Lời Nguyền Của Dòng HọChương 49: Cụ Mười và thanh đoản kiếm
Sương sớm của làng Cổ Nguyệt chưa bao giờ mang đến cảm giác thanh bình, dù dinh thự họ Trần đã sụp đổ thành một đống gạch vụn đen ngòm sau cơn hỏa hoạn tâm linh. Khói vẫn còn lãng đãng bốc lên từ những khe hở của gạch đá, thứ khói không mang mùi gỗ cháy thông thường mà nồng nặc mùi mỡ xác thịt và mùi nhang tàn mục rữa.
Trần Phi Vũ đứng trước hiên của gian nhà tạm nằm sát rìa nghĩa địa làng. Sau gáy anh, vết bớt hình con nhện đã ngừng cựa quậy, nhưng cảm giác nhói buốt như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tủy sống vẫn còn đó. Anh biết, con quỷ trong dòng máu mình chỉ đang ngủ say sau một trận kịch chiến, chứ chưa hề biến mất.
“Vào đi. Đừng đứng đó nhìn bóng mình dưới chân nữa. Kẻ nào nhìn bóng quá lâu, bóng sẽ ăn mất hồn.”
Giọng nói khàn đặc, đục ngầu như tiếng hai viên đá mài vào nhau vang lên từ bên trong. Đó là cụ Mười.
Phi Vũ đẩy cánh cửa gỗ mục, bước vào trong. Gian phòng hẹp và tối, chỉ có ánh sáng từ vài ngọn đèn dầu hắt ra những quầng vàng vọt, run rẩy. Khắp căn phòng treo đầy những bó nhang lớn, chỉ ngũ sắc đỏ trắng chằng chịt như mạng nhện, và trên vách đá là những lá bùa vàng rực đã xỉn màu vì sương gió. Giữa phòng, cụ Mười ngồi xếp bằng trên một chiếc chiếu cói rách nát. Trước mặt cụ, đặt trên một tấm lụa đen trang trọng, là một vật dài chừng hai gang tay, bọc trong lớp vải cũ kỹ sờn rách.
“Cụ Mười… Linh Chi sao rồi?” Phi Vũ khàn giọng hỏi.
Cụ Mười không ngước lên, đôi mắt mù một bên của cụ vẫn nhìn đăm đăm vào vật phẩm trên bàn. Cụ chậm rãi trả lời:
“Nó đang ở hậu điện, được ta dùng nhang phong ấn thần trí. Con bé nhìn thấy quá nhiều thứ không nên thấy. Đôi mắt âm dương của nó nếu không được bảo vệ, oán khí từ Bà Chúa Không Mặt sẽ mượn đường mà quay trở lại. Bây giờ, mạng của con mới là thứ đáng lo hơn.”
Phi Vũ ngồi xuống đối diện, hơi thở của anh nặng nề. “Tôi tưởng sau khi dinh thự sụp đổ, chú Khang biến mất, lời nguyền đã kết thúc?”
“Kết thúc?” Cụ Mười bỗng bật cười, một tràng cười khô khốc khiến da gà Phi Vũ nổi lên từng hồi. “Đó chỉ mới là sự sụp đổ của phần xác. Phần ‘nghiệp’ của dòng họ Trần đã kết tinh thành một thực thể vượt xa những gì con có thể tưởng tượng. Chú Khang của con không chết, ông ta đã biến thành một ‘Địa quỷ’, ẩn mình dưới mạch nước ngầm của làng để chờ ngày thanh đoản kiếm này xuất hiện.”
Dứt lời, cụ Mười run rẩy đưa đôi tay nhăn nheo, nổi đầy đồi mồi như vỏ cây già, từ từ tháo từng lớp vải bọc trên tấm lụa đen.
Khi lớp vải cuối cùng được lột bỏ, một luồng không khí lạnh buốt tỏa ra, lấn át cả mùi nhang nồng trong phòng. Trước mắt Phi Vũ là một thanh đoản kiếm cổ xưa. Nó không sáng loáng như những loại kiếm trưng bày. Thân kiếm có màu đen tuyền của sắt nguội trộn lẫn với một sắc xanh thẫm kỳ dị. Lưỡi kiếm không thẳng tắp mà uốn lượn như xương sống của một loài rắn đại thụ. Trên mặt kiếm khắc đầy những ký tự lạ, nửa như chữ Phạn, nửa như những vệt cào xước của một con thú dữ đang tuyệt vọng.
