Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 62: Hang động sau thác nước

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:03:09 | Lượt xem: 1

Sương mù buổi sớm trên sông Hắc Thủy không mang cái nét bảng lảng của hơi nước thiên nhiên, mà nó đặc quánh, xám xịt như tro tàn của một đám tang vừa lụi. Trần Phi Vũ loạng choạng bước đi bên bờ vực, đôi chân tưởng chừng như đã mất sạch cảm giác sau cuộc đào thoát kinh hoàng dưới hầm mộ. Trên tay anh, Linh Chi nhẹ bẫng như một mảnh lá héo, hơi thở đứt quãng, thỉnh thoảng lại run lên từng hồi khiến tim anh thắt lại.

Tiếng nước đổ vang vọng từ phía thượng nguồn. Đó là thác Nghịch dòng – một trong những điểm tụ sát nổi tiếng nhất của làng Cổ Nguyệt mà Phi Vũ từng nghe cha mình nhắc đến trong những dòng nhật ký nửa kín nửa hở. Dòng thác này chảy ngược vào một khe núi hiểm hóc, bọt tung trắng xóa nhưng lại mang một sắc tím lạ lùng dưới ánh rạng đông yếu ớt.

Phi Vũ nghiến răng, bám chặt vào những tảng đá rêu trơn trượt. Vết hoại tử ở bàn tay do chiếc chìa khóa xương đâm vào bắt đầu phát tán một mùi hôi thối khó tả, nó đau nhức đến tận xương tủy, nhưng nỗi sợ về dấu chân đen trong lòng bàn tay còn lớn hơn gấp bội. Nó không đơn thuần là một vết sẹo, mà giống như một sinh vật ký sinh đang từ từ bò sâu vào hệ thống mạch máu của anh.

Khi vượt qua một bụi cây rậm rạp đầy gai nhọn, cảnh tượng trước mắt khiến Phi Vũ phải khựng lại. Sau bức màn nước khổng lồ của thác Nghịch dòng, ẩn hiện một vòm hang lớn. Làn nước đổ xuống từ trên cao che khuất lối vào như một tấm rèm tang trắng xóa, ngăn cách thế giới người sống với một khoảng không gian u uất phía sau.

– Chi… gắng lên, chúng ta sắp tìm được chỗ trú rồi.

Vũ thầm thì, giọng khàn đặc. Anh gồng hết sức bình sinh, bước qua mép nước buốt giá, xuyên qua màn thác đổ để tiến vào bên trong hang động.

Vừa đặt chân qua khỏi làn nước, cảm giác lạnh lẽo biến mất, thay vào đó là một luồng không khí khô khốc, nồng nặc mùi xạ hương, thuốc nam hòa lẫn với mùi mục nát. Đây không phải là một hang động tự nhiên. Phi Vũ với tư cách là một kiến trúc sư, ngay lập tức nhận ra những dấu vết đục đẽo thủ công trên vách đá. Các cạnh tường đá được gọt giũa theo góc 45 độ, tạo thành một kết cấu thu nạp âm khí đặc trưng của thuật phong thủy tà môn.

Anh đặt Linh Chi xuống một bệ đá bằng phẳng có vẻ sạch sẽ nhất. Nhìn khuôn mặt xám ngắt và đôi mắt vẫn còn rỉ ra những dòng huyết lệ đen đặc của em họ, lòng anh như có ngàn mũi kim đâm. Phi Vũ run rẩy xé một mảnh áo, cố gắng lau đi những vệt máu đen trên mặt Chi, nhưng đôi tay anh vẫn không ngừng run rẩy.

