Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 45: Mùi tử khí nồng nặc

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:48:41 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 45: MÙI TỬ KHÍ NỒNG NẶC**

Trời sập tối nhanh hơn dự kiến. Những đám mây đen kịt, nặng nề như đổ chì, kéo về phủ kín bầu trời làng Cổ Nguyệt, bóp nghẹt những tia nắng cuối cùng của một ngày oi nồng. Không khí trong làng đột ngột trở nên đặc quánh, mang theo cái nóng hầm hập của đất đá và một mùi vị kỳ lạ, khó chịu đến mức khiến người ta buồn nôn.

Đó không phải mùi rác thải, cũng không hẳn là mùi xác động vật thối rữa thường thấy ở những vùng đồng quê. Nó là một thứ mùi nồng, khẳm, có vị ngọt lợ của máu cũ và vị cay nồng của vôi bột, quyện cùng mùi ẩm mốc hàng thế kỷ của đất sâu. Thứ mùi ấy len lỏi vào từng kẽ răng, bám chặt lấy lớp niêm mạc mũi, khiến bất cứ ai hít vào cũng cảm thấy lồng ngực tê dại như thể vừa uống phải một ngụm nước xác chết.

Đại úy Huy đưa tay chỉnh lại chiếc khẩu trang chuyên dụng, nhưng dường như nó chẳng có tác dụng gì trước luồng uế khí đang bốc lên từ lòng đất. Anh đứng cạnh rào chắn phong tỏa của lực lượng cảnh sát, đôi mắt mỏi mệt nhìn vào đống đổ nát của dinh thự họ Trần. Sau sự kiện hỏa hoạn và sụp đổ kỳ bí tuần trước, toàn bộ khu vực Từ đường đã biến thành một cái hố khổng lồ, đen ngóm và chết chóc.

“Báo cáo Đại úy, phía đội kỹ thuật hình sự và cứu hộ vẫn chưa thể xuống sâu hơn.” – Một viên sĩ quan trẻ chạy đến, mặt cắt không còn giọt máu, vừa nói vừa che miệng ngăn cơn khan tống ra ngoài. “Mùi… mùi kinh khiếp quá. Một số anh em đã có triệu chứng chóng mặt, nôn mửa ngay khi vừa tiếp cận miệng hố.”

Huy cau mày, nhìn về phía chiếc máy xúc đang nằm bất động giữa công trường. Người tài xế máy xúc – một thanh niên lực lưỡng vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất – hiện đang ngồi bệt dưới gốc cây đa cổ thụ gần đó, hai tay ôm đầu run rẩy, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa về “rừng xương” và “tiếng thét dưới bùn”.

“Tại sao máy xúc lại dừng lại?” Huy trầm giọng hỏi.

“Dạ… vì gầu xúc vừa chạm xuống độ sâu hơn bốn mét thì vấp phải một chướng ngại vật cứng. Người tài xế nói nghe như tiếng gốm vỡ, nhưng ngay sau đó, một dòng chất lỏng màu đen đặc sánh phụt lên, bốc mùi không thể tả nổi. Anh ta nhìn thấy… nhìn thấy trong gầu xúc toàn là những vật trắng hếu giống như cành cây khô, nhưng khi nhìn kỹ lại thì…”

Viên sĩ quan bỏ lửng câu nói, gân xanh nổi lên trên cổ vì ghê sợ.

Huy không đợi nghe hết. Anh bước thẳng về phía miệng hố, gạt qua những lời ngăn cản của các đồng nghiệp. Càng tiến gần, mùi tử khí càng nồng nặc đến mức mắt anh bắt đầu cay xè.

Bỗng một bàn tay xanh xao, gầy guộc chộp lấy cánh tay Huy.

“Đừng xuống đó, Đại úy. Xuống lúc này chỉ có con đường chết.”

