Lời Nguyền Của Dòng HọChương 43: Linh Chi và bí mật đôi mắt
Trong không gian đặc quánh mùi nhang tàn và hôi thối của tử khí, Linh Chi đứng sững giữa sảnh chính của dinh thự họ Trần. Toàn bộ kiến trúc cổ kính này đang rùng mình, tiếng gỗ sưa nghiến vào nhau ken két như tiếng răng của một con quái vật đang đói khát. Nhưng đối với Linh Chi, sự rung chuyển vật lý đó chẳng thấm vào đâu so với cơn bão đang càn quét trong nhãn cầu cô.
Dưới lớp kính râm đen kịt, đôi mắt của Linh Chi bắt đầu rỉ ra thứ nước mắt nóng hổi như máu. Cô không chỉ thấy những bóng ma, cô thấy được thứ đáng sợ hơn nhiều: Bản chất của sự tồn tại.
Từ thuở lên năm, khi những đứa trẻ khác hào hứng với những con búp bê hay trò chơi trốn tìm, Linh Chi đã nhận ra mình khác biệt. Trong thế giới của cô, mỗi con người không phải là một khối thịt da đơn thuần, mà là một điểm tụ khởi đầu của những “Sợi dây mệnh”.
Đó là những sợi tơ mảnh khảnh, nối từ đỉnh đầu mỗi người hướng thẳng lên không trung thăm thẳm. Những người bình thường, lương thiện thường có sợi dây màu trắng sữa hoặc hơi xám, dao động nhịp nhàng theo hơi thở. Những kẻ sắp chết, sợi dây ấy sẽ mờ nhạt dần, hóa thành một làn khói lờ mờ rồi đứt đoạn. Nhưng ở làng Cổ Nguyệt, và đặc biệt là ở những người mang họ Trần Phi, sợi dây mệnh ấy là một cơn ác mộng mà Chi chưa bao giờ dám nói ra với bất kỳ ai, kể cả Phi Vũ.
Linh Chi run rẩy gỡ chiếc kính râm xuống. Không có kính bảo vệ, ánh sáng tâm linh đập thẳng vào võng mạc khiến cô khụy ngã. Cô bị bịt tai lại bởi tiếng thét gào của đất mẹ, nhưng đôi mắt thì không thể khép.
Trước mắt cô lúc này, mặt sàn của dinh thự họ Trần không còn là gạch đá nữa. Nó trở thành một lớp màng trong suốt, phơi bày toàn bộ sự thối rữa phía dưới. Cô nhìn xuyên qua hàng mét đất đá, nhìn thấu xuống mật thất nơi Phi Vũ và ông Khang đang bị giam cầm.
Sợi dây mệnh của Trần Vĩnh Khang… nó không còn là một sợi dây nữa. Nó là một mớ bòng bong màu tím đen, chi chít những mấu gút oán hận. Những sợi tơ ấy không hướng lên trời, mà quấn chặt lấy những linh hồn vất vưởng xung quanh, như một con nhện đang cố hút lấy chút sự sống tàn tạ của kẻ khác để duy trì chính mình. Nhưng đáng sợ nhất chính là sợi dây của Phi Vũ.
Sợi dây mệnh của anh có màu vàng kim nhạt – dấu hiệu của một linh hồn cao quý – nhưng hiện tại, nó đang bị hàng vạn sợi chỉ đỏ đẫm máu từ dưới hầm mộ vươn lên trói buộc. Những sợi chỉ đỏ ấy xuất phát từ một khối đen ngòm, khổng lồ đang thức tỉnh phía dưới: Bà Chúa Không Mặt.
“Anh Vũ…” Linh Chi lẩm bẩm, môi cô trắng bệch.
Ký ức của cô đột ngột dạt về một đêm mưa mười năm trước, khi cô lần đầu nhìn thấy bí mật kinh hoàng của gia tộc mình qua đôi mắt này. Ngày đó, cô thấy cụ tổ Trần Minh, người đã mất từ lâu, nhưng sợi dây mệnh của ông ta vẫn chưa hề đứt. Nó đâm sâu vào lòng đất, nối trực tiếp vào tủy sống của những đứa cháu đời sau. Đó là một sự ký sinh vĩnh cửu. Dòng họ Trần không hề giàu sang nhờ nỗ lực, họ giàu sang vì họ đã bán đi sợi dây mệnh của con cháu mình cho quỷ dữ để đổi lấy tiền tài trong thực tại.
