Lời Nguyền Của Dòng HọChương 54: Chuông đồng gọi hồn
Tiếng sấm nổ ngang trời như muốn xé toạc không gian âm u của làng Cổ Nguyệt. Cơn mưa tầm tã không làm dịu đi cái không khí đặc quánh oán khí, trái lại, nó khiến những sợi tơ nhện trắng đục bao phủ quanh dinh thự họ Trần càng trở nên bết dính, hôi hám. Trong thư phòng của Trần Vĩnh Khang, ánh đèn dầu leo lét bị gió lùa qua khe cửa tạt vào, lúc sáng lúc tối, hắt bóng những con người đang đứng bên trong lên vách tường thành những hình thù kỳ dị.
Trần Phi Vũ quỵ xuống, đôi tay anh bấu chặt vào cạnh bàn gỗ lim, gân xanh nổi cộm trên trán. Vết bớt sau gáy anh giờ đây đã phồng rộp lên, đỏ rực như một hòn than cháy dở. Cái chân thứ bảy của con nhện quỷ đang không ngừng cựa quậy, xé toạc lớp da mỏng manh để ngoi ra ngoài. Mỗi cử động của nó là một lần vạn kim châm vào tủy sống.
– Vũ, con phải cố chịu đựng! – Cụ Mười thét lên, tay ông run rẩy lật mở một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.
Bên trong chiếc hộp là một quả chuông đồng nhỏ, xỉn màu vì thời gian, nhưng xung quanh quai cầm lại được quấn bởi những sợi dây thừng bện bằng tóc người và chỉ ngũ sắc. Đó chính là “Chuông đồng gọi hồn”, một pháp bảo mà dòng họ người canh giữ đã truyền lại qua nhiều đời để liên lạc với những linh hồn chưa tan biến hoàn quý dưới sự trấn yểm của họ Trần.
– Cụ… nhanh lên… – Giọng Phi Vũ khàn đặc. – Con cảm thấy… có kẻ đang cố tước đoạt lý trí của con…
Cụ Mười không nói thêm lời nào, ông liếc mắt nhìn Linh Chi. Cô gái trẻ với đôi mắt âm dương giấu sau lớp kính đen lúc này cũng đang run rẩy. Cô thấy rõ hơn ai hết: trong căn phòng này không chỉ có ba người họ. Từ các kẽ nứt trên sàn nhà, hàng chục cánh tay nhợt nhạt đang vươn lên, cố gắng níu lấy chân Phi Vũ. Đó là oan hồn của những kẻ từng bị họ Trần hiến tế, nay theo chân “Bà Chúa Không Mặt” trở về để đòi nợ.
– Linh Chi, thắp nến Trấn Hồn! Đặt ở tám phương vị cho ông! – Cụ Mười ra lệnh.
Linh Chi vội vàng thực hiện. Tám cây nến làm bằng sáp trộn mỡ cá voi được đốt lên, ánh lửa màu xanh lục bao quanh Phi Vũ thành một vòng tròn bảo vệ tạm thời. Oán khí khi chạm vào vòng lửa liền phát ra tiếng xèo xèo và mùi khét lẹt.
Cụ Mười bước vào giữa trận đồ, đứng đối diện với Phi Vũ. Ông giơ cao chiếc chuông đồng. Tiếng chuông lần này không trong trẻo mà đục ngầu, vang vọng như tiếng khóc than từ dưới đáy mồ.
*Keng… keng…*
Mỗi lần tiếng chuông vang lên, không gian xung quanh lại dao động mạnh mẽ. Phi Vũ nhắm nghiền mắt, cảm giác cơ thể mình như đang bị kéo dãn ra, linh hồn anh dường như tách rời khỏi xác thịt, lao đi giữa một vùng đen tối mênh mông của tiềm thức.
– Trần Phi Minh! Hỡi người đã khuất vì nghiệp lực dòng họ! – Cụ Mười niệm chú bằng một giọng trầm bổng, thần bí. – Con trai ngươi đang gánh vác tai ương, máu mủ đang rỉ ra vì thù hận trăm năm. Nếu anh linh còn tại, hãy hiện về chỉ lối cho con cháu!
*Keng… keng…*
Cơn đau sau gáy Vũ bỗng dưng biến mất. Một luồng khí lạnh lẽo nhưng kỳ lạ là nó mang lại cảm giác bình yên, nhẹ nhàng bao bọc lấy anh. Vũ mở mắt ra, anh thấy mình không còn ở trong thư phòng nữa. Anh đang đứng ở giữa một cánh đồng hoa bỉ ngạn đỏ thẫm kéo dài vô tận, và phía trước mặt, một người đàn ông trung niên với dáng vẻ hiền hậu nhưng đượm buồn đang đứng nhìn anh.
