Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 61: Dấu chân bùn đen

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:02:04 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 61: DẤU CHÂN BÙN ĐEN**

Cơn mưa mùa đông ở làng Cổ Nguyệt không mang theo sự gột rửa, nó chỉ mang đến cái lạnh thấu xương và mùi vị của sự mục nảy. Phi Vũ lảo đảo bước ra khỏi đống đổ nát của thư phòng, hơi thở anh hóa thành những làn khói trắng đục, run rẩy giữa màn đêm tịch mịch. Sau gáy, cơn đau từ chân nhện thứ chín bùng lên như có ai đó dùng mũi khoan nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống. Mỗi bước đi, anh cảm thấy trọng lực của cơ thể dường như đang thay đổi, một phần nào đó trong linh hồn anh đang bị kéo tuột xuống vực thẳm đen ngòm, nhường chỗ cho một thứ sức mạnh tà ác đang cựa quậy, đòi quyền kiểm soát.

“Linh Chi… đợi anh…”

Giọng anh khàn đặc, lẫn trong tiếng gió rít qua những tán cây gạo khô khốc phía đầu làng. Vũ nhìn xuống đôi bàn tay mình, dưới ánh chớp lóe lên từ phía chân trời, anh thấy những mạch máu tím đen đang bò lên dọc theo cổ tay, hiện rõ dưới lớp da xanh xao như những con trùng độc. Lời nguyền không còn là một cái tên mơ hồ nữa, nó đã hiện hình, đã nếm được vị máu và đang dần nuốt chửng vật chủ của nó.

Dưới chân anh, ngay bên ngoài thềm gạch vỡ nát, hiện lên những dấu vết quái dị.

Đó là những dấu chân người, nhưng lại nhầy nhụa một thứ bùn đen đặc quánh, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của xác phân hủy và lưu huỳnh. Những dấu chân ấy không đi thẳng, chúng lướt trên mặt đất với những khoảng cách bất thường, có lúc dẫm lên vách tường, có lúc lại in sâu xuống nền đất bùn nhão nhoét như thể thực thể tạo ra chúng không chịu bất cứ định luật vật lý nào.

Điều kinh khủng nhất là gì? Giữa những dấu chân lớn nhầy nhụa ấy, có một vệt dài lê lết, giống như ai đó đã kéo lê một cơ thể mảnh mai trên mặt đất. Phi Vũ run bắn người, tim anh thắt lại khi nhìn thấy một mẩu vải ren trắng – một phần áo của Linh Chi – mắc lại trên một bụi tầm xuân đầy gai, nhuộm đỏ bởi một thứ dịch màu nâu xám thay vì máu đỏ thông thường.

Dấu chân bùn đen dẫn lối, xuyên qua con đường làng quanh co đang chìm trong sương mù dày đặc. Làng Cổ Nguyệt đêm nay tĩnh lặng một cách đáng sợ. Không một tiếng chó sủa, không một tiếng côn trùng, ngay cả tiếng gió cũng dường như bị bóp nghẹt trong bầu không khí đặc quánh oán khí. Những ngôi nhà dọc hai bên đường đóng cửa im lìm, nhưng Vũ cảm nhận được sau những khe cửa ấy, hàng chục đôi mắt không tròng đang dõi theo anh, vừa thèm khát, vừa kinh tởm.

Chiếc chìa khóa xương người trong túi áo Vũ bắt đầu tỏa nhiệt. Nó nóng đến mức cháy sém lớp vải, nhưng anh không màng đến. Anh cầm chặt nó trong tay, cảm nhận những gai xương đâm vào lòng bàn tay mình. Đau đớn giúp anh tỉnh táo. Đau đớn là sợi dây duy nhất còn kết nối anh với phần “người” đang dần tan biến.

“Chân nhện… chín chân…” Vũ thầm thì, mắt anh vằn lên những tia máu đỏ rực.

Càng đi xa khỏi dinh thự họ Trần, bóng tối dường như càng đậm đặc. Những dấu chân bùn đen không chỉ còn ở dưới đất, chúng bắt đầu xuất hiện trên những cành cây phía trên đầu anh. Những giọt bùn đen nhỏ xuống, rơi vào vai anh, cháy xèo xèo và để lại những vết bỏng rộp. Vũ ngước nhìn lên, chỉ thấy những tán cây chuyển động một cách hỗn loạn dù gió đã lặng. Có thứ gì đó đang bò trên kia, một thứ có diện mạo giống con người nhưng lại di chuyển như loài giáp xác.

