Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 64: Giải cứu Linh Chi

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:04:40 | Lượt xem: 3

Tiếng mưa máu lộp bộp trên mái ngói âm dương của khu nhà tổ, tạo thành những âm thanh chát chúa như ai đó đang gõ nhịp sênh bằng xương người. Không khí đặc quánh mùi rỉ sét và oán hận. Trần Phi Vũ đứng giữa sân từ đường, đôi chân run rẩy nhưng ánh mắt kiên định đến lạ lùng. Toàn bộ cơ thể anh nóng rực như vừa bước ra từ lò thiêu, mà tâm điểm của cơn hỏa hoạn ấy chính là vết bớt hình nhện đỏ thẫm sau gáy.

Lúc này, con nhện dường như đã thực sự sống dậy. Tám cái chân của nó không còn là những vệt màu phẳng lỳ trên da thịt nữa, chúng nổi cộm lên, đen kịt và rung động theo từng nhịp tim của Vũ. Mỗi lần tim đập, một luồng tà lực đen ngòm lại cuộn trào trong huyết quản, xé rách những rào cản lý trí cuối cùng.

“Linh Chi… anh tới đây…”

Vũ thầm thì, giọng nói lạc đi vì đau đớn. Qua đôi mắt của mình, anh không còn nhìn thấy một thế giới bình thường. Mọi thứ hiện ra dưới một lớp sương mờ màu huyết dụ. Anh thấy những dòng khí đen sì – thứ oán lực tích tụ hàng thế kỷ – đang chảy trôi trong các cột gỗ lim, biến dinh thự họ Trần thành một con quái vật bằng gỗ và đá khổng lồ.

Theo sự chỉ dẫn của linh cảm, Phi Vũ hướng về phía mật thất nằm sâu dưới lòng tòa nhà chính – nơi được gọi là “Cung Trường Sinh”, nhưng thực chất là chốn cầm tù linh hồn của các vật tế.

Khi Vũ bước chân vào hành lang dẫn đến mật thất, không khí bỗng nhiên cô đặc lại. Từ những khe tường gạch vôi, hàng ngàn sợi chỉ đỏ bắt đầu thò ra, quấn quýt lấy nhau tạo thành một mạng nhện khổng lồ. Giữa đống tơ máu ấy, một bóng đen cao gầy đang đứng đợi sẵn. Đó không phải là người, mà là một trong những “Hộ vệ vong linh” do ông chú Trần Vĩnh Khang nuôi dưỡng bằng máu gà và nhân thịt.

Thứ đó không có mặt, chỉ có một cái mồm rộng toác đến tận mang tai, bên trong đầy những chiếc răng nhọn hoắt làm từ móng tay người chết. Nó lao đến, tốc độ nhanh như một tia chớp đen.

Theo bản năng, Phi Vũ giơ tay lên đỡ. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận được một sự bộc phát dữ dội từ vết bớt sau gáy. Một luồng tơ màu đen từ đốt sống cổ của anh bắn ra, quấn lấy cổ con quỷ. Không cần bùa chú, không cần pháp khí, thứ năng lượng đen đặc từ Huyết Ấn trực tiếp nuốt chửng linh thể của đối phương. Con quỷ rú lên một tiếng thê lương rồi tan biến vào hư vô, để lại mùi khét lẹt.

Vũ kinh hãi nhìn bàn tay mình. Những gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh giờ đây đã chuyển sang màu đỏ tím, chạy dọc xuống các ngón tay như những vệt mực tàu. Đây chính là sức mạnh của lời nguyền, thứ sức mạnh mà tổ tiên anh đã đổi bằng mạng sống của biết bao người. Lần đầu tiên, anh cảm thấy mình không còn hoàn toàn là con người. Có một thứ gì đó tà ác, cổ xưa đang nảy mầm trong linh hồn anh, thúc giục anh sát phạt.

“Đừng để nó chiếm lấy… Vũ, tỉnh lại đi!”

