Lời Nguyền Của Dòng HọChương 63: Trận chiến bùa chú
Trăng thượng tuần bị mây đen che lấp, chỉ còn lại một quầng sáng mờ đục, bàng bạc như con mắt của kẻ chết trôi đang dõi xuống làng Cổ Nguyệt. Gió rít qua kẽ lá của rặng tre già, tạo thành những tiếng hú dài ai oán. Giữa không gian đặc quánh mùi uế khí ấy, phía sau rặng cây hướng về biệt thự họ Trần, một bóng dáng già nua, gầy guộc đang đứng lặng như pho tượng.
Cụ Mười đứng đó, một mắt nhắm nghiền, mắt còn lại mờ đục như chứa cả màn sương âm giới. Đôi chân cụ trần trụi bám chặt vào nền đất ẩm ướt, tấm áo nâu sờn cũ phấp phới trong gió. Trên tay cụ không phải là gậy chống, mà là một thanh gỗ đào đỏ thẫm như máu, trên thân khắc chi chít những phù chú ngoằn ngoèo.
Cụ đang đợi.
Đã hơn năm mươi năm canh giữ từ đường, cụ biết rõ mùi của cái chết đang đến gần. Lần này, nó không chỉ là mùi oán hận của Bà Chúa Không Mặt, mà còn là mùi tham lam mục nát từ chính huyết thống dòng họ Trần.
“Đến rồi sao? Đám chó săn của Trần Vĩnh Khang quả là thính mũi.”
Cụ Mười lầm bầm, giọng nói khàn đặc như tiếng gỗ mục cọ vào nhau. Ngay khi tiếng cụ vừa dứt, từ trong bóng tối của tán lá đại thụ, ba cái bóng đen sụt sịt bước ra. Chúng mặc áo pháp màu xám tro, mặt quấn khăn lụa chỉ chừa đôi mắt đỏ ngầu. Đây là những “Khách canh” mà ông Khang đã dùng tiền tài và những hứa hẹn ma quỷ để chiêu mộ từ giới tà sư phương Nam.
Dẫn đầu là một gã cao lớn, tay cầm một chiếc chuông đồng nhỏ. Mỗi bước đi của hắn, tiếng chuông lại vang lên một nhịp *“Keng… reng…”* khô khốc, khiến lũ chim lợn trên cành cây xung quanh giật mình vỗ cánh bay tán loạn.
“Cụ Mười, chủ nhân nói cụ đã già rồi, không nên can thiệp vào chuyện thiên cơ.” Gã dẫn đầu lên tiếng, giọng nói nhừa nhựa như bị đờm vướng ở cổ. “Giao ra mảnh Căn Cốt và đứa con gái mắt âm dương kia, chủ nhân sẽ để cụ được chết toàn thây trong từ đường.”
Cụ Mười nở một nụ cười khinh bỉ, những nếp nhăn trên mặt co rúm lại.
“Thiên cơ? Trần Vĩnh Khang mà cũng đòi bàn chuyện thiên cơ sao? Hắn chỉ là một con lợn đang tự vỗ béo mình để chuẩn bị dâng lên cho quỷ dữ. Còn các ngươi…” Cụ Mười gõ mạnh thanh gỗ đào xuống đất, một vòng sóng xung kích vô hình lan tỏa, làm lá khô dưới đất bay thốc lên. “Luyện tà thuật, nuôi âm binh, sớm muộn gì cũng bị thiên lôi đánh cho hồn siêu phách tán. Hôm nay, để lão già này thay trời hành đạo, thanh lọc bớt lũ cặn bã giới huyền thuật.”
“Lão già ngoan cố! Lên!”
Gã tà sư cầm chuông quát lớn, rung mạnh chiếc chuông đồng trong tay. Tiếng chuông vốn thanh mảnh bỗng trở nên chói tai, như hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào màng nhĩ. Từ phía sau lưng hắn, hai tên đồng bọn lập tức kết ấn. Chúng ném ra một vốc bụi đen tuyền, ngay lập tức, không khí xung quanh cụ Mười đông đặc lại, biến thành những sợi xích bằng khói đen uốn lượn như rắn độc, lao tới quấn lấy tay chân cụ.
Cụ Mười không hề nao núng. Cụ vung tay trái lên, một xấp bùa vàng từ trong tay áo bay ra như chim lượn.
“Thiên địa huyền tông, vạn khí bản căn. Quảng tu ức kiếp, chứng ngô thần thông!”
