Lời Nguyền Của Dòng HọChương 70: Đêm hội làng ma quái
Chương 70: Đêm hội làng ma quái
Trời về đêm, làng Cổ Nguyệt không chìm vào tĩnh lặng như những làng quê Bắc Bộ khác, mà thay vào đó là một sự trỗi dậy đáng sợ của những thanh âm dị biệt. Gió luồn qua các kẽ gạch uốn lượn theo sơ đồ Bát Quái Ngược, tạo nên những tiếng rít gào như vạn quỷ than khóc. Sương mù từ dòng Hắc Thủy dâng lên, đặc quánh và tanh nồng mùi bùn rữa, phủ lấy ngôi làng một lớp màn xám xịt, che khuất cả ánh trăng đỏ quạch như một con mắt rỉ máu trên cao.
Hôm nay là ngày rằm tháng Chạp, nhưng ở làng Cổ Nguyệt, đây không phải ngày chuẩn bị cho Tết Nguyên Đán. Đây là đêm “Lễ Tế Tầm” – một phong tục truyền đời của dòng họ Trần Phi để nuôi dưỡng lời nguyền, một đêm hội mà người sống và kẻ chết cùng hòa chung một nhịp thở u linh.
Trần Phi Vũ đứng bên bậu cửa sổ tầng áp mái của dinh thự. Vết bớt sau gáy anh bắt đầu đau nhức, từng sợi gân nhô lên như những cái chân nhện đang cào xé dưới da thịt. Anh nhìn xuống phía dưới, nơi những đốm sáng lập lòe của đèn lồng bằng giấy bản nhuộm máu gà bắt đầu di chuyển dọc theo con đường độc đạo dẫn về phía từ đường.
“Vũ… anh đừng đi ra ngoài.”
Tiếng của Linh Chi vang lên từ phía sau. Cô đang ngồi xếp bằng giữa một vòng tròn nến sáp đen, đôi mắt âm dương phía sau lớp kính râm không ngừng rung động. Trên tay cô là chiếc chuông đồng triệu hồn, thứ vật phẩm duy nhất còn có thể bảo vệ họ trong cái đêm mà âm khí cực thịnh này.
Phi Vũ không quay đầu lại, giọng anh khàn đặc: “Nếu không đi, làm sao thấy được sự thối nát mà cha tôi và chú Khang đã dày công che giấu? Huy nói đúng, sự thật này không nằm trong những trang hồ sơ, nó nằm ngay dưới chân chúng ta.”
Phi Vũ đẩy cửa, bước ra khỏi phòng. Mỗi bước chân của anh vang lên trên hành lang gỗ cũ kỹ đều gợi lên cảm giác như đang giẫm lên xương khô. Xuống đến đại sảnh, anh thấy ông Khang đang đứng đó. Trưởng tộc họ Trần hôm nay khoác trên mình bộ áo dài gấm đen thêu hình rồng lộn ngược – một biểu tượng của sự phản nghịch thiên đạo. Khuôn mặt ông ta xám xịt, nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách điên cuồng.
“Đến lúc rồi, Vũ à,” ông Khang cười, nụ cười méo mó. “Hôm nay, dân làng sẽ cùng chúng ta ‘vắt máu’ địa mạch. Cháu là nhân vật chính, cháu phải thấy họ cung phụng dòng họ Trần thế nào.”
Phi Vũ im lặng, lẳng lặng đi theo sau chú mình bước ra khỏi dinh thự.
Càng đi sâu vào lòng ngôi làng, không khí càng trở nên đặc quánh sự tang tóc. Dân làng Cổ Nguyệt đứng dọc hai bên đường, gương mặt họ vô hồn như những pho tượng đất sét. Trên tay mỗi người cầm một chiếc bát sành, bên trong chứa một loại chất lỏng màu đen sệt. Điều kinh dị là tất cả họ đều đeo những chiếc mặt nạ bằng giấy bản, nhưng trên mặt nạ không hề vẽ ngũ quan – một khuôn mặt phẳng lì, trắng bệch, gợi nhắc đến hình ảnh kinh hoàng của Bà Chúa Không Mặt.
“Họ đang làm gì vậy?” Phi Vũ hỏi, giọng run lên.
