Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 47: Ký ức về cô gái bị chôn sống

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:50:17 | Lượt xem: 5

Cái lạnh không đến từ những cơn gió rít qua khe nứt của trần nhà đang sụp đổ, mà nó tóa ra từ tận trong tủy xương của Trần Phi Vũ.

Khi bàn tay anh chạm vào những mảnh vụn của chiếc áo bào thai khô – thứ vật phẩm tà ác vừa bị phá hủy dưới hầm ngầm – một luồng điện xẹt qua não bộ, kéo tuột ý thức của anh rời khỏi thực tại hỗn loạn. Huy và Linh Chi đang hét gọi tên anh, nhưng giọng nói của họ xa dần, mờ đục như thể bị ngăn cách bởi một lớp nước dày đặc.

Không gian xung quanh Vũ chợt đông cứng. Tiếng đổ vỡ của bê tông và kính vụn biến mất. Thay vào đó là mùi hương nồng nặc của hoa dành dành quyện lẫn vị tanh nồng của bùn đất và một thứ mùi nhang cổ xưa, thứ nhang mà người ta chỉ đốt trong những đại lễ cầu hồn.

Vũ thấy mình đang đứng giữa một sân gạch bát tràng rêu phong. Đây không phải là ngôi biệt thự hiện đại của nhà họ Trần, mà là một khuôn viên bề thế theo lối kiến trúc phong kiến cuối thế kỷ 19. Bầu trời trên cao không phải màu đen của đêm tối, mà là một màu tím thẫm rợn người, treo lơ lửng một quầng trăng khuyết đỏ như máu.

Trước mặt anh, một cô gái đang ngồi bên thềm đá.

Cô mặc một bộ áo ngũ thân màu xanh thiên thanh, mái tóc đen dài được vấn gọn gàng bằng một chiếc trâm bạc chạm trổ hình hoa sen. Dưới ánh trăng tà, bóng dáng cô mong mảnh đến mức tưởng chừng như một hơi thở nhẹ cũng có thể làm tan biến. Vũ sững sờ. Gương mặt kia… không phải là khoảng trống phẳng lì kinh dị mà anh vẫn thường thấy. Đó là một khuôn mặt tuyệt đẹp với đôi mắt lá liễu ẩn chứa nỗi u buồn sâu thẳm, bờ môi hồng nhạt khẽ run rẩy.

“Tuyết…” – Vũ thầm gọi, một cái tên đột ngột nảy ra trong tâm trí anh như một mảnh ký ức bị đánh cắp.

Cô gái ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô xuyên thấu qua Vũ, dường như cô không nhìn thấy anh của hiện tại, mà nhìn thấy một hình bóng nào đó từ trăm năm trước đang đứng ở vị trí này.

“Trần ca… huynh thực sự sẽ làm vậy sao?” – Giọng cô trong vắt nhưng lạnh lẽo như sương đêm.

Cảnh tượng đột ngột xoay chuyển. Vũ cảm thấy mình bị hút vào một cơ thể khác. Anh không còn là quan sát viên, mà là kẻ đang đối diện trực tiếp với cô gái. Đôi tay anh – hay đúng hơn là đôi tay của kẻ mà anh đang nhập vào – đang run rẩy cầm một tờ sớ màu vàng điều. Đó là cụ tổ của dòng họ Trần Phi, kẻ đã đặt viên gạch đầu tiên cho lời nguyền máu.

“Tuyết Nhi, dòng họ Trần đã đến đường cùng. Ruộng đất bị thu hẹp, quan trên chèn ép, nếu không có một sự hy sinh… cả trăm miệng ăn trong nhà này sẽ chết đói.” – Giọng nói của người đàn ông trầm đục, mang theo một sự quyết tuyệt đến tàn nhẫn.

“Nên huynh chọn muội?” – Tuyết nở một nụ cười cay đắng, nước mắt từ từ lăn trên má. – “Hôn ước mười năm, lời thề dưới gốc cây đa làng… hóa ra chỉ đáng giá bằng một bản thiết kế Trấn yểm?”

Phi Vũ trong thâm tâm gào thét. Anh muốn ngăn cản, muốn thò tay ra nắm lấy vai cô gái, nhưng cơ thể anh hiện tại chỉ là một cỗ máy đang vận hành theo kịch bản của quá khứ.

Bối cảnh lại biến đổi. Đêm đó là đêm động thổ xây dựng ngôi nhà tổ cũ – nền móng của dinh thự họ Trần sau này.

