Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 44: Căn hầm dưới từ đường

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:47:43 | Lượt xem: 1

Đêm Cổ Nguyệt đặc quánh một màu đen tang tóc. Sau trận hỏa hoạn và sự sụp đổ kinh hoàng của dinh thự chính, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách quỷ dị. Những tàn tro vẫn còn lơ lửng trong không trung, bám vào da thịt tê buốt của Trần Phi Vũ. Anh đứng đó, giữa đống đổ nát, cõng trên lưng Linh Chi – người con gái giờ đây chỉ còn là một thân xác gầy gò, đôi mắt từng nhìn thấu âm dương nay đã nhắm nghiền, rỉ ra những vệt máu khô lạnh ngắt.

Dinh thự đã tan tành, nhưng khu Từ đường dòng họ Trần vẫn đứng vững như một khối u đen kịt trên sườn đồi. Nó dường như tách biệt hoàn toàn khỏi sự tàn phá của ngọn lửa. Trong bóng tối, mái đao cong vút của ngôi Từ đường giống như móng vuốt của một thực thể cổ xưa đang găm chặt lấy long mạch mảnh đất này.

Vũ đặt Linh Chi tựa vào một gốc đa cổ thụ đầu cổng Từ đường. Anh quỳ xuống, dùng vạt áo còn nồng nặc mùi khói lau nhẹ khuôn mặt trắng bệch của cô.

“Chi, đợi anh. Anh sẽ kết thúc tất cả ngay đêm nay.”

Anh đứng dậy, bước chân nặng nề hướng về phía cánh cổng gỗ lim nặng trịch. Vết bớt hình nhện đỏ sau gáy anh bắt đầu nhói lên từng nhịp, năm cái chân nhện đen kịt đã mọc ra như những cái móc sắt đâm sâu vào tủy sống, khiến mỗi chuyển động của anh đều mang theo nỗi đau xé lòng. Nhưng lạ thay, sự đau đớn ấy lại khiến lý trí anh tỉnh táo hơn bao giờ hết. Nhãn thức đã mở, giờ đây thế giới trong mắt Vũ không còn là cảnh vật bình thường. Anh nhìn thấy những luồng oán khí màu đen tím đang bốc lên từ dưới chân cột buồm, luân chuyển theo sơ đồ Bát Quái Ngược xung quanh Từ đường.

Cánh cổng gỗ tự động mở ra với một tiếng “rắc” chói tai, như tiếng xương người gãy vụn.

Bên trong Từ đường, mùi hương án cũ kỹ quyện lẫn với mùi ẩm mốc của gỗ mục tràn ra, nồng nặc đến mức nghẹt thở. Hàng trăm bài vị của tổ tiên họ Trần xếp san sát nhau trên kệ, tất cả dường như đều đang xoay lại, những đôi mắt vô hình trên những miếng gỗ đào ấy đang trừng trừng nhìn vào kẻ hậu duệ cuối cùng.

Phi Vũ rút trong túi áo ra mảnh sơ đồ bằng da người và chiếc chìa khóa làm từ xương Bà Chúa Không Mặt. Dưới ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn pin cầm tay, những đường vân trên mảnh da người như đang cựa quậy, chúng biến đổi thành những dòng chỉ dẫn mà chỉ kẻ có Nhãn thức mới đọc được.

“Tổ truyền đại nghiệp, trấn cốt cầu vinh. Huyết nhục làm móng, linh hồn làm xà.”

Anh lẩm bẩm lại những dòng chữ lạnh lẽo đó. Với kiến thức của một kiến trúc sư chuyên về các công trình cổ, Vũ nhận ra điều phi lý nhất trong ngôi Từ đường này: Bàn thờ tổ tiên. Thông thường, bàn thờ được đặt tại vị trí trang nghiêm và có điểm tựa vững chãi, nhưng ở đây, bàn thờ khổng lồ bằng gỗ trắc đen lại được đặt ngay tại trung tâm, đè lên huyệt vị vốn dĩ phải là nơi tụ khí sinh sôi.

“Đây không phải là nơi thờ cúng.” Vũ thì thầm, giọng anh khàn đặc. “Đây là nắp đậy.”

