Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 56: Chìa khóa trong bụng cá

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:58:18 | Lượt xem: 4

Gió rít qua những kẽ lá gầy guộc của rặng tre già đầu làng Cổ Nguyệt, âm thanh nghe như tiếng ai oán của một hồn ma đang tìm đường về nhà. Đêm nay, trăng không sáng, chỉ có một quầng sáng mờ đục bị bao phủ bởi lớp sương muối dày đặc, khiến không gian vốn dĩ đã tịch mịch lại càng thêm phần quỷ dị.

Trần Phi Vũ từng bước đi trên con đường lát đá dẫn vào dinh thự họ Trần. Mỗi bước chân của anh nặng nề như đeo chì. Sau gáy, vết bớt hình nhện đỏ đã chuyển sang sắc đen tím bầm dập, những chiếc chân nhện li ti dường như đang cựa quậy, đâm sâu vòi hút vào tủy sống của anh. Cơn đau không còn là sự tê dại thông thường, mà là một cảm giác nóng rực như bị nung đỏ.

Linh Chi liêu xiêu theo sau, đôi mắt cô được che bởi một lớp dải lụa mỏng màu đen, nhưng cô vẫn bước đi chính xác như thể có một bàn tay vô hình đang dẫn dắt. Cô khẽ rùng mình, giọng nói lạc đi vì cái lạnh từ dưới lòng đất bốc lên:

– Anh Vũ… hồ sen phía trước… có gì đó không ổn. Em không nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng em cảm nhận được mùi máu… Mùi máu của mười tám năm về trước.

Phi Vũ dừng lại. Ngay trước cổng vào chính của dinh thự họ Trần là một cái ao sen hình bán nguyệt. Theo phong thủy, đây vốn là thế “Minh đường tụ thủy”, giúp dòng họ tụ tài, tích đức. Thế nhưng lúc này, mặt nước hồ đen kịt, phẳng lặng một cách đáng sợ. Những lá sen héo úa, tàn tạ, rũ xuống mặt nước như những bàn tay khô khốc đang cố cầu cứu.

Kì lạ nhất là mùi hương. Lẽ ra ao sen mùa này phải mang mùi bùn ẩm hoặc mùi cỏ mục, nhưng không, một mùi tanh nồng đặc quánh bốc lên, thứ mùi đặc trưng của nội tạng động vật đang bị phân hủy trong nước kín.

Phi Vũ cầm chiếc đèn pin, ánh sáng vàng vọt rạch đôi bóng tối soi xuống mặt hồ. Một cảnh tượng hiện ra khiến anh sởn gai ốc. Dưới mặt nước đen ngòm, hàng trăm, hàng ngàn con cá chép vảy đỏ — vốn được coi là linh vật trấn yểm của dòng họ Trần — đang nổi lờ đờ. Chúng không chết hẳn, nhưng bụng đều phình to một cách bất thường, trắng dã dưới ánh đèn. Chúng không bơi, mà chỉ xoay tròn tại chỗ, miệng há hốc như đang cố đớp lấy một thứ không khí vô hình.

– Cụ Mười từng nói… – Phi Vũ lẩm bẩm, ký ức về những lời dặn dò bí ẩn hiện về – … “Cá chép họ Trần, nuôi bằng lộc nhưng lớn bằng oán. Khi nào nước hồ cạn máu, cá sẽ nuốt chìa khóa tìm chủ.”

Anh chợt nhận ra, ngôi dinh thự đã sụp đổ ở những chương trước chỉ là phần vỏ bọc bên trên. Những gì còn sót lại ở làng Cổ Nguyệt mới thực sự là cái “Gốc” của lời nguyền. Ông chú Trần Vĩnh Khang dù đã chết hay còn sống trong bộ dạng ma quỷ nào đó, chắc chắn đã sắp xếp nghi lễ này để đợi anh.

Linh Chi bỗng nhiên quỳ sụp xuống cạnh mép đá hồ sen. Cô đưa tay chạm vào mặt nước lạnh buốt. Ngay lập tức, những con cá đang xoay tròn bỗng nhiên điên cuồng lao về phía bàn tay cô. Tiếng đớp nước *chóp chép* vang lên rợn người trong đêm thanh vắng.