Tiếng nói của cụ Mười vọng lại từ tâm thức khiến anh bừng tỉnh. Vũ nghiến răng, dùng sức mạnh mới này để phá tan cánh cửa đá dẫn vào tầng hầm cuối cùng.

Rầm!

Cánh cửa dày nửa mét vỡ tan tành dưới một cú đấm của anh. Bên trong là một gian phòng rộng lớn, được thắp sáng bởi những ngọn đèn dầu lạc tỏa ra mùi xác thối. Ở giữa căn phòng, Linh Chi đang bị treo lơ lửng trên một cái giá chữ thập gỗ mục. Tóc cô rũ rượi, chiếc kính râm đã rơi mất, để lộ đôi mắt âm dương đang không ngừng chảy máu lệ.

Quanh cô, những sợi tơ máu rỉ ra từ các bức tường đang dần dần quấn lấy cổ chân, cổ tay và cả trái tim cô. Linh Chi giống như một con nhộng bị bao bọc trong một cái kén đầy oan nghiệt. Phía trên đầu cô, một cái phễu bằng xương người đang hứng lấy mưa máu từ trên trời đổ xuống, chuẩn bị đổ vào miệng cô để hoàn thành nghi lễ hiến tế.

“Chi! Anh đây!” – Vũ lao đến, nhưng ngay lập tức bị một lực đẩy vô hình hất văng lại.

Từ trong bóng tối của gian phòng, Trần Vĩnh Khang bước ra. Khuôn mặt lão giờ đây không còn chút dáng vẻ lịch lãm nào của một doanh nhân. Lão già đi hàng chục tuổi, da dẻ nhăn nheo bám sát vào xương sọ, đôi mắt long lên sòng sọc với những tia máu đỏ.

“Phi Vũ, muộn rồi cháu ạ.” – Lão Khang cười khà khà, âm thanh nghe như tiếng lá khô cọ vào quan tài. “Huyết ấn của cháu đã thức tỉnh, nhưng nó là chìa khóa để mở ra kho tàng oán khí này. Linh Chi là vật chứa hoàn hảo nhất. Khi máu của bà Chúa Không Mặt hòa cùng huyết thống của nó, chú sẽ có được sự trường sinh bất tử. Cháu hãy dâng hiến đi!”

“Ông im miệng!” – Vũ hét lên.

Cơn giận dữ bùng nổ khiến vết bớt sau gáy phát ra ánh sáng tím đen ma quái. Hình ảnh con nhện trên da anh bắt đầu tách ra khỏi cơ thể, tạo thành một bóng hình mờ ảo khổng lồ phía sau lưng Vũ. Tám cái chân của nhện ảnh đâm sầm xuống đất, mỗi nơi chúng chạm vào, nền đá cẩm thạch đều nứt toác.

Đây là Huyết Nhện – thực thể trấn yểm sâu nhất trong dòng máu họ Trần.

Trần Vĩnh Khang hốt hoảng: “Cái gì? Cháu… cháu có thể điều khiển được nó? Không thể nào! Chỉ có trưởng tộc sau khi hiến tế mới…”

“Tôi không điều khiển nó.” – Giọng của Vũ lúc này trầm xuống, mang theo âm hưởng của hàng ngàn linh hồn gào thét. “Tôi và nó là một. Lời nguyền này… sẽ kết thúc tại đây.”

Vũ lao về phía lão Khang. Lão cuống cuồng tung ra hàng loạt lá bùa màu vàng rực oán khí để ngăn chặn, nhưng mỗi lá bùa chạm vào bóng đen quanh Vũ đều bốc cháy ngay lập tức. Sức mạnh chính đạo có thể bị tà thuật áp chế, nhưng sức mạnh của tà ác ở cấp độ cổ đại thì chỉ có thể bị nuốt chửng bởi thứ tà ác lớn hơn.

