Lời Nguyền Của Dòng HọChương 53: Lời sấm truyền trong cơn điên
CHƯƠNG 53: LỜI SẤM TRUYỀN TRONG CƠN ĐIÊN
Cơn đau ập đến như một nhát rìu bổ củi, bửa đôi xương sống của Trần Phi Vũ. Giữa màn mưa đen kịt của vùng rừng núi phía Bắc, anh ngã quỵ xuống lớp bùn nhão nhoét, hơi thở đứt quãng thành từng luồng khói trắng đục. Sau gáy anh, vết bớt hình con nhện đỏ không còn chỉ là một dấu ấn phẳng lỳ trên da thịt nữa. Nó đang cựa quậy.
Những tế bào thịt xương bên dưới lớp da ấy đang bị một thế lực vô hình vặn xoắn, kiến tạo lại. Phi Vũ nghe rõ tiếng “rắc” kinh người của khớp xương mọc ra, rồi một cơn nóng rát như nung sắt đỏ bốc lên. Một chiếc chân nhện nữa – chiếc chân thứ sáu – đã chính thức xé toạc biểu bì để hiện hình. Máu không chảy ra đỏ thắm mà mang một sắc tím đen đặc quánh, rỉ ra thấm đẫm cổ áo khoác đã rách bươm của anh.
“Anh Vũ! Cố lên anh, chúng ta sắp ra khỏi bìa rừng rồi!”
Trần Linh Chi hoảng hốt đỡ lấy anh. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô run rẩy khi chạm vào bả vai đang co giật của Phi Vũ. Qua lớp kính râm sẫm màu mà cô luôn phải đeo để che đi đôi mắt âm dương, Linh Chi nhìn thấy một cảnh tượng còn hãi hùng hơn cả thực tại: Những sợi tơ máu li ti phát ra từ sau gáy Phi Vũ đang bay lơ lửng trong không trung, chúng không bị gió thổi bạt đi mà lại hướng thẳng về phía làng Cổ Nguyệt như những dây xích đang kéo lê vật tế về nơi hành hình.
“Linh Chi… chạy đi…” Phi Vũ nghiến răng, mồ hôi vã ra như tắm. “Đừng… đừng chạm vào anh. Oán khí… đang nặng dần.”
“Không! Em không bỏ anh đâu.” Linh Chi kiên quyết. Cô dùng hết sức bình sinh dìu anh đứng dậy.
Trong không gian u tịch của rừng già, tiếng mưa rơi trên lá cây nghe như tiếng hàng vạn con sâu đang gặm nhấm linh hồn. Họ lảo đảo bước đi dưới ánh chớp thỉnh thoảng lại rạch ngang bầu trời, soi rõ những bóng cây cổ thụ méo mó như những con quỷ đang dang tay chờ đợi.
Khi bóng dáng làng Cổ Nguyệt hiện ra mờ ảo trong sương muối, một cảm giác lạnh lẽo từ lòng đất xộc thẳng lên gan bàn chân. Ngôi làng này vốn là nơi chôn rau cắt rốn của dòng họ Trần Phi, là khởi nguồn của sự giàu sang phú quý tột bậc, nhưng giờ đây trong mắt Phi Vũ, nó không khác gì một ngôi mộ khổng lồ đang mở nắp.
Lối vào làng hôm nay vắng lặng lạ thường. Không một tiếng chó sủa, không một bóng người qua lại dù trời mới sập tối. Thay vào đó, dọc hai bên con đường dẫn vào đình làng, những cây tre già rủ lá xuống như những dải băng tang trắng xóa.
Vừa đi qua cổng làng được một đoạn, từ trong bụi rậm bên vệ đường, một bóng người gầy guộc, rách rưới thình lình lao ra, chặn đứng đường đi của hai người. Đó là Lão Quáng – kẻ điên khét tiếng của làng Cổ Nguyệt. Lão vốn là phu đào huyệt cũ cho nhà họ Trần, sau một lần xuống mộ trùng tang của một người trong họ, lão bỗng trở nên điên dại, suốt ngày lảm nhảm những điều không ai hiểu.
