Lời Nguyền Của Dòng HọChương 52: Bệnh viện tâm thần và người sống sót
Trời đổ mưa sướt mướt trên con đường dẫn vào Bệnh viện Tâm thần K, một dãy nhà kiến trúc Pháp cũ nằm biệt lập giữa rừng thông già rì rào. Tiếng sấm rền rĩ xa xa từ phía dãy núi Yên Tử dội về, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của đất mùn và mùi nhang tàn luẩn quất.
Trần Phi Vũ kéo cao cổ áo khoác, che đi vết bớt hình nhện đen sì sau gáy đang không ngừng râm ran đau nhức. Màu đỏ thẫm rực cháy của những ngày trước đã biến mất, thay vào đó là một sắc đen đặc quánh như mực tàu, tơ nhện dường như đang bò lổm ngổm dưới lớp da thịt, thâm nhập sâu vào từng thớ cơ và mạch máu. Đi bên cạnh anh, Trần Linh Chi lặng lẽ cầm một chiếc ô đen lớn. Đôi mắt âm dương của cô sau lớp kính râm không ngừng nhìn chằm chằm vào những góc khuất trong hành lang bệnh viện – nơi mà những linh hồn không nơi nương tựa đang co cụm, run rẩy trước một thứ áp lực vô hình tỏa ra từ chính người anh họ của cô.
“Anh Vũ, con nhện… nó lại động đậy phải không?” Linh Chi khẽ hỏi, giọng cô lạc đi trong tiếng gió rít qua khe cửa kính.
Phi Vũ không trả lời ngay. Anh cảm nhận được nhịp tim mình đang đập cùng một nhịp với cái bóng đen sau gáy. Càng đến gần mục tiêu, nỗi bồn chồn trong anh càng lớn.
Người mà họ sắp gặp là Trần Vĩnh Nam – em út của chú Khang và cũng là người duy nhất của thế hệ trước còn sống sót sau “đêm huyết tế” hụt cách đây mười năm. Sau đêm đó, Nam phát điên hoàn toàn. Gia đình họ Trần đã dùng quyền lực và tiền bạc để tống ông vào nơi thâm sơn cùng cốc này, dán cho ông cái mác “tâm thần phân liệt” để che đậy những lời trăng trối sặc mùi tà thuật mà ông thét lên mỗi khi nhìn thấy người thân.
Phòng 404. Một dãy hành lang cuối cùng của khu biệt giam.
Mùi thuốc tẩy Javen nồng nặc không che giấu được mùi mục rữa và sự héo mòn của những kiếp người bị lãng quên. Một bác sĩ già, tóc bạc phơ, khuôn mặt đầy những rãnh nhăn khắc khổ, nhìn Vũ và Chi với ánh mắt đầy sự cảnh giác.
“Hai người là người nhà của ông Nam? Đã lâu lắm rồi không có ai trong dòng họ Trần đến đây. Lần cuối cùng là ông Khang, nhưng lần đó… nó không diễn ra tốt đẹp cho lắm.”
Phi Vũ khẽ gật đầu, đưa ra một phong bao dày cho vị bác sĩ. “Chúng tôi chỉ muốn hỏi ông ấy một vài chuyện về gia phả. Chú tôi đang hấp hối, chúng tôi cần hoàn thiện di nguyện của ông.”
Vị bác sĩ thở dài, tra chìa khóa vào ổ khóa sắt hoen gỉ. “Ông Nam là một trường hợp kỳ lạ nhất mà tôi từng gặp trong sự nghiệp. Ông ấy không chỉ nói nhảm. Đôi khi, ông ấy ngồi im lặng cả tuần, không ăn không uống, chỉ nhìn vào một góc tường tối tăm và lẩm bẩm về việc ‘đếm chân nhện’. Và đôi khi… những người ở gần ông ấy thường gặp tai nạn.”
Cánh cửa nặng nề mở ra, rít lên một âm thanh chói tai khiến sống lưng Vũ lạnh toát.
Trong căn phòng hẹp chỉ có một chiếc giường sắt kê sát tường và một chiếc cửa sổ bị đóng đinh bằng những thanh gỗ chéo nhau, một người đàn ông gầy gò, da bọc xương đang ngồi xổm trên mặt đất. Trần Vĩnh Nam. Tóc ông ta bù xù, dài tới vai, móng tay bám đầy những vết rỉ máu do cào cấu vào tường đá.