Anh tiến lại gần bàn thờ. Trên đó, bức đại tự “Trần Tộc Trường Tồn” bằng chữ Hán lấp lánh sắc vàng, nhưng trong mắt anh, đó là màu đỏ thẫm của máu khô. Vũ vươn tay chạm vào cạnh bàn thờ. Một luồng điện lạnh thấu xương truyền từ đầu ngón tay thẳng vào tim.

Bất chợt, tiếng hát ru lại vang lên. Nó không phát ra từ bên ngoài, mà như vọng lên từ ngay dưới chân anh.

*“Ngủ đi con… nhắm mắt nghe lời… hồn ai dưới đất… đời đời không tan…”*

Vũ rùng mình. Tiếng hát của Bà Chúa Không Mặt. Anh biết, bà ta đang ở rất gần, ngay dưới lớp gạch đá này.

Sơ đồ trên tay anh bắt đầu tỏa ra một thứ ánh sáng xanh xao. Trên sơ đồ, vị trí bàn thờ hiện lên một ký hiệu đặc biệt – hình một con nhện khuyết chân. Vũ nhìn xuống vết bớt sau gáy mình qua một mảnh gương nhỏ nhặt được bên đường, rồi nhìn vào bàn thờ. Anh chợt nhận ra sự tương đồng kinh khủng. Những chi tiết chạm trổ rồng phượng trên bàn thờ thực chất là những chân nhện được ẩn giấu khéo léo.

Anh dùng chiếc chìa khóa bằng xương đâm thẳng vào một lỗ nhỏ ẩn khuất sau bức chân dung cụ tổ họ Trần đặt ở chính giữa.

“Cạch!”

Cả tòa Từ đường rung chuyển. Tiếng gỗ va chạm vào nhau nghe rợn người. Bàn thờ tổ tiên nặng hàng tấn từ từ dịch chuyển sang một bên, để lộ ra một khoảng tối không đáy ngay phía dưới. Một luồng gió hôi thối, nồng nặc mùi hắc ín và mùi thịt thối rữa từ hầm ngầm sộc lên, khiến Vũ phải lảo đảo lùi lại.

Dưới ánh đèn pin chiếu xuống, một cầu thang đá hẹp, trơn trượt dẫn sâu vào lòng đất. Những bậc thang được khắc hình những gương mặt người đang gào thét, mỗi bước chân dẫm lên như thể đang dẫm lên nỗi đau của những kẻ từng bị hy sinh để tạo nên vinh quang cho họ Trần.

Vũ không chần chừ, anh cầm chắc chiếc đèn pin và bắt đầu bước xuống. Càng xuống sâu, nhiệt độ càng giảm mạnh. Những bức tường hai bên không được trát vôi mà được ghép bằng những viên gạch đen bóng, nhìn kỹ đó không phải là gạch, mà là những phiến đá dùng để liệm xác người chết thời xưa.

Mỗi bước chân của Vũ vang vọng trong không gian u uất. Đi được khoảng ba mươi bậc, anh chạm tới một căn phòng rộng lớn.

“Đây là… kiến trúc mộ cổ thời Lê?” Vũ thảng thốt.

Giữa căn hầm là bốn chiếc cột đồng lớn, mỗi chiếc đều được quấn chặt bằng những sợi xích sắt to bản, nối thẳng lên trần nhà – ngay bên dưới vị trí của bàn thờ tổ lúc nãy. Những sợi xích này đang căng lên như thể đang kìm hãm một thứ gì đó cực kỳ lớn bên dưới mặt đất.

Dưới chân các cột đồng, máu đen vẫn còn rỉ ra, tạo thành những con mương nhỏ chảy về phía trung tâm – nơi có một bục đá hình bát quái. Trên bục đá ấy, một quan tài bằng gỗ sưa đỏ nằm im lìm, xung quanh dán đầy những lá bùa màu vàng đã xỉn màu.

Vết bớt sau gáy Vũ đột ngột co thắt dữ dội. Một chân nhện thứ sáu bắt đầu trồi ra khỏi da thịt, máu tươi chảy dài xuống lưng áo anh. Nỗi đau khiến Vũ ngã khuỵu xuống sàn đá lạnh.

