Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 51: Cảnh sát Huy bị tấn công

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:53:32 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 51: CẢNH SÁT HUY BỊ TẤN CÔNG

Bóng tối bao trùm lấy con đường mòn dẫn vào rìa làng Cổ Nguyệt. Ánh đèn pin của Đặng Quốc Huy xé toạc màn sương dày đặc, nhưng chỉ có thể soi sáng được một khoảng chưa đầy hai mét phía trước. Không khí ở đây đặc quánh, mang theo mùi vị khó chịu của rêu mục, nhang tàn và một chút gì đó tanh nồng của sắt gỉ – mùi đặc trưng của máu khô.

Huy khẽ chỉnh lại cổ áo khoác, lòng bàn tay anh rịn mồ hôi dù thời tiết vùng núi phía Bắc đang vào kỳ đại hàn. Kể từ khi thụ lý vụ án của dòng họ Trần Phi, anh chưa bao giờ cảm thấy mình thực sự là một người làm chủ tình thế. Là một đại úy cảnh sát hình sự vốn tin vào những bằng chứng vật chất và logic học, Huy đã nhiều lần cố gắng gạt bỏ những ý niệm về ma quỷ. Thế nhưng, vết bớt hình nhện đỏ sau gáy anh – thứ tà vật lây lan từ căn biệt thự đó – đang nóng ran lên, giống như một sinh vật sống đang cào cấu vào thớ thịt của anh.

“Khốn khiếp!” Huy rủa thầm, bước chân anh lạo xạo trên lớp lá khô.

Sau vụ hỏa hoạn tại văn phòng của Phi Vũ, Huy đã linh cảm thấy có điều gì đó không lành. Các dấu vết để lại không giống một vụ cháy nổ thông thường do chập điện; chúng mang theo ám khí và những ký tự kỳ quái mà chỉ những người như Cụ Mười mới có thể giải mã. Huy lần này quay lại làng Cổ Nguyệt một mình, bỏ qua mọi quy trình phối hợp của cục. Anh biết, có những thứ mà súng đạn và còng số tám không thể giải quyết được.

Bất chợt, bước chân Huy khựng lại.

Màn sương phía trước không còn lờ lững trôi mà bắt đầu xoáy tròn, kết thành một hình nhân mờ ảo giữa đường. Huy nheo mắt, tay phải đã đặt sẵn trên báng súng.

“Ai đó? Đứng yên tại chỗ! Cảnh sát đây!”

Tiếng hô của Huy vang vọng vào vách đá rồi dội lại, nghe xa xăm và lạc lõng đến lạ kỳ. Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng rên rỉ của gió qua các kẽ lá. Hình nhân kia bắt đầu di chuyển, chậm chạp nhưng kỳ dị, giống như những khớp xương bị gãy đang được cưỡng ép nối lại để cử động.

Càng đến gần, hơi lạnh càng tỏa ra dữ dội. Huy bật đèn pin mạnh nhất, luồng sáng quét qua kẻ lạ mặt. Tim anh suýt chút nữa đã nhảy ra khỏi lồng ngực.

Đó không phải là người. Hoặc ít nhất, không còn là người nữa. Kẻ đó mặc bộ đồng phục cảnh sát rách nát, khuôn mặt đã biến dạng hoàn toàn do thối rữa, nhưng bảng tên bên ngực trái vẫn còn nhìn rõ: “Trần Văn Minh”. Đó là người đồng nghiệp cũ của Huy, kẻ đã mất tích bí ẩn trong đợt thanh tra làng Cổ Nguyệt từ ba năm trước.

“Minh? Cậu… cậu vẫn còn sống sao?” Huy lắp bắp, dù lý trí của anh đang gào thét rằng đây là một cái bẫy.

Cái xác không mắt kia đột ngột ngửa cổ ra sau, từ hốc miệng đen ngòm chảy ra những dòng nước đen kịt, lách tách rơi xuống đất. Ngay khi tiếp xúc với mặt đất, những dòng nước ấy lập tức biến thành hàng nghìn con nhện đỏ li ti, bắt đầu bò ngược về phía chân Huy với tốc độ kinh hoàng.