Ngay khi Phi Vũ bước vào, người đàn ông ấy bỗng nhiên ngừng hẳn những hành động kỳ quái. Ông ta xoay người lại, một nửa khuôn mặt bị bóng tối che phủ, nhưng đôi mắt thì rực sáng lên một thứ ánh sáng dại cuồng và kinh hãi.
“Đến rồi… Nó đến đòi nợ rồi!” Vĩnh Nam rít lên, âm thanh khàn đặc như tiếng móng tay cào vào mặt bảng.
Linh Chi khẽ giật mình, cô níu lấy tay áo Phi Vũ. Dưới đôi mắt âm dương của mình, cô nhìn thấy căn phòng không hề trống rỗng. Trên trần nhà, hàng nghìn sợi tơ máu đỏ lòm đang rủ xuống, quấn lấy cổ, lấy tay chân của Vĩnh Nam như một chiếc kén khổng lồ. Và giữa căn phòng, đứng ngay sau lưng người điên kia, là một hình bóng phụ nữ không có khuôn mặt, diện bộ váy cưới rách nát đến xơ xác.
Bà Chúa Không Mặt.
“Anh Vũ… Bà ta ở đây.” Linh Chi thì thầm, răng va vào nhau cầm cập.
Phi Vũ cố giữ bình tĩnh. Anh bước lên một bước, đối mặt với người chú đã mất đi lý trí. “Chú Nam, con là Phi Vũ. Con trai của anh Vĩnh Minh. Con đến đây để tìm cách chấm dứt lời nguyền này.”
Cái tên “Vĩnh Minh” vừa thốt ra, Vĩnh Nam bỗng lùi lại, co rúm vào góc tường, đôi bàn tay gầy guộc ôm chặt lấy đầu.
“Vĩnh Minh? Thằng Minh đã chết! Nó tự sát để cứu mày! Nhưng mày không thoát được đâu… Con Nhện Đen đã đẻ trứng trong máu mày rồi! Tám chân nhện là tám mạng người. Mày là cái chân cuối cùng để nó bò ra khỏi địa ngục!”
Nam đột nhiên vồ lấy đôi vai của Phi Vũ, sức mạnh từ một người điên lớn đến mức anh không thể đẩy ra. Ánh mắt Nam nhìn chằm chằm vào vết bớt sau gáy Vũ, rồi ông ta bắt đầu cười lớn, một tràng cười nghe cay đắng và đau đớn vô cùng.
“Mày có biết tại sao Bà Chúa lại chọn họ Trần không? Hả? Không phải vì vinh hoa đâu… mà vì cụ tổ chúng ta là những kẻ bội tình nhất gian trần! Cô ta đã đợi một trăm năm… một trăm năm dưới lòng đất lạnh, để nhìn thấy cảnh dòng máu này từng đứa một tự khâu miệng mình mà chết!”
Vĩnh Nam kéo mạnh cổ áo của mình xuống. Phi Vũ sững sờ. Trên ngực người đàn ông này không phải là một vết bớt, mà là một vết sẹo khổng lồ hình con nhện đã bị rạch nát. Nam đã cố tình dùng mảnh chai hoặc dao để khoét đi cái dấu ấn quỷ nguyền đó, nhưng không thành công. Những vệt sẹo lồi lõm vẫn uốn lượn thành hình dạng một con nhện đang ôm lấy trái tim ông ta.
“Nó không nằm trên da… Vũ ạ.” Vĩnh Nam ghé sát tai anh, hơi thở nồng nặc mùi hôi hám và sự điên dại. “Nó nằm trong tủy cốt. Mày muốn phá nó? Mày phải đập vỡ bát hương tổ tiên, mày phải tìm thấy ‘Chiếc Chìa Khóa Xương’ mà cha mày đã giấu. Chỉ có chìa khóa đó mới mở được lăng mộ của người không mặt.”
“Chiếc chìa khóa đó ở đâu?” Phi Vũ gấp gáp hỏi. Anh cảm nhận được áp lực trong căn phòng đang tăng lên. Những bóng đen bắt đầu bò lan ra từ phía dưới giường bệnh.
