Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 57: Mở ra căn phòng tầng áp mái

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:59:06 | Lượt xem: 6

Đêm làng Cổ Nguyệt không chỉ có bóng tối, nó còn có một thứ vật chất hữu hình gọi là “sự ngột ngạt”. Cơn mưa đen ban nãy đã tạnh, để lại trên mặt đất những vệt nước nhờn nhục như mỡ người. Trần Phi Vũ đứng trước cầu thang dẫn lên tầng áp mái của dinh thự họ Trần, bàn tay anh siết chặt lấy chiếc chìa khóa làm từ xương người. Vết bớt hình con nhện sau gáy anh giờ đây không chỉ còn là một cảm giác ngứa ngáy nữa. Nó đang thực sự “sống”. Chân thứ bảy đã mọc dài, sắc nhọn như lưỡi dao, găm sâu vào da thịt, rút cạn sinh khí của anh để nuôi dưỡng một thực thể đang chờ ngày khai sinh.

Cầu thang gỗ cổ kính kêu lên những tiếng rợn người dưới mỗi bước chân. Ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay Vũ yếu ớt, chỉ đủ cắt ngang màn sương mờ mờ đang bao phủ lấy lối đi. Cụ Mười đã dặn, tầng áp mái là “cái đầu” của con quỷ kiến trúc này. Nếu hầm ngầm là nơi chôn giấu oán hận, thì tầng áp mái là nơi điều khiển vận mệnh. Đây là nơi chứa đựng những bí mật mà ngay cả những người mang dòng máu họ Trần cũng không dám chạm tới.

“Kẽo… kẹt…”

Cánh cửa gỗ mục nát hiện ra cuối hành lang. Nó không có tay cầm, chỉ có một lỗ hổng nhỏ vừa khít với chiếc chìa khóa xương. Khi Vũ tra chìa vào, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Chiếc chìa khóa dường như tự xoay, phát ra tiếng động khô khốc của xương cốt va chạm.

Cánh cửa mở ra. Một mùi hương nồng nặc ập tới: mùi gỗ mục, mùi nhang tàn, và kinh tởm hơn cả là mùi da thịt héo hắt bị ướp trong mật gấu và thủy ngân.

Trần Phi Vũ hít một hơi thật sâu, nén cơn buồn nôn, bước vào bên trong. Ánh đèn pin quét qua không gian, và tim anh suýt chút nữa đã nhảy ra khỏi lồng ngực.

Trong căn phòng rộng lớn với những xà gồ đen kịt, hàng trăm hình nhân đứng san sát nhau. Chúng không phải là loại bù nhìn rơm bình thường mà người ta thường thấy trong các buổi lễ cúng vái. Những hình nhân này có kích thước bằng người thật, khung xương bằng tre đan chằng chịt, lớp vỏ ngoài được bọc bằng lụa trắng đã ngả sang màu vàng ố của thời gian.

Điều đáng sợ nhất là gương mặt của chúng.

Mỗi hình nhân đều được vẽ một gương mặt cực kỳ chi tiết, nhưng thay vì mắt người, chúng được gắn bằng những hạt ngọc trai đen bóng, phản chiếu ánh đèn pin của Vũ như những đôi mắt quỷ đang theo dõi mọi cử động của anh. Trên ngực mỗi hình nhân đều có dán một lá bùa đỏ thẫm bằng máu khô, bên trên đề tên tuổi, ngày tháng năm sinh và ngày giờ chết của một người trong dòng họ Trần.

– “Nghĩa trang của những hình nhân thế mạng…” – Phi Vũ thì thào, giọng anh run rẩy.

Anh đi chậm lại, lướt ánh đèn qua từng gương mặt. Trần Vĩnh Liên… mất năm 26 tuổi… Trần Phi Nam… mất năm 27 tuổi… Đây chính là danh sách những nạn nhân của lời nguyền suốt chín đời qua. Nhưng tại sao chúng lại ở đây? Tại sao chúng lại được mặc quần áo lộng lẫy, đeo trang sức và đứng trang nghiêm như những quân lính trong một đạo quân cõi âm?

Càng đi sâu vào giữa căn phòng, Phi Vũ càng nhận thấy một sự thật kinh hoàng hơn. Những hình nhân này không hề vô tri. Lớp lụa bọc bên ngoài đôi chỗ bị rách, lộ ra bên trong không phải chỉ có tre và rơm, mà là… tóc người. Tóc thật, dài và đen, được quấn quanh khung tre như những sợi dây thừng bảo vệ lấy lõi bên trong.