– Anh Vũ! Dưới bụng con cá Chúa… Nó ở đó! – Linh Chi hét lên, ngón tay cô bị một con cá lớn đớp trúng, máu tươi chảy ra hòa vào nước hồ.

Máu của Linh Chi dường như là chất xúc tác. Mặt hồ vốn đang lặng lờ bỗng nhiên sôi sục. Từ giữa hồ, một bóng đen khổng lồ trồi lên. Đó là một con cá chép già có kích thước bằng cả một vòng tay người ôm, vảy của nó không phải màu đỏ mà là một màu xám xịt như màu da người chết. Trên đỉnh đầu nó có một vết sẹo dài trông như một con mắt thứ ba đang khép hờ.

Con cá Chúa này không hề sợ hãi, nó từ từ bơi về phía Phi Vũ, miệng nó không ngừng nhả ra những luồng khí đen ngỏm. Cái bụng của nó phình đại, căng nứt đến mức người ta có thể nhìn thấy những lằn gân máu nổi rần rần trên lớp da mỏng manh.

– Nó muốn trao đổi. – Giọng cụ Mười vang lên từ phía sau những lùm cây.

Phi Vũ quay lại, cụ Mười xuất hiện với chiếc áo tơi rách nát, đôi mắt mù lòa của cụ dường như đang nhìn thấu suốt cả âm dương. Cụ gõ chiếc gậy tre xuống đất, âm thanh khô khốc vang vọng:

– Vũ, con cá đó là kẻ canh giữ cổng vào huyệt mộ của Bà Chúa Không Mặt. Nó đã nuốt vào bụng chiếc chìa khóa xương người của cha con để lại. Muốn lấy chìa khóa, phải dùng “Huyết Hóa Hình”.

Phi Vũ nhìn xuống bàn tay mình. Vết bớt sau gáy lại nhói lên. Anh hiểu “Huyết Hóa Hình” nghĩa là gì. Đó là nghi thức dùng chính máu của kẻ thừa kế để bắt quỷ vật nhả ra vật trấn bảo.

Không một chút do dự, Phi Vũ rút con dao găm nhỏ ra. Anh rạch một đường dài giữa lòng bàn tay, rồi nắm chặt tay lại, để mặc cho máu đỏ chảy xuống mặt hồ. Khi dòng máu chạm vào nước, con cá Chúa bỗng rùng mình một cách dữ dội. Nó quẫy mạnh khiến nước bắn tung tóe vào người Phi Vũ.

Anh không lùi bước, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào con cá quái dị kia.

– Tao là người của dòng họ Trần, nhưng tao không đến để tiếp nối giao kèo. Tao đến để kết thúc nó! – Phi Vũ gầm lên.

Con cá Chúa đột ngột nhảy vọt lên khỏi mặt nước, lao thẳng về phía Phi Vũ. Thay vì dùng răng để cắn, nó đâm mạnh cái bụng căng tròn của mình vào lồng ngực anh. Một lực đẩy mạnh khiến Phi Vũ ngã ngửa ra sàn đá, hơi thở nghẹn lại.

Lúc này, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Bụng con cá bỗng nhiên nứt toác ra. Nhưng thứ rơi ra từ bên trong không phải là nội tạng cá, mà là một đống tóc dài đen kịt, rối rắm trộn lẫn với bùn đen. Trong đống tóc đó, một vật dài khoảng một gang tay, trắng muốt và tỏa ra khí lạnh thấu xương đang lập lờ.

Đó chính là chiếc chìa khóa làm bằng xương tay người – di vật mà cha anh đã dùng mạng sống của mình để giấu kín suốt 20 năm qua.

Phi Vũ vội vàng vươn tay chộp lấy chiếc chìa khóa. Ngay khi tay anh vừa chạm vào vật bằng xương ấy, một luồng ký ức dữ dội dội thẳng vào đại não anh.

