Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 58: Hình nhân mang tên Phi Vũ

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:00:02 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 58: HÌNH NHÂN MANG TÊN PHI VŨ

Gió từ sông Hắc Thủy thổi thốc vào cánh đồng, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi phù sa nồng nặc. Sau lưng họ, dinh thự họ Trần vẫn đang bị ngọn lửa liếm láp, khói đen bốc lên ngùn ngụt như một con hắc long đang vặn mình trong đau đớn. Ánh lửa đỏ rực ấy phản chiếu xuống mặt nước sông lập lờ, tạo nên một khung cảnh nửa thực nửa ảo, giống như một bức tranh địa ngục vừa được khai mở giữa lòng làng Cổ Nguyệt.

Phi Vũ lê bước đi sau cụ Mười. Mỗi bước chân của anh nặng trĩu như đeo chì. Vết bớt sau gáy tuy đã bong tróc, không còn cảm giác bỏng rát hay ngứa ngáy như có hàng nghìn con chân nhện li ti đâm vào tủy sống, nhưng một nỗi trống rỗng rợn người đang dần xâm chiếm lấy lồng ngực anh. Cảm giác ấy giống như một kiến trúc sư đứng nhìn tòa nhà mình dốc hết tâm huyết xây dựng bỗng chốc đổ sụp, chỉ còn lại cát bụi và hoang tàn.

– “Đừng nhìn lại,” giọng cụ Mười khàn đục, vang lên giữa tiếng gió rít. “Lửa chỉ thiêu rụi được vật chất, còn cái oán niệm nó đã ngấm vào đất, vào mạch máu rồi. Nhìn lại chỉ tổ để lũ quỷ nhìn thấy sự yếu lòng của anh.”

Phi Vũ mím môi, mắt nhìn chằm chằm vào bóng lưng còng rạp của cụ Mười. Đôi lúc, anh thấy bóng của cụ đổ dài trên mặt đất không phải là bóng người, mà là một nhành cây già cỗi, khô khốc đang cố chống chọi với cơn bão tâm linh sắp tới.

Khi cả hai đến gần bìa rừng, nơi bắt đầu của nghĩa trang không tên, một bóng người thanh mảnh từ trong bụi rậm bước ra. Linh Chi. Cô vẫn đeo chiếc kính râm tối màu che đi đôi mắt âm dương đầy đau khổ, nhưng đôi môi cô trắng bệch, run rẩy không ngừng.

– “Anh Vũ… cụ Mười…” Linh Chi thào thào, hơi thở đứt quãng. “Cái dây… cái dây đó vẫn chưa đứt. Em thấy nó… nó đen kịt, nối từ gáy anh Vũ, xuyên qua đống đổ nát của biệt thự và cắm sâu vào khu mộ phía trước.”

Phi Vũ sững người, bàn tay run run đưa lên sờ lại vị trí vết bớt nhện. Da thịt nhẵn nhụi, lớp vảy đã bong hết, sao lại còn “dây”?

Cụ Mười đột ngột dừng lại, đôi mắt độc nhất còn lại nheo lại, nhìn xoáy vào màn sương xám xịt đang bao phủ lấy những nấm mồ thấp le tẻ trước mặt. Cụ thở dài một hơi, mùi nhang tàn phả ra nồng nặc:

– “Đúng là gừng càng già càng cay, nhưng lòng người họ Trần càng hiểm thì càng độc. Lão Khang không muốn chết cùng cái đám hình nhân tầng áp mái đâu. Lão đã kịp ‘chuyển mệnh’ từ trước khi lửa bùng lên rồi.”

Phi Vũ run giọng hỏi:
– “Chuyển mệnh? Ý cụ là chú Khang vẫn còn sống?”

– “Sống hay không, bây giờ không còn quan trọng bằng việc lão đang ở hình thái nào,” cụ Mười nói đoạn, rút từ trong ống tay áo ra một nắm gạo muối, rắc mạnh xuống lối mòn vào nghĩa trang.

Xèo… xèo…

Tiếng muối gạo chạm đất phát ra âm thanh như thể rơi vào chảo mỡ nóng, khói trắng bốc lên. Trên mặt đất ẩm ướt, lộ ra những dấu chân kỳ lạ. Đó không phải dấu chân người, mà giống như dấu chân của một thứ sinh vật mang hài vạn thuở, mỗi bước đi đều kéo theo một vệt nước đen sền sệt, bốc mùi tử khí.