Huy giật mình quay lại. Trần Phi Vũ đã đứng đó từ lúc nào. Trông anh gầy đi trông thấy, gương mặt thanh tú giờ đây phủ một lớp sắc khí nhợt nhạt, nhưng đôi mắt anh lại sáng quắc một cách kỳ lạ. Sau gáy anh, vết sẹo nơi từng có dấu ấn con nhện đỏ trông như một vệt bỏng lớn, đang tấy đỏ lên dưới tác động của không khí xung quanh.

“Cậu Vũ? Sao cậu lại ở đây?” Huy ngạc nhiên, rồi đột ngột hạ giọng đầy cảnh giác. “Cậu biết dưới kia có gì, đúng không?”

Phi Vũ không nhìn Huy. Anh nhìn chăm chặp xuống cái hố sâu, nơi bóng tối đang bắt đầu xâm chiếm tất cả.

“Móng nhà của họ Trần… không phải được xây bằng đá và bê tông bình thường đâu Đại úy.” Vũ nói, giọng trầm đục và khô khốc. “Cha tôi từng viết trong nhật ký rằng, mỗi một thời kỳ hoàng kim của dòng họ đều phải đánh đổi bằng một ‘tầng nền’ vững chắc. Tôi đã làm kiến trúc sư nhiều năm, phục dựng bao nhiêu ngôi nhà cổ, nhưng chưa bao giờ thấy loại kiến trúc nào khát máu như ngôi nhà này.”

“Anh muốn nói gì?”

“Cái mùi này…” Vũ hít một hơi sâu, dù gương mặt anh nhăn lại vì đau đớn. “Đó là mùi oán hận bị giam cầm trong môi trường thiếu oxy suốt hàng trăm năm. Khi lớp móng bị vỡ, toàn bộ uế khí tích tụ của bảy đời nhà họ Trần đã xộc lên. Những thứ màu trắng mà công nhân của anh thấy, không phải cành cây khô đâu.”

Phi Vũ cầm lấy một cây đèn pin công suất lớn từ tay một người cảnh sát gần đó, rọi thẳng xuống dưới gầm máy xúc.

Ánh sáng quét qua một vòng, rồi dừng lại ở một góc hố vừa được đào xới. Dưới ánh đèn pin rực sắc lạnh, sự thật hiện ra kinh hoàng khiến cả Huy và những người đứng quanh đó đều chết lặng.

Đó là những bộ xương. Hàng trăm, hàng ngàn khúc xương người.

Chúng không được chôn cất tử tế trong quan tài. Chúng được xếp chồng chất lên nhau, đan xen chặt chẽ như những lớp củi khô. Nhưng kinh dị nhất là cách sắp xếp: Những bộ xương được đặt theo hình vòng tròn hướng vào tâm, với những đầu lâu nằm sát nhau tạo thành một đường biên giới vĩnh hằng cho nền móng.

Mỗi bộ xương đều mang những dấu vết rợn người. Có cái mất đầu, có cái bị đóng những chiếc đinh đồng rỉ sét qua khớp xương chậu, có cái lại bị buộc chặt bằng những sợi chỉ đỏ mục nát.

“Trời đất ơi…” Huy lùi lại một bước, tay đặt lên báng súng theo bản năng, dù kẻ thù trước mắt anh chỉ là những người chết từ lâu. “Đây là cái gì? Một hố chôn tập thể sao?”

“Không, đây là ‘Trấn cốt pháp’.” – Tiếng của Cụ Mười vang lên từ phía sau.

Cụ Mười lừ đừ tiến lại, đôi mắt độc nhất của cụ nheo lại đầy u ám. Cụ cầm trên tay một nắm lá bưởi và vỏ quýt khô, liên tục đốt để tạo ra làn khói nhằm át đi mùi tử khí.

“Tổ tiên họ Trần năm xưa đã nghe lời tà sư, tin rằng muốn giàu sang đời đời kiếp kiếp, thì ngôi nhà của trưởng tộc phải được xây trên một cái nền ‘linh’. Và cái linh nhất, không gì bằng xương cốt của những kẻ có thù oán với dòng họ, phối hợp với chính máu mủ của những đứa con không được thừa nhận trong gia tộc.” Cụ Mười giải thích, giọng khản đặc.