“Vũ… giúp… em…”

Một tiếng thì thầm mỏng manh như gió thổi qua khe cửa khiến Phi Vũ giật mình quay phắt lại. Ánh đèn pin dừng lại trên một hình nhân nằm ở góc phòng, tách biệt với những cái khác. Hình nhân này mới hơn, lớp lụa vẫn còn trắng tinh khôi, và bộ quần áo nó mặc… anh nhận ra ngay lập tức. Đó là bộ comple mà người anh họ của anh đã mặc trong đêm sinh nhật lần thứ 27.

Bước chân Vũ loạng choạng. Anh tiến lại gần. Trên gương mặt hình nhân, những đường nét được vẽ tỉ mỉ đến mức khiến người ta lầm tưởng đó là người thật. Đôi mắt ngọc trai của nó bỗng nhiên lóe lên một tia sáng xanh nhạt.

Vũ đưa tay chạm vào lớp lụa trên má hình nhân. Nó ấm. Không phải nhiệt độ của đồ vật, mà là sự ấm nóng yếu ớt của một sinh linh đang hấp hối. Anh bàng hoàng nhận ra, đây không phải là hình nhân tượng trưng cho người đã khuất. Đây là “bình chứa”.

Linh hồn của những người họ Trần bị lời nguyền lấy đi không hề siêu thoát, cũng không bị quỷ dữ ăn thịt ngay lập tức. Họ bị giam cầm vào những hình nhân này, trở thành “thế mạng” cho những kẻ đang sống. Bà Chúa Không Mặt đã dùng linh hồn của thế hệ trước để bảo hưng cho sự giàu sang của thế hệ sau, một vòng lặp nợ nần không bao giờ kết thúc.

Vết bớt sau gáy Vũ bỗng nhiên co giật dữ dội. Một cơn đau xé tâm can khiến anh ngã khuỵu xuống sàn gỗ bụi bặm. Từ trong bóng tối sâu thẳm của tầng áp mái, một tiếng cười lảnh lót vang lên, vừa nghe đã thấy buốt lạnh cả linh hồn.

– “Ngoan nào cháu của ta… cuối cùng cháu cũng đã tìm thấy ngôi nhà thực sự của mình.”

Trần Vĩnh Khang bước ra từ sau một bức màn che kín bùa chú. Ông ta trông già đi hàng chục tuổi so với lúc chiều, gương mặt xám ngoét nhưng đôi mắt thì rực lên một sự điên dại lạ lùng. Trên tay ông ta cầm một chiếc chuông đồng nhỏ, mỗi lần rung lên, hàng trăm hình nhân trong phòng lại hơi nghiêng đầu, phát ra những tiếng sột soạt khô khốc.

– “Chú Khang…” – Vũ nghiến răng, cố đứng dậy – “Tất cả những chuyện này… sự giàu có của nhà mình… đều được đổi bằng việc giam cầm linh hồn của cha anh mình vào đây sao?”

Trần Vĩnh Khang cười lớn, tiếng cười méo mó vang vọng khắp căn phòng áp mái:

– “Giam cầm? Không, Phi Vũ, đây là sự trường tồn! Cháu có biết tại sao dòng họ Trần lại đứng vững qua trăm năm loạn lạc không? Tại sao kẻ thù của chúng ta đều tuyệt tự, còn chúng ta thì vàng bạc đầy kho? Là vì những ‘hình nhân’ này. Mỗi lần lời nguyền đòi nợ, chúng ta dùng một hình nhân thế mạng. Nhưng để hình nhân có hiệu lực, nó cần một vật dẫn có huyết thống trực hệ. Chín đời rồi… Bà Chúa đã bảo vệ chúng ta. Và giờ đến lượt cháu.”

– “Cháu không bao giờ trở thành một trong những thứ này!” – Vũ hét lên, tay anh thủ sẵn chiếc chìa khóa xương, giờ đây nó tỏa ra một làn khói đen kịt.

– “Cháu không có lựa chọn.” – Khang lạnh lùng nói – “Nhìn xem, chân nhện thứ tám đã bắt đầu nhú ra rồi. Khi nó mọc đủ, thân xác cháu sẽ thuộc về Bà Chúa, còn linh hồn cháu… nó sẽ được nhồi vào cái hình nhân rỗng tuếch kia, để tiếp tục làm vật tế cho sự hưng thịnh của chú, và của những đứa trẻ họ Trần sau này.”

Ông ta chỉ tay về phía trung tâm căn phòng. Một chiếc bục cao được dựng lên, trên đó đặt một hình nhân chưa có gương mặt. Nó hoàn toàn trắng, một màu trắng của tang tóc. Bộ quần áo đặt cạnh đó là bộ đồ kiến trúc sư mà Vũ thường mặc nhất.