Lúc này, anh mới có dịp quan sát kỹ không gian xung quanh. Hang động này sâu hun hút, phía trên trần là những chùm thạch nhũ rủ xuống, nhưng nếu nhìn kỹ, mỗi đầu thạch nhũ đều được quấn bằng những sợi chỉ đỏ đã xỉn màu. Trên vách hang, hàng trăm bức tượng nhỏ bằng đất nung được xếp ngay ngắn trong các hốc đá. Đó là những hình nhân không mặt, đôi tay chắp lại trong tư thế cầu nguyện quái đản, một số bức tượng đã vỡ nát, để lộ bên trong những lọn tóc người và móng tay khô héo.

– Đây là nơi trú ngụ của các tà sư… – Phi Vũ bàng hoàng thốt lên.

Dưới chân anh, mặt đất không phải bằng phẳng mà được lát bởi những tấm phiến đá xanh có khắc phù chú. Ở chính giữa hang là một cái bàn thờ lớn được đẽo từ một khối đá cẩm thạch đen duy nhất. Trên bàn thờ không có tượng thần, chỉ có một bát nhang đầy ngập tro đen và ba chiếc đầu lâu khô khốc được xếp thành hình tam giác. Sau bàn thờ, một bức bích họa khổng lồ hiện ra trên vách đá cao nhất.

Phi Vũ run rẩy giơ chiếc đèn pin còn sót lại trong túi đồ ra. Ánh sáng vàng vọt quét qua bức tranh, tái hiện lại một lịch sử đen tối mà gia tộc họ Trần luôn tìm cách che giấu.

Bức tranh vẽ lại cảnh hàng chục thầy pháp đang quỳ lạy dưới chân một thực thể khổng lồ không có diện mạo. Dưới chân họ, máu chảy thành sông, chảy vào một cái giếng – chính là cái giếng cổ ở làng Cổ Nguyệt. Nhưng điều khiến Phi Vũ chết lặng là hình ảnh những tà sư này không hề có chân. Thay vào đó, phần thân dưới của họ hòa tan vào bóng tối, nối liền với thực thể không mặt kia bằng những sợi dây máu lùng bùng.

Anh nhận ra những tà sư này không phải là người hầu hạ Bà Chúa Không Mặt, họ chính là những kẻ “nuôi” bà ta. Làng Cổ Nguyệt thực chất là một “chuồng nuôi quỷ”, và dòng họ Trần Phi chỉ là những kẻ đứng ra thu thập linh hồn để cung phụng cho nghi lễ này suốt hàng trăm năm qua.

Tiếng rên rỉ yếu ớt của Linh Chi kéo anh trở lại thực tại.

– Anh Vũ… mùi… mùi máu… kinh khủng quá… – Chi thào thào, đôi tay quờ quạng trong không trung.

– Anh đây, Chi. Đừng sợ, chúng ta đang ở nơi an toàn… hoặc chí ít là tạm thời. – Vũ nắm lấy tay em gái, cố che giấu sự lo lắng.

Linh Chi run rẩy, đôi mắt nhắm nghiền bỗng giật giật:
– Không… anh đừng lừa em… Đây không phải hang động bình thường. Đây là “Phế Phổi” của ngọn núi… Những người nằm đây… họ vẫn còn thức…

Vũ rùng mình. Anh nhìn quanh, ánh đèn pin lướt qua những hốc đá sâu thẳm. Trong bóng tối, anh dường như nghe thấy những tiếng thầm thì nhỏ xíu, tiếng móng tay cào vào đá khô khốc.

Anh tiến sâu hơn về phía góc hang để tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể dùng để sơ cứu cho Chi. Tại đây, anh tìm thấy một ngăn đá chứa đầy những ống trúc cũ kỹ. Bên trong những ống trúc đó không phải là thư tịch thông thường mà là những dải da người mỏng dính, được viết bằng loại mực đỏ sẫm mùi tanh tưởi.

Phi Vũ mở một dải da ra. Đó là bản chép tay của một tà sư tên Trần Vĩnh Phệ – kẻ mà theo gia phả là một tổ tiên đã bị trục xuất vì luyện cấm thuật.

