Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 55: Cuộc gặp gỡ trong cõi mộng

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:57:23 | Lượt xem: 5

Tiếng sóng vỗ rì rào của dòng Hắc Thủy dần lùi xa, thay vào đó là một sự im lặng đặc quánh, thứ im lặng chỉ tồn tại trong những khoảng không gian bị thời gian bỏ quên. Trần Phi Vũ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như một chiếc lá khô bị cuốn vào vòng xoáy của một cơn bão ngầm. Cơn đau rát từ vết rạch trên lòng bàn tay và cái nóng hầm hập của vết bớt nhện độc sau gáy bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác lành lạnh, thanh khiết như sương sớm.

Anh mở mắt.

Trước mặt anh không còn là đống đổ nát hoang tàn của dinh thự họ Trần, cũng không phải dòng sông đen ngòm cuộn sóng. Đó là một gian phòng khách rộng lớn, bày trí theo phong cách kiến trúc Đông Dương những năm đầu thế kỷ 20 – chính xác là bản vẽ nguyên bản của ngôi nhà tổ trước khi nó bị biến tướng bởi những trận pháp tà môn. Ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn măng-xông treo tường tỏa ra dịu nhẹ, phản chiếu lên sàn gạch hoa tâm và những bộ bàn ghế gỗ trắc bóng lộn.

Mùi hương trầm phảng phất, quyện lẫn với mùi giấy cũ và hồ dán – một mùi hương vô cùng quen thuộc mà Phi Vũ đã đánh mất từ mười năm trước.

Ở phía cuối căn phòng, bên cạnh chiếc bàn làm việc ngổn ngang những bản vẽ thiết kế, một bóng người đang ngồi tĩnh lặng. Người đó mặc bộ đồ đũi trắng giản dị, dáng lưng hơi khom, tay cầm một chiếc bút chì gỗ đang nắn nót những nét vẽ trên tờ giấy can mỏng.

Tim Phi Vũ thắt lại. Cổ họng anh nghẹn đắng, mãi mới thốt lên được một tiếng run rẩy:

– Cha… là cha phải không?

Người đàn ông ngừng bút. Ông chậm rãi ngẩng đầu lên. Gương mặt ấy không còn vẻ hốc hác, tuyệt vọng của những ngày cuối đời trước khi ông chọn cách gieo mình xuống dòng Hắc Thủy để bảo vệ con trai. Trần Vĩnh Sơn nhìn con trai mình bằng ánh mắt hiền từ nhưng ẩn chứa một nỗi u buồn sâu thẳm. Ông mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa như sương khói:

– Vũ đấy à? Con đã đi một quãng đường dài rồi. Ngồi xuống đi, đừng sợ. Đây chỉ là một mảnh ký ức còn sót lại trong huyết mạch của con thôi.

Phi Vũ bước tới, đôi chân anh dường như không chạm đất. Anh muốn ôm lấy cha, muốn cảm nhận hơi ấm từ người thân duy nhất thực sự thương yêu mình, nhưng đôi bàn tay anh chỉ xuyên qua một làn sương ảnh ảo. Anh ngã quỵ xuống cạnh chân bàn, nước mắt tuôn rơi:

– Cha, con mệt quá. Con không muốn gánh vác cái gia tộc này nữa. Chú Khang đã hóa điên, linh hồn cô Tuyết không chịu siêu thoát, và con nhện này… nó đang ăn mòn linh hồn con từng ngày. Tại sao cha lại bỏ con đi?

Trần Vĩnh Sơn buông cây bút xuống, tiếng lạch cạch vang lên trong cõi mộng nghe thật rõ ràng. Ông vươn bàn tay mờ ảo vuốt nhẹ lên mái tóc Phi Vũ:

– Cha đi là để chặn lại một phần oán lực, để cho con có thêm mười năm làm một người bình thường. Nhưng định mệnh là thứ không thể trốn chạy bằng cái chết. Lời nguyền của họ Trần chúng ta không chỉ nằm ở dưới lòng đất làng Cổ Nguyệt, mà nó nằm ngay trong từng dòng máu chảy qua tim.

Ánh mắt ông Sơn bỗng trở nên nghiêm nghị, ông chỉ tay vào bản vẽ trên bàn. Phi Vũ nhìn xuống và sửng sốt nhận ra đó chính là sơ đồ kiến trúc của toàn bộ khu biệt thự họ Trần, nhưng nó không phải là bản vẽ vật lý thông thường. Trên mặt giấy, những đường nét bằng mực tàu đang luân chuyển như những mạch máu, chảy về một tâm điểm duy nhất.