Trần Vĩnh Khang bắt đầu rung chuông liên hồi. Mùi thủy ngân bốc lên càng nồng nặc. Các hình nhân xung quanh bắt đầu chuyển động, chúng không đi lại, mà từ từ xoay người hướng về phía Phi Vũ. Những hạt ngọc trai đen trên mặt chúng bỗng chốc rỉ ra một thứ dịch lỏng màu đỏ, trông như chúng đang khóc bằng máu.

Vũ cảm thấy cơ thể mình trĩu nặng. Vết bớt con nhện sau gáy đang điều khiển các dây thần kinh của anh, ép anh phải quỳ xuống, ép anh phải tiến về phía chiếc bục cao kia.

– “Bản vẽ của cha… căn hầm… tất cả là bẫy của chú?” – Vũ khó khăn thốt ra từng chữ.

– “Cha cháu là một kẻ hèn nhát!” – Khang gầm lên – “Anh ta định phá hủy tất cả những thứ này. Anh ta định giải thoát cho các hình nhân. Nếu anh ta làm thế, nhà họ Trần sẽ sụp đổ trong một đêm. Chú đã giúp anh ta thực hiện mong muốn ‘giải thoát’… bằng cách đưa anh ta vào căn hầm sớm hơn dự kiến.”

Một luồng phẫn nộ bùng lên từ tận đáy lòng Phi Vũ. Anh không còn sợ hãi nữa. Sự hy sinh của cha anh, sự điên loạn của dòng họ này, tất cả phải kết thúc. Anh nhìn thấy hình nhân của cha mình đứng ở phía sau Khang, dù gương mặt vô hồn nhưng anh vẫn cảm nhận được sự đau đớn cùng cực đang bị phong ấn trong đó.

– “Chú không phải người… chú là quỷ!”

Vũ lấy hết sức bình sinh, không phải để tấn công Khang, mà anh dùng chiếc chìa khóa xương đâm thẳng vào bắp đùi mình. Cơn đau thấu xương giúp anh giành lại quyền kiểm soát cơ thể trong tích tắc khỏi sự khống chế của vết bớt. Anh vồ lấy chai dầu hỏa mang theo trong túi xách, tưới thẳng lên đống hình nhân xung quanh.

– “Mày làm gì vậy? Thằng điên!” – Khang hoảng hốt.

– “Nếu đây là gốc rễ của sự giàu sang họ Trần, thì tôi sẽ đốt sạch nó!”

Vũ bật bật lửa. Ngọn lửa nhỏ nhoi run rẩy trong không khí đặc quánh oán khí. Trần Vĩnh Khang lao đến định giằng lấy bật lửa, nhưng lúc này, hàng trăm hình nhân bỗng nhiên phát ra tiếng rên rỉ tập thể. Oán khí tích tụ hàng trăm năm dưới tác động của chiếc chìa khóa xương và ý chí tuyệt diệt của Phi Vũ đã bắt đầu phản phệ.

Những hình nhân thế mạng bắt đầu đổ gục xuống, nhưng không phải ngã xuống sàn, mà chúng ngả về phía Trần Vĩnh Khang. Những cánh tay tre bọc lụa khô khốc vươn ra, níu lấy vạt áo, lấy cổ chân của người trưởng tộc.

– “Buông ra! Lũ chết tiệt này! Ta là chủ nhân của các ngươi!” – Khang gào thét, vung chuông loạn xạ.

Nhưng chuông không còn tác dụng. Hình nhân của người anh họ đã chết ban nãy bỗng đứng thẳng dậy, đôi mắt ngọc trai rực lên sắc đỏ của máu. Nó ôm chặt lấy Khang từ phía sau.

Vũ ném chiếc bật lửa vào đống lụa đã tẩm dầu.

“Bùng!”

Lửa gặp dầu và vải khô bốc cháy rừng rực. Tầng áp mái trở thành một hỏa ngục chỉ trong vài giây. Tiếng thét của Trần Vĩnh Khang hòa cùng tiếng gào rú của hàng trăm linh hồn đang được giải thoát khỏi lớp vỏ bọc hình nhân.

Trong làn khói mù mịt và lửa cháy, Phi Vũ nhìn thấy Bà Chúa Không Mặt. Bà ta đứng giữa đám cháy, khuôn mặt phẳng lì giờ đây dường như đang tan chảy. Bà ta không tấn công anh. Bà ta chỉ đứng đó, nhìn những đứa con của mình biến thành tro bụi.