Không gian tối tăm, lập lờ ánh đuốc đỏ quạch. Giữa tâm điểm của khu đất, một hố sâu đã được đào sẵn. Chung quanh hố, tám thầy pháp mặc áo đen đang quỳ lạy, miệng lẩm nhẩm những câu chú ngữ u uẩn bằng một thứ ngôn ngữ không thuộc về cõi người. Mùi máu gà trống và máu chó đen sực nức, bị trộn lẫn vào đống vôi cát dùng để đổ móng.

Tuyết bị trói chặt vào một chiếc cọc gỗ đặt chính giữa tâm của sơ đồ Bát Quái. Cô không còn mặc bộ đồ màu xanh thiên thanh, mà được khoác lên mình một bộ váy cưới đỏ rực, thêu hình nhện và hoa bỉ ngạn bằng chỉ vàng. Đó không phải là bộ váy dành cho cô dâu về nhà chồng, mà là đồ liệm cho một kẻ bị hiến tế cho quỷ dữ.

Cụ tổ họ Trần đứng trên bờ hố, gương mặt bị che khuất nửa phần bởi bóng tối, chỉ còn lại đôi mắt đỏ sọc vì tham vọng. Bên cạnh lão là một vị pháp sư già với con mắt trái luôn nhắm nghiền – bóng dáng tổ tiên của Cụ Mười hiện tại.

“Giờ lành đã đến.” – Pháp sư cất tiếng giọng khàn đặc. – “Để ‘Thần giữ của’ có thể đời đời bảo vệ long mạch nhà họ Trần, linh hồn phải được gắn chặt vào xác thịt, xác thịt phải được hòa quyện vào đất đá. Nhưng oán khí quá nặng sẽ khiến thần bị thức tỉnh sớm. Phải triệt hạ căn nguyên của sự nhận dạng.”

Phi Vũ cảm thấy máu trong người mình đông cứng lại khi thấy pháp sư rút ra một con dao mỏng bằng bạc, cán dao khảm một viên ngọc đen tuyền.

“Lột mặt để không ai còn nhận ra. Cắt lưỡi để không thể oán than. Đóng đinh vào khớp để không thể rời bước.”

Tuyết trừng lớn mắt, cô nhìn người đàn ông cô từng yêu thương nhất, hy vọng một sự mủi lòng cuối cùng. Nhưng cụ tổ họ Trần chỉ lạnh lùng quay lưng đi, bàn tay lão siết chặt lấy thỏi vàng ròng – vật chứng đầu tiên của giao kèo với bóng tối.

Tiếng thét của Tuyết vang lên, xé toạc không gian ký ức.

Nó đau đớn đến mức khiến linh hồn Phi Vũ muốn nổ tung. Anh thấy từng mảng da trên mặt cô gái bị tước bỏ một cách chuyên nghiệp và tàn nhẫn. Máu tuôn ra, nhuộm đỏ cả bộ váy cưới, biến những bông hoa bỉ ngạn thêu bằng chỉ vàng thành màu huyết thẫm đen đặc. Tuyết không chết ngay lập tức. Phép thuật của gã pháp sư giữ cho hơi thở cô vẫn còn thoi thóp, đủ để nỗi đau ấy ngấm vào từng sợi dây thần kinh.

Họ bắt đầu đổ vôi sáp nóng xuống hố. Thứ chất lỏng rát bỏng ấy bao phủ lấy đôi chân, rồi đến bụng, đến ngực cô gái. Tuyết giãy giụa trong tuyệt vọng, đôi mắt – thứ duy nhất còn sót lại trên khuôn mặt đầy máu – long sòng sọc nhìn thẳng vào ống kính của ký ức, nơi Phi Vũ đang đứng.

Vũ thấy mình quỳ thụp xuống, hơi thở dồn dập. Anh thấy cái nhìn ấy xuyên qua trăm năm, găm vào linh hồn anh một thông điệp: *“Các ngươi dùng máu của ta để mua sự giàu sang, thì hãy dùng mạng sống của mình để trả lại công bằng cho ta.”*

Trước khi lớp vôi cuối cùng lấp kín đỉnh đầu Tuyết, anh thấy một bàn tay gầy guộc của gã pháp sư ném xuống hố một con nhện đỏ. Con nhện bò lên vết thương trên mặt Tuyết, hút lấy những giọt máu oán hận cuối cùng rồi biến mất vào bên trong cơ thể cô.

Đó là lúc “Huyết Ấn” được hình thành.