Vũ dùng tay không xé nát lớp màng bảo vệ của lão Khang. Một cái chân nhện đen từ sau lưng anh đâm xuyên qua vai lão, ghim lão vào bức tường đầy sọ người. Lão Khang gào rú trong đau đớn, máu đen tuôn ra xối xả.

Không thèm nhìn đến kẻ đang hấp hối, Vũ quay lại phía Linh Chi. Anh đưa tay chạm vào cái kén tơ máu đang siết chặt lấy cô. Những sợi tơ ấy như có sự sống, chúng điên cuồng tấn công vào da thịt anh, đâm sâu vào các lỗ chân lông để tìm cách đồng hóa.

“Aaaa!” – Vũ gầm lên. Anh không dùng bùa chú để hóa giải, mà dùng chính vết bớt của mình để “thu hồi” lại toàn bộ số oán khí đó.

Hàng vạn sợi tơ máu chuyển hướng, chúng không còn quấn lấy Linh Chi nữa mà bị hút ngược vào vết bớt sau gáy của Phi Vũ. Toàn bộ lượng oán khí tích tụ của trăm năm nghi lễ chảy vào cơ thể anh như một dòng thác lũ đen ngòm. Mạch máu trên trán Vũ giật liên hồi, mắt anh hoàn toàn chuyển sang màu đỏ quạch.

Linh Chi dần rơi xuống, Vũ nhanh tay đỡ lấy cơ thể mong manh của cô. Cô lờ mờ mở mắt, thấy khuôn mặt của Vũ đang biến đổi một cách đáng sợ, cô khóc không ra tiếng, chỉ có thể thều thào:

“Anh Vũ… đừng… anh sẽ… mất mạng mất…”

“Im đi… anh đưa em ra khỏi đây…” – Vũ nói, từng hơi thở đều mang theo khói đen.

Anh bế Linh Chi lên, bước từng bước nặng nề ra khỏi căn hầm. Mỗi bước đi của anh đều khiến toàn bộ dinh thự rung chuyển. Những linh hồn bị giam cầm trong những bức tường gạch bắt đầu thoát ra, quỳ lạy trước anh như đón chào một vị vương tà ác mới.

Phía sau, lão Khang đã tắt thở, nhưng xác của lão bị những con nhện con đỏ hỏn sinh ra từ tơ máu bao phủ, nhấm nháp từng miếng thịt.

Khi Vũ bước ra đến sân chính của từ đường, mưa máu vẫn không ngừng rơi. Anh đứng đó, một mình chống lại bóng tối của cả một dòng họ. Phía xa, ánh đèn pin của Đại úy Huy và pháp sư Khâm bắt đầu loáng thoáng hiện lên trong màn sương mù.

Cụ Mười từ dưới hầm ngầm cố bò lên, nhìn thấy hình ảnh Vũ bế Linh Chi, quanh người bao phủ bởi ảnh hình con nhện đen khổng lồ, cụ chỉ biết sụp xuống mà khóc:

“Oan nghiệt… Cuối cùng kẻ kế vị Huyết Nhện đã xuất hiện. Nhưng là cứu rỗi… hay là hủy diệt đây?”

Vũ nhìn lên bầu trời đỏ rực, cảm nhận cái đau đớn thấu xương tủy đang dần trở nên tê dại. Anh biết, cuộc hành trình này chỉ mới thực sự bắt đầu. Vết bớt sau gáy đã hoàn thành chân thứ tám. Anh đã cứu được Linh Chi, nhưng chính anh cũng đã bước một chân qua cánh cổng địa ngục.

Giọt mưa máu cuối cùng rơi xuống mắt anh, cay xè. Trần Phi Vũ khuỵu xuống, ôm chặt lấy Linh Chi trong lòng, khi tiếng còi xe cảnh sát của Huy vang lên xé tan bầu không khí tĩnh mịch của làng Cổ Nguyệt.

Dòng họ Trần từ hôm nay đã chết, nhưng một thực thể đáng sợ hơn nhiều vừa mới ra đời từ trong đống tro tàn của lời nguyền.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8