Họ không phải là con người, họ chỉ là những “bình chứa” mệnh cách để quỷ thần thu hoạch.
Trở lại với hiện thực, dinh thự bỗng vang lên một tiếng nổ trầm đục từ phía hầm rượu. Long mạch đứt gãy khiến oán khí tích tụ hàng trăm năm thoát ra ngoài theo dạng hữu hình. Linh Chi nhìn thấy những làn khói đen kịt hình thù kỳ dị bò trườn trên tường, chúng có mặt người, có tiếng khóc, và tất cả đều đang hướng về phía cửa hầm ngầm.
“Mắt… mắt của mình…”
Linh Chi cảm thấy nhãn cầu như bị ai đó dùng kim nung đỏ đâm vào. Cô biết, mỗi lần sử dụng quá mức “Nhãn thuật âm dương”, cô đang đánh đổi bằng chính tuổi thọ của mình. Nhưng nếu không nhìn, cô sẽ không thể chỉ cho Phi Vũ con đường sống duy nhất trong mê cung của cái chết.
Cô cố gượng dậy, đôi chân lảo đảo bước về phía mật thất bị sụp đổ. Qua đôi mắt của mình, Chi không nhìn thấy đất đá vụn nát đang lấp kín lối đi, mà cô nhìn thấy một “dòng chảy sát khí”. Sát khí là thứ vật chất đen đặc, lạnh lẽo, kẻ nào chạm vào sẽ lập tức bị hóa điên hoặc chết cháy từ bên trong.
“Anh Vũ, nghe em! Đừng đi về hướng Đông!” Linh Chi hét lên, dù cô biết tiếng nói của mình khó lòng lọt qua lớp đất đá dày đặc.
Trong linh tính của đôi mắt âm dương, cô thấy sợi dây mệnh của Phi Vũ đang run rẩy kịch liệt. Con quỷ trong quan tài đã hoàn toàn lộ diện. Đó không phải là một người phụ nữ bình thường bị oán hận hóa quỷ, mà là một thực thể được nuôi dưỡng bằng tà thuật “Vạn Quỷ Triều Bái”. Toàn thân nó là một tập hợp của hàng nghìn sợi tơ máu – những sợi dây mệnh của tất cả những nạn nhân đã từng chết trong ngôi làng này. Bà Chúa Không Mặt thực chất là một “cỗ máy thu hoạch mệnh”, và giờ đây bà ta muốn lấy đi sợi dây màu vàng kim duy nhất còn sót lại của họ Trần: Phi Vũ.
Linh Chi quyết định làm một điều liều lĩnh mà Cụ Mười đã từng nghiêm cấm. Cô cắn nát đầu ngón tay trỏ, vẽ một vòng tròn lên không trung ngay trước đôi mắt mình.
“Cửu khiếu khai thông, vạn vật hiện hình. Mệnh dây chỉ lối, âm dương phân minh!”
Ngay lập tức, thế giới trước mắt Linh Chi biến đổi hoàn toàn. Ánh sáng từ chiếc gương đồng Minh Cảnh mà Phi Vũ đang giữ ở dưới hầm bỗng chói lòa như một mặt trời nhỏ trong bóng tối hầm mộ. Cô nhìn thấy rõ vị trí của anh. Vũ đang đứng nép mình sau một phiến đá lớn, tay giữ chặt chiếc chuông chiêu hồn, gương mặt anh xanh xao vì thiếu oxy nhưng đôi mắt vẫn kiên định.
Nhưng phía sau anh, ông Khang đang bò như một con thú bị dồn vào đường cùng. Sợi dây mệnh đen tối của ông Khang đã hoàn toàn đứt lìa khỏi thiên thượng, ông ta bây giờ chỉ là một cái xác không hồn bị quỷ ám. Ông ta đang cầm một mảnh đá sắc lẹm, đôi mắt vẩn đục nhìn vào gáy của Vũ – nơi có dấu ấn Nhện Đỏ.
“Không được!” Linh Chi hét lên trong tuyệt vọng.
Cô nhìn thấy rõ hơn bao giờ hết: Dấu ấn nhện đỏ trên gáy Vũ không phải là bẩm sinh, mà là một cái “móc câu mệnh”. Nó chính là điểm nối để Bà Chúa Không Mặt kéo sợi dây mệnh của Vũ xuống địa ngục. Khi con nhện mọc đủ chân, sợi dây ấy sẽ đứt và linh hồn Vũ sẽ bị nuốt chửng hoàn toàn.