*”Ngày thứ mười của tháng trăng tàn, huyết ấn đã kết. Huyết thống họ Trần là bình chứa tốt nhất. Muốn trường sinh phải có vật tế, muốn giải lời nguyền phải dâng hiến diện mạo. Kẻ mang nhện đỏ không phải nạn nhân, kẻ đó là ‘Mẹ’. Nhện sẽ nở ra tám chân, chân thứ chín là trái tim kẻ mang nó. Khi trái tim vỡ, Chúa sẽ hồi sinh trong thân xác mới…”*

Trái tim Phi Vũ đập loạn nhịp. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình. Dấu chân đen nhỏ xíu đang bắt đầu mờ đi, nhưng cảm giác ngứa ngáy bên trong mạch máu ngày càng mãnh liệt. Hóa ra, việc anh nỗ lực phá hủy Long mạch giả và khiến con nhện đỏ lặn đi chỉ là một bước tiến khác của quy luật này. “Huyết Ấn” không mất đi, nó chỉ đang chuyển hóa từ hình thái bên ngoài vào bên trong tâm thức.

Đột nhiên, từ sâu trong lòng hang, một âm thanh lạ vang lên.

*Cộp… cộp… cộp…*

Tiếng gậy chống chạm xuống mặt đá, đều đặn và nặng nề. Phi Vũ giật mình, theo phản xạ đứng chắn trước mặt Linh Chi, chiếc dao găm bằng đồng rỉ sét giơ cao.

Từ bóng tối mù mịt của một nhánh hang phụ, một hình bóng già nua hiện ra. Đó là một ông lão, hoặc một thứ gì đó trông giống con người. Lão ta gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương, khoác trên mình bộ quần áo tà sư rách rướm, xám xịt màu tử khí. Một bên mắt lão đã biến mất, chỉ còn một hốc tối hun hút, bên mắt còn lại đục ngầu như mắt cá chết.

Lão không dùng gậy, mà dùng một đốt xương cánh tay người làm điểm tựa để di chuyển.

– Trở về rồi sao… kẻ kế thừa? – Giọng lão thều thào, tựa như tiếng gió lùa qua khe cửa mục.

Phi Vũ lùi lại, mồ hôi lạnh chảy dài:
– Ông là ai? Tại sao lại ở đây?

Ông lão dừng lại cách anh vài bước chân, mũi lão khịt khịt trong không trung như đang đánh hơi. Lão nở một nụ cười quái dị, lộ ra hàm răng đen kịt và lởm chởm.

– Ta là kẻ đã chờ đợi ở đây bốn mươi năm. Kẻ canh giữ linh cữu của những thầy pháp không mặt. Ngươi mang theo mùi vị của Hắc Thủy, mùi vị của sự thất bại… và mùi vị của một xác chết đang chín dần.

Lão nhìn về phía Linh Chi, đôi mắt đục ngầu chợt lóe lên một tia sáng tàn độc:
– Con bé đó… mắt nó đẹp đấy. Đôi mắt âm dương hoàn hảo để làm “Gương dẫn hồn”. Tiếc là nó đã nhuốm phải oán độc của Bà Chúa rồi.

– Tránh xa cô ấy ra! – Phi Vũ gầm lên, tay nắm chặt con dao.

Ông lão bật cười, một tiếng cười khan khốc như gỗ nứt:
– Ngươi định dùng món đồ chơi đó để chống lại kẻ đã chết sao? Nhìn lại tay mình đi, Trần Phi Vũ. Dấu chân đó… nó đã đến xương chưa?

Phi Vũ kinh hãi nhìn xuống lòng bàn tay. Vết dấu chân đen giờ đây không còn nằm trên da nữa, nó đã sẫm lại, lộ ra như một lỗ thủng xuyên qua thịt, bên dưới là xương bàn tay đã chuyển màu đen kịt.