Vĩnh Nam đột nhiên khựng lại. Khuôn mặt ông ta biến sắc, đôi đồng tử co rụt lại thành hai dấu chấm nhỏ. Ông ta nhìn chằm chằm vào Linh Chi, chính xác hơn là nhìn vào đôi kính râm của cô.
“Đôi mắt của con bé… Nó thấy cô ta phải không? Cô ta đang ở đằng sau tao… Cô ta đang bóp cổ tao…”
Nói rồi, Nam bắt đầu ho sặc sụa. Những dòng máu đen ngòm chảy ra từ mũi, từ tai và cả khóe mắt. Ông ta đưa tay lên cổ, không ngừng cào cấu như thể có ai đó đang siết chặt lấy mình. Những lọn tơ máu mà Linh Chi nhìn thấy lúc nãy bắt đầu co thắt lại.
“Cứu… cứu chú…” Nam thều thào, đôi mắt lộn ngược lên, để lộ lòng trắng đầy những tia máu li ti hình mạng nhện.
“Bác sĩ! Bác sĩ!” Phi Vũ hét lớn, cố gắng nới lỏng vòng tay của người chú đang giãy giụa.
Vị bác sĩ già và hai hộ lý lực lưỡng lao vào phòng. Họ vật Vĩnh Nam xuống giường để tiêm thuốc an thần, nhưng người đàn ông này đột ngột bật dậy, sức mạnh phi thường đẩy ngã cả hai hộ lý. Nam vươn tay về phía Phi Vũ, hét lên một câu cuối cùng trước khi bị bóng tối nuốt chửng:
“Nhìn vào cái giếng cũ… Giếng cũ không có nước! Sự thật nằm dưới đáy giếng nơi Bà Chúa bị ném xuống! Chạy đi Vũ… Chạy đi trước khi con nhện hoàn thiện chân thứ tám!”
Một tiếng rầm vang lên. Cửa sổ bị gió thổi bay bản lề, đập mạnh vào tường. Trong khoảnh khắc ánh chớp lòe lên bên ngoài, Linh Chi thấy hình bóng Bà Chúa Không Mặt áp sát vào lưng Vĩnh Nam, hai cánh tay trắng nhợt của bà ta xuyên thẳng qua lồng ngực người đàn ông, bóp nát trái tim vẫn còn đang đập.
Vĩnh Nam trợn trừng mắt, toàn thân cứng đờ rồi đổ ụp xuống sàn nhà như một bao tải mục. Tiếng máy đo nhịp tim (nếu có ở đây) chắc chắn sẽ chỉ còn một đường kẻ ngang lạnh lẽo. Nhưng kỳ quái là, ngay khi hơi thở cuối cùng vừa dứt, xác của Trần Vĩnh Nam bắt đầu biến đổi nhanh chóng. Da thịt ông ta khô héo lại trong nháy mắt, chỉ còn trơ xương bọc lấy lớp da nhăn nheo như một xác ướp đã hàng nghìn năm tuổi.
Vết bớt nhện trên ngực ông ta bỗng nhiên bò ra, hóa thành hàng nghìn con nhện đen nhỏ xíu, tỏa ra khắp mặt sàn phòng bệnh rồi biến mất vào các kẽ tường.
Phi Vũ lùi lại, hơi thở dồn dập. Anh cảm nhận được sau gáy mình, vết bớt đen sì đang râm ran một cảm giác thỏa mãn kỳ quái, như thể nó vừa được tiếp thêm sinh lực từ cái chết của một thành viên trong dòng họ.
“Ông ấy chết rồi.” Vị bác sĩ quỳ xuống, sững sờ trước cái xác khô héo. “Tại sao có thể như vậy? Ông ấy vừa mới còn sống…”
Linh Chi nắm chặt lấy tay Phi Vũ, lôi anh ra khỏi căn phòng ám ảnh đó. “Chúng ta phải đi, anh Vũ! Nhanh lên! Những thứ ở đây không muốn chúng ta rời khỏi!”
Hai người lao chạy qua dãy hành lang dài dằng dặc. Đèn điện dọc đường chớp tắt liên hồi theo từng bước chân của họ. Tiếng la hét, tiếng cười điên dại của những bệnh nhân tâm thần khác vang lên như một bản hòa tấu từ địa ngục. Họ nhìn thấy qua khe cửa các phòng bệnh những bóng người đứng bất động, mặt áp sát vào lớp kính nhỏ, đôi mắt trống rỗng dõi theo họ.