– “Kết thúc rồi…” – Vũ thầm nghĩ, hơi nóng bắt đầu thiêu đốt da thịt anh.

Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay lạnh ngắt nắm lấy vai anh. Cụ Mười từ trong đám khói hiện ra như một bóng ma, gương mặt cụ tràn ngập sự nghiêm trọng:

– “Chưa đâu! Con nhện vẫn còn trên gáy anh! Anh chưa chết, nó chưa tan! Mau theo tôi!”

Cụ Mười kéo Phi Vũ về phía một cửa sổ nhỏ nằm khuất sau những xà gồ đang sụp xuống. Bên ngoài, trời bỗng nổi sấm chớp đùng đùng như thể thiên lôi cũng đang giận dữ với những gì diễn ra trong dinh thự họ Trần.

Vũ nhìn lại lần cuối. Trong đống lửa, hình nhân của cha anh đang từ từ tan ra. Trước khi biến mất hoàn toàn vào tro bụi, anh thấy gương mặt được vẽ trên lụa của cha mình dường như mỉm cười – một nụ cười thanh thản mà anh chưa từng được thấy trong ký ức.

Phía dưới chân bục cao, Trần Vĩnh Khang đã bị đám hình nhân vây kín, không còn thấy bóng dáng, chỉ còn nghe tiếng xương cốt gãy vụn dưới sức ép của hàng trăm cánh tay gỗ. Lời nguyền không mất đi, nó chỉ đang chọn kẻ có tâm địa đen tối nhất để thực hiện nghi thức trả nợ cuối cùng.

Cụ Mười đẩy Phi Vũ ra ngoài cửa sổ, rơi xuống mái hiên tầng dưới ngay khi toàn bộ tầng áp mái sụp xuống trong một tiếng nổ lớn. Lửa đỏ rực một góc trời làng Cổ Nguyệt, chiếu sáng cả dòng sông Hắc Thủy đang cuồn cuộn chảy.

Phi Vũ nằm trên mái ngói, lồng ngực phập phồng đau đớn. Anh đưa tay lên sờ sau gáy. Vết bớt hình nhện đỏ… chân thứ tám đã không mọc ra nữa. Nó bắt đầu nhạt dần, hóa thành một lớp vảy đen rồi bong ra theo gió.

Sự giàu sang xây trên máu và hồn người cuối cùng đã sụp đổ. Căn phòng áp mái, nơi chứa đựng những hình nhân thế mạng, đã mang theo bí mật kinh hoàng nhất của họ Trần xuống tro tàn. Nhưng khi nhìn vào đôi bàn tay mình, vẫn còn dính đầy máu và tàn tro, Phi Vũ biết rằng sự cứu rỗi chưa thực sự kết thúc. Anh vẫn là người họ Trần, và nợ máu của chín đời, dù hầm mộ đã phá, hình nhân đã cháy, vẫn cần một cách thanh toán triệt để hơn ở nơi “Mắt Quỷ” đang chờ đợi.

Dưới làng, tiếng chó sủa rộ lên. Cảnh sát Huy chắc chắn đang dẫn đội cứu hỏa lao về phía này. Phi Vũ lồm cồm bò dậy, nhìn cụ Mười đang đứng lặng lẽ trong bóng tối dưới gốc cây đại già:

– “Chúng ta phải đi đâu tiếp theo, cụ Mười?”

Cụ Mười chỉ về hướng nghĩa trang không tên ở bìa làng, nơi màn sương đang dày đặc nhất:

– “Nơi bắt đầu cũng là nơi kết thúc. Bà Chúa đã mất đi cung điện, giờ bà ta sẽ về lại nấm mồ không tên. Ở đó, anh phải đối diện với bản ngã của chính mình để bẻ gãy thanh gươm Trấn Hồn của chú Khang trước khi lão ta kịp hồi sinh từ đống tro tàn đó.”

Phi Vũ gật đầu. Trong đầu anh, câu vè của lũ trẻ làng lại vang lên, lần này rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết:

“Đời mười trả máu, thân này tan tro…
Nhưng tro tàn gặp gió, oán nợ lại về.”

Căn phòng áp mái đã cháy rụi, nhưng bóng tối của lời nguyền dường như chỉ vừa mới bắt đầu một chương mới, đẫm máu và sòng phẳng hơn. Phi Vũ quay lưng lại với ngôi biệt thự đang bốc cháy, bước chân anh vững vàng tiến về phía bóng đêm mênh mông, nơi bí mật cuối cùng của Bà Chúa Không Mặt đang chờ đợi được hạ màn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8