“Mày đã đến… con trai của ta…”

Một giọng nói trầm đục, nghẹn ngào vang lên từ phía sau những chiếc cột đồng. Vũ kinh hãi xoay người lại, ánh đèn pin quét qua bóng tối và dừng lại ở một bóng người đang ngồi thu mình trong góc hầm.

Kẻ đó mặc một bộ đồ lam cũ nát, tóc tai bù xù nhưng gương mặt lại khiến tim Vũ như ngừng đập.

“Bố?”

Gương mặt ấy giống hệt Trần Vĩnh Thanh – người bố đã chết từ lâu của anh. Nhưng kẻ này trông già nua hơn, da thịt như dính sát vào xương và đôi mắt thì trắng dã, không có con ngươi.

“Không… ông không phải là bố tôi. Ông ấy đã chết rồi!” Vũ gào lên, tay nắm chặt chiếc chìa khóa xương đến mức lòng bàn tay ứa máu.

Kẻ kia từ từ đứng dậy, những khớp xương kêu lục khục như một cỗ máy gỉ sét.

“Ta là linh hồn của ông ấy… cũng là vật tế của đời trước.” Kẻ có diện mạo giống bố Vũ cười một nụ cười méo mó. “Ngôi nhà này, dòng họ này không cho ai chết một cách bình thường cả. Bố mày chết để mày được sống đến 27 tuổi, và giờ đây, tao phải ở đây để đón mày về với tổ tiên.”

Vũ cảm thấy nhãn thức của mình đang cảnh báo dữ dội. Xung quanh căn phòng, những bóng đen mờ ảo bắt đầu hiện hình. Đó là những người tiền nhiệm của dòng họ Trần, những kẻ đã hưởng vinh hoa rồi phải xuống đây làm “linh bộc” cho Bà Chúa Không Mặt.

“Sự giàu sang được mua bằng nợ máu, phải trả bằng máu.” Kẻ kia tiến lại gần, đôi tay gầy guộc vươn ra. “Mày có thấy con nhện sau gáy không? Khi chân thứ tám mọc ra, mày sẽ không còn là Trần Phi Vũ nữa. Mày sẽ là xác xác cho Bà Chúa, là chìa khóa để bà ta thoát khỏi sự trấn yểm này và kéo cả ngôi làng này xuống âm ti.”

Vũ cắn chặt răng, cố nén cơn đau xé thịt. Anh nhìn vào chiếc quan tài gỗ sưa. “Vậy nếu tôi phá hủy nó thì sao?”

Kẻ đối diện cười lớn, âm thanh vang vọng như tiếng sấm rền dưới lòng đất.

“Phá hủy? Mày có biết dưới chiếc quan tài đó là gì không? Là linh mạch của vùng đất này. Phá nó, tất cả sẽ tan thành tro bụi. Giữ nó, mày sẽ chết. Lựa chọn đi, kiến trúc sư.”

Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ phía cầu thang.

“Vũ! Đừng nghe nó!”

Cảnh sát Huy chạy xuống, người đầy vết thương và mồ hôi. Anh cầm súng, nhưng đôi mắt hiện lên vẻ hoang mang tột độ khi nhìn thấy cảnh tượng kinh dị dưới hầm ngầm.

“Huy? Sao anh lại vào đây được?”

“Tôi theo dấu máu của cậu. Cả làng Cổ Nguyệt đang bị bao phủ bởi sương mù đỏ. Người dân đang phát điên rồi, Vũ ạ! Chúng ta phải thoát ra khỏi đây!”

Nhưng Huy chưa kịp nói hết câu, kẻ giống bố Vũ đã biến mất tăm, chỉ để lại một luồng hắc khí cuộn xoáy. Chiếc quan tài gỗ sưa bắt đầu rung chuyển. Những lá bùa vàng bốc cháy một cách tự nhiên.

Tiếng xích sắt kêu leng keng kinh hoàng. Những sợi xích căng quá mức rồi bắt đầu đứt tung. Mỗi sợi xích đứt là một tiếng nổ lớn như đại bác.

Vũ nhận ra mình đã mắc bẫy. Việc anh mở lối vào mật thất và đưa chiếc chìa khóa xương vào ổ chính là hành động cuối cùng để giải trừ phong ấn mà Cụ Mười đã cố gắng bảo vệ bấy lâu nay.

