Lời Nguyền Của Dòng HọChương 60: Linh Chi bị bắt cóc
Sương mù từ mặt sông Hắc Thủy bắt đầu tràn lên bờ như một loài bò sát khổng lồ, lạnh lẽo và đặc quánh mùi phù sa thối rữa. Đứng trước đống tro tàn của dinh thự họ Trần, Trần Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Từng tấc da thịt sau gáy, nơi vết bớt hình nhện đỏ đang ngọ nguậy mọc ra cái chân thứ chín, truyền đến những cơn đau buốt tận tủy não. Đó không còn là nỗi đau thể xác đơn thuần, mà là sự cắn xé của những linh hồn bị giam cầm hàng trăm năm đang cố đòi lại nợ máu.
Cạnh anh, đại úy Huy đang cố gắng thở dốc. Khuôn mặt anh ta tái nhợt, đôi bàn tay từng cầm súng run rẩy không kiểm soát. Huy là người của ánh sáng, của luật pháp và logic, nhưng những gì anh vừa chứng kiến đã đập nát mọi đức tin ấy.
– “Vũ… chúng ta phải đi… chỗ này không ổn.” – Huy thào thào, ánh mắt nhìn trân trân vào làn sương đang mỗi lúc một dâng cao, nuốt chửng những bụi tre xào xạc ven sông.
Linh Chi vẫn nằm đó, dựa lưng vào một phiến đá phủ đầy rêu phong. Đôi mắt âm dương của cô, vốn là một gánh nặng tâm linh khủng khiếp, giờ đây nhắm nghiền dưới lớp kính râm nứt vỡ. Gương mặt cô xanh xao như một xác chết đã ngâm nước lâu ngày, chỉ có hơi thở thoi thóp mới chứng minh cô còn sống. Sau biến cố ở dinh thự, linh lực của cô đã cạn kiệt đến mức báo động.
– “Đợi đã…” – Phi Vũ bước tới, định bế em họ mình lên.
Nhưng đúng lúc đó, tiếng chuông tang từ làng Cổ Nguyệt lại vang lên. Lần này, nó không chỉ đơn thuần là một tiếng chuông báo tử. Nó vang lên dồn dập, gắt gỏng, nghe như tiếng kim loại rít vào tâm can. Mỗi tiếng “boong” vang lên, mặt nước sông Hắc Thủy lại nổi lên một vòng sóng kỳ dị.
Một luồng gió lốc bất ngờ từ phía dòng sông thổi bạt vào bờ, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi nhang tàn nồng nặc. Phi Vũ giơ tay che mắt trước những bụi cát lồng lộng. Trong khoảnh khắc mắt anh nhòe đi, một tiếng hát ru nhỏ xíu, len lỏi như sợi chỉ mảnh, vang lên ngay bên tai anh:
*”À ơi… nhện giăng tơ đỏ, nợ khó mà tan… Chân trời rỉ máu, cốt nhục ly tan…”*
– “Linh Chi!” – Phi Vũ thét lên khi linh tính mách bảo điều chẳng lành.
Làn sương bỗng chốc dày đặc đến mức anh không còn nhìn thấy bàn tay mình. Anh quờ quạng trong khoảng không xám xịt, giọng lạc đi vì sợ hãi. Huy ở ngay gần đó cũng vang lên tiếng kêu thất thanh, rồi một tiếng “hự” như bị ai đó đánh mạnh vào gáy, sau đó là sự im lặng chết chóc.
– “Huy! Linh Chi! Mọi người đâu rồi?”
Phi Vũ hoảng loạn chạy về phía phiến đá nơi Linh Chi vừa ngồi. Tay anh chạm vào mặt đá lạnh ngắt, nhưng thứ anh chạm được không phải là hơi ấm của em gái, mà là một nắm tóc dài, đen và bết dính nước sông. Trái tim anh gần như ngừng đập. Anh giật mạnh tay lại, nhìn trừng trừng vào nắm tóc trên tay. Nó đang ngọ nguậy như những con giun đất, rồi nhanh chóng tan chảy thành một chất lỏng đen ngòm, hôi thối.
Làn sương dần tản ra, để lộ hiện trường vắng lặng đến rợn người. Đại úy Huy nằm phục xuống đất, hôn mê sâu với một vết bầm tím đen hình bàn tay ngay sau cổ. Nhưng Linh Chi… Linh Chi đã biến mất.
