Lời Nguyền Của Dòng HọChương 50: Sự phản bội của người thân
CHƯƠNG 50: SỰ PHẢN BỘI CỦA NGƯỜI THÂN
Đêm ở làng Cổ Nguyệt không bao giờ thực sự tĩnh lặng. Nó là một loại im lặng đặc quánh, chứa đựng tiếng thì thầm của gió luồn qua khe lá bồ đề và tiếng kẽo kẹt của những khung cửa gỗ mục nát trong dinh thự họ Trần. Trần Phi Vũ ngồi trong thư phòng của mình, ánh đèn bàn vàng vọt đổ bóng dài dặc lên những bản vẽ phục hồi kiến trúc.
Gáy anh đau nhức. Vết bớt hình nhện đỏ thẫm như đang có sự sống, nó phập phồng theo từng nhịp tim, mang theo cảm giác châm chích lạnh lẽo. Kể từ khi từ sông Hắc Thủy trở về, Phi Vũ luôn cảm thấy một đôi mắt vô hình đang dán chặt vào lưng mình. Không phải là đôi mắt vô hồn của “Bà Chúa Không Mặt”, mà là một cái nhìn tỉnh táo, sắc lẹm và đầy tính toán của con người.
Phi Vũ đặt cây bút chì xuống. Anh nhìn vào sơ đồ mặt bằng của ngôi nhà tổ. Là một kiến trúc sư, anh nhạy cảm với không gian hơn bất kỳ ai. Dinh thự này được xây dựng theo kiểu “Tiền chữ môn, hậu chữ khẩu”, nhưng nếu nhìn kỹ vào các khoảng trống giữa các bức tường đôi, anh nhận ra có một sự bất đối xứng đến mức khó hiểu. Những khoảng tối ấy không đơn giản chỉ là để cách nhiệt hay ngăn ẩm. Chúng là những “Hành lang u hồn” – nơi người sống có thể di chuyển mà không tiếng động, và cũng là nơi những đôi mắt có thể quan sát mọi ngõ ngách trong nhà.
“Chú Khang…” Phi Vũ thầm gọi cái tên ấy, một cảm giác đắng chát lan tỏa trong cổ họng.
Anh đứng dậy, không bật thêm đèn mà cứ thế bước đi trong bóng tối. Đôi mắt anh, nhờ ảnh hưởng của Huyết Ấn, giờ đây có thể nhìn thấy những dòng chảy linh khí lờ mờ trong đêm. Anh đi dọc hành lang tầng hai, bước chân khẽ khàng đến mức tiếng hít thở của chính mình cũng nghe như một gánh nặng.
Anh dừng lại trước bức phù điêu “Bách Điểu Triều Phượng” bằng gỗ lim đen bóng ở ngã rẽ vào phòng thờ. Một con chim phượng có con mắt bằng đá mã não đỏ lấp lánh kỳ quái. Phi Vũ đưa tay chạm nhẹ vào con mắt đá ấy. Không có gì lạ. Nhưng khi anh áp tai vào bức tường gỗ phía sau phù điêu, anh nghe thấy một âm thanh rất nhẹ.
*Xoẹt… xoẹt…*
Tiếng như vải lụa cọ xát vào gỗ, hoặc có thể là tiếng hơi thở khàn đục của một kẻ đang cố nén sự hưng phấn.
Phi Vũ nhanh chóng lùi lại, nép mình vào bóng tối của một cây cột lớn. Một lúc sau, một mảng gỗ nhỏ sau bức phù điêu từ từ trượt sang một bên, lộ ra một cái lỗ nhỏ không lớn hơn đồng xu. Phía bên kia, một ánh nhìn lóe lên. Đó là con mắt của người sống, đồng tử co rút đầy tò mò và tham vọng.
Cánh cửa gỗ khép lại. Phi Vũ cảm thấy máu trong người mình như đóng băng. Anh nhận ra đó là đôi mắt của chú ruột mình – Trần Vĩnh Khang. Người chú luôn xuất hiện với vẻ đạo mạo, âu phục lịch lãm và những lời hỏi han ân cần, thực chất lại là kẻ đang lén lút rình rập anh từ trong những hốc tường như một con chuột cống oán độc.
Phi Vũ quyết định không chờ đợi nữa. Anh cần biết chú mình đang mưu tính điều gì. Lợi dụng lúc ông Khang đang mải mê với “trò chơi” giám sát của mình, Phi Vũ luồn qua lối cầu thang hẹp dẫn xuống tầng hầm, nơi được coi là lãnh địa bất khả xâm phạm của trưởng tộc.