Cụ Mười từ bóng tối hiện ra, trên tay cầm cây gậy gỗ dâu tằm quấn chỉ đỏ. Cụ nhìn Vũ bằng con mắt duy nhất còn lại, ánh mắt đầy sự thương hại và cảnh cáo: “Họ đang trả nợ. Mỗi nhà trong làng này năm xưa đều nhận được vàng bạc của tổ tiên họ Trần để thoát khỏi nạn đói. Nhưng vàng ấy là vàng từ hầm mộ, bạc ấy là bạc của quỷ. Giờ đây, cứ mỗi đời, họ phải hiến tế ‘hương hỏa’ để nuôi cái gốc rễ này.”
Điểm đến đầu tiên của đoàn người là cái giếng cổ nằm ở trung tâm ngôi làng. Cái giếng không có nước, chỉ thấy một luồng khí đen ngóm bốc lên nghi ngút. Ông Khang dừng lại, giơ cao một chiếc hũ gốm cổ. Dân làng bắt đầu đồng thanh xướng lên những lời chú tụng bằng một thứ ngôn ngữ không phải tiếng người, âm điệu trầm bổng, nỉ non như tiếng nhện vò tổ.
Từng người dân bước đến cạnh giếng, rạch đầu ngón tay để máu nhỏ vào cái bát sành đang cầm, sau đó đổ toàn bộ chất lỏng đen sệt xuống giếng.
Phi Vũ nheo mắt nhìn. Kiến thức kiến trúc cho anh thấy một sự thật kinh tởm: cái giếng này thực chất là “cửa xả” của một hệ thống mạch ngầm thông thẳng vào các ngôi mộ không tên trong làng. Bằng cách đổ máu và tà thuật xuống đây, họ đang “bón phân” cho cái mạng lưới oán khí bên dưới, giữ cho nó không phát nổ mà cứ âm ỉ hút sinh khí từ vùng đất xung quanh.
“Nhìn kia,” Linh Chi đột ngột xuất hiện bên cạnh Phi Vũ, tay chỉ về phía bãi mộ phía xa.
Dưới ánh đèn lồng đỏ, Phi Vũ thấy những bóng người không có chân đang bay lơ lửng xung quanh những ngôi mộ. Đó là những linh hồn bị giam cầm bởi lời khế ước. Họ không thể siêu thoát, cứ mỗi đêm hội làng, họ lại phải bò lên để “ăn” những nén nhang tàn và hít lấy mùi máu tươi.
Đột ngột, âm nhạc vang lên. Không phải tiếng sáo hay tiếng trống hội thông thường, mà là tiếng gõ vào các mảnh sành vỡ và tiếng rên rỉ phát ra từ các ống tre rỗng. Đó là “Điệu nhảy của những con rối”.
Giữa quảng trường làng, những thanh niên trai tráng bắt đầu chuyển động. Nhưng nhìn kỹ, động tác của họ vô cùng kỳ quái. Khớp xương của họ kêu răng rắc mỗi khi di chuyển, cổ vẹo sang một bên, tay chân vung vẩy như có những sợi chỉ vô hình đang điều khiển từ trên không trung. Họ nhảy múa xung quanh một cái cột cao, trên đỉnh cột là một chiếc váy cưới rách nát, vấy máu – hiện thân tạm thời của Bà Chúa Không Mặt.
Mỗi khi một vũ công gục xuống vì kiệt sức hoặc gãy xương, những kẻ khác sẽ giẫm đạp lên người đó mà tiếp tục. Máu từ những vết thương bắt đầu chảy tràn trên nền đất, thấm vào những khe nứt đã được tính toán kỹ lưỡng theo sơ đồ Bát Quái Ngược.
“Khang! Đừng quá tay!” Cụ Mười đột ngột thét lên khi thấy ông Khang bắt đầu lẩm nhẩm một đoạn chú cực độc. “Sức của Vũ chưa chịu nổi sự trỗi dậy của Bà ấy ngay bây giờ đâu!”
Nhưng ông Khang không dừng lại. Ông ta nhìn Phi Vũ với ánh mắt thèm khát: “Vũ, cháu thấy không? Toàn bộ cái làng này, mạng sống của hàng trăm con người này, chỉ là những quân cờ để duy trì sự vĩ đại của chúng ta. Cháu có muốn nắm giữ quyền năng ấy không? Chỉ cần cháu bước tới, đặt tay lên cái cột đó, lời nguyền sẽ biến thành ân sủng!”