Đôi mắt của Linh Chi giờ đây không còn màu đen hay nâu nữa, chúng hóa thành một màu bạc rực rỡ, nhìn xuyên thấu qua cả thời gian và không gian. Cô nhìn thấy quá khứ: Một người đàn ông họ Trần trẻ tuổi, giống Vũ đến kỳ lạ, đang quỳ xuống trước một cô gái đẹp tuyệt trần trong trang phục tân nương. Cô gái ấy chính là Tuyết – người sau này trở thành Bà Chúa Không Mặt. Chàng trai ấy không hề muốn giết Tuyết, anh ta yêu cô. Nhưng cha của anh ta – cụ tổ họ Trần – đã đứng sau lưng, dùng một cây đinh làm từ xương người đâm vào sau gáy Tuyết để trấn hồn.
Máu của Tuyết bắn vào gáy của chàng trai, từ đó hình thành nên vết bớt Nhện Đỏ đầu tiên.
Lời nguyền không chỉ bắt nguồn từ sự thù hận của nạn nhân, mà nó bắt nguồn từ sự phản bội của tình yêu. Dòng máu họ Trần đã bị vấy bẩn từ khoảnh khắc đó.
“Sợi dây… sợi dây của họ đã từng quấn quýt vào nhau…” Linh Chi nức nở.
Bí mật của đôi mắt âm dương không chỉ là nhìn thấy hiện tại, mà là nhìn thấy “nghiệp duyên”. Cô thấy được giữa Phi Vũ và Bà Chúa Không Mặt vẫn còn một sợi tơ hồng mỏng manh, cũ kỹ, bị che lấp bởi lớp lớp oán khí đen ngòm. Đó chính là con đường sống duy nhất!
Nếu Phi Vũ có thể khơi gợi lại chút tàn dư của tình yêu năm xưa, nếu anh có thể dùng trái tim thay vì phù chú để đối diện với bà ta, lời nguyền có thể sẽ lung lay.
Linh Chi tập trung toàn bộ tinh lực vào nhãn lực của mình. Cô bắt đầu thực hiện một kỹ thuật cấm: “Truyền nhãn thuật”. Cô muốn mượn tầm nhìn của mình để cho Phi Vũ thấy được những gì cô đang thấy.
Cơ thể Linh Chi bắt đầu run bần bật. Da dẻ cô trở nên khô héo với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Tóc cô từ đen mượt bắt đầu chuyển sang màu bạc trắng. Đó là cái giá của việc can thiệp vào mệnh số người khác.
Dưới mật thất, Phi Vũ bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng. Đôi mắt anh cay xè, rồi đột ngột, tầm nhìn của anh thay đổi. Anh không còn thấy một mật thất tối tăm và một quái vật kinh tởm nữa. Anh nhìn thấy hình ảnh Linh Chi đang đứng ở trên, rỉ máu mắt để dẫn đường cho anh. Và anh nhìn thấy… cô tân nương xinh đẹp trong ảo ảnh của sợi tơ hồng.
Linh Chi thầm cầu nguyện trong lòng: *Anh Vũ, anh phải nhìn thấy. Anh không phải là kẻ kế thừa lời nguyền, anh là kẻ phải chuộc lại tình yêu đã mất. Đừng dùng kiếm, hãy dùng sự thương cảm.*
Trong khoảnh khắc ấy, Chi nhìn thấy sợi dây mệnh của chính mình. Nó ngắn ngủi, mỏng manh như một sợi tơ nhện trước gió. Cô biết thời gian của mình không còn nhiều. Mỗi lần cô nhìn thấu bí mật của trời đất, trời đất lại thu hồi lại hơi thở của cô.
Cái chết của những người họ Trần thường thảm khốc, nhưng cái chết của những người “trời ban đôi mắt” như Chi còn đáng sợ hơn: Họ sẽ tan biến vào hư không, không có luân hồi, không có kiếp sau, vì họ đã nhìn thấy những điều không nên thấy.
Dưới kia, Bà Chúa Không Mặt – lúc này là một khối thịt và chỉ đỏ khổng lồ – đang từ từ vươn những xúc tu về phía Vũ. Khói đen bao trùm lấy anh. Ông Khang phía sau đã phát điên, lao vào Vũ với tiếng gầm của một con dã thú.