Phi Vũ điên cuồng nhìn xung quanh. Trên nền đất ẩm ướt, không hề có dấu chân người lạ, cũng không có dấu hiệu của một cuộc giằng co. Chỉ duy nhất có một lối đi kỳ quái: một vệt nước đen kéo dài từ phiến đá, chạy thẳng ra mép nước sông Hắc Thủy và biến mất dưới làn sóng ngầm đang sủi tăm.
– “Không… không thể nào…”
Phi Vũ quỳ sụp xuống bên mép sông. Anh biết rõ “Bà Chúa Không Mặt” không dễ dàng buông tha như vậy. Lời nguyền “Tận Diệt” đã bắt đầu, và Linh Chi – vật tế dự phòng của gia tộc – chính là mảnh ghép mà thế lực bóng tối cần để hoàn thành nghi lễ cuối cùng.
Bỗng dưng, vết bớt sau gáy Vũ nóng ran như có ai dí than hồng vào. Anh gục đầu xuống sát mặt nước. Phản chiếu trên dòng sông đen kịt không phải là khuôn mặt của anh, mà là gương mặt của một người đàn ông mặc đồ quan viên phong kiến, kẻ có diện mạo giống hệt cha anh nhưng ánh mắt thì vô hồn và tàn độc.
Hình bóng đó mấp máy môi, không có âm thanh nhưng Vũ nghe rõ mồn một trong đầu:
*”Tìm nó… tại giếng cổ… mười hai chân nhện… một mạng đổi một mạng…”*
Phi Vũ gào lên một tiếng đau đớn rồi ngã vật ra sau. Những ký ức về cái chết của cha, về sự tàn nhẫn của chú Khang và sự biến mất của Linh Chi đan xen vào nhau, bóp nghẹt tâm trí anh. Anh nhận ra, sự biến mất của Linh Chi không phải là ngẫu nhiên. Kẻ vừa xuất hiện trong bóng gương Minh Cảnh, kẻ mang gương mặt của cha anh, đang dẫn dắt anh vào một cái bẫy sâu hơn, nơi mà mỗi bước đi đều được lát bằng xương trắng của dòng họ Trần Phi.
Mưa lại bắt đầu rơi, nhưng không còn là mưa máu. Đó là những hạt mưa lạnh ngắt của mùa đông miền Bắc, rơi xuống như muốn xóa sạch mọi dấu vết nhơ nhớp trên mảnh đất Cổ Nguyệt. Phi Vũ đứng dậy, hơi thở anh lạnh buốt. Anh nhìn về phía xa, nơi miệng giếng cổ của làng đang mập mờ trong sương sớm.
Chiếc chìa khóa xương người trong túi áo anh bỗng nhiên rung lên bần bật. Nó đang cộng hưởng với một thứ gì đó ở sâu dưới lòng đất, một tiếng gọi oán thù mà Linh Chi đang phải chịu đựng.
– “Đợi anh, Linh Chi. Dù phải xuống tận cùng địa ngục, anh cũng sẽ đưa em về.”
Trong bóng tối lập lòe, cái chân thứ chín của con nhện sau gáy anh hoàn toàn lộ rõ, nó vươn dài ra như một lưỡi dao liếm vào đốt sống cổ, đánh dấu sự chuyển hóa cuối cùng của một kẻ mang lời nguyền đang dần trở thành ác quỷ để cứu lấy người thân duy nhất còn lại của mình.
Gió từ sông Hắc Thủy thét lên, như tiếng cười nhạo báng của số phận. Cuộc truy đuổi trong bóng tối đã chính thức bắt đầu. Linh Chi bị bắt đi, không chỉ mang theo mạng sống của chính mình, mà còn mang theo tia hy vọng cuối cùng để cứu vãn linh hồn của dòng họ Trần.
Phi Vũ bắt đầu chạy, hướng thẳng về phía giếng cổ, bỏ lại sau lưng một Đại úy Huy đang rên rỉ trong cơn mê và đống tro tàn của một gia tộc từng vang danh thiên hạ. Mọi thứ giờ đây chỉ còn lại anh, vết bớt quỷ dị và một cuộc giao kèo mới bằng máu.