Cánh cửa dẫn xuống hầm mộ cổ bị khóa bởi một ổ khóa bằng đồng nặng nề. Phi Vũ rút trong túi ra thanh kim bạc mà cụ Mười đã đưa cho anh. Với một chút khéo léo và sức mạnh từ Huyết Ấn đang rung lên bần bật trên tay, tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Cánh cửa mở ra, phả vào mặt anh mùi trầm hương nồng nặc hòa lẫn mùi ẩm mốc của đất lâu năm.
Dưới tầng hầm không hề tối tăm như anh tưởng. Hàng chục ngọn nến trắng được thắp sáng, bao quanh một không gian rộng lớn được thiết kế theo sơ đồ “Nhất vị, lục hướng”. Ở giữa căn phòng là một chiếc bàn gỗ lớn chất đầy những thứ khiến Phi Vũ phải buồn nôn.
Đó là hàng chục khung hình của anh. Những tấm ảnh anh bị chụp trộm trong suốt nhiều năm qua, từ lúc anh còn là một đứa trẻ đến khi trưởng thành. Trên mỗi tấm ảnh, tại vị trí gáy, chú Khang đã dùng máu gà vẽ đè lên một biểu tượng bùa chú quái dị.
Phi Vũ cầm lên một cuốn sổ tay bìa da cũ nát đặt giữa bàn. Trang đầu tiên ghi dòng chữ nắn nót của ông Khang: *”Dưỡng nhện chờ ngày gặt lúa – Nhật ký đoạt xá”.*
Anh lật từng trang, tay run rẩy dữ dội. Trong đó ghi chép tỉ mỉ từng giai đoạn phát triển của vết bớt sau gáy anh.
*”Ngày… tháng… năm: Vết bớt bắt đầu mọc chân thứ tư. Phi Vũ bắt đầu nằm mơ thấy Bà Chúa. Phản ứng rất tốt. Linh hồn thằng bé đang dần hòa quyện với oán khí của cô Tuyết.”*
*”Ngày… tháng… năm: Sức khỏe của ta bắt đầu suy kiệt vì lời nguyền, nhưng không sao. Chỉ cần Phi Vũ đến tuổi 27, Huyết Ấn hoàn thiện, ta sẽ thực hiện nghi thức Phục Xác. Ta sẽ sống trong thân thể trẻ trung của nó, thừa kế mọi năng lực của Huyết Nhãn, và dòng họ Trần sẽ vĩnh viễn cường thịnh dưới bàn tay ta.”*
Từng con chữ như những lưỡi dao đâm vào tim Phi Vũ. Hóa ra, sự yêu thương mà chú Khang dành cho anh suốt bao năm qua, sự chăm sóc chu đáo khi bố anh qua đời, tất cả chỉ là một quy trình “nuôi béo vật tế”. Ông ta không muốn xóa bỏ lời nguyền, ông ta muốn dùng anh làm bình chứa để ông ta có thể tiếp tục sự tồn tại bệnh hoạn của mình.
“Cháu đã thấy những gì không nên thấy rồi, Phi Vũ à.”
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía sau lưng. Phi Vũ giật mình quay lại. Trần Vĩnh Khang đang đứng đó, dựa lưng vào cánh cửa hầm đã khép chặt tự bao giờ. Ánh nến bập bùng chiếu lên gương mặt ông ta, khiến nó trở nên vặn vẹo, tàn nhẫn như một con quỷ dữ. Trên tay ông ta là một cây gậy đầu rồng bằng gỗ trắc, phần đỉnh gậy lờ mờ tỏa ra một làn khói đen.
“Chú…” Phi Vũ nghẹn lời, ánh mắt đầy sự thất vọng và phẫn nộ. “Chú là chú ruột của cháu. Sao chú có thể…?”
“Chú ruột?” Ông Khang bật cười, tiếng cười khàn đặc như tiếng gạch vụn nghiền vào nhau. “Trong dòng họ Trần chúng ta, tình thân chỉ là một thứ xa xỉ. Tổ tiên đã bán linh hồn cho bóng tối để đổi lấy vinh hoa, thì con cháu cũng chỉ là những quân cờ trên bàn cờ của định mệnh. Bố của cháu đã quá yếu mềm khi chọn cái chết để bảo vệ cháu. Còn ta, ta chọn sự trường tồn.”
Ông Khang bước lại gần, mỗi bước đi của ông ta khiến những ngọn nến xung quanh lay động mạnh mẽ.