Lão Quáng trừng mắt nhìn Phi Vũ, đôi mắt đục ngầu không còn tròng trắng, chỉ còn lại sự sợ hãi tột cùng. Lão đột ngột quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất liên hồi, mồm lầm bầm như tụng kinh:
“Đến rồi… đến rồi… Thần Giữ Của về đòi diện mạo rồi! Họ Trần tuyệt tôn! Cả làng tuyệt diệt!”
Phi Vũ cố nén cơn đau sau gáy, bước tới gần lão. “Ông Quáng, ông nói gì? Thần Giữ Của nào?”
Lão Quáng ngẩng đầu lên, gương mặt lão co rút lại đến mức dị dạng. Lão chỉ tay vào sau gáy Phi Vũ, nơi con nhện đang không ngừng bò trườn dưới lớp da, rồi hét lên bằng một giọng khàn đặc, thê lương như tiếng kim loại cọ sát vào nhau:
“Con nhện đủ chân, mặt người sẽ hiện! Cậu Vũ ơi, cậu không phải là người nữa rồi. Cậu là cái kén! Khi cái chân thứ tám mọc ra, mặt bà ta sẽ nở trên lưng cậu. Bà ta không có mặt, nên bà ta mượn mặt con cháu kẻ thù để nhìn lại nhân gian!”
Lời nói của lão Quáng như một tia sét đánh thẳng vào đại não của Phi Vũ. *“Con nhện đủ chân, mặt người sẽ hiện”*.
Anh nhớ lại bản sơ đồ bằng da người mà cha anh để lại. Trên góc bản đồ có những ký tự mờ nhạt mà anh chưa kịp giải mã hết, bây giờ ráp lại với lời sấm truyền của lão điên này, mọi thứ bỗng trở nên minh bạch một cách tàn nhẫn. Tổ tiên họ Trần khi xưa giết chết cô gái Tuyết để trấn yểm, họ không chỉ chôn sống bà ta mà còn thực hiện một nghi lễ tà độc: Khâu lấy toàn bộ khuôn mặt của bà ta để phong ấn vào viên ngọc trấn môn, khiến bà ta chết không có mặt, hồn phách không thể đầu thai vì không được âm phủ nhận diện.
Nỗi oán hận một trăm năm đã biến linh hồn không mặt ấy thành một thực thể quỷ quyệt. Và lời nguyền dòng họ chính là quá trình bà ta “nuôi” diện mạo mới trên thân thể những người con trai họ Trần.
“Mặt người sẽ hiện…” Phi Vũ thì thầm, bàn tay anh vô thức chạm vào chiếc chìa khóa bằng xương người trong túi áo. Cảm giác lạnh lẽo từ đốt xương lan tỏa, xoa dịu phần nào cơn nóng rát sau gáy, nhưng lòng anh lại lạnh buốt.
Lão Quáng bỗng nhiên cười lên sằng sặc, tiếng cười khô khốc rồi lại chuyển sang tiếng khóc than ai oán:
“Cụ tổ họ Trần lột mặt người dưng để giữ của. Bây giờ quỷ lột mặt con cháu để đòi mạng. Công bằng lắm! Công bằng lắm!”
Lão đứng bật dậy, chạy thẳng vào bóng đêm sương mù, miệng vẫn không ngừng lặp lại lời sấm: “Tám chân đủ, mặt hiện ra! Tám chân đủ, mặt hiện ra!”
Linh Chi run rẩy nắm chặt lấy tay Phi Vũ: “Anh… anh sẽ không sao chứ? Chúng ta tìm cụ Mười, cụ sẽ có cách…”
Phi Vũ không trả lời. Anh nhìn về phía cuối làng, nơi dinh thự cổ của dòng họ Trần Phi đang đứng sừng sững giữa trời. Ánh đèn từ thư phòng của Trần Vĩnh Khang vẫn sáng, một sắc vàng hiu hắt và tử khí bao trùm. Anh cảm nhận được, không chỉ con nhện trên người anh đang phản ứng, mà cả vùng đất dưới chân mình cũng đang run rẩy.
Trong lúc đó, tại thư phòng nhà họ Trần.
Trần Vĩnh Khang đang ngồi bất động trên chiếc ghế bành bằng gỗ lim. Gương mặt ông ta trong vòng chưa đầy vài ngày đã già đi đến hai mươi tuổi. Da mặt xám ngoét, chùng xuống như lớp vỏ cây khô, nhưng đôi mắt ông ta lại sáng quắc một cách ma mị.