Điều kinh hãi nhất là chuôi kiếm. Nó được tạc theo hình một chiếc thủ lâu (đầu lâu) nhỏ xíu, đôi mắt được khảm hai viên đá đỏ quạnh như máu tươi, tỏa ra ánh sáng âm u đầy đe dọa.
“Đây là…?” Phi Vũ run giọng.
“Thanh đoản kiếm Trấn Hồn,” Cụ Mười nói, giọng cụ trở nên tôn nghiêm lạ thường. “Năm xưa, khi vị thầy pháp – tổ tiên của ta – giúp dòng họ Trần xây dựng cơ nghiệp bằng tà thuật, ông ấy đã biết trước ngày này. Thanh kiếm này được đúc từ thép lạnh rèn trong chín đêm trăng máu, tôi luyện bằng máu của chính người thầy pháp đó trước khi ông ấy qua đời. Nó không dùng để giết người sống. Nó dùng để ‘cắt’ đứt sợi dây oan nghiệp nối giữa cõi dương và cõi âm.”
Cụ Mười đẩy thanh kiếm về phía Phi Vũ.
“Cầm lấy nó.”
Phi Vũ do dự. Anh cảm nhận được một sự bài trừ mãnh liệt từ thanh kiếm. Nó dường như đang rung lên, phát ra những tiếng vo ve trầm đục như tiếng gào khóc của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm. Khi ngón tay anh vừa chạm vào chuôi kiếm hình đầu lâu, một cơn điện giật kinh hoàng chạy thẳng vào đại não.
Bóng tối bao trùm lấy tầm nhìn của anh. Phi Vũ thấy mình không còn ở trong căn phòng của cụ Mười nữa. Anh đứng giữa một cánh đồng bỉ ngạn đỏ rực, bầu trời đen kịt với một con trăng đỏ như con mắt bị chảy máu. Trước mặt anh, hàng ngàn bóng người không mặt đang quỳ lạy, tay họ đều bị xích bởi những sợi chỉ đỏ dẫn về phía một cái hang sâu thăm thẳm. Trong hang đó, một hình hài đang trồi lên, nửa người nửa nhện, mang gương mặt của Trần Vĩnh Khang nhưng lại có đôi mắt rỉ máu của Bà Chúa Không Mặt.
“Của ta… tất cả là của ta!” Tiếng gào thét ấy khiến linh hồn Phi Vũ rung chuyển.
“Phi Vũ! Tỉnh lại!”
Tiếng quát của cụ Mười như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, kéo anh về thực tại. Phi Vũ buông tay khỏi thanh kiếm, thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm.
Cụ Mười thở dài, đôi mắt nhìn anh với vẻ xót xa:
“Nó đang thử thách con. Máu của họ Trần trong con đang xung đột với linh khí của thanh kiếm. Trấn Hồn kiếm chỉ nhận chủ khi người đó sẵn sàng hy sinh chính mạng sống của mình để bù đắp tội lỗi của cha ông. Con có biết tại sao con nhện trên gáy con chưa tan biến không?”
Phi Vũ lắc đầu, đôi tay vẫn còn run rẩy.
“Vì con chưa trả đủ nợ. Bà Chúa Không Mặt không chỉ muốn mạng của con, bà ta muốn linh hồn của toàn bộ dòng họ Trần phải biến thành tơ nhện để bà ta dệt nên tấm áo khoác trường sinh. Thanh đoản kiếm này là hy vọng cuối cùng. Nếu con dùng nó để phá hủy hầm mộ gốc – nơi đặt linh vị của Tuyết Nhi và hài cốt bị yểm của cha con – lời nguyền sẽ tan. Nhưng…”
“Nhưng sao cụ?”
Cụ Mười im lặng hồi lâu, cụ đứng dậy, chậm rầm đi về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm đặc quánh.
“Nhưng người thực hiện nghi thức sẽ trở thành ‘vật chứa’ cho tất cả oán khí thoát ra. Thanh đoản kiếm sẽ hút sạch linh hồn của kẻ ác, nhưng cũng sẽ nghiền nát tâm trí của người cầm nó. Nếu con không đủ kiên định, con sẽ biến thành một xác sống không hồn, vĩnh viễn canh giữ ngôi mộ đó.”
