Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 46: Thần giữ của

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:49:31 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 46: THẦN GIỮ CỦA**

Cú nhảy vào lòng đất không dài như Trần Phi Vũ tưởng tượng, nhưng cảm giác nó mang lại thì kéo dài đến vô tận. Khi cơ thể anh chạm xuống đáy, không có tiếng va đập khô khốc của da thịt trên nền đá, mà là những âm thanh rắc rắc liên hồi. Tiếng xương vỡ. Hàng ngàn, hàng vạn khúc xương khô đã mục nát qua trăm năm lún xuống dưới sức nặng của một cơ thể sống, bao bọc lấy anh như một thứ đầm lầy vôi trắng đầy oán hận.

Mùi tử khí ở đây nồng đặc đến mức dường như có thể cầm nắm được. Nó không chỉ là mùi hôi thối của sự phân hủy, mà là mùi vị cay đắng của máu đã khô, mùi mặn chát của nước mắt và cái lạnh lẽo thấu xương tủy của những linh hồn bị giam cầm.

Phi Vũ loạng choạng đứng dậy. Ánh đèn pin trong tay anh chao đảo, quét qua những bức tường đá rêu phong bao quanh hầm mộ. Nơi này không được xây dựng bằng kỹ thuật kiến trúc thông thường. Từng phiến đá xanh đại thạch được xếp chồng lên nhau theo đồ hình “Hồi Ma Trận”, một loại trận pháp phong thủy tàn độc dùng để nhốt khí nhưng không cho khí thoát, khiến cho tất cả oán niệm của những kẻ chết oan trong hầm này cứ thế xoay vòng, nuôi dưỡng cho cái móng nhà họ Trần phía trên luôn vững chãi.

– Linh Chi! – Vũ gọi khẽ, giọng anh lạc đi giữa không gian đặc quánh.

Trên cao, cái lỗ hổng nơi anh vừa nhảy xuống chỉ còn là một đốm sáng nhỏ nhoi như một vì sao lụi tàn. Anh biết cô vẫn ở đó, đang nín thở dõi theo, nhưng giữa anh và cô giờ đây là hai thế giới âm dương cách biệt.

Đột nhiên, vết bớt hình nhện sau gáy Vũ nóng ran lên. Cơn đau như thể có hàng ngàn chiếc kim nung đỏ đâm xuyên vào tủy sống. Con nhện đỏ trên da thịt anh bắt đầu “cựa quậy”. Từng chiếc chân tơ của nó vươn dài ra, mút chặt lấy dòng máu trong huyết quản anh như đang cộng hưởng với một thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp đang hiện hữu trong bóng tối.

*Cộp. Cộp.*

Tiếng động lạ phát ra từ phía sau một cây cột đá khổng lồ, nơi có những sợi xích bằng đồng to bằng bắp tay quấn chằng chịt. Đó không phải tiếng bước chân, mà giống như tiếng một vật kim loại nặng nề gõ xuống sàn đá.

Vũ xoay đèn pin về hướng đó. Tim anh như ngừng đập.

Hiện ra trong quầng sáng không phải là một bóng ma vật vờ, mà là một thực thể đặc quánh áp lực. Giữa hầm mộ xương người, một người phụ nữ ngồi trên chiếc rương gỗ lớn bằng gỗ lim đen bóng, thứ gỗ đã ngâm trong máu đỏ đến mức hóa thạch. Bà ta mặc một bộ cổ phục rách nát, vạt áo dài quét trên đống xương trắng hếu. Điều kinh dị nhất chính là làn da của bà ta không hề thối rữa, nó mang một màu trắng bệch như sáp, mịn màng một cách giả tạo, nhưng trên khắp cơ thể lại chằng chịt những sợi chỉ đỏ khâu trực tiếp vào da thịt.

Những sợi chỉ ấy nối từ tứ chi bà ta, vươn lên trần hầm, biến bà ta thành một con rối sống bị treo lơ lửng trong không gian.

Bà ta không có mặt.

Chỗ đáng lẽ là mắt, mũi, miệng chỉ là một khoảng da phẳng lì, trắng hếu, nhưng từ đó lại rỉ ra một thứ chất lỏng đen kịt như mực tàu, tí tách nhỏ xuống nắp rương gỗ.

“Thần giữ của…” – Vũ thì thào, cổ họng khô khốc.