Ký ức tan rã trong một vụ nổ ánh sáng đỏ. Phi Vũ bừng tỉnh, anh thấy mình đang nằm trên sàn gạch của sảnh chính. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi như vừa được vớt ra từ hồ nước.

Vết bớt sau gáy anh đau nhói như có ai đang đóng một chiếc đinh nóng đỏ vào đó. Anh sờ tay lên gáy, nhận ra con nhện đỏ giờ đây không còn rụng chân nữa. Ngược lại, nó đang phình to ra, lan rộng khắp bả vai.

– Vũ! Cậu tỉnh rồi! – Tiếng của Huy vang lên bên tai. Đại úy cảnh sát đang giữ chặt vai anh, gương mặt anh ta đầy vẻ hốt hoảng. – Cậu vừa lịm đi mất mấy phút. Cả căn nhà này đang sắp sập thật rồi, chúng ta phải đi ngay!

Linh Chi đứng cạnh đó, cô đang đeo lại chiếc kính râm nhưng những giọt nước mắt vẫn rịn ra ngoài. Cô nghẹn ngào:

– Anh Vũ… em vừa thấy rồi. Em thấy cô ấy. Tội nghiệp quá… cả trăm năm nay cô ấy bị giam trong khối vôi đó, mặt đối diện với bóng tối của lòng đất. Nhà họ Trần chúng ta… quả thực không đáng được tha thứ.

Phi Vũ gượng dậy, anh dựa vào một bức tường đang nứt toác. Trong đầu anh, những chi tiết về bản vẽ kiến trúc cổ mà anh nhìn thấy trong ký ức bắt đầu hiện rõ. Anh nhận ra vì sao mình là người duy nhất có thể kết thúc chuyện này.

Hóa ra, không phải ngẫu nhiên mà anh trở thành kiến trúc sư phục hồi công trình cổ. Định mệnh đã đưa anh đi theo con đường này để anh có thể hiểu được “ngôn ngữ” của những bức tường. Ngôi biệt thự này, và cả ngôi nhà tổ nằm sâu bên dưới, là một cái bẫy phong thủy khổng lồ. Tuyết không phải là người bảo vệ, cô là tù nhân của cái bẫy đó.

Mỗi khi một người cháu họ Trần tròn 27 tuổi, oán khí từ “Huyết Ấn” sẽ kích hoạt sự thèm khát của linh hồn Tuyết. Bà Chúa Không Mặt không muốn giết họ vì hận thù cá nhân đơn thuần, bà ta giết họ để dùng sinh mạng ấy bù đắp vào lỗ hổng của tâm hồn đã bị tước đoạt từ trăm năm trước.

– Cô ấy không phải là quỷ. – Vũ thào thào, giọng anh khản đặc. – Cô ấy là nạn nhân. Cái giá mà chúng ta đang trả là do tổ tiên đã quá tham lam.

Đúng lúc đó, một tiếng gầm gừ phát ra từ phía cầu thang chính. Ánh đèn điện chớp tắt rồi vụt tắt hẳn. Trong bóng tối mênh mông của dinh thự, một bóng trắng từ từ hạ xuống từ trần nhà.

Không còn là những chiêu trò hù dọa hay ảo giác, thực thể đó hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Bộ váy cưới đỏ rách nát bay lất phất trong không trung, mùi vôi sáp nóng và mùi máu cổ xưa tràn ngập khứu giác của cả ba người.

Bà Chúa Không Mặt.

Bà ta không tấn công ngay lập tức. Bà ta dừng lại cách họ vài mét. Từ khuôn mặt phẳng lì ấy, những dòng máu đen bắt đầu chảy ra, rơi xuống sàn kính tạo thành những tiếng “tộp tộp” ghê rợn.

– Lê Thị Tuyết! – Vũ đột nhiên đứng thẳng dậy, hét lớn cái tên mà anh vừa tìm thấy trong ký ức.

Thực thể trắng khựng lại. Toàn bộ căn nhà bỗng nhiên im bặt, ngay cả tiếng rung chấn của gạch đá cũng ngừng lại như thể thời gian bị đóng băng bởi cái tên ấy.

– Tôi biết sự thật rồi. – Vũ bước lên một bước, bỏ qua sự can ngăn của Huy. – Tôi biết về buổi đêm ở hầm móng. Tôi biết về bộ váy cưới nhuộm máu. Tôi biết về kẻ đã quay lưng lại với cô.