Phi Vũ cảm thấy vết bớt trên gáy mình nóng rực như bị sắt nung. Một luồng oán khí từ lòng đất cuộn trào lên, thông qua đôi bàn chân, chạy thẳng vào cột sống của anh. Anh nhìn thấy một ảo ảnh: trong những ngôi mộ không tên kia, hàng ngàn bàn tay gầy guộc đang cào cấu mặt đất, đòi hỏi được tự do, hoặc đòi hỏi được lôi anh xuống cùng.
Huy – trong tâm thức của Vũ – dường như đang thét gào một điều gì đó qua sợi dây liên kết vô hình. *“Vũ! Đừng để bị lừa! Đêm hội này là để biến cậu thành một phần của mạch đất!”*
Phi Vũ cắn chặt răng đến bật máu để giữ lấy sự tỉnh táo cuối cùng. Anh nhận ra sự thật đằng sau “đêm hội làng ma quái” này. Không phải dân làng tôn thờ họ Trần. Họ đang sợ hãi. Họ đang bị trói buộc bởi những món nợ tâm linh từ cha ông để lại. Và gia đình anh – những người trưởng tộc họ Trần – chính là những kẻ cai ngục tàn ác nhất.
Càng quan sát, Vũ càng nhận ra những điểm bất thường trong cách bố trí không gian của lễ hội. Những chiếc đèn lồng đỏ không treo ngẫu nhiên, chúng kết thành một hình mạng nhện khổng lồ che phủ lấy cả làng Cổ Nguyệt. Mỗi nút thắt của mạng nhện chính là một ngôi nhà, và mỗi ngôi nhà là một mắt xích giữ cho Bà Chúa Không Mặt không thể thoát ra, đồng thời ép bà ta phải phục vụ cho dòng họ Trần.
“Đây không phải là lễ hội,” Phi Vũ gầm lên, giọng anh át cả tiếng nhạc ma quái. “Đây là một buổi tra tấn tập thể!”
Anh lao về phía cái cột gỗ đang treo chiếc váy cưới.
“Vũ! Dừng lại!” Ông Khang hốt hoảng hét lên.
Phi Vũ không dừng lại. Với kiến thức của một kiến trúc sư phục hồi, anh nhận diện được “Long nhãn” (mắt rồng) của trận pháp đang nằm ngay dưới chân cột. Đó là một viên đá trấn trạch đen ngòm, khắc đầy những ký tự cổ của thầy pháp năm xưa.
Phi Vũ rút ra chiếc chìa khóa làm từ xương người mà anh luôn mang theo. Đây là thứ vật phẩm duy nhất có thể tác động trực tiếp vào các kết cấu tâm linh cổ xưa. Anh đâm mạnh chiếc chìa khóa vào khe nứt trên viên đá trấn trạch.
*Rắc!*
Một tiếng nổ chói tai vang lên từ lòng đất. Những thanh âm nhạc công và tiếng chú tụng đột ngột tắt lịm. Đám người đeo mặt nạ đứng sững lại như bị rút mất hồn cốt.
Luồng sương mù từ sông Hắc Thủy bất ngờ cuộn lên thành những cơn lốc nhỏ. Từ trong những khe nứt của mặt đất, một loại chất lỏng màu đen – không phải máu, mà là oán khí đặc sánh – bắt đầu phun trào.
“Cháu đã làm gì?” Ông Khang quỵ xuống, đôi mắt trợn ngược. “Cháu đã phá vỡ sự cân bằng của 50 năm qua!”
Phi Vũ đứng giữa quảng trường, gió thổi tung mái tóc che đi gương mặt xanh xao. Vết bớt sau gáy anh bắt đầu rỉ máu, từng giọt máu đỏ thẫm rơi xuống mặt đất khô cằn. Kỳ lạ thay, máu của anh đến đâu, những dòng oán khí đen ngóm lại lùi lại đến đó, như thể chúng gặp phải khắc tinh của đời mình.
“Tôi không phá vỡ sự cân bằng,” Phi Vũ nói, hơi thở nặng nề. “Tôi đang bắt đầu một sự sụp đổ công bằng.”
Từ chiếc váy cưới trên cao, một thực thể dần dần hiện rõ. Bà Chúa Không Mặt không còn hiện lên với vẻ hung tàn thường lệ. Bà ta trôi lửng lơ, không có khuôn mặt, nhưng Phi Vũ có thể cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm lan tỏa. Bà ấy đã bị giam giữ ở đây, bị ép phải nhìn thấy con cháu của kẻ thù sử dụng cái chết của mình để làm giàu, bị biến thành một “công cụ” tâm linh suốt bao nhiêu thế kỷ.
