Lời Nguyền Của Dòng HọChương 59: Cơn thịnh nộ của Bà Chúa
**CHƯƠNG 59: CƠN THỊNH NỘ CỦA BÀ CHÚA**
Sự im lặng bao trùm lên tàn tích của từ đường họ Trần không kéo dài lâu. Nó giống như một nhịp thở nghẹn lại của tử thần trước khi bùng phát thành một cơn động kinh tàn khốc.
Trần Phi Vũ đứng lặng giữa đống đổ nát, đôi bàn tay anh vẫn còn vương lại hơi ấm của cụ Mười, nhưng lòng bàn tay thì lạnh ngắt bởi lớp tàn tro bay lởn vởn. Anh cảm nhận được rõ mồng một, dưới đôi chân mình, mặt đất không còn là chất rắn vững chãi. Nó đang rên rỉ. Những mạch đất vốn được trấn yểm bởi hàng trăm năm thuật phong thủy hắc ám hiện giờ đang đứt gãy, giải phóng ra luồng năng lượng tiêu cực tích tụ qua chín đời người.
– “Vũ… nhìn kìa…” – Giọng Linh Chi run rẩy, đôi bàn tay cô níu chặt lấy cánh tay anh đến mức móng tay găm vào lớp vải áo dày.
Phi Vũ ngước mắt lên. Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong huyết quản anh như đóng băng. Dinh thự cổ của họ Trần – biểu tượng của sự giàu sang u ám – bắt đầu biến dạng một cách phi tự nhiên. Những cột gỗ sưa đỏ vốn cứng như sắt nay oằn mình lại, vặn vẹo như những đốt xương của một sinh vật khổng lồ đang chịu cực hình. Tiếng gỗ nứt toác kẽo kẹt vang lên giữa đêm vắng, âm thanh đó không khác gì tiếng xương người bị nghiền nát trong một cối xay thịt vô hình.
Oán khí bốc lên từ lòng đất không còn là những sợi khói xám nhạt nhoà. Nó đặc quánh, màu đen tuyền nhưng lóng lánh những vệt đỏ thẫm như máu khô. Luồng oán khí ấy cuộn xoáy quanh dinh thự, tạo thành một cơn lốc âm u hút cạn chút dưỡng khí cuối cùng của làng Cổ Nguyệt.
“Rầm!”
Một mảng mái ngói âm dương đổ sụp xuống, nhưng thay vì bụi đất, từ kẽ hở của những viên ngói cổ, hàng nghìn con nhện đỏ li ti tràn ra như một thác nước màu huyết dụ. Chúng không bò, chúng lao đi, phủ kín mọi bề mặt, biến những bức tường trắng thành một lớp thảm nhung nhúc sự chết chóc.
– “Bà ta… bà ta không cho chúng ta đi!” – Linh Chi thét lên. Đôi mắt âm dương của cô bắt đầu rỉ máu, đôi đồng tử giãn to hết cỡ. Qua nhãn quan của cô, thế giới này đã biến thành một địa ngục thực sự.
Giữa cái không gian đang sụp đổ ấy, bóng dáng “Bà Chúa Không Mặt” hiện ra. Không còn là một bóng ma mờ ảo hay một thực thể ký sinh trong tiềm thức nữa. Bà ta bước ra từ giữa hư vô, thân hình cao lớn một cách bất thường, bộ váy cưới rách nát màu trắng đục giờ đây đẫm sũng thứ nước đen ngòm của sông Hắc Thủy. Nơi đáng lẽ là khuôn mặt, chỉ có một mặt phẳng lì lợm, trắng bệch như sáp, đang từ từ nứt ra một cái khe dọc dài, từ đó máu tươi tuôn ra xối xả.
Mỗi bước đi của bà ta khiến không gian xung quanh vặn xoắn. Trần Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình bị ép chặt. Với tư cách là một kiến trúc sư, anh nhận ra “kết cấu” của thực tại đang bị phá hủy. Các định luật vật lý nhường chỗ cho quy luật của oán hận.