Cụ quát lớn bài chú Kim Quang. Những lá bùa vàng chạm vào làn khói đen lập tức bùng cháy, tạo ra những đốm lửa xanh lục xóa tan xiềng xích bóng tối. Cụ Mười nhanh như cắt, di chuyển theo bộ pháp Thất Tinh, mỗi bước chân chạm đất là một đạo phù chú ẩn hiện dưới lòng bàn chân.
Tên tà sư dẫn đầu kinh ngạc. Hắn không ngờ lão già mù một mắt này lại có đạo hạnh thâm hậu đến thế. Hắn lập tức cắn đầu ngón tay, nhỏ máu vào chiếc chuông đồng rồi lắc liên hồi.
“Âm binh lộ diện, quỷ sát hành hình!”
Mặt đất bắt đầu rung chuyển. Từ những hố đất quanh đó, ba cái xác khô không đầu, da thịt thối rữa từ từ trồi lên. Đây là lũ Quỷ Sát mà chúng đã luyện bằng xác người chết oan. Chúng lao về phía cụ Mười với tốc độ kinh người, móng tay dài đen kịt vung lên, mang theo làn gió lạnh toát.
Cụ Mười rút từ trong túi vải bên hông ra một chiếc gương đồng nhỏ. Gương này đã ố mờ theo thời gian, nhưng khi cụ truyền linh khí vào, mặt gương bỗng rực lên một tia sáng trắng lóa. Cụ dùng gương chiếu thẳng vào một con Quỷ Sát.
*“Xèo!”*
Tiếng thịt cháy khét vang lên, con quỷ gầm rống (dù không có đầu) rồi lùi lại, cơ thể nó như bị tạt axit, bốc khói nghi ngút. Tuy nhiên, hai con còn lại đã áp sát. Một con chụp lấy vai cụ, móng tay nó găm sâu vào lớp vải áo, máu đỏ bắt đầu thấm ra.
Cụ Mười nghiến răng chịu đau, không hề lui bước. Cụ dùng thanh gỗ đào đâm thẳng vào ngực con quỷ đang giữ vai mình.
“Phá!”
Thanh gỗ đào xuyên qua lồng ngực thối rữa của con quỷ như đâm vào bùn loãng. Một luồng linh lực từ trong thanh gỗ bộc phát, nổ tung ngay bên trong xác khô, đánh văng nó ra xa vài mét. Con quỷ co giật vài cái rồi tan thành một đống vụn thịt đen sì.
Lúc này, tên tà sư dẫn đầu cũng không đứng nhìn nữa. Hắn lấy ra một tấm da người nhỏ, trên đó vẽ một con nhện máu bằng mực đỏ pha xác kiến độc. Hắn bắt đầu đọc những lời lầm rầm kỳ quái bằng thứ ngôn ngữ không phải của người sống.
Vết bớt nhện đỏ sau gáy cụ Mười (thứ mà mọi người trong dòng họ hoặc liên quan đều phải gánh chịu) bỗng nhiên nóng rát như bị nung đỏ. Cụ Mười loạng choạng, máu từ miệng phun ra, rơi xuống nền đất lạnh.
“Hê hê… Cụ Mười, lời nguyền của nhà họ Trần là thứ không ai thoát được. Dù cụ không mang họ Trần, nhưng cụ đã bảo vệ từ đường quá lâu, oán khí đã thấm vào xương tủy cụ rồi.” Tên tà sư cười hiểm độc.
Cụ Mười gạt vết máu trên khóe môi, đôi mắt mờ đục long sòng sọc.
“Chỉ là chút tà thuật nhỏ mọn mà đòi khuất phục ta? Trần Vĩnh Khang không nói với ngươi rằng, gia tộc ta canh giữ cái nợ máu này không phải chỉ bằng lòng thương hại sao?”
Cụ Mười bất ngờ quỳ rạp xuống, áp cả hai lòng bàn tay xuống đất. Cụ không niệm chú cứu mạng, mà lại niệm một bài chú cấm kỵ của thầy pháp cổ: *Huyết Tế Trấn Trạch*.
Máu của cụ từ vết thương trên vai chảy dọc xuống tay, ngấm vào lòng đất. Ngay lập tức, không khí xung quanh đột ngột im bặt. Tiếng chuông đồng của tên tà sư bỗng vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ.