Phi Vũ cúi xuống, nhặt lấy một mảnh gốm vỡ từ gầu máy xúc vừa múc lên. Đó là mảnh của một chiếc bình sứ nhỏ, trên mặt trong của mảnh vỡ vẫn còn dính lại một thứ dung dịch màu đen bốc mùi hắc ín.

“Cái này… là gì?” Huy hỏi.

“Xác ướp trẻ sơ sinh.” Vũ trả lời ngắn gọn, khiến mọi người xung quanh lạnh sống lưng. “Họ nhốt linh hồn những đứa trẻ vào bình gốm, đặt vào các điểm mấu chốt của móng nhà để tạo thành những điểm ‘Huyệt ác’. Khi ngôi nhà sụp đổ và cái móng này bị xới lên, lời nguyền không còn chỗ bám trụ, nó bắt đầu tràn ra ngoài theo cái mùi thối rữa này.”

Đúng lúc đó, một âm thanh lạ phát ra từ dưới đáy hố.

*Rắc… rắc…*

Tiếng động giống như hàng ngàn con côn trùng đang bò qua lớp lá khô. Huy rọi đèn pin xuống. Anh thấy lớp xương cốt dường như đang… chuyển động. Những bộ xương trắng hếu, dưới sự tác động của không khí, bắt đầu vỡ vụn và mục nát một cách thần tốc. Nhưng kỳ quái là từ trong lõi của những khúc xương ấy, những sợi tơ đỏ li ti như mao mạch máu bắt đầu vươn ra, đan vào nhau.

Mùi tử khí đột ngột tăng lên gấp bội, lần này nó không còn chỉ là mùi hôi, mà nó mang theo sự cay nồng của hóa chất và vị sắt của máu tươi.

“Tất cả lui lại! Chạy ngay khỏi miệng hố!” Phi Vũ hét lớn.

Nhưng đã muộn cho một người công nhân tò mò đang đứng sát mép. Anh ta không kịp phản ứng khi một luồng khí đen từ dưới hố phụt mạnh lên, quấn lấy gương mặt anh ta. Người công nhân hét lên một tiếng đau đớn, hai tay ôm lấy mặt, cơ thể đổ sụp xuống. Chỉ trong vài giây, đôi mắt anh ta vấy máu, và da mặt bắt đầu tím tái như người đã chết từ nhiều giờ trước.

“Nhiễm khí độc!” Huy hét vào bộ đàm. “Y tế! Đội y tế vào ngay!”

Phi Vũ rút trong túi ra một nắm bột thuốc nam mà Cụ Mười đã chuẩn bị, vãi mạnh vào không trung để trung hòa luồng uế khí.

“Cảnh sát Huy, bảo người của anh dừng ngay việc khai quật!” Vũ nắm lấy cổ áo Huy, lần đầu tiên anh đánh mất sự bình tĩnh. “Dưới cái móng này không chỉ có xương cốt. Có một thứ gì đó tồi tệ hơn đang chờ đợi. Những bộ xương này là xiềng xích, và khi máy xúc của các anh phá vỡ chúng, các anh đang mở cửa lồng cho con quỷ mà tổ tiên tôi đã nuôi dưỡng suốt trăm năm!”

Mùi thối nồng nặc bắt đầu tỏa rộng ra cả làng Cổ Nguyệt. Chó trong làng bắt đầu tru tréo lên những hồi dài tang tóc. Chim chóc đậu trên rặng cây quanh dinh thự đồng loạt vỗ cánh bay đi, để lại một không gian tĩnh mịch đầy áp lực.

Trong sự im lặng chết chóc ấy, Phi Vũ cảm thấy mặt đất dưới chân mình hơi rung nhẹ. Từ sâu dưới tầng xương cốt vừa bị lộ ra, một tiếng thở dài thườn thượt phát ra, não nề và đầy oán hận.