– Con là một kiến trúc sư, Vũ à. Con nhìn thấy gì ở đây? – Giọng ông Sơn vang lên trầm thấp.

Phi Vũ cố gạt nước mắt, lấy lại sự bình tĩnh của một người làm nghề lâu năm. Anh quan sát kỹ trận đồ. Những dãy hành lang u uẩn, những mật đạo bí mật, và cả hệ thống hầm ngầm mà anh vừa thoát ra… tất cả đều dẫn về một điểm nằm sâu dưới móng của tòa nhà từ đường. Nhưng có một điều kỳ lạ, ngay tại điểm trung tâm đó, có một khoảng trống hoàn toàn trắng xóa, như thể kiến trúc sư năm xưa đã cố ý bỏ quên một chi tiết.

– Là “Mắt của Nhện”. – Phi Vũ thầm thì. – Đó là nơi chôn cất xương cốt của cô Tuyết, nhưng nó cũng là điểm yếu nhất của cả trận pháp Bát quái ngược. Để phá vỡ nó, con cần một chìa khóa… chiếc chìa khóa làm từ xương người mà cha đã để lại. Nhưng con vẫn không thể mở được cánh cổng cuối cùng dẫn vào tim nhện. Tại sao?

Trần Vĩnh Sơn gật đầu, gương mặt ông hiện lên vẻ xót xa:

– Vì chiếc chìa khóa bằng xương đó chỉ mới là một nửa của chân lý. Con đã tìm thấy chìa khóa, nhưng con chưa tìm thấy ổ khóa thật sự. Cái ổ khóa đó không được làm bằng sắt hay đồng, và nó cũng không nằm trên bất kỳ cánh cửa nào trong dinh thự kia.

Ông Sơn đứng dậy, chậm rãi bước về phía chiếc gương lớn đặt giữa phòng – chính là chiếc gương đồng Minh Cảnh mà Phi Vũ đã từng thấy trong mật thất. Trong gương, hình ảnh của Phi Vũ hiện ra với vết bớt hình con nhện đen sì sau gáy đang cựa quậy những chiếc chân gớm ghiếc.

– Lời nguyền này bắt đầu từ một giao kèo, và nó phải kết thúc bằng một sự hiến tế không vụ lợi. – Cha anh tiếp tục. – Chú Khang của con tìm mọi cách để hiến tế con nhằm đổi lấy sự trường sinh. Nhưng tổ tiên ta năm xưa không chỉ giết cô Tuyết để giữ của, họ còn dùng máu của cô ấy để luyện nên một vật trấn yểm, ngăn không cho oan hồn cô ấy báo thù ngay lập tức. Vật đó được gọi là “Linh Cốt Tỷ”.

– Linh Cốt Tỷ? – Phi Vũ nhíu mày. – Nó đang ở đâu?

– Nó nằm ngay dưới chân con, và cũng ở ngay trong tầm mắt con. – Trần Vĩnh Sơn chỉ tay vào đôi mắt của chính mình trong gương. – Vũ, con nhớ lại đi. Ngày cha đưa con đi khỏi làng Cổ Nguyệt năm con mười hai tuổi, cha đã trao cho con thứ gì mà con luôn đeo trên người, cho đến tận lúc này?

Phi Vũ sững người. Anh đưa tay chạm vào lồng ngực mình. Bên trong lớp áo kiến trúc sư bụi bặm, có một sợi dây dù đen rẻ tiền, bên dưới treo một mảnh ngọc bích cũ kỹ, màu sắc đã mờ đục theo thời gian. Đây là di vật duy nhất cha để lại cho anh, và anh luôn coi nó như một bùa bình an tầm thường.

– Mảnh ngọc này… chính là Linh Cốt Tỷ? – Phi Vũ run rẩy lôi mảnh ngọc ra. Dưới ánh sáng của đèn măng-xông trong mộng, mảnh ngọc bỗng chốc phát ra một luồng sáng đỏ rực như máu, bên trong ẩn hiện những đường vân xương li ti.

– Đúng vậy. Đó chính là mảnh xương chậu của người thiếu nữ bị sát hại năm xưa, được mài thành ngọc. Nó chính là cái ổ khóa, là vật duy nhất có thể chế ngự được oán khí của Bà Chúa Không Mặt. Nhưng Vũ này… – Giọng ông Sơn nghẹn lại. – Khi con kết hợp chìa khóa xương và mảnh ngọc này tại tâm trận, con sẽ chấm dứt được lời nguyền. Nhưng đồng thời, mọi vinh hoa, phú quý và cả sự sống của những người mang dòng máu họ Trần đang tồn tại nhờ lời nguyền này sẽ tan biến theo.