Phi Vũ nhìn thanh kiếm đen ngòm trên bàn. Trong thâm tâm anh, một cuộc chiến đang nổ ra. Một kiến trúc sư trẻ tuổi, vốn tin vào logic và những công trình trường tồn, giờ đây lại phải dùng một thanh kiếm tâm linh để phá hủy chính nguồn gốc của gia đình mình.
Đúng lúc đó, từ hậu điện vang lên tiếng thét thất thanh của Linh Chi.
“Anh Vũ! Đừng… đừng nhìn vào mắt ông ta! Ông ta đang ở dưới chân anh!”
Phi Vũ giật mình nhìn xuống. Một làn khói đen kịt bắt đầu len lỏi qua các khe cửa, tụ lại dưới mặt sàn thành hình một bàn tay to lớn, gân guốc đang vươn về phía anh. Đó là oán khí của Trần Vĩnh Khang. Hắn đã tìm đến tận đây.
Cụ Mười lập tức bấm ấn, rút từ trong ống tay áo ra một nắm gạo muối trộn máu gà trống, hắt mạnh vào bóng đen.
“Nghiệt súc! Dám xông vào đây!”
Một tiếng xì xì vang lên như nước tạt vào than nóng. Cái bóng đen bị đẩy lùi nhưng không biến mất hoàn toàn, nó uốn lượn xung quanh căn phòng, tạo ra những âm thanh thì thầm đầy ma quái:
“Vũ… cháu ngoan… đưa thanh kiếm cho chú… chúng ta sẽ trường sinh… dòng họ Trần sẽ thống trị… đừng nghe lão già đó…”
Cụ Mười thở dốc, mặt cụ xanh tái. Cụ biết mình không còn đủ sức để cầm cự lâu hơn nữa. Pháp trận trong phòng đang bị mòn mỏi bởi oán lực khổng lồ từ bên ngoài.
“Vũ! Mau cầm kiếm! Dùng máu ở ngón tay giữa áp vào mắt con nhện trên chuôi kiếm! Chỉ có con mới kích hoạt được nó!”
Phi Vũ nhìn làn khói đen đang dần kết lại thành hình hài một con quái vật với khuôn mặt méo mó của chú mình. Nỗi sợ hãi cực độ bỗng chốc biến thành một luồng can đảm liều lĩnh. Anh nghĩ về cái chết tức tưởi của anh họ, về sự hy sinh của cha anh, và về đôi mắt sầu thảm của Linh Chi.
Anh chộp lấy thanh đoản kiếm.
Cơn đau lần này còn dữ dội hơn, nhưng Phi Vũ không buông tay. Anh cắn nát đầu ngón tay giữa, máu đỏ thẫm nhỏ xuống hai viên đá trên chuôi kiếm.
Ngay lập tức, một tiếng gầm vang lên trong không gian tâm linh. Hai viên đá đỏ bỗng sáng rực lên như hai ngọn lửa địa ngục. Thân kiếm đen tuyền bắt đầu nứt ra những vết rạn ánh sáng xanh lục. Những ký tự cổ xưa bỗng nhiên tách rời khỏi mặt kiếm, bay lơ lửng xung quanh Phi Vũ như một lá chắn ánh sáng.
Con quái vật khói đen gào lên một tiếng đau đớn khi chạm vào luồng ánh sáng này.
“Làm tốt lắm!” Cụ Mười hô lớn, tay cụ vẫn không ngừng kết ấn giữ vững vòng ngoài. “Bây giờ, hãy nhớ lấy bài quyết này: ‘Nhân quả vô hình, kiếm trấn vạn hồn. Huyết thống làm dẫn, đoạt mệnh trả ơn!’.”
Phi Vũ lặp lại theo lời cụ. Mỗi lời anh thốt ra, thanh kiếm trong tay lại trở nên nhẹ hơn, nhưng sức nặng tinh thần lại tăng lên gấp bội. Anh cảm nhận được tâm trí mình đang kết nối với thanh kiếm. Anh thấy được một mạch ngầm đen tối chảy bên dưới ngôi làng, và tại một điểm hố sụt sâu phía Cấm Uyển, có một thứ gì đó đang đập – trái tim của lời nguyền.