Bà ta đưa đôi tay khẳng khiu, đầy những sợi chỉ đỏ quấn quanh về phía Phi Vũ.
Cả làng Cổ Nguyệt bắt đầu rung chuyển. Những ngôi nhà cổ dọc con đường bắt đầu nứt toác. Người dân làng – những kẻ bao năm qua sống dựa vào cái bóng của dòng họ Trần – bắt đầu kêu khóc và chạy loạn. Nhưng lạ thay, không ai có thể thoát khỏi ranh giới của ngôi làng. Màn sương mù bao quanh đã biến thành một bức tường vững chãi.
“Lễ hội đêm nay… vẫn chưa kết thúc,” Cụ Mười thầm thì, quỳ sụp xuống đất, tay lầm rầm đọc kinh siêu độ. “Nó chỉ mới thực sự bắt đầu. Bà ấy đã được tự do một phần.”
Ông Khang điên cuồng lao về phía Phi Vũ, trên tay xuất hiện một con dao găm bằng đồng, lưỡi dao lởm chởm những rỉ sét đen. “Mày định hủy hoại tất cả sao? Tao sẽ giết mày trước khi mày phá tan dòng họ này!”
Phi Vũ không né tránh. Anh nhìn thẳng vào người chú của mình, người đã hy sinh cả tình thâm lẫn nhân tính để đổi lấy sự trường thọ giả tạo. Ngay khi con dao của ông Khang sắp chạm vào ngực Phi Vũ, chiếc váy cưới trên cột cao bất ngờ hạ xuống, bao trùm lấy ông Khang.
Tiếng thét của ông Khang vang lên xé lòng, nhưng chỉ trong chốc lát đã bị lấp đầy bởi những tiếng gặm nhấm kinh tởm. Khi chiếc váy rách nát bay đi, ông Khang không còn đó nữa. Chỉ còn lại một cái kén tơ trắng xóa, nằm im lìm trên nền đất lạnh lẽo. Trưởng tộc họ Trần đã trở thành mồi ngon cho chính thực thể mà ông ta định nuôi dưỡng.
Linh Chi chạy đến bên Phi Vũ, đôi tay cô run rẩy bám vào vai anh. “Vũ, chúng ta phải đi. Toàn bộ địa mạch nơi này đang đảo lộn. Ngôi làng này sẽ bị nuốt chửng vào lòng đất.”
Phi Vũ nhìn quanh. Trong ánh sáng nhạt nhòa của đêm hội tàn, anh thấy những bóng ma của dòng họ Trần bắt đầu hiện lên từ các ngõ ngách. Họ là những bậc tổ tiên đại đạo, những kẻ đã ký vào bản khế ước máu. Họ đang giận dữ. Họ nhìn Phi Vũ như nhìn một kẻ phản bội gia tộc.
Nhưng Phi Vũ không sợ hãi. Anh cảm nhận được sức mạnh từ vết bớt sau gáy đang chảy xuôi vào trái tim mình. Lời nguyền không chỉ là gánh nặng, nó còn là một loại quyền năng nếu người ta dám đối diện với nó bằng sự trắc ẩn và sự hy sinh.
“Chúng ta chưa thể đi,” Phi Vũ nói chắc nịch. “Tôi phải dẫn dắt những linh hồn không tên kia thoát khỏi cái mạng nhện này. Đó là nợ của họ Trần, tôi phải trả.”
Anh giơ cao chiếc chìa khóa xương người. Một vầng hào quang màu tím sẫm tỏa ra từ vết bớt của anh, bao phủ lấy cả không gian. Trong đêm hội làng ma quái, lần đầu tiên sau 50 năm, có một loại ánh sáng không phải từ đèn lồng đỏ, cũng không phải từ những ngọn nến sáp đen.
Huy, từ bệnh viện xa xôi, chợt nhìn thấy qua ảo ảnh một cảnh tượng huy hoàng: Giữa trung tâm làng Cổ Nguyệt, một chàng trai đang đứng vững chãi, sau lưng là bóng hình một con nhện khổng lồ nhưng thay vì tấn công, nó đang dùng những sợi tơ của mình để nâng đỡ những ngôi nhà sắp sụp đổ, tạo lối thoát cho những linh hồn bị giam cầm.
