùng mình. Một giọt máu từ vết bớt sau gáy Vũ không biết từ lúc nào đã rỏ xuống, rơi trúng vào tâm điểm của con nhện trên tấm da.

“Xoẹt!”

Lớp da người đột ngột co rút lại như một sinh vật bị đau đớn. Những tơ máu trên đó bùng lên, chúng thoát ra khỏi bề mặt phẳng, vươn vào không trung và bắt đầu quấn chặt lấy cổ tay Vũ. Anh hoảng hốt muốn rụt tay lại nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn.

Từ trung tâm bản vẽ, một gương mặt từ từ trồi lên. Nó không có mắt, không có mũi, không có miệng – chính là Bà Chúa Không Mặt. Nhưng lần này, bà ta không xuất hiện dưới dạng một linh hồn ma quái mà là một khối tơ máu kết lại.

*“Xây đi… hãy tiếp tục xây đi…”* – Tiếng nói vang vọng không phải từ bên ngoài, mà từ chính xương tủy của anh. – *“Bản vẽ đã hoàn thành… ngôi nhà cần máu của chủ nhân mới.”*

Vũ nghiến răng, dùng hết sức bình sinh để giữ vững lý trí. Anh nhìn thấy trên bản vẽ, tại mật thất bí mật đó, có ghi những dòng chữ nho nhỏ bằng chữ Phạn. Với vốn kiến thức về văn hóa cổ, anh lờ mờ đoán định được ý nghĩa của chúng. Đó là tên của những người đã bị hiến tế.

Lần lượt, lần lượt những cái tên hiện ra, sáng rực rồi tắt lịm. Cuối danh sách, anh nhìn thấy tên của cha mình – Trần Minh – được viết bằng một màu mực đen đặc biệt. Và ngay phía dưới, một cái tên khác đang dần hiện rõ theo mỗi nhịp đập của tim anh: *Trần Phi Vũ*.

Anh kinh hoàng nhận ra, bản vẽ này không chỉ là sơ đồ của ngôi nhà quá khứ, nó là một bản kế hoạch của tương lai. Mỗi một công trình mà kiến trúc sư họ Trần xây dựng lên, đều là một viên gạch đắp thêm cho hầm mộ của chính mình.

Con nhện trên gáy Vũ lúc này đột ngột nhô cả sáu cái chân ra ngoài, cào xé lớp vải áo sơ mi của anh. Nó dường như đang cố gắng giao tiếp với con nhện trên bản vẽ. Một sợi tơ màu đỏ sẫm từ gáy anh nối liền với tâm điểm của cuộn da người. Trong khoảnh khắc ấy, trí não Vũ bùng nổ.

Anh nhìn thấy một viễn cảnh khủng khiếp. Làng Cổ Nguyệt hiện về, nhưng không phải là một ngôi làng, mà là một sinh vật khổng lồ nằm giữa thung lũng sương mù. Những con đường là gân máu, những ngôi nhà là lớp vảy, và dinh thự họ Trần là trái tim đang đập thổn thức. Bên dưới trái tim ấy, hàng ngàn linh hồn đang gào thét trong một vũng máu đen kịt – thứ oán khí mà ông Khang muốn anh thu thập.

Vũ thấy Linh Chi. Cô đang đứng giữa một mê cung vách đá cao vút, đôi mắt âm dương đẫm máu. Cô vươn tay về phía anh, nhưng những sợi tơ nhện từ các ngóc ngách của mê cung bắt đầu quấn lấy chân cô, kéo cô xuống vực thẳm của bóng tối.

“Không! Linh Chi!” Vũ gào lên.

Sức mạnh từ Huyết Ấn bộc phát. Một luồng luồng nhiệt nóng rực như lửa thiêu lan tỏa từ vết bớt ra khắp cơ thể anh. Vũ cảm nhận được một sự căm hận sâu sắc không thuộc về mình, một sự thèm khát hủy diệt trỗi dậy. Anh không muốn xây dựng để cứu mạng, anh muốn xây dựng để phá nát cái thế giới oán nghiệt này.

Bàn tay đang cầm bút chì của anh bắt đầu di chuyển trên bản vẽ da người với tốc độ cực nhanh. Những đường chì không còn tuân theo quy tắc kiến trúc thông thường. Anh đang “sửa” lại bản vẽ gốc.

Anh vẽ một đường cắt ngang qua “Long mạch giả” mà tổ tiên họ Trần đã dày công trấn yểm. Anh thay đổi vị trí của các “cửa tử” thành “cửa sinh”, nhưng lại giấu kín chúng vào những ngóc ngách không ai ngờ tới.

Đây chính là kế hoạch của cha anh năm xưa! Cha anh đã tìm thấy bản vẽ này, nhưng ông đã không đủ sức để thay đổi nó. Ông đã dùng cái chết của mình để trì hoãn lời nguyền, truyền lại niềm hy vọng cuối cùng vào huyết quản của Vũ.