Khi vừa thoát ra được đến sảnh chính, Phi Vũ cảm thấy mặt đất dưới chân dường như rung chuyển. Cơn mưa bên ngoài vẫn xối xả, nhưng giữa màn sương mờ mịt, anh thấp thoáng thấy bóng dáng của Đại úy Huy đang đứng cạnh một chiếc xe cảnh trang, khuôn mặt anh ta nghiêm nghị nhưng đầy sự lo âu.
Nhưng khi nhìn kỹ lại, cái bóng đó không có bóng đổ trên mặt đất sũng nước.
“Anh Vũ, đừng nhìn!” Linh Chi hét lên, kéo tay anh về hướng ngược lại. “Đó là ảo giác do oán khí tạo ra! Đại úy Huy… có lẽ anh ấy vẫn đang kẹt dưới hầm mộ.”
Họ lao lên chiếc xe Jeep cũ của Vũ. Anh nổ máy, bàn tay run rẩy khiến chìa khóa suýt rơi xuống. Ngay khi xe lùi ra khỏi cổng bệnh viện, Phi Vũ nhìn lên cửa sổ phòng 404 trên tầng cao nhất.
Giữa màn mưa xám xịt, anh thấy một bóng trắng đứng đó. Bà Chúa Không Mặt đang vẫy tay với anh, một hành động như tiễn biệt, nhưng thực chất là một lời hứa hẹn sẽ sớm gặp lại.
Xe lao vút đi trên con đường rừng ngoằn ngoèo. Sự im lặng đáng sợ bao trùm không gian trong xe, chỉ có tiếng cần gạt nước đập vào kính chắn gió *cọc… cọc… cọc…* đều đặn đến đáng sợ.
“Cái giếng cũ…” Phi Vũ lẩm bẩm, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. “Lão Nam nói về cái giếng cũ không có nước. Ở làng Cổ Nguyệt chỉ có một cái giếng duy nhất bị lấp kín, nằm ngay phía sau ngôi nhà cổ của cha anh.”
“Nhưng chỗ đó hiện tại là nơi chú Khang dùng làm thư phòng và nơi cất giữ các vật phẩm phong thủy.” Linh Chi nói, giọng cô vẫn chưa hết run. “Chú Khang sẽ không bao giờ cho chúng ta đến gần đó.”
Phi Vũ siết chặt vô lăng, đôi mắt anh đỏ ngầu. “Nếu lời chú Nam nói là đúng, thì cha anh không phải chỉ để lại một bản vẽ da người và chiếc chìa khóa xương một cách ngẫu nhiên. Mọi thứ đều dẫn về cái đáy giếng đó. Khang muốn dùng anh để hiến tế, nhưng lão ta không ngờ rằng, chìa khóa của lời nguyền nằm trong tay chúng ta.”
Đột nhiên, từ băng ghế sau, một âm thanh lạ vang lên.
*Sột soạt… sột soạt…*
Phi Vũ và Linh Chi cùng cứng đờ người. Anh nhìn vào gương chiếu hậu.
Một con nhện đen lớn bằng bàn tay, chân đầy lông lá, đang bò lồm ngồm từ dưới gầm ghế lên phía sau đầu của Linh Chi. Và kinh tởm hơn, trên lưng con nhện đó, lớp hoa văn tự nhiên lại hiện lên rõ mồn một khuôn mặt nhăn nheo của Trần Vĩnh Nam.
Nó dường như đang thì thầm bằng một âm thanh siêu thanh: *“Chết… tất cả đều phải chết…”*
“Linh Chi, ngồi im!” Phi Vũ hét lớn, anh buông tay lái một bên, chộp lấy chiếc bật lửa trên hộc xe.
Một ngọn lửa bùng lên trong không gian chật hẹp. Con nhện gặp lửa bỗng phát ra tiếng kêu xèo xèo và biến thành một đám khói đen hôi thối như mùi xác chết phân hủy. Linh Chi hét lên một tiếng, gục đầu xuống gối.