Cụ Mười dẫn họ đi sâu vào trung tâm nghĩa trang. Nơi đây không có mộ to mả đẹp, chỉ là những ụ đất lô nhô, không bia chí, không nhang khói. Những cành cây khẳng khiu vươn ra như móng vuốt của quỷ dữ, sẵn sàng cấu xé kẻ xâm phạm.

Đi đến một gốc cây đại già có thân mình vặn vẹo như một người đang gào thét, cụ Mười dừng lại. Dưới gốc cây là một cái hố vừa mới được đào xới, đất vẫn còn mới. Nhưng điều đáng sợ không phải là cái hố, mà là thứ nằm bên trong.

Phi Vũ nhìn xuống và cảm thấy toàn bộ máu trong người như đông cứng lại.

Dưới hố là một chiếc quan tài bằng gỗ bách xanh nhỏ, chỉ dài khoảng một mét. Nắp quan tài mở toang. Bên trong không có hài cốt, mà là một hình nhân được làm bằng đất sét trộn với tóc thật và móng tay. Điều kinh khủng nhất là, gương mặt của hình nhân đó được tạc tỉ mỉ đến mức không sai một li so với gương mặt của Phi Vũ.

Từ kiến trúc gương mặt, nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt, đến cả vết sẹo mờ trên trán từ hồi nhỏ… tất cả đều y hệt anh.

Linh Chi thét lên một tiếng nhỏ, che miệng lùi lại phía sau.

– “Nó… nó đang thở…” cô nói trong sự kinh hoàng.

Phi Vũ quỳ sụp xuống cạnh mép hố. Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn bão cụ Mười vừa châm, anh thấy lồng ngực của hình nhân đất sét kia thực sự đang phập phồng. Và điều kinh tởm hơn cả, trên gáy của hình nhân, một con nhện đỏ thẫm với đủ tám chân đang rung rinh, những chiếc chân nhọn hoắt như kim thép đang đâm sâu vào lớp đất sét, rút ra những dòng chất lỏng màu đỏ sậm.

– “Đây là thuật Phục Xác Hoán Hồn,” giọng cụ Mười trở nên trầm mặc một cách lạ thường. “Kẻ mang huyết thống họ Trần đã dùng máu của anh để nuôi nó suốt bấy lâu nay. Vết bớt sau gáy anh biến mất không phải vì lời nguyền tan biến, mà vì nó đã tìm được một vật chủ mới hoàn hảo hơn để làm nơi trú ngụ cho ‘Bà Chúa’. Và khi con nhện đó hút cạn sinh khí của hình nhân, nó sẽ bò ngược trở lại tìm người thật để chiếm xác hoàn toàn.”

Phi Vũ cảm thấy tay chân mình bắt đầu tê dại. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, làn da bỗng chốc trở nên xám xịt như màu đất sét dưới hố. Anh muốn cử động nhưng dường như sự kết nối giữa não bộ và cơ thể đang bị cắt đứt.

– “Vậy là… toàn bộ kế hoạch của cháu… việc phá hủy ngôi nhà… đều nằm trong dự tính của chú Khang sao?” Phi Vũ nghiến răng, sự phẫn nộ bắt đầu bùng lên áp đảo nỗi sợ hãi.

Cụ Mười không trả lời ngay. Cụ cầm lấy cây gậy tre, gõ mạnh vào cạnh quan tài gỗ bách xanh. “Lão Khang là kẻ thà để cả dòng họ tuyệt diệt chứ không để bản thân mình trắng tay. Lão dùng ngôi nhà làm lá chắn, dùng đám hình nhân tầng áp mái làm mồi nhử để anh và tôi dồn hết lực phá giải ở đó. Trong khi đó, ở cái góc khuất của nghĩa trang này, lão âm thầm thực hiện bước cuối cùng.”

Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của những tàn cây đại, một tiếng cười khàn đặc vang lên.

– “Khà khà… Cụ Mười vẫn tinh tường như ngày nào. Tiếc là cụ già rồi, cụ không thể cứu hết bọn con cháu tàn phế của họ Trần được đâu.”

Một bóng người từ từ hiện ra. Là Trần Vĩnh Khang.

Nhưng đó không còn là người đàn ông đạo mạo, phong thái doanh nhân thường ngày nữa. Một nửa gương mặt của ông ta đã bị lửa thiêu rụi, da thịt đỏ hỏn, nhầy nhụa chảy xuống, để lộ ra cả phần xương hàm trắng nh ở bên trong. Tay trái của ông ta bị đè nát, thõng xuống như một sợi dây thừng mục, nhưng tay phải lại đang cầm chặt một thanh đoản kiếm màu đen truyền cảm giác u ám đến lạnh người – Trấn Hồn Kiếm.