Trước mặt ông ta, sàn gỗ đã bị lột lên, lộ ra miệng của một cái giếng cổ đã bị lấp cạn từ lâu. Nhưng kỳ lạ thay, từ dưới cái giếng ấy không bốc lên mùi bùn đất, mà là mùi hương nhang tàn nồng nặc và hơi lạnh thấu xương.
“Vũ… nó về rồi phải không?” Khang thều thào, giọng nói phát ra như có hai người đang cùng lúc lên tiếng, một già, một trẻ, đan xen rùng rợn.
Bên dưới cái giếng cũ, một tiếng động “sột soạt” vang lên, giống như hàng ngàn con côn trùng đang bò lổm ngổm trên vách đá. Một giọng nữ thanh mảnh, cao vút nhưng chứa đựng nỗi u uất đến cực độ vọng lên:
“Kẻ mang chìa khóa… đã tới cổng làng. Ta ngửi thấy mùi diện mạo của ta… trên xương tủy của nó.”
Khang cười khẽ, những ngón tay gầy guộc gõ nhịp xuống thành ghế. “Tốt. Nó mang theo sự hy vọng, và ta sẽ dâng sự hy vọng đó cho người, thưa Bà Chúa. Chỉ xin người đừng quên giao kèo… cho tôi được sống. Tôi muốn nhìn thấy dòng họ này tàn lụi dưới chân mình, rồi từ đống tro tàn đó, tôi sẽ trường sinh.”
Bóng đen dưới giếng không trả lời, chỉ có những sợi tóc dài đen nhánh như những sợi xích từ từ trồi lên khỏi miệng giếng, quấn chặt lấy chân ghế của Khang.
Trở lại con đường làng, Phi Vũ và Linh Chi đã đứng trước cổng chính của dinh thự. Cánh cổng sắt đen ngòm vốn luôn được lau chùi sáng loáng giờ đây rỉ sét đỏ quạch như máu khô. Phi Vũ cảm thấy cái chân thứ sáu sau gáy mình bỗng nhiên rung mạnh. Một luồng điện từ từ cổ dọc xuống cột sống khiến anh đau đến mức khuỵu xuống, nôn ra một búng máu đen.
“Anh Vũ!” Linh Chi khóc không thành tiếng.
Phi Vũ dùng kiếm Trấn Hồn chống xuống đất, gượng dậy. Anh nhận ra một sự thật kinh khủng: Con nhện đang lớn lên nhờ vào sự sợ hãi của anh. Anh càng đau đớn, càng bất lực, nó càng mọc nhanh.
“Chi… nghe anh nói.” Phi Vũ chụp lấy vai em họ, ánh mắt anh hiện lên vẻ tỉnh táo đến lạ lùng giữa cơn đau hành hạ. “Bản chất của kiến trúc không chỉ là xây dựng không gian, mà còn là kiểm soát dòng chảy của năng lượng. Toàn bộ làng Cổ Nguyệt, toàn bộ cái dinh thự này là một cái bẫy phong thủy khổng lồ. Và con nhện sau gáy anh chính là kim chỉ nam để dẫn luồng oán khí đó tụ lại.”
Anh rút bản vẽ bằng da người ra, dưới ánh chớp, các đường nét bắt đầu phát sáng rực rỡ.
“Lời sấm nói con nhện mọc đủ chân thì mặt người sẽ hiện. Đó là lúc bà ta hoàn thiện quá trình hồi sinh. Nhưng đồng thời, đó cũng là lúc mối liên kết giữa hồn phách bà ta và thực tại này trở nên mong manh nhất. Bà ta cần thân thể của anh để hiện hình, thì bà ta cũng phải chấp nhận quy luật của kẻ sống.”
“Anh định làm gì?”
“Anh sẽ không chờ nó mọc đủ tám chân.” Phi Vũ nghiến răng, lôi chiếc chìa khóa xương người ra. “Anh sẽ ép nó phải hiện ra sớm hơn. Anh sẽ dùng chính diện mạo của dòng họ này để đối diện với bà ta.”