Anh thấy cha mình – ông Trần Vĩnh Bình – vào một đêm mưa bão nhiều năm trước. Ông đứng trước hồ sen này, gương mặt đầy sự đau khổ và tuyệt vọng. Ông đang bế một cái xác nhỏ, đó là một đứa trẻ tội nghiệp bị dòng họ chọn làm vật tế. Ông đã không thể cứu đứa trẻ, nhưng ông đã bí mật lấy một đốt xương từ cánh tay nó, yểm bùa và ép con cá chúa phải nuốt lấy.

*”Vũ à… nếu một ngày con cầm được vật này, hãy biết rằng đó không phải là chìa khóa mở ra kho báu. Đó là chìa khóa mở ra tội lỗi. Hãy dùng nó để phá nát địa cung, đừng để một ai khác lặp lại bi kịch này nữa…”*

Tiếng nói của người cha quá cố vang lên bên tai khiến Phi Vũ rơi nước mắt. Máu từ bàn tay anh thấm vào chiếc chìa khóa xương, khiến nó từ màu trắng chuyển dần sang màu đỏ thẫm.

Cùng lúc đó, con cá Chúa sau khi nhả chiếc chìa khóa đã bắt đầu co quắp rồi tan chảy ra thành một đống nước đen tanh tưởi. Những con cá khác trong hồ cũng bắt đầu có biểu hiện tương tự. Chúng điên cuồng cắn xé lẫn nhau, biến hồ sen bán nguyệt thành một bể máu đặc quánh.

– Vũ! Cẩn thận! – Linh Chi hét lớn.

Từ dưới đống nước đen của con cá Chúa vừa tan chảy, một bóng hình lờ mờ dần hiện lên. Nó không có khuôn mặt, chỉ là một khối sương mù sẫm màu với đôi bàn tay dài khẳng khiu đang hướng về phía chiếc chìa khóa trên tay Phi Vũ. “Bà Chúa Không Mặt” – thực thể tâm linh đáng sợ nhất của dòng họ Trần đã bắt đầu cảm nhận được sự đe dọa.

Sức mạnh của chiếc chìa khóa xương dường như đang kiềm chế thực thể này tạm thời, nhưng mặt hồ bỗng dưng lún xuống như một cái phễu khổng lồ.

– Chạy mau! – Cụ Mười thúc giục – Hồ sen này là lối vào đường hầm dưới lòng đất dẫn thẳng đến trung tâm địa cung. Nó đang sụp đổ để chôn vùi chúng ta cùng chiếc chìa khóa!

Phi Vũ nắm chặt chiếc chìa khóa, một tay ôm lấy Linh Chi, tay kia nắm lấy vạt áo cụ Mười, chạy tháo thân về phía cổng dinh thự. Đằng sau họ, mặt hồ sen đang phát ra những tiếng gầm rú như tiếng một con quái vật bị bỏ đói. Cả một khoảng sân lớn trước nhà bắt đầu nứt toác, những rặng tre lâu năm đổ gục, bị hút xuống lòng hố đen ngòm.

Khi đã lùi đến bậc thềm cao nhất của dinh thự, Phi Vũ đứng lại thở dốc. Nhìn xuống dưới, hồ sen bây giờ chỉ còn là một cái hố sâu hoắm, tối đen, không đáy. Mùi tanh nồng vẫn quanh quẩn đâu đây.

Anh mở lòng bàn tay ra, nhìn chiếc chìa khóa bằng xương đã nhuộm đỏ máu của mình. Nó lạnh lẽo nhưng mang theo sức nặng của hàng chục mạng người đã bị hy sinh.

– Cuối cùng thì cũng lấy được nó. – Phi Vũ nói, giọng anh khàn đặc – Chìa khóa này… nó sẽ mở ra cánh cửa dẫn đến phòng chứa linh hồn của cả dòng họ phải không cụ Mười?

Cụ Mười nhìn chăm chằm vào chiếc chìa khóa, thở dài:

– Phải. Nhưng con hãy nhớ, chiếc chìa khóa này được làm từ xương của “Kẻ Bị Nguyền Rủa”, nó không chỉ mở cửa, nó còn có thể khóa chặt tâm hồn của người cầm nó mãi mãi trong địa cung. Con có sợ không?