“Cái quái gì thế này!”

Huy rút súng, bắn liên tiếp ba phát vào thực thể trước mặt. *Đoàng! Đoàng! Đoàng!* Những viên đạn đi xuyên qua thân hình mục nát ấy như thể nó chỉ là một khối khói đặc, găm thẳng vào thân cây phía sau. Cái xác của Minh không hề ngã xuống, trái lại, nó bắt đầu phát ra những tiếng cười khành khạch, đứt quãng như tiếng mộc thư mục nát va vào nhau.

“Huy… cứu tôi… Huy… nhức quá… nhức quá…”

Tiếng nói phát ra từ không trung, mang theo hơi thở của cõi chết. Cùng lúc đó, vết bớt sau gáy Huy bỏng rát như có người dí bàn ủi vào. Một cơn đau xé tâm can khiến anh khuỵu xuống. Anh cảm nhận được những cái chân nhện nhỏ li ti đang bắt đầu đâm xuyên qua lớp da ở cổ mình, cố gắng bò vào sâu trong tủy sống.

Đây không phải là một cuộc tấn công vật lý. Đây là sự đào thải của vùng đất này đối với kẻ ngoại lai. Những bí mật của dòng họ Trần Phi không dành cho những kẻ tìm kiếm công lý bằng luật pháp con người.

Đúng lúc đó, từ trong sương mù, một bộ váy cưới rách nát hiện ra. Nó bay lơ lửng, tà váy kéo lê trên những xác nhện đỏ. Một gương mặt phẳng lì, không mắt mũi miệng, chỉ có một hốc tối thâm u nơi đáng lẽ là khuôn mặt, đối diện thẳng với Huy.

Bà Chúa Không Mặt.

Linh tính của một người lính mách bảo Huy rằng cái chết đang ở ngay trước mắt. Anh cố gắng với lấy chiếc ba lô, nơi anh cất giữ mảnh Căn Cốt mà Phi Vũ đã đưa cho trước đây – vật phẩm duy nhất có khả năng bảo vệ anh trước oán lực. Thế nhưng, đôi tay Huy lúc này đã tê dại, hàng vạn con nhện đỏ đã phủ kín đôi ủng và bắt đầu bò lên ống quần anh.

“Cút đi!” Huy gầm lên, rút con dao găm đặc chủng ra định đâm vào tay mình để dùng cơn đau tỉnh táo lại, nhưng một luồng oán khí vô hình đã hất văng con dao đi xa.

Bà Chúa Không Mặt từ từ vươn đôi bàn tay khẳng khiu ra. Những móng tay dài đen kịt giống như những chiếc kim khâu, lướt nhẹ qua không trung. Mỗi lần ngón tay bà ta cử động, Huy lại cảm thấy hơi thở của mình bị bóp nghẹt. Có một sợi chỉ đỏ vô hình đang dần thắt chặt lấy cổ họng anh.

*“Người dưng… không được can thiệp vào nợ máu…”*

Tiếng nói thì thầm không phát ra từ miệng mà như vọng ra từ chính linh hồn Huy. Anh trợn trừng mắt, mạch máu trên thái dương nổi lên cuồn cuộn.

“Tôi là cảnh sát… trách nhiệm của tôi… là làm rõ sự thật…” Huy cố gắng thốt ra từng chữ qua kẽ răng.

Bà Chúa Không Mặt dường như bị chọc tức bởi sự ngoan cố của anh. Áo cưới của bà ta đột nhiên bung xòe, hóa thành một cái kén lớn bằng mạng nhện đen xám, trùm lấy cả cơ thể Huy. Trong bóng tối đặc quánh của cái kén, Huy thấy mình đang ở giữa một nghĩa trang của những người sống. Những cái đầu người bị khâu kín miệng đang chui lên từ mặt đất, đôi mắt họ chứa đựng sự oán hận khôn cùng. Họ chính là những nạn nhân của dòng họ Trần qua hàng thế kỷ, những người đã chết để đánh đổi lấy sự giàu sang cho một gia tộc tàn độc.