– “Chú Khang…” Phi Vũ rống lên, cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân anh đã hóa đá đến đầu gối. Anh nhìn thấy phần dưới cơ thể mình đang dần biến thành đất sét xám xịt. “Ông đã giết bố tôi, giờ lại muốn giết luôn cả tôi sao?”

Trần Vĩnh Khang cười điên dại, đôi mắt vấy máu nhìn chằm chằm vào cái hình nhân trong quan tài:
– “Giết? Không, ta đang tặng cho cháu sự trường sinh! Khi hồn của Bà Chúa nhập vào cái hình nhân này, và hình nhân này nhập vào xác của cháu, chúng ta sẽ không bao giờ phải sợ cái gọi là ‘trả nợ máu’ nữa. Cháu sẽ trở thành Bà Chúa, và ta… ta sẽ là kẻ cai trị bóng tối này mãi mãi!”

– “Đồ điên!” Linh Chi hét lên. Cô tháo chiếc kính râm ra. Đôi mắt âm dương của cô tỏa ra một thứ ánh sáng xanh xám lạnh lẽo. “Tôi thấy rồi… đằng sau ông không phải là Bà Chúa, mà là một đám sương đen hung ác đang muốn nuốt chửng cả ông! Ông cũng chỉ là một quân cờ thôi!”

Gương mặt cháy xém của Khang biến dạng vì giận dữ. Ông ta giơ thanh Trấn Hồn Kiếm lên cao, miệng lâm râm thần chú. Ngay lập tức, con nhện đỏ trên gáy hình nhân bắt đầu lớn phổng lên một cách bất thường. Nó rít lên những tiếng chói tai như tiếng kim loại cọ sát vào nhau.

Trái tim Phi Vũ bỗng thắt lại. Một cơn đau xé lòng từ gáy truyền thẳng lên não bộ. Anh ngã quỵ xuống đất, da thịt nơi đôi bàn chân đã bắt đầu nứt nẻ, rơi ra từng mảng đất khô khốc.

– “Phi Vũ! Cắn đầu ngón tay, dùng huyết của anh vẽ chữ ‘Chính’ lên trán hình nhân ngay!” Cụ Mười hét lên, đồng thời ném một lá bùa màu tím về phía Trần Vĩnh Khang để ngăn cản lão tiến lại gần.

Lá bùa cháy bùng trên không trung tạo thành một bức tường lửa nhỏ, nhưng Khang chỉ cười nhạt, dùng thanh đoản kiếm chém một nhát xé toạc màn lửa.

Phi Vũ đau đớn đến mức tầm nhìn mờ đi. Anh cố gắng đưa bàn tay đã bắt đầu cứng đờ của mình lên miệng, cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ. Máu chảy ra, nhưng nó không còn là màu đỏ tươi, mà mang một màu tím đen đặc quánh.

Anh bò lết về phía miệng hố. Mỗi tấc đất dịch chuyển đều như hàng nghìn cây kim đâm vào da thịt. Hình nhân trong quan tài bỗng mở mắt.

Đôi mắt của hình nhân không có con ngươi, chỉ là một hố sâu thăm thẳm màu đen. Nó bắt đầu vươn đôi bàn tay bằng đất sét ra, túm lấy cổ áo của Phi Vũ.

– “Anh là tôi… tôi là anh…” Một giọng nói âm vang từ dưới vực sâu vang vọng trong đầu Phi Vũ.

Cơn đau nơi gáy đạt đến đỉnh điểm khi con nhện từ hình nhân nhảy phốc sang người Phi Vũ. Những chiếc chân lông lá của nó găm chặt vào đốt sống cổ của anh.

– “Chết đi! Để Bà Chúa được tái sinh!” Khang gầm lên, vung thanh kiếm đen lao tới.

Nhưng ngay khi mũi kiếm chỉ còn cách ngực Phi Vũ một tấc, Cụ Mười đã kịp thời lao đến, dùng thân mình chắn ngang. Thanh kiếm xuyên qua vai cụ, máu bắn tung tóe vào mặt Phi Vũ.

Mùi máu nồng đậm của người đã hiến dâng cả đời mình để bảo vệ bí mật dòng họ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào linh hồn đang chới với của Phi Vũ.