*“Trả… lại… mặt… cho… ta…”*

Tiếng thì thầm lẩn khuất trong gió, thoắt ẩn thoắt hiện ngay sát màng nhĩ của từng người có mặt tại hiện trường.

Linh Chi, người nãy giờ đứng lặng lẽ sau lưng Cụ Mười, chợt run rẩy kịch liệt. Đôi mắt âm dương của cô, dù đã được che kín bằng chiếc kính râm đặc biệt, vẫn trào ra hai dòng lệ nóng hổi.

“Anh Vũ… bà ta… Bà Chúa Không Mặt… bà ta không nằm dưới đó một mình.” – Linh Chi lắp bắp, giọng nói tràn ngập sự hãi hùng. “Phía dưới đống xương kia… là một biển máu. Họ Trần đã dìm chết bao nhiêu người ở đó… tất cả đều đang đòi nợ…”

Huy nhìn chằm chằm vào hiện trường rùng rợn. Những bộ xương bắt đầu lộ ra rõ ràng hơn khi lớp đất mỏng sụt xuống thêm. Anh nhìn thấy những hốc mắt của hàng trăm cái đầu lâu như đang cùng lúc xoay về phía mình. Chúng không có sự sống, nhưng oán khí tích tụ khiến những hốc đen ngòm kia dường như đang xoáy sâu vào linh hồn những kẻ đang đứng trên mặt đất.

Mùi tử khí lúc này đã không còn có thể dùng từ “nồng nặc” để mô tả. Nó biến thành một thứ vật chất hữu hình, màu xám xịt, bao phủ lấy khu di tích như một lớp kén khổng lồ. Bất kỳ ai lọt vào tầm ảnh hưởng của nó đều cảm thấy phổi mình như bị cào xé.

“Cụ Mười, có cách nào chặn luồng khí này lại không?” – Vũ hỏi, tay anh run run lấy ra chiếc hộp bạc chứa di vật của cha.

Cụ Mười lắc đầu, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ hiện lên vẻ bất lực. “Lòng tham của người họ Trần quá lớn, họ đã vay mượn của âm giới quá nhiều. Cái móng nhà này thực chất là một cái ‘nút bần’ khổng lồ chốt chặt cửa ngõ của u hồn địa mạch. Bây giờ nút đã bật, uế khí thoát ra, muốn bịt lại phải dùng ‘Thánh huyết’ của kẻ mang tội nặng nhất dòng họ.”

Phi Vũ khựng lại. Thánh huyết của kẻ mang tội nặng nhất? Chẳng phải là ám chỉ anh – hậu duệ trực tiếp đang mang trên mình Huyết ấn đó sao?

Đúng lúc này, chiếc máy xúc đột nhiên tự khởi động. Tiếng động cơ gầm rú vang lên giữa màn đêm âm u như tiếng gầm của một con quái vật sắt thép. Tài xế máy xúc đã bỏ chạy, cabin trống rỗng, nhưng cần cẩu vẫn từ từ quay lại, và cái gầu xúc đầy máu và xương cốt bắt đầu nâng cao lên rồi đổ thẳng về phía nhóm người đang đứng.

“Chạy mau!” Huy lao tới đẩy Phi Vũ và Linh Chi ra khỏi vùng nguy hiểm.

Một tiếng *ầm* đanh gọn vang lên. Những mẩu xương người trắng hếu văng tung tóe trên nền đất, quẹt vào người các viên sĩ quan trẻ khiến họ hét lên đau đớn. Những chỗ da thịt chạm vào xương người lập tức sưng phồng lên, đen lại như bị trúng độc nặng.

Huy rút súng, nhưng anh biết súng đạn lúc này chẳng khác gì đồ chơi trẻ con. Anh nhìn thấy từ dưới lỗ hổng vừa được gầu máy xúc đào lên, một hình bóng phụ nữ dần dần hiện ra từ làn khói xám xịt.