Linh Chi dồn nén hơi thở cuối cùng, cô thực hiện một cú đánh cược lớn nhất. Cô nhìn chằm chằm vào “Sợi dây mệnh” của Bà Chúa Không Mặt. Ở đó, giữa hàng vạn sợi chỉ oán hận, có một nút gút duy nhất còn giữ màu đỏ hồng của tình yêu thuở xưa.
“Anh Vũ! Đâm chiếc kim bạc vào nút gút màu đỏ ở ngực bà ta! Không phải ở gáy, là ở ngực trái!” Chi hét lên qua thần thức.
Tiếng hét ấy xuyên thấu lớp đất đá, vang vọng trong tâm trí Phi Vũ. Dưới hầm mộ, Phi Vũ như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Anh né tránh đòn đâm của ông Khang một cách thần kỳ như có người đẩy vai, rồi anh lao thẳng về phía thực thể đang bò ra từ quan tài.
Bà Chúa Không Mặt phát ra một tiếng rít ghê người, sóng âm thanh mạnh đến mức khiến màng nhĩ Vũ chảy máu. Nhưng qua tầm nhìn mà Chi truyền cho, Vũ nhìn thấy cái nút gút nhỏ bé, lạc lõng giữa biển đen oán khí. Anh rút cây kim bạc ra, cây kim đã được tẩm máu của Cụ Mười và khắc phù văn giải oan.
Vũ không đâm nó với tư thế một kẻ giết quỷ. Anh nhắm mắt lại, trong đầu nghĩ về hình ảnh cô gái trong trang phục tân nương bị phản bội, về nỗi đau nghẹn ngào hàng trăm năm cô đơn dưới lòng đất. Anh thì thầm một câu nói mà anh cảm nhận được từ sâu trong huyết quản của mình, câu nói của tổ tiên năm xưa gửi đến người mình yêu:
“Tuyết… xin lỗi vì đã để nàng đợi lâu đến thế.”
Cây kim bạc cắm ngập vào vị trí trái tim của thực thể.
Một sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy không gian. Những sợi chỉ đỏ đang bao vây Vũ bỗng chốc cứng đờ, rồi chúng bắt đầu vụn vỡ như thủy tinh. Oán khí đen đặc bốc lên thiên không, tan biến dần. Thực thể kinh tởm bắt đầu thu nhỏ lại, hóa thành hình dáng của một người phụ nữ mong manh, phủ mờ sương ảnh.
Trên sảnh chính, Linh Chi ngã xuống. Đôi mắt bạc của cô đã hoàn toàn mù lòa, chỉ còn lại một màu trắng đục. Cô mỉm cười, một nụ cười héo úa. Cô thấy sợi dây mệnh của Phi Vũ bỗng chốc rực sáng, những sợi chỉ trói buộc màu đen đã bị cắt đứt. Con Nhện Đỏ sau gáy anh cũng mờ dần rồi biến mất.
Lời nguyền đã bị đẩy lùi một bước lớn.
Nhưng cũng chính lúc ấy, Chi nhìn thấy một sợi dây mệnh khác xuất hiện từ bóng tối của góc sảnh. Nó có màu đỏ rực của máu và uy quyền – màu sắc của kẻ đứng sau tất cả, kẻ thực sự đã điều khiển cụ tổ họ Trần và cả ông Khang.
Kẻ đó chưa lộ diện.
Dưới hầm, ông Khang nhìn thấy sự tan biến của Bà Chúa Không Mặt thì gào thét điên cuồng. Ông ta biết mình đã mất hết tất cả: tiền tài, địa vị và sự trường sinh. Với bản tính tham lam đã ăn sâu vào tủy, ông ta không chịu thua. Khang lao về phía khối Long Tâm đá đã bị quan tài nghiền nát, cố gắng vớt vát những mảnh vỡ linh hồn còn sót lại.
Nhưng long mạch đứt gãy không tha thứ cho kẻ nào. Đất đá bắt đầu sụt xuống một lần nữa. Toàn bộ mật thất đang chuẩn bị chìm vào lòng đất mẹ vĩnh viễn.
“Anh Vũ… chạy mau…” Linh Chi thì thầm, giọng cô chỉ còn là tiếng gió thoảng qua khe cửa.