Từ dưới mặt đất, hàng ngàn sợi chỉ đỏ mảnh như tóc trồi lên, đan xen vào nhau tạo thành một tấm lưới khổng lồ. Tên tà sư dẫn đầu và hai tên đồng bọn hốt hoảng định lùi lại, nhưng những sợi chỉ đỏ ấy đã quấn chặt lấy chân chúng như những con ký sinh trùng khát máu.
“Cái gì thế này? Đây không phải là Chánh đạo!” Tên tà sư thét lên kinh hãi.
“Đúng, đây là sự trừng phạt!” Cụ Mười gào lên, gân xanh nổi đầy trên trán. “Lũ các ngươi dùng tà thuật hại người, thì hãy nếm thử oán khí của những kẻ bị trấn yểm dưới lòng đất Cổ Nguyệt này!”
Những sợi chỉ đỏ – vốn là thứ dùng để khâu miệng các nạn nhân trong lời nguyền dòng họ – giờ đây như có sự sống, chúng bò lên người ba tên tà sư. Chúng chui vào mũi, vào tai, vào mắt của chúng. Tiếng la hét thảm thiết xé toang đêm tối, nhưng chỉ vang lên được vài giây rồi lịm hẳn khi miệng của chúng cũng bị những sợi chỉ đỏ ấy khâu chặt lại.
Cụ Mười thở dốc, cả cơ thể run bần bật. Cụ đang dùng chính sinh mệnh của mình để kích hoạt oán lực của lời nguyền đối chọi với tà sư. Đây là một chiêu “lưỡng bại câu thương”.
Khi ba tên tà sư chỉ còn là ba cái kén chỉ đỏ quằn quại trên mặt đất, một tiếng vỗ tay chậm rãi vang lên từ phía bóng tối sâu thẳm của dinh thự.
Trần Vĩnh Khang bước ra. Hắn mặc bộ đồ Tây đen sang trọng, tay cầm một chiếc ô lụa dù trời không mưa. Khuôn mặt hắn vẫn đạo mạo, nhưng đôi mắt thì tràn đầy sự tàn nhẫn và hưng phấn.
“Tuyệt vời. Quả không hổ danh là người gác cửa của dòng họ Trần. Cụ Mười, cụ thực sự khiến tôi bất ngờ. Cụ dùng chính lời nguyền để giết người của tôi, vậy có nghĩa là cụ cũng đang tự tay bóp chết chút linh hồn thanh cao cuối cùng của mình rồi đó.”
Cụ Mười ngước nhìn Khang, hơi thở yếu ớt: “Khang… dừng lại đi… Mày đang rước quỷ vào nhà… Bà Chúa… Bà ta không muốn giúp mày đâu… Bà ta muốn tất cả chúng ta… phải chết trong nhục nhã.”
Trần Vĩnh Khang cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp khu vườn âm u: “Bà ta muốn gì không quan trọng. Quan trọng là tôi có thứ bà ta cần, và bà ta có thứ tôi muốn. Quyền lực, sự trường sinh… những thứ đó lão già gần đất xa trời như cụ làm sao hiểu được?”
Hắn tiến lại gần cụ Mười, dùng đầu chiếc ô đắt tiền nâng cằm cụ lên.
“Mảnh Căn Cốt mà cha thằng Phi Vũ để lại, cụ đang giấu nó ở đâu? Đừng để tôi phải tự mình dùng thuật lục soát hồn phách của cụ. Lúc đó, cụ sẽ không thể đầu thai được đâu.”
Cụ Mười nhổ một búng máu vào giày của Khang, cười khẩy: “Mày… mày sẽ không bao giờ tìm được nó. Phi Vũ… nó đã cầm nó đi rồi. Nó sẽ là kẻ… kết thúc tất cả.”
Sắc mặt Trần Vĩnh Khang tối sầm lại. Hắn đá mạnh vào ngực cụ Mười, khiến ông lão ngã văng ra sau, va mạnh vào gốc cây cổ thụ.
“Thằng oắt đó sao? Nó chỉ là một vật tế hoàn hảo. Nếu nó mang Căn Cốt đi, càng tốt, tôi sẽ giết nó và đoạt lấy cả hai thứ cùng một lúc.”
Hắn quay sang bóng tối phía sau, ra lệnh lạnh lùng: “Mang lão già này vào hầm ngầm. Dùng đinh đóng quan tài đóng vào các huyệt đạo của lão, giữ lão sống không bằng chết. Tôi muốn xem lão còn ngoan cố được bao lâu.”