Phi Vũ nhìn cha mình, ánh mắt đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết.

– Nghĩa là cả con, chú Khang và cả dòng họ này sẽ…

– Sẽ trở về với hư vô nếu tâm con không đủ vững. – Cha anh cắt lời. – Nhưng nếu con làm được, con sẽ cứu được Linh Chi, cứu được làng Cổ Nguyệt khỏi sự đeo bám của tà thuật trăm năm qua. Vũ, thời gian của con không còn nhiều. Chú của con đã bắt đầu thực hiện nghi thức “Đoạt xá”. Ông ta muốn dùng xác thân của con để linh hồn của chính ông ta được hóa thân vào nhện quỷ, trở thành một sự tồn tại không già không chết.

Trong không gian mờ ảo, cảnh vật bắt đầu rung chuyển. Tiếng gào thét của gió và tiếng xào xạc của nghìn vạn con nhện đang bò lan vào căn phòng khách sang trọng. Trần Vĩnh Sơn lùi lại vào bóng tối, dáng hình ông tan dần như khói.

– Cha! Cha nói cho con biết, làm sao con có thể đối mặt với sự phản bội của người thân? Làm sao con có thể tin vào bản thân khi chính máu con đang phản bội con? – Phi Vũ hét lớn, cố vươn tay níu giữ ảo ảnh của cha.

– Tin vào trái tim người kiến trúc sư trong con, Vũ ạ! – Giọng của Trần Vĩnh Sơn vang vọng từ hư không, trầm hùng và ấm áp. – Ngôi nhà bền vững nhất không phải xây bằng gạch đá, mà bằng sự lương thiện. Con không phải là nạn nhân, con chính là người thợ xây sẽ phá bỏ nhà tù này. Tìm đến Mắt Nhện, hợp nhất Ngọc và Xương, rồi dùng ý chí của mình để định đoạt…

Căn phòng khách sụp đổ. Những bức tường vỡ vụn thành từng mảnh bản vẽ rách nát. Phi Vũ cảm thấy một lực hút kinh người kéo anh về phía sau. Anh thấy mình rơi vào một cái hố không đáy, xung quanh là những đôi mắt không mặt của hàng nghìn linh hồn đang oán than.

Cái nóng ở sau gáy bùng lên dữ dội. Anh nghe thấy tiếng cười điên dại của Trần Vĩnh Khang văng vẳng:

– Mạng của mày là của tao! Huyết Ấn đã nở hoa rồi! Vũ ơi, trả mạng cho tổ tiên đi!

– KHÔNG! – Phi Vũ gầm lên.

Anh choàng tỉnh.

Mồ hôi đầm đìa chảy xuống trán, hòa cùng vị mặn của nước sông Hắc Thủy còn vương lại trên tóc. Phi Vũ thở dốc, lồng ngực phập phồng như vừa chạy bộ qua hàng chục dặm đường rừng.

Xung quanh anh là bóng tối mù mịt của một hang đá ẩm ướt. Tiếng nước chảy róc rách đâu đó rất gần. Bên cạnh anh, Linh Chi đang ngủ thiếp đi vì kiệt sức, đầu tựa vào một tảng đá rêu phong. Cô vẫn đeo chiếc kính râm màu đen, đôi môi tím tái vì lạnh. Đại úy Huy không có ở đó, có lẽ anh ta đang cảnh giới bên ngoài hoặc đã bị tụt lại trong cuộc chạy trốn.

Phi Vũ đưa tay lên ngực. Mảnh ngọc bích vẫn nằm đó, nóng hổi, tỏa ra một thứ nhiệt lượng kỳ lạ như thể đang nhịp đập cùng trái tim anh. Anh cũng cảm thấy chiếc chìa khóa xương trong túi áo khoác rung nhẹ.

Sự chỉ dẫn của người cha trong giấc mộng không phải là giả. Nó là một thông điệp tâm linh cuối cùng được truyền lại thông qua sự kết nối huyết thống.

Anh nhìn vào lòng bàn tay. Vết bớt nhện đen sau gáy đang tỏa ra những sợi tơ máu mảnh như tóc, bò dần lên mang tai. Thời gian chỉ còn tính bằng giờ. Đêm nay, khi trăng lên đến đỉnh đầu, nghi thức đoạt xá của chú Khang sẽ đạt đến đỉnh điểm.