Trong giới huyền thuật, “Thần giữ của” không phải là thần thánh, mà là những cô gái trẻ có lá số tử vi đặc biệt, bị bắt cóc hoặc mua về, sau đó bị các thầy pháp yểm bùa, cho uống thủy ngân để giữ cho xác thân không thối rữa rồi chôn sống cùng kho báu. Linh hồn họ bị nhốt lại trong chính cái xác của mình bằng những sợi chỉ tơ tằm ngâm máu gà trống, bắt buộc phải canh giữ tài sản cho kẻ đã giết mình suốt đời suốt kiếp.

Cái rương mà người đàn bà không mặt kia đang ngồi chính là “Tim” của căn nhà. Nó chứa đựng bản khế ước ban đầu của tổ tiên họ Trần và quỷ dữ, cùng với số vàng bạc xương máu đầu tiên khởi nguồn cho sự giàu sang của dòng họ.

Thực thể ấy từ từ nghiêng đầu. Dù không có mắt, nhưng Phi Vũ cảm nhận được một cái nhìn căm hờn đang xuyên thấu vào linh hồn anh. Những sợi xích đồng quanh cây cột bỗng rung lên bần bật, tiếng kim loại va chạm leng keng vang vọng khắp hầm mộ như một khúc nhạc tang lễ.

*“Trần… Phi… Cao…”*

Một âm thanh khàn đặc, vỡ nát phát ra từ không trung. Đó không phải là âm thanh từ dây thanh quản, mà là sự rung động của oán khí. Bà ta đang gọi tên người tổ tiên của anh, kẻ đã xuống tay chôn sống bà ta vào móng nhà hơn hai trăm năm trước.

– Tôi không phải Trần Phi Cao. – Vũ cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù đôi chân anh đang run rẩy trên đống xương người. – Tôi là Trần Phi Vũ. Tôi đến đây để kết thúc chuyện này.

Vết bớt hình nhện trên gáy anh đột ngột tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ sẫm lờ mờ. Ngay khoảnh khắc đó, Thần giữ của bỗng chốc rít lên một tiếng kinh hoàng. Những sợi chỉ đỏ trên người bà ta căng ra, nâng cơ thể bà ta bay lơ lửng trên không trung. Những đầu ngón tay của bà ta – móng tay dài đen kịt, nhọn hoắt – bắt đầu mọc ra những sợi tơ máu li ti, lan tỏa về phía Vũ như mạng nhện.

– Mùi máu… giống… giống lắm… – Giọng nói u uất vang lên. – Kẻ đã lột da ta… kẻ đã đổ thủy ngân vào miệng ta…

Một sợi tơ máu lao vút tới nhanh như chớp. Phi Vũ kịp thời cúi xuống, sợi tơ quẹt ngang qua cánh vai anh, cắt đứt lớp áo kiến trúc sư bền chắc và để lại một vết bỏng lạnh rát đến tận xương. Anh nhận ra rằng, với tư cách là hậu duệ trực hệ mang Huyết Ấn, trong mắt Thần giữ của, anh chính là hiện thân của kẻ thù.

Oán hận hai trăm năm không phân biệt đúng sai, nó chỉ cần máu để xoa dịu.

Vũ nhanh tay mở túi đồ nghề, lấy ra chiếc la bàn phong thủy. Anh không dùng bùa chú của thầy pháp, vì anh là kiến trúc sư. Anh nhìn vào cách bố trí của các sợi chỉ đỏ trên trần hầm. Chúng không treo ngẫu nhiên. Chúng được giăng theo sơ đồ “Thất Sát Vây Linh”. Mỗi sợi chỉ là một đường mạch liên kết trực tiếp với các trụ cột chính của dinh thự phía trên.

Bà ta vừa giữ của, vừa là vật hiến tế duy trì sự sống cho toàn bộ cấu trúc kiến trúc này.

– Bà Tuyết! Tôi biết bà đau đớn! – Vũ hét lớn, tay anh bấm vào một vị trí trên la bàn. – Nhưng nếu bà giết tôi, bà sẽ mãi mãi bị xích vào cái rương này! Chỉ có dòng máu họ Trần mới có thể mở được khế ước. Hãy để tôi mở nó ra!

Đáp lại lời anh là một luồng âm khí cực mạnh đánh bật Vũ lùi lại phía sau. Lưng anh đập mạnh vào tường đá, phổi như muốn vỡ vụn. Thần giữ của lao xuống từ trên cao, đôi tay đầy chỉ đỏ của bà ta bóp chặt lấy cổ Vũ.