Cô dùng chút tàn lực cuối cùng để dẫn dắt bước chân của Vũ qua mê hồn trận của những khối sát khí đang phun trào. Ở phía bên kia của tầm nhìn mù lòa, cô thấy Đại úy Huy đang phá cửa xông vào dinh thự. Sợi dây mệnh của Huy rất vững chắc, mang sắc xanh của chính nghĩa – đó là sợi dây duy nhất có thể kéo Vũ ra khỏi đóng đổ nát này.
Khi Vũ thoát ra được khỏi miệng hầm ngầm, cũng là lúc dinh thự họ Trần sụp xuống một nửa phía sau lưng anh. Tiếng nổ lớn vang dội khắp làng Cổ Nguyệt. Khói bụi mù mịt.
Phi Vũ thở hổn hển, cả người đầy máu và đất cát. Việc đầu tiên anh làm không phải là kiểm tra vết thương của mình, mà là chạy đi tìm Linh Chi.
Anh tìm thấy cô nằm giữa sảnh chính, ngay dưới bức hoành phi “Vĩnh Bảo Tài Lộc” của gia tộc – thứ giờ đây đã bị nứt đôi.
“Chi! Chi ơi!” Vũ ôm lấy cơ thể mảnh mai, nhẹ hẫng của cô.
Linh Chi không mở mắt. Đôi mắt ấy giờ đã khép lại vĩnh viễn với thế gian. Nhưng trên môi cô vẫn phảng phất một nụ cười thanh thản. Đôi mắt âm dương ấy đã làm xong sứ mệnh của nó. Cô đã cứu được người duy nhất cô quan tâm, và cô đã nhìn thấy ánh sáng thực sự ở cuối con đường oán hận.
Vũ sững sờ khi chạm vào đôi bàn tay gầy guộc của cô. Những vết nếp nhăn và mái tóc bạc của cô khiến anh bàng hoàng. Chỉ trong vòng chưa đầy một giờ đồng hồ, Linh Chi đã đánh đổi nửa đời người để bảo vệ anh.
“Tại sao… tại sao em không nói cho anh biết?” Vũ nghẹn ngào, những giọt nước mắt rơi xuống khuôn mặt tái nhợt của em họ.
Anh không biết rằng, ngay cả trong bóng tối vĩnh viễn này, linh hồn của Linh Chi vẫn đang nhìn anh bằng đôi mắt của một người con gái vừa yêu thương vừa xót xa. Cô thấy được một sợi dây mệnh mới bắt đầu mọc lên trên đỉnh đầu anh – một sợi dây tự do, không còn mang theo gông cùm của tổ tiên.
Nhưng đồng thời, cô cũng nhìn thấy một hình bóng u ám đang đứng ở xa, phía chân núi Cổ Nguyệt, nơi những ngôi mộ không bia của những đứa trẻ hiến tế đang rung chuyển.
Bí mật của đôi mắt Linh Chi không chỉ là để hóa giải lời nguyền, mà là để nhận diện “Kẻ giữ giao kèo”. Bà Chúa Không Mặt chỉ là nạn nhân đầu tiên, là quân cờ đầu tiên trên bàn cờ của một kẻ khác lớn mạnh hơn nhiều.
“Vũ… cẩn thận… Hội đồng… họ Trần…” Đó là những âm thanh cuối cùng trong tâm trí Chi trước khi cô rơi vào cơn hôn mê sâu, một sự đánh đổi để không phải tan biến ngay lập tức.
Phi Vũ nhìn chằm chằm vào dinh thự đang bốc cháy. Anh nhận ra sự thật cay đắng: Cái giá để một người họ Trần được sống sót không bao giờ là rẻ. Sự hưng thịnh xây dựng trên máu, và sự chuộc lỗi phải được trả bằng những thứ quý giá nhất.
Từ phía sau, Đại úy Huy chạy lại, kéo Vũ dậy giữa lúc những thanh xà gỗ đang sụp xuống.
“Trần Phi Vũ! Ra khỏi đây ngay! Cấu trúc căn nhà đã hỏng hoàn toàn rồi!”
Vũ không nhúc nhích. Anh nhìn vào đống đổ nát, nơi chú Khang đã bị vùi lấp cùng tham vọng của mình. Anh nhìn xuống Linh Chi đang bất tỉnh trong lòng mình. Và anh nhìn vào đôi bàn tay mình – những bàn tay bây giờ không còn vết bớt nhện đỏ, nhưng lại dính đầy máu của người thân.