Linh Chi khẽ cựa mình, cô mở mắt nhìn Phi Vũ qua lớp kính đen, giọng nói yếu ớt:

– Anh Vũ… anh vừa gặp bác Sơn phải không? Em thấy xung quanh anh tỏa ra mùi hương nhang của bác.

Phi Vũ gật đầu, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô em họ:

– Cha anh đã nói cho anh biết cách kết thúc chuyện này rồi. Linh Chi, chúng ta không chạy nữa. Chúng ta phải quay lại.

– Quay lại dinh thự? Anh điên sao? Chú Khang đang giăng bẫy chờ anh ở đó. Cả ngôi làng Cổ Nguyệt bây giờ đã trở thành một trận đồ tử thần. – Linh Chi kinh hãi ngồi bật dậy.

– Nếu không quay lại, tất cả chúng ta đều chết. Không chỉ anh, mà cả em và anh Huy cũng sẽ bị kéo theo. – Ánh mắt Phi Vũ lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, một sự quyết tuyệt mà trước đây anh chưa từng có. – Chú Khang tưởng rằng ông ta nắm giữ mọi quân bài, nhưng ông ta đã quên mất một điều: Người thiết kế ra cái bẫy này chính là tổ tiên, nhưng người hiểu rõ cái lỗi kiến trúc của nó nhất… lại là người thừa kế hợp pháp.

Phi Vũ đứng dậy, mặc kệ cơn đau từ các cơ bắp đang gào thét. Anh lục tìm trong ba lô, lấy ra những dụng cụ đo đạc kiến trúc còn sót lại và một tờ giấy can. Dưới ánh sáng le lói của chiếc đèn pin gần hết pin, anh bắt đầu phác thảo lại sơ đồ mà cha đã cho xem trong mộng.

Càng vẽ, những con số phong thủy và những góc độ kiến trúc nghịch thiên càng hiện rõ. Anh nhận ra toàn bộ làng Cổ Nguyệt không chỉ là một bát quái ngược đơn thuần. Nó là một bộ máy hút vận khí cực lớn, mà dinh thự họ Trần là bộ não, và hầm mộ “Mắt Nhện” chính là trái tim đen tối thúc đẩy sự vận hành đó.

– Nhìn này Linh Chi. – Phi Vũ chỉ vào bản vẽ. – Mọi mạch nước của sông Hắc Thủy khi đi ngang qua làng đều bị nén lại bởi địa thế núi đá hai bên, tạo thành thế “Xà nghẹn họng”. Để giải phóng oán khí, ta không cần phải chiến đấu với con quỷ nhện đó bằng bùa chú, vì chúng ta không phải là thầy pháp. Chúng ta sẽ dùng chính sức mạnh của kiến trúc để triệt tiêu nó.

– Bằng cách nào? – Linh Chi bàng hoàng hỏi.

– Hủy hoại các điểm trụ phong ấn của dinh thự để dẫn nước sông Hắc Thủy tràn vào hầm ngầm. Nước sông này mang tính âm cực nặng, nhưng lại là nước chảy, nước sạch. Khi nó tràn vào “Mắt Nhện”, nó sẽ gột rửa oán lực và phá vỡ cấu trúc của Linh Cốt Tỷ khi anh cắm chìa khóa xương vào. Nó giống như việc cho một dòng điện quá tải đi qua một mạch điện yếu. Toàn bộ trận đồ sẽ tự hủy.

– Nhưng khi đó… anh cũng sẽ ở trong hầm? Nước sông tràn vào, hầm mộ sụp đổ, anh sẽ không thoát ra được đâu! – Linh Chi nắm lấy áo anh, nước mắt bắt đầu chảy ra từ sau lớp kính râm.

Phi Vũ im lặng một lúc. Anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng giống hệt cha mình trong giấc mộng:

– Đó là lý do tại sao anh cần em và anh Huy. Các em sẽ là người ở phía trên, giúp anh kích hoạt các khối nổ nhỏ tại các trụ chịu lực chính khi có tín hiệu. Còn việc bên dưới hầm… đó là món nợ của họ Trần, anh phải là người thanh toán.

– Em không cho anh đi! – Linh Chi kiên quyết. – Bác Sơn hy sinh mạng sống là để anh được sống, chứ không phải để anh lại tự sát như bác!