Hơi thở của bà ta mang mùi của vực thẳm. Làn da trắng bệch áp sát vào mặt Vũ. Anh nhìn thấy cận cảnh khoảng da phẳng lì nơi đáng lẽ là khuôn mặt, nơi đó đang từ từ nứt ra một khe hở dọc, trông như một vết thương chưa khép miệng, để lộ hàm răng đen kịt và một chiếc lưỡi bị cắt cụt.

Sự sợ hãi tột cùng khiến Huyết Ấn trên gáy Vũ phản ứng dữ dội. Con nhện đỏ dường như hoàn toàn thức tỉnh, nó bắt đầu bò ra khỏi phạm vi vết bớt, lan rộng xuống lưng và lên mặt anh. Một sức mạnh điên cuồng, nóng rực từ huyết quản bùng lên. Phi Vũ đưa tay nắm lấy cổ tay của thực thể quỷ quyệt, và kỳ lạ thay, lòng bàn tay anh bốc lên khói trắng.

Thần giữ của gào lên đau đớn. Những nơi tay Vũ chạm vào, xác thịt bằng sáp của bà ta bị nung chảy.

Vết bớt hình nhện của anh chính là quyền năng của chủ nhân khế ước. Tuy là lời nguyền, nhưng nó lại là thứ vũ khí duy nhất để áp chế nô lệ của dòng họ.

Vũ nghiến răng, dùng sức mạnh lạ lẫm đó đẩy lùi thực thể kia ra. Anh biết mình không còn nhiều thời gian. Huyết Ấn đang tiêu thụ sinh mệnh của anh để đổi lấy sức mạnh nhất thời này. Nếu không kết thúc nhanh, anh sẽ kiệt sức mà chết trước khi kịp phá giải lời nguyền.

Anh bò nhanh về phía chiếc rương lim đen.

– Không… không được chạm vào… – Thần giữ của vừa đau đớn vừa gầm gừ, bà ta điên cuồng cào cấu vào không trung, khiến những bộ xương dưới đất bay lên, tạo thành một cơn lốc xương trắng tấn công Vũ.

Vũ không quay đầu lại. Anh dùng tất cả kiến thức về cơ khí và kiến trúc cổ để quan sát ổ khóa của chiếc rương. Đó không phải ổ khóa dùng chìa, mà là một loại “Khóa Ngũ Hành” kết hợp với vết máu.

Trên nắp rương có năm rãnh nhỏ tượng trưng cho Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Trung tâm của chúng là một vết lõm hình một bàn tay.

Vũ nhớ lại bản vẽ bị thất lạc mà cha anh để lại. *“Để mở ra sự giàu sang, họ dùng máu người ngoài. Để kết thúc tội lỗi, phải dùng máu người trong.”*

Anh rút ra một con dao găm nhỏ từ túi, dứt khoát rạch một đường dài trong lòng bàn tay mình. Máu tươi rỉ ra, nóng hổi. Anh áp bàn tay đầy máu vào vết lõm trên nắp rương.

Ngay lập tức, một luồng điện xẹt qua cơ thể anh. Chiếc rương gỗ đen phát ra những tiếng rền rĩ như quái thú bị thương. Những rãnh Ngũ Hành bắt đầu hút lấy máu của Vũ, dẫn nó chảy thành dòng quanh nắp rương.

Lúc này, Thần giữ của như phát điên. Những sợi chỉ đỏ đang treo giữ bà ta bắt đầu đứt đoạn từng sợi một. Khi mất đi sự kiềm tỏa của trận pháp, thực thể này trở nên khủng khiếp hơn. Bà ta không còn là một con rối, mà là một ác linh tự do trong không gian chật hẹp này. Bà ta lao đến như một bóng đen, móng tay nhắm thẳng vào tim Vũ.

– Vũ! Cẩn thận! – Tiếng của Linh Chi vang xuống từ phía trên, kèm theo đó là một lá bùa màu vàng cháy rực được ném xuống.

Lá bùa bùng lên giữa không trung, tạo ra một bức màn ánh sáng ngăn cản ác linh trong tích tắc. Đó là sự hỗ trợ cuối cùng mà Linh Chi có thể làm được.

Chớp lấy khoảnh khắc ấy, Vũ nhấn mạnh bàn tay xuống nắp rương.

*Rầm!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất. Nắp rương gỗ lim bật tung.

Từ bên trong rương không hề có vàng bạc châu báu tỏa sáng như trong truyện cổ tích. Thay vào đó, một luồng oán khí màu đen kịt, đậm đặc như dầu lu bùng lên, phủ kín cả hầm mộ. Phi Vũ nhìn vào bên trong và sững sờ.