“Cháu thấy rồi…” Phi Vũ thì thào, ánh mắt anh giờ đây không còn sự hoảng loạn, mà đục ngầu một màu xanh xám lạ thường.
“Đi đi!” Cụ Mười đẩy anh về phía cửa. “Ta và Linh Chi sẽ ở đây dùng hương hỏa trấn giữ hướng này. Con phải đến hố sụt trước khi mặt trời mọc. Nếu mặt trời lên mà nghi lễ chưa xong, oán khí sẽ nương theo ánh sáng mà phát tán ra khắp thế gian, lúc đó không còn ai cứu được làng Cổ Nguyệt nữa!”
Phi Vũ cầm chặt thanh đoản kiếm, lao mình ra khỏi căn phòng.
Gió đêm rít lên bên tai anh như những lời nguyền rủa. Trên đường đi đến khu vực Cấm Uyển, mặt đất dưới chân anh dường như không ngừng rung chuyển. Những linh hồn lang thang trong làng – nạn nhân của dòng họ Trần suốt trăm năm qua – hiện hình lố nhố bên vệ đường. Họ không tấn công anh, mà họ đang đứng đó, những đôi mắt trắng dã hướng về phía thanh kiếm trong tay anh với một sự thèm khát và kỳ vọng đáng sợ.
Khi anh đến gần hố sụt Cấm Uyển, mùi tử khí nồng nặc khiến anh buồn nôn. Tại trung tâm hố sụt, ngôi mộ cổ của Tuyết Nhi đã bị đào bới bởi một thế lực nào đó. Dưới đáy hố, Trần Vĩnh Khang – giờ đây chỉ còn là một khối thịt lầy lội mang gương mặt người – đang bám vào một quan tài bằng gỗ đen xì.
“Mày đến rồi sao… Vũ…” Khang cười, những sợi tơ máu từ mồm ông ta chảy xuống. “Đưa thanh kiếm đây… nó vốn thuộc về gia tộc chúng ta…”
“Nó không thuộc về bất cứ ai tham lam như ông.” Phi Vũ đứng trên miệng hố, nâng thanh Trấn Hồn kiếm lên ngang ngực.
Bỗng nhiên, từ trong ngôi mộ, một đôi tay trắng nhợt với những móng tay đen dài vươn lên, tóm lấy đầu của Trần Vĩnh Khang. Đó là Bà Chúa Không Mặt. Bà ta không thèm nhìn đến Khang, mà chỉ hướng đôi mắt trống rỗng về phía Phi Vũ.
Linh tính của một kiến trúc sư cho anh thấy các dòng khí phong thủy ở đây đang cuộn xoáy lại, tạo thành một cái bẫy “Tụ Hồn Trận”. Nếu anh bước xuống, anh sẽ sập bẫy. Nhưng nếu không bước xuống, anh không thể chạm tới nhãn trận.
Thanh đoản kiếm trong tay bỗng rung lên mãnh liệt, chỉ chỉ xuống hướng trung tâm quan tài.
“Máu… cần thêm máu của kẻ mang bớt nhện…” Bà Chúa Không Mặt phát ra âm thanh âm u, nghe như tiếng gió lùa qua hang đá.
Phi Vũ không do dự. Anh biết mình đang dấn thân vào chỗ chết, nhưng nếu không cắt đứt tận gốc rễ này, anh sẽ không bao giờ được sống một ngày bình yên. Anh nhảy xuống hố sâu.
Cú va chạm mạnh làm anh chao đảo, nhưng anh nhanh chóng gượng dậy. Trần Vĩnh Khang lao đến như một con dã thú, nhưng chỉ với một đường kiếm ngang, luồng linh khí xanh từ thanh đoản kiếm đã hất văng ông ta vào vách đá.
Phi Vũ đứng trước chiếc quan tài. Trên nắp quan tài là một khối hình thù quái dị bằng sáp, bên trong có chứa một mẩu xương tay của cha anh – thứ mà chú Khang đã dùng để “nuôi” lời nguyền.
“Xin lỗi cha… con phải làm thế này.”
Anh giơ thanh đoản kiếm lên cao, tụ toàn bộ tinh lực vào lưỡi kiếm. Con nhện sau gáy anh lúc này bỗng nở rộ hoàn toàn tám chân, đau đến mức anh muốn ngất đi. Nhưng chính cơn đau đó đã truyền dẫn một nguồn sức mạnh khổng lồ vào thanh kiếm.