– Đây là chỗ trú ẩn cuối cùng của những kẻ luyện đạo làng Cổ Nguyệt. – Ông lão tiếp tục, bước đi quanh căn phòng đá. – Năm xưa, khi cha ngươi nhận ra bản chất của lời nguyền, ông ta đã đến đây xin hóa giải. Nhưng cái giá là diện mạo của con trai mình, ông ta đã không nỡ. Thay vào đó, ông ta đã chọn cách trì hoãn bằng máu của chính mình. Nhưng trì hoãn… chỉ làm cho oán hận đậm đặc hơn mà thôi.

Lão chỉ tay về phía bức bích họa:
– Ngươi tưởng mình đã phá hủy được giếng cổ là kết thúc? Ngươi sai rồi. Ngôi nhà, cái giếng, dòng sông… tất cả chỉ là cái vỏ. Bà Chúa Không Mặt không nằm ở đó. Bà ta nằm ở đây, trong những bức tường đá này, trong dòng máu thối tha của họ Trần các ngươi.

Vũ thấy đầu óc choáng váng. Những gì lão lão nói hoàn toàn đảo lộn những gì anh nghĩ.

– Vậy ông là ai? Ông là một tà sư của họ Trần?

Ông lão lắc đầu, thở ra một hơi dài nồng mùi nhang tàn:
– Ta là Trần Vĩnh Đại. Chú ruột của kẻ đã chết ở bìa rừng bốn mươi năm trước. Ta đã chọn cách này để tồn tại – ăn sương mù, uống máu nhện để nhìn thấy cái ngày này. Cái ngày mà một kẻ trong dòng họ cuối cùng cũng quay lại tìm kiếm “Gốc”.

Lão đi đến một góc khuất, kéo ra một cái tráp gỗ mun nhỏ. Lão mở nắp tráp, khói đen từ bên trong tỏa ra mù mịt.

– Ngươi muốn cứu con bé đó không? Muốn xóa bỏ dấu chân này không?

Phi Vũ cảnh giác:
– Điều kiện là gì?

– Điều kiện rất đơn giản. – Ông lão đưa tay lấy ra một vật từ trong tráp. Đó là một chiếc kim khâu dài, đỏ rực như được nung trong lò lửa địa ngục. – Ngươi phải dùng cây kim này, khâu lại đôi mắt của chính mình. Dòng máu từ mắt ngươi sẽ là thuốc dẫn để gột rửa oán độc cho con bé. Và linh hồn ngươi sẽ thay thế ta, trở thành kẻ canh giữ cái hang này mãi mãi.

Linh Chi lúc này bỗng bừng tỉnh, cô nắm chặt lấy vạt áo của Phi Vũ, giọng run rẩy nhưng kiên quyết:
– Không… Anh Vũ, đừng nghe lão! Lão ta không còn là người nữa… Lão là cái bóng của Bà Chúa! Em nhìn thấy rồi… đằng sau lão không có bóng… nhưng trên tường… cái bóng của lão đang nở ra những chân nhện!

Phi Vũ nhìn lên vách đá. Ánh đèn pin quét qua bóng của lão già. Quả nhiên, cái bóng trên tường không hề gầy gò, nó là một khối đen xì, đang từ từ mọc ra những chiếc chân dài ngoằn ngoèo, móng vuốt nhọn hoắt áp sát lấy trần hang.

Lão già Trần Vĩnh Đại khẽ nghiêng đầu, nụ cười trên mặt lão trở nên vặn vẹo. Phần da mặt lão bắt đầu nứt ra như lớp sơn cũ, để lộ bên dưới là những khối thịt màu tím thẫm đang chuyển động.

– Đã đến lúc phải thu nợ rồi. – Lão nói, giọng giờ đây đã biến thành đa thanh, lúc trầm lúc bổng, như có hàng nghìn người cùng nói một lúc.