Một bàn tay mục nát chộp lấy chân Huy, rồi bàn tay thứ hai, thứ ba… Họ kéo anh xuống.

Huy vùng vẫy trong vô vọng. Ánh sáng đèn pin của anh yếu ớt rồi tắt ngấm. Trong khoảnh khắc ngạt thở ấy, anh chợt nhớ tới lời của Cụ Mười: *“Cậu Huy à, súng đạn chỉ diệt được người, chứ không diệt được tâm ma. Nếu muốn sống, phải tìm thấy điểm yếu nhất trong nỗi sợ của chính mình.”*

Nỗi sợ của Huy là gì? Là việc anh không thể bảo vệ được cấp dưới, là việc anh để kẻ thủ ác nhởn nhơ? Hay là nỗi sợ rằng thế giới này thực sự tăm tối hơn những gì anh từng tin tưởng?

“Không… ta không sợ các người!” Huy hét lớn, tiếng hét xuyên thấu cả không gian ảo giác.

Anh dồn hết tàn lực, với tay vào túi áo trong, lấy ra một mẩu tàn nhang lấy từ từ đường họ Trần đêm trước. Anh đánh liều dùng bật lửa châm vào mẩu tàn nhang đó. Một luồng khói xanh nhẹ nhõm lan tỏa, tạo nên một vòng bảo vệ mong manh giữa vòng vây của đám ma đói.

Sự hiện diện của hương khói tổ tiên họ Trần – dù là dòng họ tội lỗi – vẫn mang theo một sức mạnh trấn áp nhất định đối với những linh hồn đang bị xích lại nơi đây. Đám tay ma khựng lại trong giây lát.

Huy nhân cơ hội đó, dùng hết sức lực cuối cùng lăn ra khỏi cái kén mạng nhện. Anh ngã nhào xuống một con dốc ngắn, cả người va đập vào những rễ cây xù xì trước khi rơi tõm xuống một hố sụt sâu.

Nước lạnh dưới hố khiến anh tỉnh táo đôi chút. Anh hổn hển hít lấy hít để không khí, dù nó đầy mùi ẩm mốc. Nhìn lên trên, bóng dáng của Bà Chúa Không Mặt vẫn lởn vởn quanh miệng hố, nhưng bà ta dường như không thể xuống dưới này. Một thế lực nào đó khác, thậm chí còn cổ xưa và mạnh mẽ hơn, đang hiện hữu dưới đáy hố sụt, tạo nên một ranh giới mà cả quỷ dữ cũng phải e dè.

Huy đưa tay lên xoa gáy. Vết bớt đã ngừng cháy đỏ, nhưng máu từ đó vẫn rỉ ra, thấm đẫm vai áo anh. Anh lấy trong ba lô ra chiếc băng cá nhân, băng bó sơ sài rồi bắt đầu dò dẫm trong lòng đất.

Đây không phải là một cái hố tự nhiên. Đây là một đường hầm. Huy phát hiện ra trên những vách đá có những ký hiệu kỳ lạ giống hệt trong bản vẽ của cha Phi Vũ mà anh đã nhìn thấy thoáng qua trong hồ sơ mã số 07.

Anh nhận ra mình vừa vô tình xâm nhập vào lòng mạch sâu nhất của làng Cổ Nguyệt – nơi mà ngay cả dòng họ Trần cũng ít kẻ dám đặt chân tới. Đây chính là lối dẫn vào căn cứ địa thực sự của Bà Chúa Không Mặt, hay nói đúng hơn, là nơi gốc rễ của lời nguyền được chôn giấu.