Lời nguyền của dòng họ họ Trần chưa kết thúc. Nó chỉ vừa chuyển sang một hình thái khác: Từ một thực thể tâm linh sang một nỗi đau âm ỉ trong linh hồn của những kẻ sống sót.
Đúng lúc đó, trong đống bụi mù của dinh thự, chiếc gương đồng Minh Cảnh bỗng phát ra một luồng ánh sáng lạ kỳ rồi vỡ tan thành trăm mảnh. Những mảnh vỡ rơi xuống, mỗi mảnh phản chiếu một khuôn mặt khác nhau của những người đã từng chết ở làng Cổ Nguyệt.
Bất chợt, một bóng người đàn ông trung niên, đạo mạo, mặc bộ đồ doanh nhân đắt tiền xuất hiện chớp nhoáng trên những mảnh vỡ đó rồi biến mất. Không phải ông Khang. Là một người giống bố của Phi Vũ, nhưng với ánh mắt lạnh lẽo, tàn nhẫn của một kẻ đã sống qua nhiều kiếp người.
Đôi mắt mù của Linh Chi khẽ giật mình dưới lớp mi. Cô biết, nhưng cô không còn cách nào để nói cho anh. Kẻ thù lớn nhất không nằm dưới mộ cổ, kẻ thù lớn nhất đang ẩn nấp ngay trong danh sách những người còn sống của gia tộc Trần Phi.
Ngoài trời, màn sương làng Cổ Nguyệt không những không tan đi mà còn trở nên dày đặc hơn. Tiếng quạ kêu oang oang từ phía những rặng sòi già, báo hiệu cho một đêm trường oán hận chỉ mới bắt đầu lật sang trang mới.
Phi Vũ ôm chặt Linh Chi, đứng dậy giữa đống đổ nát. Ánh mắt anh lúc này không còn sự bối rối, sợ hãi như khi mới trở về làng. Đôi mắt anh giờ đây lạnh lùng và sâu thẳm như hố đen tử thần. Anh biết mình phải làm gì. Nếu thế gian này không thể chứa chấp dòng họ Trần với những tội ác từ quá khứ, thì anh sẽ là người cuối cùng đốt cháy mọi bằng chứng, dọn sạch mọi uế tạp, kể cả khi anh phải trở thành con quỷ đáng sợ nhất để tiêu diệt lũ quỷ trong chính huyết quản mình.
“Chúng ta sẽ đi, Chi à. Anh sẽ đưa em đi chữa trị, và chúng ta sẽ không bao giờ quay lại nơi này như những kẻ nô lệ của quá khứ nữa.”
Vũ quay lưng lại với ngôi biệt thự rực lửa, bước về phía ánh đèn pin của lực lượng cứu hộ đang leo lên đồi. Dưới chân anh, mặt đất vẫn còn rùng mình như thể con rồng oán khí đang bị giam cầm phía dưới đang cố vươn cổ ra một lần cuối.
Hồi kết của chương này là sự sụp đổ của một tòa dinh thự, nhưng cũng là sự sụp đổ của một sự thật giả dối mà Phi Vũ đã tin tưởng suốt 27 năm. Linh Chi, dù đã mù lòa và kiệt sức, vẫn giữ chặt trong tay một mảnh lụa rách lấy được từ vạt áo của Bà Chúa Không Mặt trước khi bà ta tan biến. Trên mảnh lụa đó, không có chữ, chỉ có một vết máu hình một con mắt nhìn thấu thiên cơ.
Đôi mắt âm dương của Chi không mất đi, nó chỉ đang chuyển dời sang một dạng tồn tại khác để tiếp tục bảo vệ người mà cô dành cả mạng sống để chở che. Lời nguyền họ Trần vẫn còn đó, lẩn khuất trong hơi thở của những kẻ mang họ Trần đang sống rải rác khắp nơi trên thế giới. Và trận chiến thực sự, trận chiến để tuyệt diệt hoàn toàn sự tà ác này, giờ mới chính thức khai hỏa.
Tiếng nổ cuối cùng từ mật thất vang lên như một dấu chấm hết cho sự hưng thịnh đen tối của làng Cổ Nguyệt. Long mạch đã gãy, tài lộc đã tan, chỉ còn lại oán hận rền vang giữa rừng núi âm u. Và Phi Vũ, với trái tim vừa được thức tỉnh bằng nỗi đau và sự hy sinh của Linh Chi, bước đi giữa ranh giới của nhân gian và địa ngục, sẵn sàng đối mặt với tất cả.