Đúng lúc đó, vết bớt sau gáy Phi Vũ đau nhói như bị một cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Anh lạc tay lái, chiếc xe xoay một vòng trên đường nhựa trơn trượt rồi lao sầm vào một gốc thông lớn ven đường.
Cú va chạm khiến túi khí bung ra. Khói xám bắt đầu bốc lên từ mui xe.
Trong cơn choáng váng, Phi Vũ thấy đầu mình chảy máu. Anh quay sang thấy Linh Chi đã ngất đi, nhưng hơi thở vẫn ổn định. Giữa lúc ý thức đang dần mờ mịt, anh lại nghe thấy tiếng hát ru đó. Tiếng hát u buồn, ai oán của một người phụ nữ bị bỏ rơi:
*“Hồn thiêng nằm dưới giếng sâu…*
*Xương tàn nuôi mạch, huyết đầu dưỡng hương…*
*Trăm năm gánh nợ đau thương…*
*Họ Trần mạt lộ, đoạn trường thế gia…”*
Tiếng hát nhỏ dần rồi biến thành tiếng cười rợn người. Phi Vũ cố gắng mở mắt ra. Qua cửa kính xe vỡ nát, anh thấy giữa con đường mòn phía trước, có hàng nghìn, hàng vạn con nhện đang bò về phía chiếc xe, tạo thành một tấm thảm đen nhung nhúc, vây kín lấy họ.
Màu đen của những con nhện dường như đang hòa làm một với bóng đêm của khu rừng. Chúng không tấn công ngay, mà chỉ đứng đó, chầu chực, chờ đợi lệnh từ “Bà Chúa”.
Phi Vũ nén cơn đau, anh đưa tay vào túi áo trong, chạm vào chiếc chìa khóa làm bằng xương. Kỳ lạ thay, chiếc chìa khóa lạnh lẽo đó bỗng nhiên ấm lên, tỏa ra một luồng khí xanh nhạt bao quanh chiếc xe, ngăn cản lũ nhện tiến thêm một bước.
“Cha… có phải cha đang bảo vệ con không?” Anh thào thào, mắt lệ nhòa.
Ký ức về cha anh – người đàn ông hiền lành với đôi mắt lúc nào cũng đượm buồn – hiện về. Ông đã chọn cái chết để đánh đổi lấy sự bình yên giả tạo cho anh trong suốt 20 năm qua. Nhưng giờ đây, món nợ máu đó đã lãi mẹ đẻ lãi con, anh không còn đường nào để trốn chạy.
Phi Vũ cố gắng lay Linh Chi dậy. “Chi… dậy đi. Chúng ta phải đi bộ. Làng Cổ Nguyệt… chúng ta phải về đó đêm nay.”
Linh Chi rên rỉ, cô từ từ mở mắt, tháo bỏ chiếc kính râm đã vỡ một bên mắt kính. Khi đôi mắt âm dương trực tiếp nhìn ra ngoài màn đêm không có vật chắn, cô bỗng thét lên kinh hoàng.
“Anh Vũ! Không phải chỉ có nhện… Nhìn kìa!”
Phi Vũ nhìn theo hướng tay chỉ của cô. Phía trên ngọn của những cây thông cao vút, không phải là bầu trời đêm bình thường. Ở đó, những sợi tơ tằm trắng muốt khổng lồ đã giăng thành một cái thiên tháp che kín cả vùng trời phía trên bệnh viện và khu rừng này.
Cả khu vực này đã bị biến thành một cái bẫy thiên địa khổng lồ. Và bệnh viện tâm thần kia chính là cái trung tâm để hút linh hồn của những kẻ kém may mắn.
“Chúng ta đang ở trong miệng quỷ rồi.” Phi Vũ nghiến răng, anh nắm lấy chiếc chìa khóa xương, đạp cửa xe bước ra ngoài.
Hàng vạn con nhện rẽ lối nhường đường cho anh, nhưng chúng vẫn bao quanh họ thành một vòng tròn chết chóc. Phi Vũ dắt Linh Chi đi từng bước, máu từ trên trán anh nhỏ xuống mặt đường, kỳ lạ thay, máu chạm đến đâu, tơ nhện trên đường tan biến đến đó.
Huyết thống họ Trần là nguyền chú, nhưng đồng thời cũng là thứ duy nhất chống lại được sự xâm thực của quỷ giới.