“Chết tiệt!” Vũ gầm lên. Anh dùng chút sức tàn cuối cùng, lao về phía chiếc bục bát quái.

Lúc này, một bóng trắng lướt qua nhanh như chớp. Bà Chúa Không Mặt hiện hình ngay phía trên nắp quan tài. Lần này, bà ta không còn là một linh hồn mơ hồ nữa. Một khuôn mặt phẳng lì, trắng bệch xuất hiện trước mắt Vũ. Tại nơi đáng lẽ là mắt và miệng, những vết nứt bắt đầu hiện ra, từ đó chảy ra một thứ chất lỏng đặc quánh, bốc mùi tử khí.

Bà ta vươn đôi tay gầy khẳng khiu ra, không phải để giết Vũ, mà để chạm vào vết bớt sau gáy anh.

“Trở về với ta…” Một giọng nói đa âm thanh, hòa lẫn tiếng khóc và tiếng cười của hàng nghìn linh hồn, vang lên trong đầu Vũ.

Chân nhện thứ bảy bật ra. Phi Vũ hét lên đau đớn, quỵ xuống bên cạnh bục đá. Anh cảm thấy linh hồn mình đang bị hút ra khỏi thể xác, một nửa trí não bị xâm chiếm bởi những ký ức kinh hoàng của hàng trăm năm trước: Cảnh cô gái trẻ tên Tuyết bị chôn sống, cảnh những trưởng tộc họ Trần quỳ lạy trước cái hố máu để cầu tài lộc.

Huy nổ súng vào bóng trắng, nhưng những viên đạn chỉ xuyên qua làn khói rồi găm vào bức tường đá vô tri.

“Vũ! Tỉnh lại!” Huy lao đến kéo Vũ dậy, nhưng bị một luồng lực vô hình đánh bật ra xa, đập người vào cột đồng.

Giữa cơn mê loạn, Vũ chợt nhớ đến lời của Cụ Mười: *“Nếu kiến trúc là một vòng lặp, thì kẻ phá vỡ nó phải là kẻ hiểu rõ quy luật của các viên gạch.”*

Vũ cố mở to đôi mắt Nhãn thức. Anh không nhìn vào Bà Chúa, mà nhìn vào bốn chiếc cột đồng. Anh nhận ra chúng không phải để giữ quan tài, mà để dẫn dòng máu đen chảy vào linh mạch bên dưới. Đây chính là hệ thống “nuôi quỷ” bằng máu của con cháu họ Trần.

“Cái chết của chú Khang, cái chết của cha, và cả mạng sống của mình… tất cả chỉ là thức ăn cho cái máy nghiền linh hồn này.”

Anh nhìn thấy một bản thiết kế ngầm hiện lên trong không gian. Nếu phá vỡ sự cân bằng của bốn chiếc cột này, toàn bộ hầm ngầm sẽ sụp đổ, chôn vùi Bà Chúa cùng với lời nguyền họ Trần một lần và mãi mãi. Nhưng để làm vậy, anh cần một lực tác động cực lớn vào đúng điểm hội tụ của sát khí.

Điểm đó chính là trái tim anh, người mang Huyết Ấn.

Vết bớt sau gáy đã bắt đầu mọc lên cái chân thứ tám – cái chân cuối cùng để hoàn thiện hình con nhện quỷ. Da thịt Vũ nứt ra, những sợi chỉ đỏ xuất hiện khắp cơ thể anh, tựa như anh đang bị một con nhện khổng lồ vô hình khâu chặt lại.

Bà Chúa Không Mặt cúi sát xuống mặt Vũ. Cái miệng nứt toác của bà ta mở rộng ra, lộ ra một khoảng tối không đáy chứa đầy những linh hồn đang than khóc.

“Chào mừng mày về nhà, đứa con của tội lỗi.”

Bên ngoài, sương mù đỏ bắt đầu tràn xuống hầm, lạnh lẽo và đặc quánh. Huy đã ngất lịm đi bên cạnh cột đồng do va đập mạnh.