Phi Vũ đẩy cửa bước vào sân đình. Ngay khoảnh khắc chân anh chạm lên nền gạch bát tràng, hàng trăm bóng đèn lồng treo quanh nhà đồng loạt rực sáng lên ánh lửa đỏ rực. Tiếng chuông gió kêu vang lên hồi hót, dồn dập như thúc quân ra trận.
Cụ Mười từ trong bóng tối hiện ra, bóng cụ dài thườn thượt dưới ánh đèn lồng. Tay cụ cầm một hũ rượu trắng, một tay cầm nắm lá dâu tằm.
“Vũ, con đã biết rồi phải không?” Giọng cụ Mười trầm mặc, không còn vẻ giấu giếm.
“Vâng, con đã biết về diện mạo bị đánh cắp.” Phi Vũ trả lời, mồ hôi vẫn chảy ròng ròng trên mặt. “Cụ Mười, cụ giúp con chứ?”
Cụ Mười nhìn sâu vào đôi mắt Phi Vũ, rồi nhìn xuống vết bớt sau gáy anh đang dần phồng lên như một khối u ác tính. Cụ thở dài, hớp một ngụm rượu rồi phun mạnh vào thanh Trấn Hồn kiếm trong tay Vũ.
“Con đường này chỉ có hai kết cục: Hoặc là con trả lại diện mạo cho bà ta bằng mạng sống của mình, hoặc là con dùng sự hy sinh đó để bẻ gãy long mạch nhà họ Trần. Con nhện này không chỉ mọc chân đâu, Vũ ạ. Nó đang dệt tơ bao vây lấy ngôi làng này rồi.”
Cụ Mười vừa nói xong, đột nhiên từ mặt đất xung quanh họ, những sợi tơ màu trắng đục, dẻo và dai như kén tằm bắt đầu trồi lên, phủ kín lên các lối đi, quấn vào các chân cột gỗ. Không gian trở nên đặc quánh, mùi hôi thối của xác chết hòa lẫn mùi hương trầm tạo nên một hỗn hợp khó thở.
“Tám chân đủ chân, mặt người sẽ hiện!”
Tiếng hét của lão Quáng lại vang vọng đâu đó từ bên ngoài cổng đình, lẫn trong tiếng gió hú. Phi Vũ cảm nhận rõ ràng cái chân thứ bảy đang bắt đầu nảy mầm bên trong thịt da mình. Cơn đau lúc này không còn là đau đớn nữa, mà là một sự trống rỗng kinh hoàng. Cảm giác như tâm hồn anh đang bị đục khoét để nhường chỗ cho một thực thể khác cư ngụ.
Anh nhìn vào chiếc gương đồng treo trước cửa từ đường. Trong gương, hình ảnh của anh bắt đầu mờ ảo. Thay vào đó, sau lưng anh, một khối thịt đỏ hỏn đang dần định hình. Nó không có mắt, không có mũi, nhưng những nếp nhăn của nó đang cố gắng co duỗi để tạo ra các giác quan.
Con nhện trên lưng anh đang cố gắng khâu lại một gương mặt người bằng chính những sợi tơ máu của nó.
“Đến lúc rồi.” Phi Vũ lầm bầm. Anh cầm thanh Trấn Hồn kiếm, không đâm vào kẻ thù nào trước mặt, mà lại tự rạch một đường dài lên lòng bàn tay mình, để máu chảy trực tiếp lên chiếc chìa khóa bằng xương.
“Mặt người của bà, tôi sẽ trả. Nhưng mạng của con cháu họ Trần, bà không có quyền lấy hết!”
Phi Vũ lao thẳng vào thư phòng nơi Trần Vĩnh Khang đang ngồi. Linh Chi và cụ Mười cũng theo sát phía sau, chuẩn bị cho cuộc quyết chiến định đoạt số mệnh trăm năm của dòng họ bị nguyền rủa.
Trong cơn điên loạn của gió mưa và linh hồn, lời sấm truyền về con nhện đủ chân đang dần trở thành sự thật tàn khốc nhất. Nhưng Phi Vũ không biết rằng, cái chân thứ tám – chiếc chân cuối cùng – sẽ không mọc ra bằng máu của anh, mà là bằng sự phản bội cuối cùng của kẻ mang cùng huyết thống với anh đang đợi sẵn bên trong căn phòng ấy.