Lão lao đến, tốc độ nhanh đến mức Phi Vũ không kịp phản ứng. Đốt xương cánh tay người trong tay lão quất mạnh vào ngực Vũ, khiến anh bay thẳng vào vách đá. Cơn đau khiến phổi anh như bị dập nát, máu nóng trào ra từ miệng.

Chiếc dao găm rơi xuống, trượt dài trên mặt đá xanh. Lão già áp sát Linh Chi, chiếc kim khâu đỏ rực đưa lên cao.

– Một đôi mắt cho mười kiếp người! Trả đây!

Linh Chi không thể thấy bằng mắt, nhưng cô cảm nhận được luồng khí lạnh căm căm. Cô gào khóc, dùng chút sức tàn đẩy lão ra nhưng hoàn toàn vô ích.

Ngay khi cây kim chỉ còn cách mí mắt Linh Chi vài phân, một âm thanh rung chuyển cả hang động vang lên. Từ phía lối vào waterfall, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ đột ngột chiếu xuyên qua màn nước.

Phi Vũ ngẩng đầu lên, thấy bàn tay hoại tử của mình đang phát ra luồng nhiệt lượng kinh hồn. Vết dấu chân đen trên lòng bàn tay anh bỗng nhiên rực sáng, không phải ánh sáng cứu rỗi, mà là ánh lửa từ những linh hồn bị giam cầm bấy lâu.

Linh tính của một kiến trúc sư trỗi dậy. Vũ nhìn ra sơ đồ của các hốc đá trên vách hang. Đây không chỉ là nơi trú ẩn, đây là một trận pháp nén áp suất oán khí cực lớn. Và những bức tượng người không mặt kia chính là các điểm nút.

– Thả cô ấy ra! – Vũ gầm lên, không lao về phía lão già mà lao về phía bàn thờ đá đen.

Anh dùng bàn tay hoại tử, đấm mạnh vào chiếc bát nhang giữa bàn thờ. Khi tay anh chạm vào đống tro đen, một cảm giác nóng bỏng xuyên thấu linh hồn truyền đến. Anh hét lên đau đớn, nhưng không rút tay lại mà dùng máu của mình bôi lên ba chiếc đầu lâu trên bàn thờ.

– Trần Phi Vũ, ngươi điên rồi! Ngươi đang phá vỡ xiềng xích! – Lão già Trần Vĩnh Đại gào lên kinh hãi, buông rơi chiếc kim.

Khi máu của “kẻ mang Huyết ấn” chạm vào các vật tế, sự cân bằng của hang động lập tức đổ vỡ. Những bức tượng gốm bắt đầu nổ tung từng cái một. Những âm hồn bị giam giữ trong đó thoát ra, tạo thành một cơn lốc đen kịt cuốn lấy vạn vật.

Trần Vĩnh Đại – hay thứ đang đội lốt lão – rú lên đau đớn. Những chiếc chân nhện từ cái bóng của lão bắt đầu bị hút vào luồng xoáy. Lão cố vồ lấy Linh Chi nhưng những sợi chỉ đỏ từ trần hang rớt xuống, quấn chặt lấy lão như một cái kén.

– Ngươi… ngươi đã chọn cách tồi tệ nhất! Ngươi đã giải phóng tất cả chúng! – Tiếng của lão tan biến trong cơn gió hú gào.

Vũ lao đến ôm lấy Linh Chi, che chở cho cô giữa trận cuồng phong của oán khí. Anh thấy những gương mặt nhợt nhạt, những bàn tay khô héo bay sượt qua người. Đó là những tổ tiên, những nạn nhân, những kẻ đã từng đánh đổi lương tri tại cái hang động hắc ám này.

Trong khoảnh khắc lộn xộn đó, Phi Vũ nhìn thấy một hình ảnh quen thuộc. Một người đàn ông mặc âu phục cũ, gương mặt hiền từ đang đứng cạnh bàn thờ, mỉm cười với anh.