Bà ta không có mặt. Nơi đáng lẽ là ngũ quan chỉ là một bãi thịt bằng phẳng, nhợt nhạt, nhưng từ vị trí đôi mắt, hai dòng chất lỏng đen kịt đang chảy dài xuống bộ váy cưới rách nát mang đậm hơi thở của thế kỷ trước. Bà ta đứng đó, giữa rừng xương trắng, tỏa ra một áp lực kinh người.

Mùi tử khí đột ngột chuyển sang mùi của nhang tàn – thứ mùi đặc trưng báo hiệu sự hiện diện của ác linh mạnh mẽ nhất.

“Tuyết…” – Cụ Mười thầm thì cái tên đầy tội lỗi ấy.

Người phụ nữ không mặt ấy nghiêng đầu, một cử động bẻ gãy cổ kinh dị khiến tất cả đều phải rùng mình. Bà ta không tấn công ngay lập tức, mà từ từ đưa bàn tay đầy những xương xẩu quờ quạng trong không trung, như thể đang tìm kiếm kẻ đã giam cầm mình suốt bấy lâu.

“Mọi người nghe đây!” – Phi Vũ đứng dậy, lau vết máu trên trán. Anh nhận ra kiến trúc sư không chỉ là người xây nhà, mà trong hoàn cảnh này, anh phải là kẻ ‘tháo dỡ’ tội ác. “Đại úy Huy, anh phải đưa tất cả mọi người rời khỏi bán kính 500 mét xung quanh làng này. Lập tức!”

“Còn cậu?”

“Tôi là kẻ mang nợ. Nợ máu phải trả bằng máu.” – Vũ nhìn vào hình bóng không mặt kia, trái tim anh thắt lại vì một cảm giác đau thương kỳ lạ dâng lên.

Anh nhớ đến bản sơ đồ da người trong di vật của cha. Bản sơ đồ ấy không chỉ vẽ cấu trúc của ngôi nhà, mà còn vẽ con đường để đưa những linh hồn bị trấn yểm này trở về với đất mẹ. Cái móng đầy xương này là cái cũi, và mùi tử khí kia chính là tiếng kêu cứu cuối cùng của họ.

Huy nhìn vào mắt Phi Vũ, rồi nhìn sang những đồng nghiệp đang đau đớn vì nhiễm uế khí. Anh hiểu rằng có những trận chiến mà người thường như anh không thể can thiệp.

“Tôi cho cậu một tiếng. Sau một tiếng, nếu cậu không trở ra, tôi sẽ cho dùng chất nổ để lấp bằng chỗ này, bất kể có cậu dưới đó hay không.” – Huy nghiến răng nói, rồi nhanh chóng chỉ huy đội ngũ rút lui.

Hiện trường giờ đây chỉ còn lại Phi Vũ, Linh Chi, Cụ Mười và “Bà Chúa Không Mặt” đứng đối diện nhau qua cái hố đầy tử khí.

Mùi thối rữa nồng nặc bỗng nhiên bị một luồng gió lạnh buốt từ đâu thổi tới làm bạt đi. Lớp sương mù xám xịt bắt đầu xoáy tròn, tạo thành một cơn lốc u hồn ngay giữa khu Từ đường cũ. Từ trong lòng lốc xoáy, những khuôn mặt mờ ảo hiện ra – họ là những công nhân đã mất tích, là những người anh họ chết trẻ, là những cô gái bị chôn làm thần giữ của… Tất cả đều đang rên rỉ, âm thanh hòa quyện vào mùi tử khí tạo nên một bản nhạc đám ma rùng rợn.

“Linh Chi, chuẩn bị chiếc kim bạc.” – Vũ ra lệnh, đôi mắt anh rực lên sự kiên định. “Cụ Mười, cụ hãy giúp con giữ chặt Long mạch của làng Cổ Nguyệt. Hôm nay, con sẽ dùng kiến thức cuối cùng của cha để tháo dỡ toàn bộ hệ thống trấn cốt này.”