Điểm đến hiện ra rõ dần trong tầm mắt: Giếng cổ của làng.

Cái giếng này vốn đã bị lấp từ nhiều năm trước vì những lời đồn thổi về việc người dân thấy những bàn tay trắng ở dưới nước kéo người đi xuống. Nhưng giờ đây, trước mắt Phi Vũ, miệng giếng hiện lên lù lù như một con mắt của địa ngục đang mở trừng trừng. Phần đá quây quanh miệng giếng không còn phủ rêu xanh mà bị phủ một lớp bùn đen kịt, chảy dài như những giọt lệ u uất.

Trên miệng giếng, những dấu chân bùn đen hội tụ lại, chồng chéo lên nhau tạo thành một vòng tròn tà thuật kinh tởm. Ở giữa vòng tròn ấy là chiếc kẹp tóc bằng ngọc của Linh Chi – món quà mà Phi Vũ đã tặng cô khi cả hai bắt đầu dấn thân vào hành trình hóa giải lời nguyền. Chiếc kẹp tóc bị bẻ gãy làm đôi, cắm ngập vào đống bùn thối rữa.

– “Linh Chi! Em ở đâu?!” Vũ gào lên, tiếng vọng của anh rơi vào lòng giếng sâu hoắm, trả lại chỉ là sự im lặng chết chóc.

Đúng lúc đó, từ dưới đáy giếng, một tiếng cười vang lên. Nó không phải tiếng cười của con người, mà là âm thanh của hàng nghìn mảnh thủy tinh cọ xát vào nhau, chói tai và nhức buốt.

*“Vũ… cứu… cứu em…”*

Tiếng của Linh Chi. Nhưng giọng nói ấy mang theo sự rạn nứt, như thể mỗi chữ cô thốt ra đều là một phần linh hồn bị xé toác. Phi Vũ lao tới miệng giếng, nhưng vừa chạm tay vào thành đá, một luồng điện từ oán khí đánh bật anh ra xa.

Bùn đen trên mặt đất bỗng nhiên chuyển động. Chúng không còn là những vết bẩn vô tri, mà bắt đầu co cụm, nhô cao lên khỏi mặt đất thành những hình thù vặn vẹo. Một thực thể dần hình thành từ mống bùn đen ấy. Nó cao lớn, không có khuôn mặt, chỉ có hàng chục con mắt rải rác khắp cơ thể và mười hai cái chi gầy guộc như chân nhện đâm ra từ mạn sườn. Mỗi khi nó di chuyển, bùn đen lại rỏ xuống thành từng vệt, bốc khói hôi hám.

“Mười hai chân nhện…” Vũ lẩm bẩm, nhớ lại lời sấm truyền trong bóng gương. “Kẻ mang gương mặt của cha… chính là mày sao?”

Thực thể kia không trả lời bằng lời nói. Nó chỉ chỉ một cái chân dài ngoẵng về phía lòng giếng, rồi lại chỉ vào vết bớt trên gáy Vũ. Ánh sáng từ chân nhện thứ chín trên cổ anh bùng lên, khiến anh ngã gục xuống. Trong một khoảnh khắc của cơn đau cực độ, Vũ nhìn thấy một hình ảnh chớp nhoáng: Linh Chi đang bị trói bằng những sợi tơ đen bóng bên trong một khoang hầm sâu bên dưới lòng giếng. Toàn thân cô bị bao phủ bởi bùn đen, và những cái chân nhện nhỏ li ti đang bò vào hốc mắt cô, định chiếm đoạt đôi mắt âm dương huyền bí ấy.

Sự điên cuồng bùng nổ. Phi Vũ không còn sợ hãi. Anh nắm lấy thanh đoản kiếm Trấn Hồn còn dính máu từ trận chiến với chú Khang, hét lên một tiếng đầy phẫn nộ. Anh không lao vào con quái vật bùn đen trước mặt, mà lao thẳng vào lòng giếng.

Gió rít bên tai. Cảm giác hẫng hụt bao trùm lấy anh. Phi Vũ không rơi vào nước. Anh rơi vào một không gian méo mó, nơi tường giếng được xây bằng hàng vạn hộp sọ người mang họ Trần. Những hộp sọ ấy đồng loạt mở miệng, thốt ra những lời nguyền rủa kéo dài suốt chín đời.