Anh nhìn thấy máu của cụ Mười rơi xuống mặt hình nhân. Thứ máu ấy chứa đựng đạo hạnh và sự hy sinh, nó bắt đầu thiêu đốt lớp đất sét bẩn thỉu.

Phi Vũ dùng hết chút sức tàn cuối cùng, nhấn ngón tay đang chảy máu vào ngay giữa trán của hình nhân. Anh không vẽ chữ ‘Chính’ theo lời cụ Mười, bởi anh nhận ra, nếu dùng ‘Chính’ để đối đầu với ‘Tà’ lúc này, sự chênh lệch về oán khí là quá lớn.

Anh là một kiến trúc sư. Anh hiểu rõ kết cấu của sự tồn tại.

Phi Vũ dùng máu vẽ một sơ đồ kỳ quái trên trán hình nhân – đó là sơ đồ của “Bát Quái Ngược” nhưng đã được sửa đổi một điểm cốt yếu: Cửa Sinh và Cửa Tử bị hoán đổi vị trí cho nhau ngay tại tâm điểm.

– “Nợ của họ Trần, trả bằng đất của làng Cổ Nguyệt! Hồn của Phi Vũ, không thuộc về quỷ dữ!”

Anh hét lên, ngón tay ấn mạnh đến mức làm lún cả phần trán đất sét.

Một luồng sáng màu đỏ tía từ trên trán hình nhân bùng phát. Con nhện đỏ đang bám sau gáy Phi Vũ đau đớn rít lên một tiếng xé lòng rồi nổ tung thành một đám khói đen hôi thối.

Cùng lúc đó, hình nhân trong quan tài bắt đầu tan rã. Đất sét vỡ vụn thành từng mảng lớn, nhào ra thành bùn loãng.

Trần Vĩnh Khang sững sờ dừng lại, thanh kiếm đen trong tay lão run rẩy kịch liệt rồi gãy làm đôi. Lão ôm lấy đầu, gào thét:
– “Không! Không thể nào! Giao kèo đã thành, tại sao… tại sao nó lại sụp đổ?”

Linh Chi lúc này đột ngột quỳ xuống, hai tay chạm đất. Cô tháo hẳn lớp bảo vệ cuối cùng trên linh hồn mình ra:
– “Ông nhìn xem, ông Khang! Bà Chúa đã tìm thấy vật tế mới rồi!”

Từ trong cái hố đang bùn lầy nát bét của hình nhân, hàng trăm sợi chỉ đỏ từ hư không mọc lên, như những con rắn độc lao tới quấn chặt lấy chân tay Trần Vĩnh Khang.

Lão già tham lam hoảng loạn chém loạn xạ vào không khí, nhưng những sợi chỉ đỏ đó vô hình với người thường, chỉ có linh hồn của lão là cảm nhận được sự siết chặt đau đớn.

– “Phi Vũ… cứu chú… cứu chú…” Khang thò tay về phía anh, đôi mắt chứa đựng sự hèn hạ đến tột cùng.

Nhưng Phi Vũ chỉ lặng lẽ nhìn lão. Đôi chân anh đã cảm giác lại được, làn da xám xịt bắt đầu lấy lại huyết sắc, dù anh vẫn còn rất yếu.

– “Cái giá của sự trường sinh là cái chết vĩnh viễn trong cô độc, đúng như những gì ông đã chọn,” Phi Vũ lạnh lùng nói.

Những sợi chỉ đỏ lôi kéo Trần Vĩnh Khang xuống cái hố vừa mới sụp đổ. Lão vùng vẫy trong vô vọng, khuôn mặt nửa người nửa quỷ tràn đầy kinh hãi khi nhìn thấy từ trong lòng đất, một khuôn mặt phẳng lì, trắng bệch không có ngũ quan hiện ra.

Bà Chúa Không Mặt.

Bà ta không cần Phi Vũ nữa. Bà ta cần một kẻ đã lừa lọc bà ta suốt hàng chục năm qua để nguôi ngoai cơn giận.

Khang bị kéo tụt xuống hố. Tiếng xương cốt gãy răng rắc vang lên giữa đêm tĩnh mịch, hòa lẫn với tiếng đất đá tự động lấp đầy cái hố như thể chưa từng có ai đào bới ở đây.

Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách kỳ quái.

Phi Vũ lao đến bên cạnh Cụ Mười. Cụ đang nằm thoi thóp trên bãi cỏ, máu từ vết kiếm đâm vẫn chưa ngừng chảy.

– “Cụ… cụ phải gắng lên…” Phi Vũ nức nở. “Lời nguyền… lời nguyền hết rồi phải không cụ?”