Lưỡi kiếm bắt đầu tỏa ra ánh sáng chói lòa, những sợi chỉ đỏ tâm linh xung quanh vỡ vụn từng mảng.
“Trấn!”
Phi Vũ hét lớn, đâm mạnh thanh kiếm xuyên qua khối sáp, cắm ngập vào nắp quan tài.
Một tiếng nổ chói tai vang lên. Từ dưới nắp quan tài, những luồng khói trắng tinh khiết phụt lên, đối đầu trực diện với những luồng khói đen oán hận của Bà Chúa Không Mặt. Cả khu rừng Cấm Uyển như bị chấn động bởi một trận động đất dữ dội.
Phi Vũ cảm thấy linh hồn mình đang bị hút vào thanh kiếm. Những ký ức về dòng họ Trần, về những tội ác quá khứ, những tiếng khóc van xin của Tuyết Nhi hiện ra rõ mồn một. Anh thấy vị tổ tiên đã xuống tay giết cô gái, anh thấy cha anh đã lặng lẽ khóc trong căn hầm… Anh dùng ý chí của mình để gánh vác tất cả nỗi đau đó.
Thanh đoản kiếm bắt đầu hút hết sắc đỏ từ vết bớt sau gáy anh. Con nhện nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn. Thay vào đó, trên thân kiếm xuất hiện thêm một hoa văn hình nhện bằng bạc rực rỡ.
Bà Chúa Không Mặt rú lên một tiếng rồi dần dần tan biến vào hư không. Gương mặt bà ta trước khi biến mất bỗng trở nên dịu lại, không còn vẻ oán độc mà chỉ còn là khuôn mặt của một cô gái trẻ u sầu. Bà nhìn Phi Vũ, gật đầu nhẹ như một lời cảm ơn cuối cùng.
Khi mọi thứ lắng xuống, Phi Vũ gục xuống cạnh chiếc quan tài đã vỡ nát. Trần Vĩnh Khang đã chỉ còn là một cái xác khô héo, không còn chút hơi tàn.
Trời bắt đầu hửng sáng ở phía chân trời. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống đáy hố.
Phi Vũ nhìn xuống thanh đoản kiếm. Lúc này, nó đã trở về trạng thái gỉ sét, cũ kỹ như chưa bao giờ chứa đựng sức mạnh kinh hồn nào. Nhưng anh biết, nó đã hoàn thành nhiệm vụ. Nó đã nuốt chửng lời nguyền trăm năm của họ Trần.
Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, một cảm giác thanh thản mà 27 năm qua anh chưa từng biết tới. Vết bớt sau gáy đã biến mất, chỉ còn lại một vết sẹo nhỏ hình hoa sen – ấn ký của sự giải thoát.
Tận sâu trong rừng, bóng dáng cụ Mười thấp thoáng hiện ra. Cụ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi hiện trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Cụ cầm theo một bình nước cam thảo, đưa cho Phi Vũ.
“Xong rồi phải không cụ?” Anh hỏi, giọng yếu ớt.
“Xong rồi. Nhưng nhớ lấy, Phi Vũ. Lời nguyền tan đi không có nghĩa là nhân quả dừng lại. Thanh kiếm này từ nay sẽ thuộc về con. Con không thể trở lại làm một kiến trúc sư bình thường được nữa. Con giờ là kẻ canh giữ ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng cho dòng họ mình… và cho cả mảnh đất này.”
Phi Vũ cầm lấy thanh kiếm, cảm nhận hơi lạnh trầm mặc của nó. Anh nhìn về phía dinh thự cũ, giờ chỉ còn là cát bụi. Một hành trình mới đã bắt đầu. Lời nguyền dòng họ đã chấm dứt, nhưng trách nhiệm của một người bảo vệ bí mật chỉ vừa mới bắt đầu.
Làng Cổ Nguyệt từ nay sẽ không còn tiếng ru u uất mỗi đêm trăng khuyết. Gió bắt đầu thổi mạnh, mang đi những tàn tro cuối cùng của một thời kỳ tăm tối, để lại cho Phi Vũ một thanh đoản kiếm gỉ sét và một định mệnh mới mà anh phải gánh vác suốt đời.