*“Vay phải trả… Máu phải đền… Trần Phi Vũ… ngươi không thể thoát!”*

Khi chạm đất, Vũ cảm thấy chân mình lún sâu vào một lớp bùn dẻo quánh. Đây không phải đáy giếng thông thường. Đây là “Long mạch giả” mà cha anh từng nhắc tới, nơi tụ dịch của toàn bộ nghiệp chướng dòng họ. Ánh sáng từ chiếc chìa khóa xương trên tay anh tỏa ra một vùng xanh xám le lói, đủ để anh thấy cảnh tượng trước mặt.

Linh Chi đang treo lơ lửng ở đó, giữa những cột đá nhũ đẫm máu. Và đứng trước mặt cô, là một bóng người mà Vũ hằng đêm mong mỏi được gặp lại, nhưng giờ đây là nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất.

Kẻ đó có gương mặt của cha anh – Trần Phi Long. Nhưng toàn bộ cơ thể ông ta từ cổ trở xuống lại là một khối bùn đen đặc, liên kết chặt chẽ với những chân nhện khổng lồ cắm sâu vào lòng đất để hút lấy năng lượng từ Địa mạch.

“Chào con, Phi Vũ.” Thực thể mang gương mặt cha anh lên tiếng, giọng nói trầm ấm như ngày xưa nhưng lại vang lên từ nơi sâu thẳm của huyệt mộ. “Con đến đúng lúc lắm. Chân nhện thứ chín đã nở. Chỉ cần ba chân nữa… ba mạng người nữa từ máu mủ họ Trần, chúng ta sẽ được tái sinh. Con, ta và Linh Chi… chúng ta sẽ là những vị thần của thế giới này, không còn đau đớn, không còn cái chết.”

“Ông không phải cha tôi!” Vũ hét lớn, thanh Trấn Hồn kiếm run rẩy trong tay anh. “Ông chỉ là một con quỷ được tạo ra từ sự tham lam và oán hận của cái dòng họ thối nát này!”

“Quỷ? Con người gọi sự tồn tại vượt ngoài tầm hiểu biết của họ là quỷ.” Thực thể kia cười nhạt, một cái chân nhện từ lưng ông ta vươn ra, lướt nhẹ qua gò má của Linh Chi đang hôn mê. “Hãy nhìn đi Vũ. Đôi mắt âm dương của em họ con… nó là chìa khóa để ta nhìn thấu sáu nẻo luân hồi. Còn vết bớt trên gáy con… đó là trái tim của lời nguyền này. Ta đã chờ đợi hơn hai mươi năm để con trưởng thành, để sự oán hận trong máu con đạt đến độ chín muồi nhất.”

Dưới chân Vũ, bùn đen bắt đầu trồi lên như những cánh tay, quấn lấy cổ chân anh, kéo anh lún sâu xuống. Vũ cảm thấy sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Anh nhận ra, mỗi lời thực thể kia nói đều mang theo ma lực, khiến tâm trí anh lung lay. Con nhện sau gáy anh bỗng nhiên cựa quậy mạnh hơn bao giờ hết, nó bắt đầu hút máu trực tiếp từ động mạch cổ anh để chuẩn bị cho sự mọc ra của cái chân thứ mười.

Đau. Đau đến mức tầm nhìn của Vũ nhòe đi.

Trong cơn mê sảng, anh thấy Linh Chi từ từ mở mắt. Đôi mắt cô không còn màu đen, mà hoàn toàn trở thành màu trắng dã, phản chiếu bóng tối vô tận của lòng đất. Cô không nhìn Vũ, cô nhìn vào khoảng không sau lưng anh.

“Anh Vũ… dấu chân… dấu chân bùn…” Cô thều thào, giọng nói đầy ám ảnh. “Chúng không phải dẫn anh đến đây… chúng là cách để nó đi ra…”

Vũ bừng tỉnh. Anh nhìn lại phía sau mình, dọc theo quãng đường anh đã đi qua từ dinh thự đến đây. Những dấu chân bùn đen mà anh theo dấu không phải là dấu vết để lại do sự sơ sẩy của kẻ bắt cóc. Đó là một trận pháp! Mỗi dấu chân là một điểm huyệt đen, được dùng để kết nối linh hồn của tất cả những kẻ mang dòng máu họ Trần đã chết trẻ trực tiếp vào cơ thể anh.