Phi Vũ nhếch môi cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự mệt mỏi nhưng đầy ngạo nghễ:

– Tôi đã là kẻ bị nguyền rủa từ lúc mới sinh ra rồi. Một linh hồn chết thêm một lần nữa, có gì đáng sợ?

Linh Chi nắm lấy gấu áo anh, dù mắt bị che nhưng dường như cô cảm nhận được sự cô độc của Phi Vũ lúc này.

– Em sẽ đi cùng anh. Đôi mắt này của em… nó sinh ra là để thấy những gì anh không thể thấy.

Tiếng gió làng Cổ Nguyệt bỗng đột ngột ngừng bặt. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian. Trong dinh thự cũ nát, những chiếc đèn lồng treo trên hiên nhà vốn đã tắt ngấm từ lâu bỗng đồng loạt rực sáng một màu xanh lét quỷ dị.

Ánh sáng ấy soi rõ bóng dáng của ba người trên nền đá. Nhưng kì lạ thay, cái bóng của Phi Vũ lại có tới sáu cái chân dài ngoằng, nhọn hoắt như chân nhện. Vết bớt sau gáy anh bỗng dưng phát ra một tiếng *rắc*, nhỏ thôi nhưng trong không gian tĩnh mịch này, nó nghe như tiếng sọ người bị vỡ.

Vết bớt đã bắt đầu mọc đến cái chân thứ tám.

– Chúng ta không còn nhiều thời gian. – Phi Vũ nhìn sâu vào trong dinh thự, nơi sâu thẳm nhất của những dãy hành lang hun hút bóng tối – Đêm nay, tất cả sẽ kết thúc.

Họ bước qua ngưỡng cửa lớn, chiếc chìa khóa xương trong tay Vũ bắt đầu rung lên bần bật, nó như cảm nhận được “người nhà” của mình đang ở đâu đó dưới tầng sâu địa đạo.

Làng Cổ Nguyệt đêm nay không còn người qua lại, nhưng nếu ai đó đủ gan dạ nhìn vào phía dinh thự họ Trần, họ sẽ thấy những bóng trắng chập chờn xung quanh hồ sen đã cạn, như thể hàng ngàn hồn ma đang đứng đó, chờ đợi sự phán xét cuối cùng.

***

Sâu trong thư phòng của Trần Vĩnh Khang – nơi mà Phi Vũ và Linh Chi đang hướng tới – không khí lạnh đến mức sương giá đóng trên những cuốn sách cũ.

Dù tin đồn về cái chết của Trần Vĩnh Khang đã lan truyền sau vụ sụp đổ biệt thự, nhưng ở làng Cổ Nguyệt này, khái niệm về “cái chết” đôi khi chỉ là sự bắt đầu của một trạng thái tồn tại khác.

Trong một bức chân dung lớn treo giữa phòng, người đàn ông mang diện mạo giống hệt cha của Phi Vũ nhưng lại có ánh mắt vô hồn của một kẻ chết đã lâu, dường như đang mỉm cười.

Phi Vũ bước vào, gót giày anh chạm lên sàn gỗ phát ra những tiếng *lộc cộc* đều đặn. Anh giơ cao chiếc chìa khóa xương người.

– Tôi biết ông vẫn ở quanh đây, Trần Vĩnh Khang. Ông đã mượn xác của cha tôi để che đậy linh hồn nhơ nhuốc của mình. Hôm nay, chiếc chìa khóa trong bụng cá này sẽ là thứ đóng đinh quan tài của ông!

Ngay sau câu nói của Vũ, một luồng gió lạnh từ bốn phía thổi tới, dập tắt mọi nguồn sáng. Trong bóng tối, chỉ còn lại màu đỏ thẫm rực rỡ của chiếc chìa khóa xương và ánh sáng đen đặc từ vết bớt sau gáy Phi Vũ.