Phi Vũ mỉm cười, một nụ cười đầy cay đắng nhưng cũng đầy quyết tuyệt. Anh nhìn vào mảnh sơ đồ da người trong tay, rồi vò nát nó. Anh dùng chiếc chìa khóa xương – vật sắc nhọn duy nhất mình có – không đâm vào Bà Chúa, mà đâm thẳng vào vị trí trung tâm của hình bát quái dưới chân bệ đá.

Máu từ tim anh phun ra, chảy dọc theo chiếc chìa khóa xương, thấm vào khe đá bát quái.

“Tao sẽ không làm thức ăn cho mày.” Vũ nói qua kẽ răng đẫm máu. “Tao là kiến trúc sư, và hôm nay, tao sẽ phá dỡ công trình cuối cùng này của họ Trần.”

Ngay lập tức, luồng oán khí đang bị hút vào cơ thể Vũ đột ngột đảo chiều. Những sợi xích sắt còn lại đỏ rực lên rồi tan chảy. Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra từ dưới lòng đất.

Toàn bộ sàn đá nứt toác. Một vầng hào quang màu máu bắn vọt lên từ hố sâu dưới quan tài, xuyên qua trần Từ đường, bắn thẳng lên bầu trời đêm làng Cổ Nguyệt.

Bà Chúa Không Mặt thét lên một tiếng rùng rợn, thân hình bà ta bị ánh sáng ấy xé nát thành từng mảnh khói. Những bài vị của tổ tiên họ Trần ở phía trên nổ tung thành tro bụi.

Hầm ngầm bắt đầu sụp xuống từng mảng lớn.

Trong giây phút cuối cùng trước khi bị đống đổ nát vùi lấp, Vũ nhìn thấy linh ảnh của bố mình. Lần này, đó không phải là một quỷ hồn méo mó, mà là một người đàn ông mỉm cười đầy hiền hậu, vẫy tay chào anh từ một vùng ánh sáng ấm áp.

“Xong rồi, con trai.”

Vũ cảm thấy nhẹ bẫng. Con nhện sau gáy anh tan chảy, biến thành một vũng máu đen ngòm rồi bốc hơi mất. Lời nguyền hàng trăm năm đã vỡ tan cùng với nền móng của sự giàu sang ô uế.

Một tuần sau.

Hiện trường làng Cổ Nguyệt chỉ còn lại một hố sâu khổng lồ nơi từng là ngôi Từ đường danh tiếng. Cảnh sát và lực lượng chức năng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của Trần Phi Vũ hay các nạn nhân khác trong hầm mộ.

Cảnh sát Huy tỉnh dậy trong bệnh viện, anh không nhớ gì nhiều ngoài việc một luồng sáng chói lòa đã cứu anh thoát khỏi căn hầm đang sụp đổ.

Tại một vùng ngoại ô thanh bình, trong một ngôi nhà nhỏ đơn sơ, Trần Linh Chi đang ngồi bên cửa sổ. Đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền, nhưng trên khuôn mặt đã hồng hào trở lại, không còn vẻ u sầu ma mị.

Một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đặt lên vai cô. Chi mỉm cười, không cần mở mắt cô cũng biết đó là ai.

Dù họ không còn vinh hoa phú quý, dù họ mang theo những vết sẹo không bao giờ lành của một thời quá khứ đẫm máu, nhưng ít nhất, họ đã là những người tự do.

Gió thổi qua cánh đồng, mang theo mùi của cỏ dại và đất mới. Lời nguyền của dòng họ Trần Phi đã chấm dứt, nhưng ở một nơi nào đó sâu trong những cánh rừng già, vẫn còn những dòng họ khác đang bí mật thực hiện những giao kèo với bóng tối. Và câu chuyện về những người giải mã lời nguyền, có lẽ, mới chỉ là một chương mở đầu cho một kỷ nguyên linh dị mới.

Phía sau gáy chàng trai trẻ, dấu vết hình nhện đỏ đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một vết sẹo phẳng lì như minh chứng cho một cuộc tái sinh đau đớn. Anh nhìn bản vẽ ngôi nhà mới trên bàn – một ngôi nhà không có bát quái, không có bùa chú, chỉ có ánh nắng chan hòa và những khoảng trống để yêu thương tràn vào.

Cuối cùng, kiến trúc đẹp nhất chính là nơi linh hồn được bình yên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8