“Vũ…” Huy thì thầm, dòng lệ chảy xuống má. “Cậu thực sự đã chọn con đường đó sao?”
Tại quảng trường, Phi Vũ cảm thấy cơ thể mình đang bị bào mòn. Việc gánh vác cả địa mạch của một dòng họ bị nguyền rủa đang hút sạch sinh mệnh của anh. Da thịt anh bắt đầu tái đi, đôi mắt đỏ ngầu máu.
Dân làng bắt đầu tháo mặt nạ ra. Những khuôn mặt trắng bệch dần có lại sinh khí. Họ không còn chạy loạn nữa mà quỳ xuống hướng về phía Phi Vũ, miệng lầm rầm những lời cảm tạ hoặc ăn năn.
Cái đêm hội làng này, từ một nghi thức nuôi dưỡng cái chết, đã trở thành một buổi lễ thanh tẩy bằng máu và nước mắt của kẻ thừa kế cuối cùng.
Cụ Mười đứng dậy, vung cây gậy gỗ dâu tằm lần cuối cùng. “Hết rồi… Tất cả đã hết rồi. Hỡi những linh hồn lạc lối, theo ta đi vào vòng luân hồi!”
Sương mù bắt đầu tan dần theo những hướng gió mới. Bức tường vô hình bao quanh làng Cổ Nguyệt nứt ra một lối nhỏ dẫn về hướng dòng sông Hắc Thủy – nơi bây giờ dòng nước không còn đen ngóm mà bắt đầu phản chiếu ánh bình minh đang dần ló rạng ở chân trời phía Đông.
Phi Vũ khuỵu xuống khi chiếc chìa khóa xương trên tay anh tan biến thành tro bụi. Toàn bộ dinh thự họ Trần ở phía sau bắt đầu sụp đổ trong một ngọn lửa màu xanh u uất – ngọn lửa không nóng, nhưng nó đốt cháy mọi dấu tích của sự tham lam và tà thuật.
Bà Chúa Không Mặt từ từ hạ xuống trước mặt Phi Vũ. Một lần duy nhất, anh thấy trên khuôn mặt phẳng lì ấy hiện lên những đường nét mờ nhạt của một cô gái trẻ rất đẹp, mang một nỗi buồn thánh thiện. Bà ấy mỉm cười – một nụ cười không có miệng nhưng lại hiện rõ trong tâm trí anh – rồi tan biến vào những tia nắng đầu tiên.
Lời nguyền của dòng họ Trần đã kết thúc trong sự diệt vong của dinh thự, của trưởng tộc, và của cả cái quá khứ hào nhoáng trên xương máu người khác.
Trần Phi Vũ nằm trên mặt đất của quảng trường làng, hơi thở thoi thóp. Linh Chi ôm chặt lấy anh, khóc không thành tiếng.
“Mọi chuyện… đã xong chưa?” Phi Vũ hỏi nhỏ, đôi mắt lờ mờ nhìn lên bầu trời.
“Xong rồi, anh Vũ. Ngôi làng đã được cứu, anh cũng đã tự do rồi,” Linh Chi nấc nghẹn.
Nhưng sau gáy Phi Vũ, nơi vết bớt hình nhện từng ngự trị, giờ đây để lại một vết sẹo hình đóa hoa Bỉ Ngạn đang nở rộ. Anh biết, cái giá của sự hóa giải này không chỉ dừng lại ở đây. Anh đã chấm dứt một lời nguyền, nhưng chính anh giờ đây đã trở thành người nắm giữ chìa khóa của mọi bí mật linh dị trên thế gian này.
Làng Cổ Nguyệt từ nay sẽ không còn trong bản đồ tâm linh như một “vùng chết” nữa, nhưng bóng dáng của người thanh niên mang vết sẹo hoa Bỉ Ngạn sẽ còn ám ảnh những tà sư và những gia tộc định đi vào vết xe đổ của họ Trần.
Đêm hội ma quái đã khép lại, nhưng hành trình của kẻ mang nghiệp thay cho cả một dòng họ mới chỉ thực sự bắt đầu. Ở phía xa, Đại úy Huy đã có thể nhìn thấy chiếc xe cảnh sát của mình bắt đầu lăn bánh trở lại vào làng, lần này không phải để điều tra vụ án mạng, mà để chứng kiến sự tái sinh từ trong đống đổ nát của một lời nguyền cổ đại.