Cụ Mười khẽ mỉm cười, đôi mắt mệt mỏi nhìn về phía những ngôi mộ xa xăm.
– “Chưa… chưa hết đâu anh Vũ… Đây mới chỉ là… bẻ gãy một mắt xích. Lão Khang đã đưa thứ gì đó vào sông Hắc Thủy rồi… Anh phải… phải tìm…”

Cụ chưa kịp nói hết câu thì hơi thở đã lịm dần. Linh Chi quỳ xuống bên cạnh, cô không khóc, nhưng đôi mắt âm dương của cô dường như đang thấy một linh hồn già nua đang thanh thản bước đi vào màn sương xám.

Phi Vũ đứng dậy, gió vẫn thổi mạnh, mang theo mùi của sự hủy diệt và cả sự tái sinh. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi vết sẹo máu vừa rồi đang kết vảy.

Linh Chi đứng bên cạnh anh, giọng cô run run nhưng đầy kiên định:
– “Anh Vũ, chú Khang đã mất, nhưng em thấy sông Hắc Thủy… nó đang đổi màu đỏ rực. Một thứ gì đó cực kỳ to lớn đang tỉnh giấc ở dưới đáy dòng sông đó.”

Phi Vũ quay đầu lại nhìn về phía dòng sông Hắc Thủy cuồn cuộn. Lời nguyền của dòng họ Trần không chỉ đơn giản là một hình nhân đất sét hay một căn phòng áp mái. Nó sâu đậm và thâm căn cố đế hơn nhiều.

Cái chết của Khang không phải là sự kết thúc, mà là sự kích hoạt cho nấc thang cuối cùng của một bản giao kèo được ký bằng máu từ đời Tổ tiên.

Anh nắm chặt mảnh vỡ của hình nhân đất sét trong túi áo – thứ duy nhất còn sót lại của “bản thân giả”. Anh biết, hành trình của mình bây giờ mới thực sự chạm đến cốt lõi của sự thật.

– “Đi thôi Linh Chi,” Phi Vũ nói, ánh mắt anh nhìn sâu vào bóng đêm phía dòng sông. “Chúng ta không thể để sự hy sinh của cụ Mười trở nên vô ích.”

Dưới bóng đêm của nghĩa trang không tên, hai bóng người trẻ tuổi lầm lũi bước đi, trong khi đằng sau họ, một vầng trăng máu bắt đầu hiện hình giữa tầng mây, soi rõ dòng sông Hắc Thủy đang dần chuyển sang màu huyết thâm trầm.

Làng Cổ Nguyệt đêm ấy không ngủ, bởi họ biết rằng, một thứ gì đó tàn khốc hơn cả cái chết vừa được giải phóng. Lời nguyền chín đời của họ Trần đã đến hồi kết, nhưng sự sòng phẳng của Nhân Quả mới chỉ vừa bắt đầu đòi nợ.

Phi Vũ nhìn lại phía sau một lần cuối. Trong đống tro tàn của dinh thự ở phía xa, anh chợt thấy bóng dáng một người đàn ông mặc trang phục quan viên thời phong kiến đứng lặng lẽ giữa đám cháy, ánh mắt xa xăm như đang mỉm cười với anh.

Đó là cụ tổ Trần Phi Cao – kẻ khởi đầu cho tất cả.

– “Chào mừng con… đến với sự thật cuối cùng,” tiếng thì thầm tan vào gió, khiến Phi Vũ không khỏi rùng mình.

Dưới chân anh, mặt đất rung nhẹ. Con nhện sau gáy tuy đã mất, nhưng một cảm giác nặng nề mới đang đè nặng lên vai. Anh không còn là nạn nhân của lời nguyền, anh đang dần trở thành người thực thi nó.

Mọi hình nhân đã nát, chỉ còn lại con người thực với những tội lỗi thật đang chờ được phán xét dưới dòng nước đen ngòm của Hắc Thủy.

Nội dung Chương 58 kết thúc với sự hy sinh của Cụ Mười và cái chết của Trần Vĩnh Khang, mở ra một giai đoạn mới đầy đen tối hơn khi Phi Vũ phải đối mặt trực tiếp với những gì đang ẩn chứa dưới lòng sông Hắc Thủy. Sự chuyển biến tâm lý của Phi Vũ từ một nạn nhân sợ hãi thành một người đối diện với sự thật một cách chủ động là điểm nhấn cho hành trình phía trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8