Một giọng nói âm u, vang lên như từ dưới chín tầng địa ngục, vọng lại từ phía bức tranh chân dung:

– Vũ… con trai ngoan… con mang chìa khóa về đây cho ta sao? Lời nguyền này không thể kết thúc bằng sự tiêu diệt, nó chỉ có thể kết thúc bằng sự kế thừa. Hãy trao chìa khóa cho ta, và con sẽ có tất cả…

Linh Chi thét lên:

– Đừng nghe hắn, anh Vũ! Hắn là quỷ! Hắn không phải bố anh!

Phi Vũ siết chặt chiếc chìa khóa đến mức xương ngón tay kêu răng rắc. Anh không trả lời, nhưng mỗi bước anh tiến về phía bức tranh là một lần vết bớt nhện đen phát sáng dữ dội hơn.

Sự kiện “Chìa khóa trong bụng cá” mới chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những kinh hoàng sắp tới. Hồ sen đã cạn, nhưng dòng sông máu của gia tộc Trần Phi mới chỉ bắt đầu chảy ngược.

Phi Vũ bước tới trước bức tranh, đột nhiên chiếc chìa khóa xương thoát ra khỏi tay anh, bay lơ lửng giữa không trung. Một tia máu từ lòng bàn tay anh bị hút vào trung tâm chiếc chìa khóa, biến nó thành một khối cầu đỏ rực.

– Ông muốn kế thừa sao? – Vũ gằn giọng – Vậy thì hãy nhận lấy sự kế thừa từ tám thế hệ bị oan khuất này!

Anh vỗ mạnh một bàn tay đầy máu vào bức tranh. Chiếc chìa khóa xương như một mũi tên, xuyên thủng tấm vải tranh, đâm sâu vào khoảng không phía sau.

Một tiếng gào thét không phải của con người vang lên xé toác màn đêm. Bức tường sau tranh bỗng nứt ra thành một cánh cửa bí mật, một lối đi tối tăm dẫn xuống lòng đất, nơi mà hơi lạnh và mùi tử khí bốc lên nồng nặc nhất.

Phi Vũ quay đầu lại nhìn Linh Chi và cụ Mười một lần cuối, rồi không chút do dự, anh bước vào trong cái miệng hố tử thần đó.

Cái giá phải trả cho “chìa khóa trong bụng cá” đã bắt đầu thu nhận những đợt thanh toán đầu tiên. Chìa khóa đã mở cửa, và từ nay, bóng tối sẽ là kẻ dẫn đường.

Dưới tầng sâu của địa cung, tiếng cười của Bà Chúa Không Mặt vang lên kẽo kẹt, hòa cùng tiếng bước chân của kẻ kế thừa mang trên mình vết bớt nhện đen. Lời nguyền chín đời, hóa ra chưa bao giờ gần cái kết đến thế, nhưng cũng chưa bao giờ đáng sợ đến thế.

Làng Cổ Nguyệt đêm ấy chìm trong một trận mưa đen kỳ lạ. Những con cá trong hồ sen đã biến mất, chỉ còn lại lớp bùn đặc quánh mà dưới đó, hàng nghìn chiếc vảy cá lấp lánh như những con mắt chết chóc đang nhìn lên trời cao, chứng kiến sự lụi tàn của một vương triều tâm linh sừng sững bấy lâu.

“Một mạng đổi lấy một chìa.
Cá chép nuốt nợ, xương người về đây.
Chín đời vay mượn của mây.
Đời mười trả máu, thân này tan tro.”

Câu vè cũ rích của bọn trẻ con trong làng bỗng văng vẳng hiện về trong tâm trí Phi Vũ khi anh khuất dần sau cánh cửa hầm. Anh biết, khi chiếc chìa khóa xương đã cắm vào ổ, vòng quay định mệnh đã không thể đảo ngược.

Những gì chờ đợi anh phía dưới không chỉ là một lão quỷ Trần Vĩnh Khang, hay một Bà Chúa Không Mặt oán hận, mà là chính sự thật về bản ngã của anh – đứa con của bóng tối, kẻ được sinh ra để hủy diệt chính gốc rễ của mình.

Cánh cửa đá đóng sầm lại, chặn đứng mọi hy vọng về một lối thoát. Trận chiến cuối cùng đã thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8