Bà Chúa Không Mặt nghiêng đầu, một cử động bẻ gãy cổ kinh hoàng khiến Linh Chi hét lên. Từ nơi đáng lẽ là miệng, một âm thanh trầm đục, như tiếng vọng từ dưới mộ sâu phát ra:

“Trần… Phi… Tộc…?”

Đó là tên của cụ tổ. Bà ta vẫn lầm tưởng Phi Vũ chính là kẻ phản bội năm xưa. Oán khí xung quanh bà ta bùng nổ, hóa thành những sợi chỉ đỏ li ti tủa ra khắp không gian, bọc lấy các cây cột trụ như một cái kén khổng lồ.

– Không, tôi không phải là hắn. – Vũ vừa nói vừa đưa tay sau gáy, anh dùng sức cấu vào vết bớt, để máu của mình chảy ra. – Nhưng máu trong người tôi là máu của hắn. Sự giàu sang mà tôi đang hưởng cũng từ máu của cô mà ra. Hôm nay, tôi trở về đây không phải để trấn yểm cô thêm một lần nữa.

Phi Vũ quay sang nhìn Huy và Linh Chi, ánh mắt anh lộ ra sự quyết tâm chết chóc. Anh thọc tay vào túi áo, lấy ra mảnh sơ đồ da người mà anh tìm thấy trong di vật của cha.

– Huy, trong xe của anh có xăng không?

Huy sững người, nhưng nhìn vào đôi mắt của Vũ, anh hiểu ngay kế hoạch.

– Có hai can dự phòng ở cốp sau. Cậu định…

– Đốt toàn bộ. – Vũ kiên định. – Trận đồ Bát Quái này được nuôi bằng âm khí và đất đá. Chỉ có hỏa tinh tinh khiết nhất mới có thể thiêu rụi cái giao kèo này. Long mạch làng Cổ Nguyệt đã hỏng rồi, ngôi nhà này phải biến mất thì linh hồn của cô ấy mới không bị buộc chặt vào đây nữa.

Bà Chúa Không Mặt dường như cảm nhận được sự đe dọa. Những sợi chỉ đỏ bắt đầu co rút, lao về phía Phi Vũ như những mũi tên.

– Linh Chi! Dùng mắt của em chỉ đường cho Huy ra ngoài lấy xăng! – Vũ hét lên, cùng lúc đó anh lao về phía thực thể màu trắng.

Anh không có bùa chú, không có pháp lực. Thứ duy nhất anh có là một trái tim của kẻ hậu duệ đang khao khát được chuộc lỗi.

Ngay khi một sợi chỉ đỏ xuyên qua vai Vũ, anh vẫn không lùi bước. Anh đâm sầm vào Bà Chúa Không Mặt, ôm chặt lấy thực thể lạnh lẽo ấy. Máu của anh từ vết bớt sau gáy tràn ra, thấm vào bộ váy cưới đỏ rách nát.

Một sự kết nối tâm linh kỳ lạ xảy ra. Thông qua máu, Vũ truyền đạt cho Tuyết tất cả những ký ức của anh – nỗi đau của người anh họ Minh bị chết thảm, sự hối hận của cha anh, và cả sự đau đớn khi phải gánh chịu lời nguyền mà mình không hề tạo ra.

– Đủ rồi… Tuyết Nhi. Hãy để tôi mang sự oán hận này đi cùng cô.

Tiếng hét của thực thể vang lên, lần này không phải là tiếng thét hận thù, mà là một tiếng khóc nghẹn ngào của một cô gái trẻ đã bị bỏ quên trong bóng tối quá lâu.

Bên ngoài, tiếng động cơ xe cảnh sát rú vang, và mùi xăng bắt đầu lan tỏa vào sảnh chính. Phi Vũ mỉm cười, trong khóe mắt anh, hình ảnh cô gái ngồi bên thềm đá lại hiện ra lần nữa. Lần này, cô không khóc. Cô nhìn anh, khẽ gật đầu, gương mặt bắt đầu mờ ảo trong những ngọn lửa đầu tiên vừa được châm lên từ phía cầu thang.

Chương truyện của dòng họ Trần Phi cuối cùng cũng bắt đầu đi đến những dòng chữ cuối cùng, viết bằng lửa và máu. Tuy nhiên, linh hồn của cô gái ấy đã nhận ra, trong số những kẻ mang dòng máu tội lỗi kia, vẫn còn một người nhớ được tên cô.

Và đó là tất cả những gì cô cần để thôi không làm quỷ dữ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8