– Bố… – Vũ thốt lên, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.
Đó chính là Trần Phi Minh, cha của anh. Người đàn ông đã tự sát nhiều năm trước để lấy máu trì hoãn lời nguyền. Ông vẫn mặc bộ quần áo từ ngày ông mất, gương mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt nhìn Vũ vẫn tràn đầy tình yêu thương.
– Vũ… con của bố… con đã lớn quá rồi. – Giọng nói của ông Minh như thoảng qua từ cơn gió, mơ hồ nhưng rõ rệt.
– Bố, tại sao? Tại sao bố lại bỏ lại mẹ con con? Tại sao dòng họ chúng ta lại tàn độc đến thế? – Vũ nghẹn ngào hỏi, bao nhiêu ấm ức tích tụ bấy lâu giờ đây bộc phát.
Linh hồn ông Minh thở dài, những cánh hoa bỉ ngạn quanh chân ông bắt đầu xoáy lên.
– Đừng oán hận quá khứ, Vũ ạ. Tổ tiên chúng ta đã lỡ lầm khi tham luyến vinh hoa bằng con đường hắc ám. Họ tin rằng sự hy sinh của một người có thể mang lại cuộc sống cho cả ngàn người sau, nhưng họ đã lầm. Nợ máu thì phải trả bằng máu. Bố chọn cái chết không phải để trốn tránh, mà là để cho con có thêm hai mươi năm sống cuộc đời của chính mình. Nhưng thời hạn đã hết, Bà Chúa Không Mặt đã tìm đến…
– Con phải làm gì để chấm dứt tất cả? Chú Khang đã hóa thành địa quỷ, con nhện sau gáy con sắp mọc đủ chân… con sắp không còn là con nữa! – Vũ thét lên.
Ông Minh bước tới gần hơn, đôi bàn tay trong suốt của ông đặt lên vai Vũ. Một luồng thông tin ồ ạt chảy vào trí não anh. Vũ nhìn thấy những ký ức mà bố anh đã giữ kín suốt bao năm qua.
Anh nhìn thấy ngôi hầm ngầm thật sự của dinh thự không phải nằm dưới từ đường, mà nằm sâu phía sau bức tranh chân dung tổ tiên trong phòng kín của ông Khang. Ở đó có một trái tim làm bằng đồng đen – vật trấn yểm trực tiếp trái tim của cô Tuyết năm xưa.
– Nghe bố đây, Vũ. Chuông đồng gọi hồn chỉ giúp bố con mình gặp nhau trong giây lát. Con nhện đỏ không phải là vật ký sinh đơn thuần, nó là biểu tượng cho sự dối trá của họ Trần. Khi nó mọc đủ tám chân, nó sẽ thay con cai quản xác thịt này để biến họ Trần thành một đế chế của quỷ.
Tiếng chuông từ thế giới bên ngoài bắt đầu gấp gáp hơn. Cụ Mười đang dồn hết sức lực để duy trì kết nối này.
– Vũ, con không được giết Bà Chúa Không Mặt bằng thù hận. – Ông Minh nắm chặt lấy tay Vũ. – Hãy dùng thanh Trấn Hồn kiếm, nhưng không phải đâm vào bà ấy, mà hãy đâm vào “Long huyệt giả” ở bên dưới trái tim đồng đen. Chỉ có cách đó, long mạch bị bóp méo của họ Trần mới thực sự sụp đổ. Khi đó, lời nguyền sẽ tan biến, nhưng cái giá là toàn bộ cơ nghiệp này sẽ thành tro bụi, và… cả những ai còn mang dòng máu họ Trần cũng sẽ chịu sự trừng phạt.
– Con không sợ chết! – Vũ kiên định nói. – Con chỉ muốn mẹ và Linh Chi được an toàn.
– Bố biết. Con luôn là một đứa trẻ dũng cảm. Hãy nhớ, chỉ cần một lần con mảy may tham vọng muốn dùng quyền năng của con nhện quỷ để tồn tại, con sẽ thua. Bà Chúa Không Mặt không đáng sợ bằng lòng tham của người họ Trần.
Hình bóng ông Minh bắt đầu mờ dần. Xung quanh anh, cánh đồng hoa bỉ ngạn rực cháy. Từ phía xa, một bóng đen khổng lồ với bộ váy cưới rách nát đang lướt nhanh tới, mang theo tiếng thét chói tai của nghìn vạn linh hồn.
– Bố! – Vũ gọi với theo, nhưng cha anh đã hóa thành những đốm sáng trắng, tan vào không trung.
– “Vũ! Tỉnh lại! Mau tỉnh lại!” – Tiếng cụ Mười thét lên như sấm bên tai.