– “Linh Chi, cầm lấy cái này!” – Phi Vũ dứt ra khỏi cơn bàng hoàng, anh ấn chiếc chìa khóa làm từ xương người vào tay cô em họ. “Dùng máu của em bôi lên nó, giữ chặt lấy nó. Đây là thứ duy nhất bà ta không thể xâm phạm!”
Phi Vũ biết rõ, khi tất cả những người bảo vệ như cụ Mười và những kẻ giao kèo như chú Khang đã nằm xuống, anh là vật tế duy nhất còn lại để hoàn thành bản giao kèo cũ. Hoặc, anh phải là kẻ chấm dứt nó.
Bà Chúa Không Mặt rít lên một tiếng – âm thanh ấy không phát ra từ thanh quản mà dội thẳng vào não bộ của những người hiện diện. Nó là sự tổng hợp của hàng nghìn tiếng khóc than, tiếng trẻ con gào thét và tiếng của những người phụ nữ bị vùi thây trong bóng tối.
Mặt đất dưới chân họ bắt đầu nứt toác. Từ những kẽ nứt, hàng loạt cánh tay gầy guộc, xanh xao của những xác chết nằm dưới gầm sàn dinh thự bắt đầu vươn lên. Chúng bấu víu vào chân Phi Vũ và Linh Chi, cố gắng kéo họ xuống cái hầm mộ vĩnh hằng mà chúng đã bị giam cầm bấy lâu.
– “Vũ! Đằng sau anh!” – Tiếng hô của đại úy Huy vang lên phía xa.
Huy đang chật vật đấu tranh với lời nguyền trên chính cơ thể mình. Một nửa khuôn mặt anh đã nổi lên những đường gân xanh đen hình mạng nhện, nhưng bản năng của một người lính vẫn thôi thúc anh nổ súng vào cái bóng trắng đang tiến gần Phi Vũ.
“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”
Những viên đạn xuyên qua cơ thể Bà Chúa như đâm vào một khối sương mù. Bà ta không hề dừng lại. Cái khe trên mặt bà ta mở rộng hơn, và một giọng nói lanh lảnh, lạnh lẽo vang lên trong không gian:
“Trả… nợ… trả… mạng…”
Dinh thự họ Trần rung lên lần cuối cùng. Toàn bộ sảnh chính sụp đổ, tạo thành một hố đen thăm thẳm ngay giữa lòng nhà. Oán khí từ cái hố đó phun trào lên như núi lửa, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt của ánh trăng máu.
Phi Vũ nghiến răng, anh mở bản sơ đồ bằng da người ra ngay giữa trận bão oán khí. Ánh sáng từ những đường chỉ đỏ trên tấm da người rực sáng lên, tương phản với màu đen của bóng tối xung quanh. Anh nhận ra, kiến trúc của ngôi nhà này chính là một bộ xương, và linh hồn bà ta chính là tủy. Để giết bà ta, anh phải đánh sập hoàn toàn bộ xương ấy vào đúng cái “Huyệt nhãn” đang mở ra bên dưới.
– “Linh Chi, Huy! Nghe tôi, chạy về phía sông Hắc Thủy ngay lập tức! Đừng ngoái đầu lại!” – Phi Vũ gầm lên, tay anh vung chiếc dao găm bằng mảnh thiên thạch, rạch một đường dài trên chính lòng bàn tay mình.
Máu của người mang Huyết Ấn nhỏ xuống bản đồ da người. Một sự kết nối kinh khủng hình thành. Phi Vũ cảm thấy cơ thể mình đau đớn như bị hàng nghìn chiếc kim châm cứu nung nóng cắm vào mọi huyệt đạo. Anh đang dùng chính sinh mệnh của mình để làm “mồi nhử” địa mạch.
Bà Chúa Không Mặt khựng lại. Bà ta cảm nhận được mùi máu thuần khiết của dòng tộc Trần Phi đang bùng cháy. Thực thể tà ác ấy lao đến như một tia chớp trắng, đôi tay với những móng tay dài đen kịt vươn ra định bóp nát cổ họng Phi Vũ.
– “Đến đây!” – Phi Vũ gào lên, đôi mắt anh rực lên ánh đỏ của quỷ dữ.