“Cha?” – Vũ thầm gọi.

Người đàn ông lắc đầu, chỉ tay về phía cuối hang – nơi một khe đá hẹp vừa mở ra sau khi trận pháp bị phá vỡ. Đó là lối ra thật sự, lối ra dẫn đến nơi không còn hơi thở của họ Trần.

Cơn lốc đẩy họ vào khe đá đó. Trước khi bóng tối nuốt chửng tầm nhìn, Phi Vũ kịp nhìn thấy hang động sụp xuống, chôn vùi lão tà sư và những ký ức dơ bẩn của gia tộc vào lòng núi sâu.

Phi Vũ tỉnh dậy khi nghe tiếng sóng vỗ rì rào. Anh và Linh Chi nằm trên một dải cát nhỏ, cách xa thác Nghịch dòng vài dặm. Mưa đã tạnh, trời đã sáng hẳn, nhưng không gian vẫn mang một vẻ ảm đạm kỳ lạ.

Anh nhìn xuống tay mình. Bàn tay hoại tử đã không còn đen kịt, nhưng nó để lại những vết sẹo rỗ chằng chịt, xấu xí. Dấu chân đen trong lòng bàn tay cũng biến mất, thay vào đó là một vết bớt nhạt màu hình một chiếc chìa khóa cổ.

Linh Chi vẫn chưa tỉnh, nhưng sắc mặt cô đã hồng hào trở lại, vết huyết lệ đen cũng khô đi, để lại đôi làn da trắng xanh mong manh.

Vũ thở hắt ra, mệt mỏi tựa đầu vào vách đá. Hang động sau thác nước là nơi anh tìm thấy câu trả lời, nhưng đồng thời cũng là nơi đặt thêm những gánh nặng mới lên vai anh. Lão già đó nói đúng, anh đã giải phóng tất cả. Oán khí của làng Cổ Nguyệt giờ đây không còn bị nhốt trong giếng cổ hay trong hầm mộ, nó đã lan ra theo dòng sông Hắc Thủy, trôi về phía đô thị, nơi những con người không hay biết gì đang sống.

– Chúng ta… vẫn chưa kết thúc. – Vũ lầm bầm, giọng anh lạc đi trong tiếng sóng.

Trên vách đá bên cạnh chỗ anh nằm, một con nhện nước màu đỏ sẫm lặng lẽ bò lên. Nó dừng lại trước mặt anh, tám chiếc chân rung động theo nhịp thở của anh, như một người bạn cũ lâu ngày gặp lại.

Phi Vũ đưa ngón tay ra, định chạm vào nó, nhưng con nhện đã nhanh chóng biến mất vào kẽ đá. Trong túi áo anh, mẩu da người lấy từ hang động vẫn còn đó, cuộn tròn lại như một lời hứa của bóng tối.

Hành trình trở về của anh không còn là cuộc trốn chạy khỏi lời nguyền, mà là cuộc rượt đuổi với chính số phận đang từ từ hiện rõ. Làng Cổ Nguyệt có lẽ chỉ là một mảnh nhỏ trong một bản vẽ lớn hơn mà kẻ kiến trúc sư thực sự chính là tử thần.

– Chi à, chúng ta phải đi thôi. – Anh bế em gái lên, bước chân run rẩy nhưng kiên định hướng về phía con lộ dẫn ra khỏi rừng.

Phía sau lưng họ, thác Nghịch dòng vẫn chảy, nước vẫn trắng xóa, nhưng không còn ai nghe thấy tiếng rên rỉ phát ra từ bên trong nữa. Bí mật của các tà sư đã chết, nhưng sự sống mới vừa được đánh đổi bằng một giá cực đắt đang nảy mầm trong mạch máu của Trần Phi Vũ. Một chương mới, đen tối và quái dị hơn, chính thức bắt đầu từ dấu sẹo hình chiếc chìa khóa trên lòng bàn tay anh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8