– Anh không tự sát, Linh Chi. Anh đang thực hiện cuộc tu sửa quan trọng nhất trong đời kiến trúc sư của mình. Anh đang sửa lại linh hồn cho dòng họ Trần. – Phi Vũ xoa đầu cô em gái, ánh mắt anh hướng về phía cửa hang, nơi sương mù đang bắt đầu tan đi, để lộ ra những mái ngói rêu phong của làng Cổ Nguyệt từ đằng xa.

Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của hang sâu, một giọng nói trầm đặc vang lên, lạnh thấu xương:

– Một kế hoạch hay… nhưng mày quên mất một điều rồi, Vũ à.

Phi Vũ và Linh Chi giật bắn mình. Họ quay lại và thấy Đại úy Huy đang đứng đó. Nhưng trạng thái của Huy khiến cả hai lạnh toát cả sống lưng. Toàn bộ khuôn mặt của Huy đã bị bao phủ bởi những mạch máu đen sì, và đôi mắt anh ta không còn tròng trắng, chỉ một màu đỏ rực như máu của quỷ. Cánh tay anh ta run rẩy, một bên vai bị lệch hẳn đi như có vật gì đó vô hình đang đè nặng.

– Huy… anh bị sao thế này? – Linh Chi thảng thốt.

Huy cười khẩy, giọng nói mang theo sự u uất của hàng nghìn vong linh:

– Lời nguyền nhện đỏ không tha cho kẻ ngoại lai nếu kẻ đó dám xen vào. Vũ… chú của mày đã gửi thông điệp cho tao. Ông ta đang chờ mày ở cửa từ đường. Nếu mày không xuất hiện trong vòng một giờ tới, mạng của tao sẽ là mạng đầu tiên tế nhện.

Huy đột ngột lao tới, nhưng không phải để tấn công Phi Vũ mà là để gục xuống dưới chân anh. Một con nhện đỏ lớn bằng bàn tay từ dưới cổ áo của Huy bò ra, đậu ngay lên vai Phi Vũ. Nó không cắn, nó chỉ đứng đó, những chiếc chân nhọn hoắt đâm vào da thịt anh như một lời cảnh báo: *Nợ đến lúc phải thu.*

Phi Vũ không hề né tránh. Anh bình thản cầm con nhện lên, bóp nát nó trong lòng bàn tay mình. Máu đen bắn tung tóe.

– Nói với Trần Vĩnh Khang… – Vũ gằn giọng qua từng kẽ răng. – Tôi đang về đây. Về để đòi lại những gì mà cha tôi đã mất, và để trả cho ông cái giá mà ông đáng được nhận.

Anh đứng dậy, chỉnh lại mảnh ngọc bích trên ngực. Lúc này, bên ngoài hang động, ánh trăng mờ ảo của ngày cuối cùng của vòng đời bắt đầu hiện ra sau mây. Tiếng chuông chùa làng Cổ Nguyệt vang lên từng hồi u uất, báo hiệu cho một đêm trường sinh huyễn hoặc của những kẻ tham lam sắp sửa kết thúc trong tro tàn và bùn đất.

Linh Chi nắm chặt tay Phi Vũ. Cô biết, cuộc hành trình trở về này sẽ là cuộc hành trình không có lối về. Nhưng nhìn vào bóng lưng gầy guộc nhưng thẳng tắp của người anh trai, cô bỗng thấy tin rằng, có lẽ đây là lần đầu tiên sau trăm năm, dòng họ Trần thực sự có một người đàn ông dám đối đầu với quỷ dữ bằng trái tim trần thế.

Sương mù làng Cổ Nguyệt một lần nữa trỗi dậy, nuốt chửng bóng dáng của ba người khi họ lẳng lặng bước về phía dinh thự đầy oan khuất. Những hồn ma dọc đường dạt ra hai bên, không phải vì sợ hãi, mà vì chúng cảm nhận được một luồng sinh khí đang rực cháy, thứ sinh khí cuối cùng của một dòng họ đã đi đến tận cùng của sự mục nát.

– Đi thôi Linh Chi. – Phi Vũ nói thầm. – Đưa anh đến chỗ ổ khóa.

Phía trước, ngôi dinh thự lộng lẫy đứng sừng sững giữa trời đêm như một con quái vật bằng gạch đá, đang chờ đợi bữa tiệc máu cuối cùng của nó. Nhưng nó không biết rằng, bên trong lòng mình, những viên gạch chịu lực nhất đã bắt đầu rạn nứt bởi một chân lý đơn giản mà nó chưa bao giờ học được: *Kẻ xây dựng có thể kiến tạo vinh quang, nhưng chỉ người hiểu rõ nỗi đau mới có thể phá bỏ nó.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8