Trần Phi Vũ bừng tỉnh. Anh thở hốc, mồ hôi đầm đìa chảy xuống cằm. Vòng nến bảo vệ của Linh Chi đã tắt lịm tự bao giờ. Khói đen kịt tràn ngập thư phòng, và những sợi tơ nhện trắng xóa lúc này đã bện thành những cái kén treo lủng lẳng trên trần nhà.
Bên ngoài cửa thư phòng, tiếng cào cấu sột soạt mỗi lúc một lớn. Một giọng nói trầm đục, khô khốc như tiếng hai mảnh xương nghiến vào nhau vang lên:
– Phi Vũ… mày tưởng nhờ vào một linh hồn hèn nhát mà cứu được chính mình sao?
Đó là giọng của Trần Vĩnh Khang. Cánh cửa thư phòng đột nhiên bị phá nát. Một sinh vật quái dị bước vào. Khang không còn mang hình dáng con người. Một bên cánh tay đã bị đá đè nát nay đã mọc ra hàng chục cái chân nhện nhỏ xíu, liên kết lại thành một chi giả thô kệch. Gương mặt ông ta biến dạng, làn da sẫm lại và đầy những vết rỉ máu đen.
– Chú Khang… – Linh Chi tái mặt, cô cầm chiếc la bàn nhưng kim la bàn đang xoay tít không ngừng, chỉ thẳng về phía kẻ vừa vào.
– Đừng gọi tao là chú! – Khang gầm lên, luồng oán lực hất văng những chiếc ghế gỗ xung quanh. – Đêm nay, Huyết Ấn sẽ hoàn thành. Mày chết đi, linh hồn tao sẽ được Bà Chúa chọn để cai trị vùng đất này vĩnh viễn!
Phi Vũ từ từ đứng dậy, thanh Trấn Hồn kiếm trong tay anh bắt đầu phát ra ánh sáng vàng nhạt. Dù cơn đau sau gáy vẫn đang hành hạ, dù cái chân thứ bảy đã lộ rõ qua lớp áo sơ mi rách nát, ánh mắt anh lúc này lại vô cùng bình thản.
– Bố cháu nói đúng, lòng tham của người họ Trần mới là thứ lời nguyền đáng sợ nhất. – Vũ nói, giọng lạnh lùng. – Chú tưởng mình là kẻ thống trị, nhưng thực chất chú chỉ là con chó giữ cửa cho sự hận thù của cô Tuyết mà thôi.
Khang giận dữ lao tới, những chân nhện giả trên tay ông ta bắn ra hàng loạt sợi tơ máu sắc như dao cạo. Phi Vũ nhanh chóng lăn người tránh né, đồng thời rút chiếc chìa khóa xương ra, đâm thẳng vào khe nứt của bức tranh tổ tiên phía sau bàn làm việc của Khang.
– Cụ Mười! Bảo vệ Linh Chi! Đừng để ông ta ngăn cản cháu! – Vũ hét lớn.
Cụ Mười rút ra một nắm muối phép cùng tro cốt của tà sư, ném thẳng vào mặt địa quỷ Khang. Tiếng xèo xèo vang lên khiến Khang gào lên đau đớn. Linh Chi cũng lấy hết can đảm, dùng chuông đồng của cụ Mười lắc liên tục để gây nhiễu loạn thần trí kẻ thù.
Bức tranh tổ tiên họ Trần bỗng nhiên bùng cháy, để lộ ra một cánh cửa bí mật hẹp dài, tối om om và tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc. Phi Vũ không hề do dự, anh lao mình vào bóng tối đó, hướng thẳng về nơi trái tim đồng đen đang đập những nhịp điệu của quỷ dữ.
Cơn đau sau gáy Vũ đột ngột tăng lên đến cực hạn. Một xúc tu nhỏ, đen ngòm và cứng như sắt vừa đâm xuyên qua da thịt anh.
Cái chân thứ tám… nó đã xuất hiện.
Trong bóng tối của lối hầm ngầm, Phi Vũ cảm thấy trí não mình đang mờ mịt đi. Một giọng nữ u uất, oán hận vang lên ngay bên tai anh, lạnh buốt như hơi thở của người chết:
– “Máu trả máu… tim trả tim… họ Trần phải tuyệt diệt…”
Vũ cắn chặt môi đến bật máu để giữ lấy sự tỉnh táo. Anh nhìn thấy rồi. Ở cuối đường hầm, một căn phòng hình tròn chứa đầy xương cốt. Ở chính giữa, treo trên những sợi dây xích rỉ sét, là một khối kim loại màu đen hình trái tim, đang phập phồng như một thực thể sống. Mỗi nhịp đập của nó, mặt đất lại rung chuyển.