Ngay khi đôi tay lạnh lẽo của bà ta chạm vào da thịt anh, Phi Vũ dùng sức lực cuối cùng dập mạnh bản đồ da người xuống tâm điểm của hố đen.
“OÀNG!”
Một tiếng nổ chấn động cả làng Cổ Nguyệt. Không phải nổ bằng thuốc súng, mà là một sự sụp đổ về tâm linh. Toàn bộ dinh thự họ Trần bỗng chốc bị nén lại thành một điểm, sau đó nổ tung. Gỗ sưa đỏ, gạch nung, và cả những linh hồn đầy oán hận bị hút ngược trở vào lòng đất.
Cơn thịnh nộ của Bà Chúa bị đẩy ngược vào nơi nó bắt đầu. Tiếng thét của bà ta xé toạc màn đêm, nhưng lần này nó mang theo sự kinh hoàng thay vì đe dọa.
Phi Vũ bị hất tung ra xa, rơi tự do trong bóng đêm đặc quánh. Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy bóng dáng cụ tổ Trần Phi Cao lại hiện ra giữa hư không. Ông ta vẫn đứng đó, mặc trang phục quan viên, ánh mắt không còn nụ cười bí hiểm mà là sự tuyệt vọng tột cùng khi nhìn thấy gia tài chín đời tan thành tro bụi.
– “Tất cả… đã hết…” – Tiếng thở dài của ông ta tan biến vào gió.
Khi Phi Vũ chạm đất, anh thấy mình nằm ngay sát mép sông Hắc Thủy. Cơn mưa máu đã tạnh, nhường chỗ cho một làn sương dày đặc, tanh nồng. Dinh thự họ Trần đã biến mất, chỉ còn là một đống tro đen thùi lùi, bốc khói nghi ngút như một cái mụn nhọt vừa bị nặn bỏ khỏi mặt đất làng Cổ Nguyệt.
Linh Chi và Huy bò đến bên anh, hơi thở đứt quãng. Cả ba người nhìn về phía lòng sông. Sóng nước sông Hắc Thủy không còn lặng lờ mà cuộn lên dữ dội. Bà Chúa Không Mặt vẫn chưa biến mất hoàn toàn. Dưới làn nước đen ngòm kia, một vầng sáng nhạt màu huyết dụ đang di chuyển.
Bà ta không chết. Bà ta chỉ trở về với nơi trú ngụ thật sự của mình: đáy sông, nơi con rồng của địa mạch bị giam giữ.
Trần Phi Vũ chống tay ngồi dậy, vết thương trên lòng bàn tay anh đang tự khép miệng lại một cách kỳ lạ, nhưng vết bớt hình nhện đỏ sau gáy vốn đã mất giờ đây lại hiện lên mờ nhạt, một cái chân thứ chín bắt đầu mọc ra – điều chưa từng có trong lịch sử lời nguyền.
Anh nhìn vào chiếc chìa khóa xương trong tay Linh Chi. Nó đã chuyển sang màu đen hoàn toàn.
– “Chưa kết thúc đâu,” Phi Vũ thì thầm, giọng anh lạc đi giữa tiếng sóng sông vỗ vào bờ. “Cơn thịnh nộ này… chỉ là khởi đầu cho cuộc thanh trừng cuối cùng.”
Anh nhìn ra xa, nơi làng Cổ Nguyệt bắt đầu vang lên những tiếng chuông tang lanh lảnh từ các ngôi nhà trong họ. Những người khác của dòng họ Trần Phi, ở những nơi xa xôi, lúc này chắc hẳn đang lần lượt ngã xuống. Lời nguyền đã chuyển từ trạng thái “vay trả” sang trạng thái “tận diệt”.
Và anh, Trần Phi Vũ, kẻ mang trên mình mảnh ghép cuối cùng của Bà Chúa, giờ đây chính là chìa khóa để mở ra hoặc đóng lại cánh cửa địa ngục này mãi mãi. Một sự hy sinh mới đang lờ mờ hiện rõ ở phía chân trời, nơi mặt trời sẽ không bao giờ mọc đối với những kẻ mang dòng máu họ Trần.