Hai cái bóng đen khác từ trong bóng tối hiện ra (những kẻ còn mạnh hơn cả ba tên tà sư lúc nãy). Chúng lôi cụ Mười đi xềnh xệch trên mặt đất. Cụ Mười không còn sức để chống cự, thanh gỗ đào đã gãy làm đôi, rơi lại trên thảm cỏ đẫm máu.
Lúc này, trong cơn mê man, cụ Mười bỗng cảm thấy một luồng điện xẹt qua tâm thức. Qua con mắt mờ đục, cụ thấy một bóng hình quen thuộc đang đứng trên sân thượng của biệt thự.
Đó là Phi Vũ.
Nhưng hình ảnh đó biến mất rất nhanh. Cụ Mười mỉm cười trong đau đớn. Cụ biết, trận chiến bùa chú của cụ chỉ là màn khai hỏa. Trận chiến thực sự, nơi máu và nước mắt hòa quyện vào những phong ấn cổ đại, giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Khang nhìn theo hướng cụ Mười vừa nhìn, nhưng hắn không thấy gì cả ngoài bóng tối mênh mông. Hắn rút điện thoại ra, bấm một dãy số.
“Pháp sư Khâm? Chuẩn bị đi. Đến lúc mở ‘Nhãn trận’ rồi. Đêm nay, làng Cổ Nguyệt sẽ không còn một ai sống sót ngoài chúng ta.”
Hắn gập máy, quay lưng bước về phía ngôi biệt thự sang trọng vốn được xây dựng trên hàng ngàn bộ xương khô. Dưới chân hắn, một con nhện đỏ lớn bằng bàn tay lặng lẽ bò ra khỏi bụi cỏ, bám lấy ống quần của hắn, theo hắn vào bên trong như một cái đuôi không thể rũ bỏ.
***
Trong khi đó, ở một nơi cách đó không xa, tại một ngã ba đường dẫn ra khỏi làng, Đại úy Huy đang lái chiếc xe Jeep cũ kỹ, hơi thở anh nặng nề. Vết bớt nhện trên gáy anh đang bắt đầu rỉ máu, thấm vào cổ áo trắng. Bên cạnh anh, pháp sư Khâm – người vừa mới xuất hiện để hỗ trợ – đang không ngừng kết thủ ấn để kìm hãm tà lực đang bộc phát trong cơ thể Huy.
“Đại úy, giữ vững tinh thần! Không được để nó điều khiển tâm trí. Chúng ta phải tìm thấy Phi Vũ ngay lập tức!” Khâm quát lên, tay cầm một nắm gạo nếp trộn máu gà trống ném ra ngoài cửa sổ xe để mở đường.
Chiếc xe Jeep gầm rú, lao thẳng vào màn sương mù dày đặc đang bao phủ làng Cổ Nguyệt. Mỗi lần xe đi qua một cây đa hay một ngôi miếu hoang, tiếng cười lảnh lót của trẻ con lại vang lên, lúc xa lúc gần.
Trận chiến này không còn là chuyện của một dòng họ riêng lẻ. Oán khí tích tụ hàng trăm năm qua đang bắt đầu tràn ra khỏi ranh giới làng, hướng về phía thành phố sầm uất. Nếu Phi Vũ thất bại trên sân thượng kia, nếu cụ Mười không thể chịu đựng thêm trong hầm ngầm, thì lời nguyền này sẽ trở thành một đại họa khôn lường.
Trên bầu trời, đám mây đen bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ thẫm như máu. Một cơn mưa bắt đầu rơi, nhưng những hạt mưa không hề trong suốt, mà mang theo mùi tanh nồng đặc trưng của sự chết chóc.
Mưa máu đã bắt đầu. Lời nguyền tuổi 27 của Trần Phi Vũ đã đến thời điểm kích phát cuối cùng.
Dưới hầm ngầm, tiếng đinh sắt đóng vào xương thịt bắt đầu vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng sấm rền vang trời đất. Cụ Mười cắn chặt răng, tâm niệm một câu duy nhất:
*“Vũ… nhất định… phải phá giải được nhãn trận… Đừng để bà ta… thoát ra…”*
Linh hồn của cả làng Cổ Nguyệt, số phận của Linh Chi, và mạng sống của chính Phi Vũ, tất cả đều đang nằm trên bàn cân giữa ranh giới âm và dương mỏng manh. Trận chiến bùa chú vừa rồi chỉ là cái giá phải trả để bước vào cửa tử, và giờ đây, tử môn đã hoàn toàn rộng mở, chào đón kẻ kế vị cuối cùng của dòng họ Trần vào vòng xoáy của quỷ dữ.