Giữa mớ vàng thỏi đã xỉn màu và những món đồ trang sức cổ xưa bị hoen rỉ bởi máu, là một bào thai khô quắt được bọc trong một tấm lụa đỏ thêu tên người con gái năm xưa: “Tuyết”.

Hóa ra, “Thần giữ của” không chỉ bảo vệ vàng bạc. Bà ta bảo vệ chính đứa con chưa kịp chào đời của mình – một sinh linh bị tổ tiên họ Trần giết hại để làm “Linh đồng” trấn giữ mạch tiền.

Nhìn thấy bào thai khô quắt ấy, thực thể không mặt đột ngột dừng lại. Tiếng gào thét hung hãn biến mất, thay vào đó là một tiếng nức nở đau thương đến xé lòng. Thực thể ấy quỳ sụp xuống bên cạnh chiếc rương, đôi tay đầy chỉ đỏ run rẩy đưa ra, muốn chạm vào bào thai nhưng lại sợ oán khí trên người mình làm tổn thương linh hồn đứa bé.

Vũ thở dốc, mồ hôi và máu trộn lẫn chảy vào mắt cay xè. Anh nhận ra sự thật đau đớn đằng sau sự giàu sang của họ Trần. Không chỉ có một mạng người, mà là một gia đình bị xé nát để đánh đổi lấy quyền lực.

Bà Chúa Không Mặt – người đàn bà mang tên Tuyết ấy – không hề muốn làm thần giữ của. Bà ta bị xích ở đây để tận mắt nhìn thấy con mình bị biến thành một thứ pháp khí.

Nỗi hận thù của bà ta không phải nhắm vào sự tham lam, mà nhắm vào sự tàn nhẫn vô nhân đạo của kẻ đã xuống tay.

– Tôi… tôi sẽ trả lại nó cho bà. – Vũ thào thào, anh dùng đôi bàn tay còn đang chảy máu, nhẹ nhàng nhấc bào thai khô nhỏ bé đó lên.

Huyết Ấn trên người anh dường như cũng dịu xuống trước sự đau thương này. Con nhện đỏ không còn cắn nuốt anh nữa, nó nằm im như thể đang sám hối.

Vũ đặt sinh linh nhỏ bé vào lòng người đàn bà không mặt.

Ngay khi hai thực thể chạm vào nhau, một luồng ánh sáng trắng xanh thanh khiết đột nhiên bùng lên từ giữa rương gỗ. Những sợi chỉ đỏ giăng khắp hầm mộ bắt đầu bốc cháy trong ngọn lửa tâm linh. Những sợi xích đồng quanh cột đá gãy vụn.

Mùi tử khí hôi thối biến mất, thay vào đó là hương thơm dịu nhẹ của hoa nhài – mùi hương mà theo lời kể của Cụ Mười, là mùi yêu thích của những cô gái vùng quê Kinh Bắc thời xưa.

Khuôn mặt phẳng lì của thực thể kia dần dần thay đổi. Lớp da trắng sáp bong tróc, lộ ra gương mặt của một cô gái trẻ trung, xinh đẹp nhưng đôi mắt đẫm lệ. Bà nhìn Vũ, không còn sự căm hận, chỉ còn sự mệt mỏi và biết ơn sâu sắc.

“Cảm ơn… hậu duệ của kẻ thù…” – Một lời thì thầm lướt qua tai anh như gió thoảng.

Hình bóng bà và đứa trẻ trong tay dần mờ nhạt đi. Những thỏi vàng trong rương cũng hóa thành tro bụi ngay khi sự bảo hộ của ác linh biến mất. Khối tài sản nghìn tỷ của dòng họ Trần thực chất chỉ được duy trì bằng oán hận, giờ đây khi oán hận tan đi, tất cả trở về đúng bản chất của thời gian: sự mục nát.

Tuy nhiên, hầm mộ không vì thế mà trở nên yên bình.

Khi thực thể Thần giữ của tan biến, cả tòa dinh thự phía trên bắt đầu rung chuyển dữ dội. Trần Phi Vũ kinh hoàng nhận ra một điều mà anh đã bỏ sót với tư cách là kiến trúc sư: Thực thể ấy chính là “trụ cột sống” duy nhất còn giữ cho cái cấu trúc phong thủy què quặt này không sụp đổ.