Nhưng đứng trước khối kim loại đó không chỉ có cái chết, mà còn là linh hồn của “Bà Chúa Không Mặt”. Bà ta đứng đó, không có mặt mũi, nhưng Vũ cảm nhận được ánh nhìn thiêu đốt của bà ta đang nhắm thẳng vào vết bớt trên gáy anh.
Cái chân thứ tám của con nhện quỷ đang vươn ra, cố gắng chạm lấy trái tim đồng đen để hoàn thành khế ước mới.
– Không bao giờ! – Phi Vũ thét lên một tiếng xé lòng.
Anh dồn hết sức bình sinh, bỏ qua sự đau đớn đến xé rách cơ thể, vung thanh Trấn Hồn kiếm. Nhưng anh không đâm vào Bà Chúa, cũng không đâm vào trái tim đồng đen như một phản xạ tự nhiên.
Theo lời dặn của cha, anh cắm mạnh thanh kiếm xuống chân bệ đá bên dưới – nơi có một khe rãnh nhỏ mảnh như sợi chỉ. Đó mới là nơi hội tụ linh khí của toàn bộ dinh thự, cái mà cha anh gọi là “Long huyệt giả”.
“Rắc… Rắc…”
Mặt đất nứt toác. Một luồng ánh sáng trắng xanh từ dưới khe nứt phun trào, bao phủ lấy căn hầm.
Cùng lúc đó, cái chân nhện thứ tám vừa chạm vào da thịt Vũ bỗng dưng khô héo lại rồi rụng xuống đất như tro tàn. Tiếng gào thét kinh hoàng của Trần Vĩnh Khang từ phía trên thư phòng vang xuống, tiếp sau đó là tiếng sụp đổ rầm rầm của những bức tường đại sảnh.
Trái tim đồng đen vỡ tan thành nghìn mảnh. Từ trong đống vụn vỡ đó, một làn khói trắng thanh khiết bay ra, bao quanh lấy Bà Chúa Không Mặt. Gương mặt phẳng lì của bà ta bỗng chốc mờ đi, và trong một giây ngắn ngủi, Phi Vũ nhìn thấy hình ảnh một cô gái trẻ trung, xinh đẹp đang mỉm cười nhìn mình. Cô không còn oán hận, cô chỉ còn sự thanh thản khi được giải thoát.
– Cô Tuyết… – Vũ thì thầm.
Linh hồn cô Tuyết gật đầu nhẹ nhàng, rồi tan biến theo luồng linh khí đang bay ngược lên trời.
Dinh thự họ Trần lúc này bắt đầu sụp xuống từng mảng lớn. Phi Vũ kiệt sức quỵ ngã. Anh cảm thấy sau gáy mình nhẹ bẫng. Vết bớt nhện quỷ từng là nỗi kinh hoàng của ba đời nay đã biến mất, chỉ để lại một vết sẹo phẳng lỳ.
– Vũ! Phi Vũ! – Tiếng gọi của Linh Chi và cụ Mười vang vọng từ đống đổ nát phía trên.
Anh cố sức bò ra ngoài trước khi toàn bộ hầm ngầm bị đất đá lấp đầy. Khi anh ngoi lên được khỏi mặt đất cũng là lúc trời hửng sáng. Cơn mưa đã tạnh, mặt trời rạng rỡ bắt đầu ló dạng phía sau rặng núi xa xa.
Dinh thự họ Trần tráng lệ, uy nghi của làng Cổ Nguyệt giờ chỉ còn là một đống hoang tàn, khói bụi mịt mù. Lời nguyền kéo dài trăm năm đã chính thức khép lại.
Cụ Mười nhìn đống đổ nát, khẽ lẩm bẩm:
– Chuông đồng gọi hồn, nợ máu trả xong. Từ nay, đất Cổ Nguyệt sẽ yên bình…
Linh Chi dìu Phi Vũ dậy. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, vết rạch đã bắt đầu lên da non. Anh biết, cái giá phải trả là sự tan biến của gia tộc giàu có nhất vùng, nhưng đổi lại, linh hồn anh đã được tự do.
Dòng máu họ Trần vẫn còn chảy trong người anh, nhưng kể từ nay, nó không còn mang theo lời nguyền của nhện quỷ hay tơ máu oán hận. Anh nhìn vào đống tro tàn của thư phòng, thầm cảm ơn cha mình. Chính tiếng chuông đồng gọi hồn và tình yêu thương của cha đã giúp anh nhìn ra chân lý giữa muôn trùng cạm bẫy của quỷ dữ.
Trần Phi Vũ quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại phía sau – nơi một thời huy hoàng đẫm máu giờ chỉ còn là cát bụi của thời gian.