Đúng lúc đó, từ phía sau, một bóng người loạng choạng bước ra từ làn sương. Đó là Đại úy Huy, nhưng bộ cảnh phục của anh ta rách nát, một bên cánh tay buông thõng, khuôn mặt đờ đẫn như bị kẻ nào đó điều khiển.
“Vũ… cứu… cứu tôi…” Giọng Huy vang lên khô khốc.
Linh Chi vội vã muốn chạy lại, nhưng Phi Vũ giữ chặt tay cô.
“Đó không phải là Huy! Nhìn chân anh ta!”
Linh Chi nhìn xuống. Hai chân của “Huy” không bước đi mà là được những sợi tơ mỏng kéo lê trên mặt đất. Những con nhện nhỏ bò lúc nhúc bên trong hốc mắt và miệng của anh ta. Đây chỉ là một cái xác được Bà Chúa Không Mặt “mượn” để ngăn cản họ.
“Chết đi… đồ giả mạo!” Phi Vũ nhặt một cành thông khô, tẩm xăng từ chiếc xe bị rò rỉ rồi châm lửa ném về phía cái xác.
Ngọn lửa bùng lên khi chạm vào tơ nhện. Cái xác “Huy” gào thét một tiếng đau đớn rồi bốc cháy ngùn ngụt, để lộ ra hàng nghìn con nhện đen bên trong đang bò ra tán loạn.
Lợi dụng lúc lũ nhện bị hỗn loạn bởi lửa, Phi Vũ và Linh Chi chạy thục mạng xuống dốc núi.
Ở phía sau, tòa nhà bệnh viện tâm thần đột ngột lún sụp xuống lòng đất, tạo thành một cái hố sâu hoắm như miệng của một con quái vật cổ đại. Tiếng la hét của hàng trăm con người bên trong bị nuốt chửng vào lòng đất trong nháy mắt.
Hết thảy vinh hoa, hết thảy điên dại của dòng họ Trần, dường như đều được xây dựng trên xương cốt của chính những người này.
“Anh Vũ, chúng ta đi đâu bây giờ?” Linh Chi vừa chạy vừa hỏi.
“Về lại làng Cổ Nguyệt. Chúng ta phải tìm cái giếng cũ.” Phi Vũ khẳng định chắc nịch. “Sự thật cuối cùng không nằm ở chú Khang hay Bà Chúa, mà nằm ở lỗi lầm của tổ tiên. Anh sẽ kết thúc nó, ngay tại nơi nó bắt đầu.”
Dưới cơn mưa tầm tã, hai bóng người nhỏ bé đơn độc chạy giữa rừng sâu, phía sau là sự sụp đổ của một thế giới điên r loạn, và phía trước là bí mật đen tối nhất của một dòng họ đã bị quỷ ám một trăm năm.
Đêm đó, cả tỉnh X chấn động bởi một vụ sụt lún địa chất kỳ quái khiến toàn bộ bệnh viện tâm thần K biến mất hoàn toàn. Không có người sống sót, không có cả dấu tích của các nạn nhân. Chỉ có một vùng đất trũng chứa đầy nước mưa đen ngòm, và một mùi hôi thối nồng nặc lan tỏa cả một vùng trời.
Nhưng trong hồ sơ của Đại úy Huy tại đồn cảnh sát, trang giấy về dòng họ Trần lại tự động bị đốt cháy một nửa, chỉ còn lại bốn chữ mờ nhạt được viết bằng máu: *“Nhân quả tuần hoàn”*.
Trần Phi Vũ không biết rằng, con nhện đen sau gáy anh, lúc này đã bắt đầu mọc thêm chiếc chân thứ sáu. Thời gian của anh, cũng như vận mệnh của dòng họ Trần Phi, đang đếm ngược từng giây.
Anh bước đi trong mưa, tay nắm chặt chiếc chìa khóa bằng xương người, mắt nhìn thẳng về hướng làng Cổ Nguyệt đang mờ ảo trong sương muối. Ở nơi đó, chú Khang đang ngồi trong thư phòng, nhìn chằm chằm vào cái giếng cũ đã lấp phía dưới sàn gỗ, khóe môi khẽ nở một nụ cười tàn nhẫn.
“Đến đây đi, cháu trai… món nợ cuối cùng đã đến lúc thu hồi rồi.”