Khi linh hồn bà Tuyết siêu thoát, toàn bộ cái hang động nhân tạo và ngôi nhà phía trên sẽ bị san phẳng bởi sức nặng của địa mạch đang giận dữ.

– Vũ! Mau lên đây! Nó sập rồi! – Tiếng Linh Chi gào lên thảm thiết từ phía trên lỗ hổng.

Tiếng đá nứt toác bắt đầu vang lên từ những cột trụ đá xanh. Đống xương dưới chân Vũ bắt đầu lún xuống một cái vực thẳm mới vừa lộ ra dưới đáy chiếc rương lim.

Vũ điên cuồng trèo lên những sợi dây xích còn sót lại. Anh không thể chết ở đây. Anh vẫn chưa phá giải được phần cuối cùng của khế ước nằm ở từ đường tầng thượng.

Phía trên, một khối đá lớn rơi xuống, che lấp đi một phần ánh sáng duy nhất.

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Vũ thấy một bóng người xuất hiện cạnh Linh Chi nơi miệng hố. Đó là Đại úy Huy. Anh ta tháo thắt lưng, nối cùng với một sợi dây thừng bảo hộ, quăng mạnh xuống phía Vũ.

– Nắm lấy tay tôi! – Huy hét lớn.

Vũ nhảy vọt lên, nắm chặt lấy đầu dây. Ngay phía sau anh, chiếc rương gỗ đen lún sâu vào lòng đất, nuốt chửng toàn bộ đống xương trắng hếu và bóng tối vào lòng mẹ đại địa.

Cả căn hầm mộ đổ sập trong một tiếng nổ long trời lở đất.

Huy và Linh Chi dùng hết sức bình sinh kéo Vũ lên mặt đất. Ngay khi chân anh vừa chạm vào sàn kính của tầng hầm chính, toàn bộ căn biệt thự lại rung lên một đợt nữa. Tiếng kính vỡ tan tành khắp nơi như những mũi tên bắn vào không trung.

Phi Vũ thở hồng hộc, nằm vật ra sàn, bàn tay anh vẫn còn đầy máu và mảnh vụn của chiếc áo bào thai khô ban nãy. Anh nhìn vết bớt trên cánh tay mình. Những chiếc chân của con nhện đỏ đang từ từ rụng bớt. Lời nguyền chưa hết, nhưng nó đã yếu đi một nửa.

– Anh không sao chứ? – Linh Chi nhào đến, dùng tà áo lau máu trên mặt Vũ, đôi mắt âm dương của cô đỏ hoe.

– Chưa… chưa xong đâu. – Vũ chỉ tay lên phía trên, nơi trần nhà đang bắt đầu xuất hiện những vết nứt hình mạng nhện lớn. – Sự siêu thoát của Thần giữ của chỉ là mở màn. Căn nhà này đang tự phá hủy để bảo vệ bí mật cuối cùng ở từ đường. Chúng ta phải lên đó.

Huy rút súng ra, kiểm tra băng đạn với vẻ mặt đanh thép:

– Tôi không hiểu những gì các người vừa làm, nhưng mùi tử khí đã biến mất, thay vào đó là một thứ áp lực khủng khiếp hơn nhiều từ tầng trên. Vũ, cậu có chắc là mình còn sức không?

Phi Vũ đứng dậy, ánh mắt anh giờ đây không còn sự sợ hãi của một kẻ bị săn đuổi, mà là sự kiên định của một người kiến trúc sư đang đi sửa chữa lỗi lầm của bản vẽ lớn nhất đời mình.

– Còn thở là còn phải trả nợ. Đi!

Dưới chân họ, mặt đất làng Cổ Nguyệt vẫn không ngừng rung chuyển. Lời nguyền dòng họ Trần Phi đang bước vào hồi kết đẫm máu nhất, nơi mà bóng ma của người tổ tiên – kẻ đã tạo ra thực thể Thần giữ của – vẫn còn đang chờ đợi ở nơi cao nhất của tòa dinh thự này, với sự cuồng nộ của một kẻ vừa mất đi vật báu của mình.

Và trong bóng tối của hành lang đang sụp đổ, Phi Vũ dường như thấy lại dáng vẻ của người phụ nữ không mặt năm xưa. Bà ta không siêu thoát hẳn, bà đang trôi lơ lửng về phía tầng thượng, dẫn đường cho anh như một lời cảm ơn cuối cùng.

Của cải của dòng họ Trần đã mất, nhưng mạng sống của những kẻ còn lại… giờ mới thực sự bị đặt lên bàn cân của công lý âm gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8