Cái giá phải trả để sửa lại một bản vẽ định mệnh là máu. Vũ cảm thấy cơ thể mình đang héo rũ đi. Mỗi nét vẽ của anh đều hút đi một phần tinh lực. Mắt anh bắt đầu mờ đục, tai lùng bùng tiếng gào khóc.

Bất thình lình, một bàn tay lạnh như băng đặt lên vai Vũ.

Anh giật bắn mình, nhưng không thể quay đầu lại. Qua cái bóng in trên tường dưới ánh đèn lân tinh lập lòe, anh thấy một bóng người cao lớn, mặc bộ vest lịch lãm nhưng người đầy những vết thối rữa. Đó là hình chiếu linh hồn của Trần Vĩnh Khang.

“Mày đang làm gì đó hả cháu yêu?” Giọng ông Khang âm trầm, chứa đựng sự đe dọa cực điểm. “Mày định phản bội lại dòng máu của chính mình sao?”

“Máu của tôi đã sớm bị vấy bẩn bởi cái dòng họ khốn nạn này rồi!” Vũ gằn giọng qua kẽ răng, tay vẫn không ngừng vẽ.

Ông Khang cười khẩy, một cái chân nhện đen xì từ trong lồng ngực thối rữa của ông ta vươn ra, đâm thẳng vào cánh tay đang vẽ của Vũ. Cơn đau thấu xương làm anh đánh rơi cây bút.

“Mày nghĩ mày thông minh hơn tổ tiên sao? Bản vẽ này là giao kèo giữa chúng ta và Bà Chúa. Không ai có thể sửa đổi nó nếu không muốn linh hồn bị xé thành trăm mảnh ngay lập tức.”

Nói đoạn, ông Khang vung tay, toàn bộ bản vẽ da người bùng cháy một ngọn lửa màu xanh tím. Lớp da người co quắp, bốc lên mùi khét lẹt.

“Mất nó rồi, mày sẽ không bao giờ biết được lối vào mật thất cuối cùng để cứu con bé Linh Chi đâu.”

Vũ nhìn ngọn lửa thiêu rụi niềm hy vọng duy nhất, lòng anh chùng xuống một giây nhưng rồi bỗng nhiên lóe lên một ý nghĩ liều lĩnh.

Bản vẽ bị đốt, nhưng hình ảnh của nó đã in hằn vào đôi mắt âm dương của anh thông qua Huyết Ấn. Con nhện sau gáy anh chính là bản sao sống của ngôi nhà đó.

Vũ cười điên dại. Anh lao vào đám cháy xanh trên bàn, mặc cho ngọn lửa liếm vào da thịt. Anh không cứu bản vẽ, anh chụp lấy ống đồng xám. Anh nhận ra hoa văn trên ống đồng mới chính là chìa khóa thật sự.

Khi hoa văn trên ống đồng chạm vào máu từ tay anh, nó bắt đầu xoay chuyển như một bộ mật mã.

“Cạch!” Một tiếng động nhỏ vang lên từ bên trong ống.

Ông Khang tái mặt: “Mày… sao mày biết được?”

“Bởi vì kiến trúc không nằm trên giấy, nó nằm trong tâm thức của kẻ xây dựng!”

Vũ rút ra từ bên trong lõi ống đồng một vật bé nhỏ: Một chiếc chìa khóa bằng xương người, được mài giũa cực kỳ tinh xảo theo hình dáng một đốt sống cổ. Trên chiếc chìa khóa có khắc một ký hiệu mà Vũ đã từng thấy trong giấc mơ của mình: ký hiệu của chiếc quan tài mở nắp.

Cái bóng của ông Khang rên lên một tiếng đau đớn rồi tan biến vào hư không. Ánh sáng lân tinh vụt tắt, căn phòng trở lại sự tĩnh lặng của bóng đêm rợn người.

Vũ đứng lặng trong bóng tối, hơi thở dồn dập. Anh cầm chiếc chìa khóa bằng xương trong tay, cảm thấy hơi ấm lạ kỳ từ nó tỏa ra. Đây không phải xương của một người lạ, đây là xương của người kiến trúc sư đầu tiên – kẻ đã tạo ra lời nguyền, nhưng ở phút cuối đời đã hối hận và để lại lối thoát này.

Gió từ cửa sổ thốc vào, cuốn theo những tàn tro của bản vẽ da người.

Vũ chậm rãi bước ra khỏi văn phòng. Bước chân anh không còn loạng choạng. Sức mạnh của Huyết Ấn giờ đây không còn là gánh nặng, mà trở thành một công cụ. Anh đã tìm thấy lối đi ngầm dẫn vào lòng đất làng Cổ Nguyệt.