Càng đi theo dấu chân, Vũ càng thu nạp vào người mình oán lực của hàng chục thế hệ. Đó là lý do chân nhện thứ chín mọc ra nhanh đến vậy. Thực thể mang mặt cha anh không cần giết anh, nó chỉ cần anh “hoàn thiện”.

“Mười hai chân nhện sẽ giúp ta chiếm đoạt diện mạo của con.” Thực thể kia đột nhiên biến đổi. Gương mặt của cha anh tan chảy ra như sáp, hiện ra một khuôn mặt không có ngũ quan – khuôn mặt phẳng lì và nhầy nhụa của Bà Chúa Không Mặt. “Linh hồn con sẽ bị giam cầm trong bùn đen vĩnh viễn, còn ta sẽ bước ra thế gian dưới cái tên Trần Phi Vũ.”

“Không bao giờ!”

Phi Vũ dùng hết sức bình sinh, đâm mạnh thanh đoản kiếm Trấn Hồn vào chính lòng bàn tay mình. Máu của người còn sống, máu của kẻ mang mệnh “Huyết Ấn” phun ra, bắn vào đống bùn đen đang bám dưới chân. Sự phản phệ của máu tươi đối với oán khí cực nặng tạo ra một vụ nổ tâm linh. Những cánh tay bùn đen rú lên đau đớn rồi tan rã.

Anh tận dụng khoảnh khắc đó, lao thẳng về phía cột đá nơi trói Linh Chi. Nhưng Bà Chúa Không Mặt nhanh hơn. Một cái chân nhện đen kịt quật ngang ngực Vũ, hất văng anh vào vách đá hộp sọ. Những chiếc sọ người bắt đầu khép hàm lại, cắn xé lấy da thịt anh.

– “Vũ! Dùng chiếc chìa khóa!” Tiếng hét của Linh Chi vang lên đầy khẩn thiết. Cô dường như đã dùng toàn bộ sức tàn để phá bỏ sự khống chế của đôi mắt âm dương trong giây lát. “Nó làm từ xương của chính bà ta! Chỉ có xương cốt của quá khứ mới trị được tội ác của hiện tại!”

Phi Vũ rút chiếc chìa khóa xương người ra khỏi túi. Nó lúc này không còn nóng nữa mà lạnh buốt như băng. Anh nhận ra đây không phải là một chiếc chìa khóa thông thường để mở cửa, nó là một mảnh xương sống của vật tế năm xưa.

Trong một động tác liều lĩnh, Vũ không tấn công Bà Chúa Không Mặt. Anh xoay người, cắm thẳng chiếc chìa khóa xương vào một kẽ nứt lớn trên “Long huyệt giả” dưới đáy hầm – nơi bùn đen đang trào ra mạnh nhất.

“Mày muốn máu họ Trần? Mày muốn linh hồn của tao?” Vũ gào lên, hai tay giữ chặt chiếc chìa khóa dù oán khí từ kẽ nứt đang đốt cháy đôi tay anh. “Tao sẽ cho mày thấy sự sụp đổ của tất cả!”

Sự rung chuyển dữ dội bắt đầu. Cấu trúc của “Bát Quái Ngược” bắt đầu bị đảo lộn. Khi chiếc chìa khóa bằng xương cắm vào huyết mạch của địa linh bị ô uế, nó đóng vai trò như một vật dẫn, hút ngược toàn bộ oán khí đang nuôi dưỡng thực thể bùn đen trở lại vào lòng đất.

Bà Chúa Không Mặt rống lên một tiếng kinh thiên động địa. Cơ thể bà ta bắt đầu tan chảy, những cái chân nhện rụng rời, hóa thành thứ nước đen hôi thối.

“Trần Phi Vũ! Ngươi định đồng quy vu tận sao?!” giọng bà ta đầy vẻ kinh hoàng.

Vũ không trả lời. Anh cảm thấy cái chân nhện thứ chín sau gáy mình đang run rẩy, rồi bắt đầu héo quắt lại. Mối liên kết giữa anh và lời nguyền đang bị kéo căng đến mức sắp đứt đoạn. Nhưng cùng lúc đó, cả hang hầm bắt đầu sụp đổ. Những hộp sọ người trên vách đá vỡ vụn, rơi xuống như mưa rào.

Anh lảo đảo tiến lại gần Linh Chi, dùng thanh Trấn Hồn kiếm chém đứt những sợi tơ đen. Cô ngã vào lòng anh, kiệt sức và lạnh ngắt.