Phi Vũ tiến một bước dài về phía mép hố. Dưới chân anh, mặt đất đang tiếp tục lở ra, hé lộ thêm những lớp xương sọ nằm sâu hơn nữa. Mùi tử khí nồng nặc đến mức anh bắt đầu thấy ảo giác. Anh thấy chính mình đang nằm trong đống xương kia, miệng bị khâu bằng chỉ đỏ, đôi mắt đầy nước mắt nhìn lên lớp gạch đá đang dần dần phủ lấp bản thân.

Cảm giác ngạt thở này… cảm giác bị bỏ rơi này… chính là những gì các nạn nhân đã phải chịu đựng suốt hàng trăm năm qua.

Bà Chúa Không Mặt đột ngột di chuyển. Bà ta không bước đi mà như lướt trên làn uế khí. Khi bà ta tiếp cận Phi Vũ, cái mùi nồng nặc kia gần như kết thành sương muối, bám vào da thịt anh khiến nó đỏ ửng như bị bỏng lạnh.

Bàn tay lạnh lẽo của ác linh chạm vào gò má Vũ.

Anh không lùi bước. Anh mở chiếc hộp bạc ra. Bên trong là một mảnh vải cũ, thêu tên một cô gái: “Tuyết”. Đây là kỷ vật duy nhất còn sót lại từ mẹ của anh – người cũng từng là một nạn nhân của dòng họ này trước khi trốn chạy thành công.

Làn tử khí đen kịt bỗng chốc khựng lại khi chạm vào mảnh vải.

Âm thanh gào thét của các u hồn đột ngột trầm xuống. Những bộ xương dưới hố dường như cũng ngừng chuyển động.

“Tôi đến đây không phải để tiếp tục xiềng xích các người.” – Vũ nói, giọng anh vang vọng trong không gian u ám. “Tôi đến đây để trả lại tự do. Làng Cổ Nguyệt sẽ không còn họ Trần Phi huy hoàng trên xương máu người khác nữa. Mọi chuyện… sẽ kết thúc tại cái móng này.”

Anh lấy ra chiếc la bàn phong thủy bằng đồng cổ, đặt nó lên lòng bàn tay. Kim la bàn xoay tít như điên dại, cho thấy sự hỗn loạn kinh hồn của địa mạch nơi này.

Mùi tử khí một lần nữa bùng lên, nhưng lần này nó mang theo một tia sáng hy vọng mỏng manh. Phi Vũ nhìn sâu xuống hầm mộ, nơi những bộ xương đang bắt đầu phát ra ánh sáng huỳnh quang mờ ảo.

Đó là bước đầu tiên của việc giải mã. Nhưng anh biết, dưới cái móng chứa hàng ngàn bộ xương kia, vẫn còn một bí mật đen tối nhất – trung tâm của toàn bộ lời nguyền, thứ đã tạo ra mùi thối rữa khủng khiếp này – chính là xác thân chưa hề phân hủy của kẻ đã khởi nguồn giao kèo với quỷ dữ.

Mùi tử khí ấy chính là hơi thở của hắn, kẻ vẫn đang sống một cuộc sống thực vật dưới lớp móng sâu nhất, dùng xương máu con cháu để duy trì sự tồn tại quái thai của mình.

Và Phi Vũ biết, anh phải đối mặt với “Thứ đó” ngay bây giờ, trước khi mùi hương chết chóc này giết chết tất cả sự sống trong vùng đất này.

Bóng tối bao trùm. Chỉ còn lại ánh đèn pin leo lét rọi xuống một hầm mộ rộng lớn vô tận, đầy rẫy xương trắng và những tiếng cười thầm của bóng ma.

Vụ nhìn Linh Chi một lần cuối, gật đầu, rồi nhảy thẳng xuống cái hố sâu thẳm, chìm nghỉm vào giữa biển xương và mùi tử khí nồng nặc nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8