Đêm nay, anh sẽ không xây dựng mê cung cho ông Khang. Anh sẽ xây dựng một cái bẫy.

Bên ngoài, vầng trăng khuyết bỗng chốc bị một đám mây đen hình mạng nhện che lấp hoàn toàn. Thành phố chìm trong bóng tối dày đặc.

Vũ đi qua hành lang bệnh viện, nơi Linh Chi đang được nằm theo dõi sau vụ sụp đổ ở dinh thự. Anh đứng trước cửa phòng cô, không dám bước vào. Qua lớp kính, anh nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt nhưng thanh tú của cô đang chìm trong giấc ngủ mê mệt. Trên trán cô, những sợi gân xanh nhỏ xíu đang đập theo một nhịp điệu lạ.

Lời nguyền đang đẩy nhanh tiến độ. Con nhện trong người cô cũng đang bắt đầu lột da để lớn lên.

“Chờ anh, Linh Chi. Anh sẽ phá nát ngôi nhà đó, cho dù phải đốt cháy cả dòng máu này.”

Vũ quay lưng bước đi, bóng anh đổ dài trên hành lang bệnh viện trắng toát, méo mó và mang hình dáng của một loài quái vật đa chi.

Tại văn phòng lúc này, những tàn tro của bản vẽ không hề tan đi. Chúng bay lơ lửng rồi từ từ ghép lại trên mặt bàn, nhưng không thành bản vẽ cũ. Chúng kết thành một dòng chữ bằng máu tươi, vẫn còn nóng hổi:

*“Huyết nợ phải trả bằng hồn. Kẻ cầm chìa khóa sẽ là người khép lại nắp quan tài cuối cùng.”*

Phi Vũ không hề biết rằng, chiếc chìa khóa bằng xương ấy thực chất là một mẩu xương của Bà Chúa Không Mặt. Khi anh sử dụng nó để mở mật thất, cũng chính là lúc anh dâng hiến mảnh linh hồn còn sót lại của mình cho bà ta.

Cuộc hành trình trở về làng Cổ Nguyệt để đối đầu với cội nguồn tội ác đã chính thức bắt đầu. Vũ không còn là người kiến trúc sư hào hoa thuở nào. Anh là một bóng ma sống, mang trong mình mầm mống của sự diệt vong và hy vọng mong manh.

Ở một nơi sâu thẳm dưới lòng đất làng Cổ Nguyệt, Bà Chúa Không Mặt khẽ vươn vai trong hầm mộ ngập tràn hài cốt. Bà ta ngửi thấy mùi của chủ nhân mới. Một mùi hương của sự phản kháng nhưng cũng đầy sự tuyệt vọng. Bà ta chờ đợi điều này đã hàng trăm năm.

Tám lối đi ngầm dưới lòng đất bắt đầu rung chuyển, chuẩn bị chào đón người con trai mang theo di vật cuối cùng của quá khứ trở về để hoàn thành vở kịch đẫm máu.

Sáng hôm sau, đại úy Huy nhận được một báo cáo lạ lùng. Văn phòng kiến trúc của Trần Phi Vũ đêm qua bị cháy, nhưng lạ là không có bất cứ dấu hiệu hỏa hoạn nào ngoài những tàn tro kỳ dị vương vãi trên mặt bàn làm việc. Trần Phi Vũ cũng hoàn toàn biến mất.

Huy đứng giữa văn phòng hoang tàn, nhặt lên một mẩu giấy chì còn sót lại. Trên đó chỉ vẽ duy nhất một con mắt, con mắt ấy đang rỉ ra một vệt mực đen dài như lệ.

“Vũ… anh rốt cuộc đang chơi trò chơi gì đây?” Huy lẩm bẩm, một linh cảm chẳng lành về một vụ án không thể giải thích bằng pháp luật lại ập đến.

Trong khi đó, trên chuyến xe khách cuối cùng chạy về hướng vùng núi phía Bắc, Phi Vũ ngồi ở hàng ghế cuối, mũ trùm đầu che khuất khuôn mặt xanh xao. Tay anh vẫn nắm chặt chiếc chìa khóa xương người túi áo.

Mưa lại bắt đầu rơi, mỗi giọt mưa đập vào kính xe như những tiếng gõ cửa từ cõi âm. Chiếc xe lướt đi trong màn đêm, hướng thẳng về thung lũng sương mù, nơi bóng tối của họ Trần đang giăng sẵn một mạng nhện khổng lồ để nuốt chửng kẻ dám đối đầu với định mệnh.

Chương này khép lại trong không gian u uất của buổi sớm mai vùng núi, nơi tiếng chuông từ từ đường họ Trần vang lên chín tiếng khô khốc – điềm báo của một lễ tang sắp sửa được tổ chức cho kẻ còn đang sống.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8