Sức nặng của trách nhiệm và sự kinh hoàng từ trận tấn công vừa rồi vẫn còn ám ảnh, nhưng đôi mắt Huy giờ đây đã sắc lạnh hơn. Anh không còn chỉ điều tra vì công việc nữa. Đây là cuộc chiến sinh tồn. Nếu anh không tìm thấy lối ra hoặc không tìm được cách phá giải nơi này, anh sẽ vĩnh viễn trở thành một cái xác khâu miệng khác dưới tầng hầm nhà họ Trần.

Anh lấy điện thoại ra, không có tín hiệu, nhưng camera vẫn hoạt động. Huy bắt đầu ghi hình lại những ký tự trên vách đá.

“Gửi cho bất kỳ ai tìm thấy chiếc điện thoại này… Tôi là Đại úy Đặng Quốc Huy. Tôi đang ở dưới lòng đất phía đông bắc làng Cổ Nguyệt. Lời nguyền dòng họ Trần không phải là huyền thoại… nó là một hệ thống ký sinh… họ dùng người sống để nuôi dưỡng mạch đất…”

Giọng anh khàn đặc. Phía sâu trong hầm, có tiếng nước chảy róc rách và tiếng gõ đều đặn vào đá. *Cộc… cộc… cộc…*

Nó giống như tiếng tim đập của trái đất, hoặc là tiếng một người thợ mộc đang đóng nắp quan tài.

Huy hít một hơi thật sâu, nén cơn đau từ vết thương sau gáy, bước tiếp vào cõi thâm u. Anh biết rằng ở một nơi nào đó trên mặt đất này, Phi Vũ cũng đang chiến đấu với bóng tối của riêng mình. Anh cần phải trụ vững, không chỉ cho chính anh, mà còn cho cả những người vô tội đã nằm xuống.

Phía sau anh, màn sương mù vẫn không tan biến, nó luồn lách vào miệng hố sụt như một loài rắn hổ mang đang kiên nhẫn chờ mồi. Thế lực tâm linh ấy chưa từ bỏ, chúng chỉ đang thay đổi chiến thuật. Đối với những kẻ không mang dòng máu họ Trần như Huy, chúng sẽ không chỉ giết chết cơ thể, mà sẽ tra tấn linh hồn cho đến khi anh tình nguyện hiến tế bản thân cho bóng tối.

Cuộc đi săn của Bà Chúa Không Mặt đã chính thức bắt đầu, và lần này, con mồi không còn đường lui. Huy biết mình đang dấn thân vào một trò chơi mà quy luật được viết bằng máu người chết.

Càng đi sâu, anh càng thấy những mẩu xương người khô khốc rải rác. Chúng được sắp xếp theo một hình đồ bát quái quái dị. Những chiếc xương sọ đều được hướng về một phía – trung tâm của căn hầm. Ở đó, một chiếc bục đá cao ngất ngưỡng đang đợi chờ một thứ gì đó. Hoặc một ai đó.

Huy tắt điện thoại, chỉ để lại một mẩu đèn led nhỏ của đồng hồ. Anh phải tiết kiệm năng lượng cho trận chiến cuối cùng. Anh đã chạm đến rìa của sự thật, và sự thật đó cay đắng đến mức anh ước gì mình đã chưa từng sinh ra để biết đến nó.

Lời nguyền của dòng họ Trần, hóa ra không chỉ nhắm vào con cháu họ, mà nó lan tỏa như một dịch bệnh tâm linh, hút cạn sinh khí của cả vùng đất này. Và đại úy Huy, một người bảo vệ luật pháp, giờ đây đang là con bài lẻ duy nhất có thể làm đảo lộn ván cờ nghìn năm của quỷ dữ.

Tiếng cười khanh khách lại vang lên, lần này là ngay sát bên tai anh. Huy vung nắm đấm ra sau, nhưng chỉ chạm vào khoảng không lạnh ngắt. Bóng tối mỉm cười với anh, nhe ra hàm răng nhọn hoắt của những con nhện đỏ.

Cuộc chơi vẫn chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8