“Nhìn lại mình đi, Vũ. Cháu nghĩ tại sao cháu lại trở thành kiến trúc sư? Tại sao cháu lại luôn tìm thấy những bí mật trong ngôi nhà này một cách dễ dàng như vậy? Là ta! Chính ta đã dẫn dắt cháu, cho cháu học những thứ đó để cháu tự mình khai phá những tầng phong thủy sâu nhất, tự mình nộp mạng cho Bà Chúa Không Mặt nhằm nạp đầy oán khí cho Huyết Ấn.”
Phi Vũ lùi lại, đập lưng vào chiếc bàn gỗ. Anh cảm thấy một luồng áp lực vô hình từ ông Khang đang bóp nghẹt lá phổi mình.
“Ông đã giết bố tôi sao?”
Ánh mắt ông Khang chợt lóe lên một tia sáng tàn độc.
“Nó chết vì nó ngu xuẩn. Nó muốn đưa cháu đi khỏi làng Cổ Nguyệt, muốn chặt đứt long mạch của dòng họ. Ta không giết nó, ta chỉ ‘giúp’ nó hoàn thành tâm nguyện hiến tế sớm hơn một chút để giữ cho lời nguyền không giáng xuống đầu ta. Và giờ, đến lượt cháu.”
Bất thần, vết bớt trên gáy Phi Vũ bùng phát một cơn đau xé ruột. Anh gục xuống, hai tay ôm lấy đầu. Anh nhìn thấy hình ảnh con nhện đỏ trên sàn nhà bắt đầu lan rộng ra, những sợi chỉ máu li ti bắt đầu quấn lấy chân anh.
Trần Vĩnh Khang từ từ đưa cây gậy lên cao, đầu rồng hướng thẳng về phía gáy của Phi Vũ.
“Đừng chống cự. Huyết Ấn đã thức tỉnh quá nửa. Linh hồn cháu giờ đây đã là của ta. Chỉ cần một đêm nay nữa thôi, chúng ta sẽ hòa làm một. Cháu sẽ sống mãi mãi… trong sự cai trị của ta.”
“Không bao giờ!” Phi Vũ nghiến răng, một luồng sức mạnh nóng rực từ dạ dày cuộn trào lên.
Huyết Nhãn trong mắt anh chợt bừng sáng một sắc đỏ ma mị. Anh vồ lấy một chiếc gương đồng nhỏ trên bàn, dùng hết sức bình sinh ném mạnh về phía một ngọn đèn dầu treo trên tường. Chiếc gương vỡ tan, ánh sáng phản chiếu bị khuếch đại bởi sức mạnh tâm linh của anh, tạo ra một quầng sáng trắng bạc đột ngột giữa phòng hầm.
Trần Vĩnh Khang bị ánh sáng chiếu thẳng vào mắt, kêu lên một tiếng đau đớn và lùi lại. Nhân cơ hội đó, Phi Vũ bật dậy, chạy lướt qua người ông chú đang lóa mắt. Anh không chạy lên lầu, vì biết các gia nhân dưới trướng ông Khang chắc chắn đã bao vây lối thoát. Anh hướng về phía sâu nhất của hầm mộ – nơi dẫn tới con đường ngầm thông ra sông Hắc Thủy.
“Đuổi theo nó! Không được để vật tế trốn thoát!” Tiếng gầm rú của ông Khang vang dội phía sau, xé tan vẻ đạo mạo thường ngày.
Phi Vũ chạy trong đường hầm hẹp và ẩm ướt. Tiếng chân của nhiều người đang rầm rập đuổi tới. Sự phản bội của chú Khang như một ngọn lửa đốt cháy chút hy vọng cuối cùng của anh về gia đình. Giờ đây, trong bóng tối của hầm mộ cổ, anh nhận ra mình thực sự chỉ có một mình. Anh không chỉ phải đối đầu với một lời nguyền trăm năm, mà còn phải đối đầu với sự tàn độc của chính những người mang chung dòng máu.
Khi ánh trăng nhợt nhạt phía cuối hầm hiện ra, Phi Vũ cảm thấy gáy mình nhói lên một lần nữa. Con nhện đỏ trên gáy anh dường như cũng đang cười nhạo sự ngây thơ của anh. Nó đang lớn dần lên, và anh biết, cuộc chiến sinh tử thật sự chỉ vừa mới bắt đầu. Sự phản bội của chú Khang không phải là dấu chấm hết, nó là nhát dao cuối cùng chặt đứt sợi dây ràng buộc anh với nhân tính, đẩy anh hoàn toàn vào con đường trở thành kẻ kế thừa bóng tối của họ Trần.