“Chạy… phải chạy đi, Vũ…”

“Anh không bỏ em.”

Vũ bế thốc Linh Chi lên. Nhưng nhìn lên phía trên, miệng giếng đã bị sương mù và gạch đá che lấp. Đường lên đã bị cắt đứt. Ở góc hang, một bóng đen khổng lồ đang dần tái tạo lại từ lớp bùn. Bà Chúa Không Mặt không dễ dàng bị tiêu diệt như thế, bà ta là hiện thân của oán hận trăm năm, chừng nào dòng máu họ Trần còn chảy, bà ta còn tồn tại.

Đúng lúc đó, từ trong đống bùn đen phía dưới, hiện lên một dấu chân người bình thường. Không phải dấu chân bùn, mà là dấu chân bằng ánh sáng nhạt. Dấu chân ấy dẫn về một lối mòn nhỏ hẹp giữa những khe đá, nơi mà trước đó anh không hề thấy.

“Đi theo dấu chân ấy… đi mau!” Một giọng nói thì thầm bên tai Vũ. Đó không phải giọng của quỷ, cũng không phải giọng của cha anh. Đó là giọng của Cụ Mười.

Vũ không chần chừ, anh ôm chặt Linh Chi, dẫm theo những dấu chân ánh sáng yếu ớt, chạy đua với sự sụp đổ của hầm mộ. Sau lưng anh, tiếng thét của Bà Chúa Không Mặt và tiếng sụp đổ của “Long mạch giả” tạo thành một bản giao hưởng tử thần.

Chân anh mỏi nhừ, lồng ngực như muốn nổ tung vì thiếu dưỡng khí. Mỗi bước đi là một lần chiến đấu với cái chân nhện vẫn còn bám lấy cột sống. Nhưng những dấu chân ánh sáng kia như có một ma lực dẫn dắt, giúp anh lách qua những khe hẹp nghìn cân treo sợi tóc.

Cuối cùng, một tia sáng le lói hiện ra phía trước.

Khi Vũ lao ra khỏi khe đá, anh cảm thấy mình đang rơi lần nữa. Nhưng lần này, anh rơi xuống thảm cỏ ướt sũng. Tiếng nước chảy róc rách của dòng sông Hắc Thủy hiện ra trong tầm tai.

Hóa ra lối thoát dẫn ra một hang đá nhỏ bên bờ sông, cách làng Cổ Nguyệt một quãng xa. Vũ đặt Linh Chi nằm xuống, hơi thở anh dồn dập. Anh vội vã đưa tay lên sau gáy.

Vết bớt nhện… nó đã tái nhợt đi, chân thứ chín đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại cái bóng mờ đục. Anh đã thắng vòng này, nhưng cái giá phải trả là bàn tay anh đã bị hoại tử do oán khí, và Linh Chi vẫn đang trong trạng thái hôn mê sâu với đôi mắt chảy ra những dòng lệ đen kịt.

Vũ nhìn về phía làng Cổ Nguyệt. Trong ánh bình minh ảm đạm vừa ló rạng, anh thấy một cột khói đen bốc lên từ phía giếng cổ. Cái giếng đã hoàn toàn nổ tung, nhưng những dấu chân bùn đen trên mặt đất dọc con đường làng… chúng vẫn chưa biến mất.

Chúng đang bắt đầu tự di chuyển, rời xa miệng giếng, hướng về phía thành phố.

Huyết ấn chưa tan. Lời nguyền vừa tìm được một cách thức mới để lan truyền. Và điều tồi tệ nhất, Phi Vũ nhận ra trong lòng bàn tay mình – nơi chiếc chìa khóa xương vừa đâm vào – bắt đầu hiện lên một dấu vết đen sì, hình dạng giống hệt như một dấu chân nhỏ.

“Nợ… vẫn chưa đòi đủ sao?”

Vũ thầm thì, nước mắt hòa lẫn với nước mưa chảy xuống. Anh bế Linh Chi đứng dậy, bước đi trong sương sớm. Cuộc truy đuổi chỉ mới bắt đầu một chương mới, khốc liệt và đẫm máu hơn bao giờ hết. Sau lưng họ, dòng sông Hắc Thủy cuộn sóng, như đang che giấu những bí mật khủng khiếp vừa mới trỗi dậy từ đáy bùn sâu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8