Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 72: Sự trỗi dậy của các oán hồn

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:12:16 | Lượt xem: 6

Sương mù ở làng Cổ Nguyệt chưa bao giờ đậm đặc và tanh tao đến thế. Nó không phải thứ sương sớm tinh khôi của vùng trung du, mà là một loại chướng khí đặc quánh, màu xám xịt như tro hỏa táng, lảng bảng bò trên mặt đất, quấn lấy những gốc cổ thụ già nua và len lỏi vào từng khe cửa của những ngôi nhà đang cửa đóng then cài.

Trần Phi Vũ đứng giữa đống đổ nát của từ đường họ Trần, cảm giác như từng lỗ chân lông trên da mình đang bị những chiếc kim băng giá đâm xuyên qua. Sau gáy anh, vết bớt hình nhện đỏ không còn âm ỉ đau nữa. Nó đang đập. Một nhịp đập chậm chạp, nặng nề, hòa cùng nhịp với trái tim của một thực thể khổng lồ đang thức tỉnh dưới lòng đất lạnh.

“Cụ Mười… tại sao họ vẫn chưa tan đi?” Phi Vũ thầm thì, giọng anh lạc đi giữa tiếng gió rít.

Cụ Mười không trả lời ngay. Cụ đứng tựa vào chiếc gậy gỗ mun đen bóng, mắt phải quắc lên dưới ánh đèn pin leo lét, trong khi con mắt trái mù lòa lại dường như đang quan sát một thế giới khác mà người thường không thể chạm tới. Cụ lấy từ trong túi vải ra một nắm tro hương, vãi mạnh xuống nền đất phía trước mặt.

Lạ thay, nắm tro không bay tản mác theo gió mà rơi sụp xuống thành một vòng tròn sẫm màu, như thể có một lực hút vô hình kéo nó lại. Ngay tại vị trí đó, đất đá bắt đầu rung chuyển.

“Họ không tan đi, vì món nợ của nhà họ Trần chưa bao giờ được thanh toán xong.” Giọng cụ Mười trầm đục như tiếng bước chân trên lá khô. “Mạng đổi mạng, tài lộc đổi lấy xương máu. Cả trăm năm qua, dòng họ Trần của cháu đã xây dựng vinh hoa trên một cái hố không đáy của những linh hồn bị oán khuất. Nay xà ngang đã gãy, trấn yểm đã tan, lũ quỷ dữ đang kéo về để đòi lại những gì thuộc về chúng.”

Linh Chi run rẩy bám chặt lấy cánh tay Phi Vũ. Đôi mắt âm dương của cô sau lớp kính râm lúc này chắc hẳn đang phải chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng. Cô chỉ tay về phía hồ sen đen kịt cạnh dinh thự – nơi từng là niềm tự hào về cảnh quan phong thủy của ông Khang.

“Vũ… anh nhìn kìa… dưới hồ…”

Phi Vũ nheo mắt nhìn theo hướng tay cô. Mặt hồ vốn phẳng lặng bỗng nhiên nổi lên những bong bóng lớn, đặc quánh như máu bùn. Từ dưới làn nước đen ngòm, những bàn tay trắng bợt, gầy guộc như những cành củi khô bắt đầu nhô lên. Ban đầu chỉ là vài bàn tay, sau đó là hàng chục, rồi hàng trăm. Chúng bám vào thành đá, cào cấu điên cuồng, để lại những vệt máu đen thẫm trên lớp rêu xanh.

Từng cái đầu hiện ra. Đó là những khuôn mặt đã bị phân hủy, da thịt chảy sệ, đôi mắt chỉ còn là hai hốc đen hun hút đầy dòi bọ. Họ mặc những bộ đồ gia nhân lỗi thời từ thời Pháp thuộc, hay những tấm áo rách rưới của phu phen, thợ xây từ thế kỷ trước.

Đó là những người thợ đã tham gia xây dựng hầm mộ nhà họ Trần và bị chôn sống để giữ kín bí mật. Đó là những cô gái làng nghèo bị lừa gạt vào làm người hầu, để rồi biến mất không dấu vết trong những đêm hội tế thần của các trưởng tộc đời trước.

“Trả… trả lại…” Một tiếng rên rỉ u uất vang lên từ hư không, nhưng dường như nó phát ra từ hàng ngàn cái miệng cùng một lúc. “Trả lại mạng sống cho chúng ta…”

Đại úy Huy rút súng ra, tay anh run bắn. Một người lính dày dạn trận mạc như anh có lẽ cũng chưa bao giờ chuẩn bị cho tình huống này. “Cái gì… cái quái gì thế này? Vũ, chạy thôi! Chúng ta phải rời khỏi đây!”

“Không chạy được đâu!” Cụ Mười quát lên, âm thanh mang theo một uy lực khiến cả đám oán hồn phải khựng lại trong giây lát. “Làng Cổ Nguyệt lúc này đã biến thành một trận đồ âm cực. Bước ra ngoài vòng vây này, linh hồn các người sẽ bị xé nát ngay lập tức. Phi Vũ! Cháu phải đứng vững! Huyết ấn của cháu là thứ duy nhất ngăn chúng lại!”

Phi Vũ cảm thấy máu trong người mình đang sôi lên. Anh thấy bóng dáng một người đàn ông trung niên mặc áo dài đen, dáng dấp thanh lịch nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự tàn nhẫn – đó chính là cụ tổ đời thứ ba của anh, người đã ký kết giao kèo đẫm máu nhất với bóng tối. Và ngay phía sau người đó, là Tuyết – “Bà Chúa Không Mặt”. Bà ta đứng đó, không hề ra tay, chỉ lặng lẽ quan sát như một vị nữ hoàng đang xem đám dân đen nổi loạn đòi nợ chủ.

Một oán hồn trong lốt thợ xây lao đến, đôi bàn tay gãy nát vồ lấy cổ Phi Vũ. Anh ngã vật xuống đống gạch vỡ, mùi hôi thối nồng nặc sặc vào mũi khiến anh suýt ngất đi. Đôi mắt oán hồn chỉ cách mắt anh vài phân, chứa đựng tất cả nỗi thống hận của kẻ bị chôn sống trong bóng tối ròng rã nửa thế kỷ.

“Cứu tôi…” Tiếng thầm thì của oán hồn vang lên trong trí não Phi Vũ. “Tại sao… chúng tôi phải chết để các người giàu sang?”

Cảm giác tội lỗi như một khối chì nặng ngàn cân đè sụp xuống lòng ngực Phi Vũ. Anh là một kiến trúc sư, anh yêu những công trình cổ vì anh tin chúng lưu giữ linh hồn của quá khứ. Nhưng giờ đây anh nhận ra, cái linh hồn ấy được tạo ra từ nỗi đau và sự bất công.

Đúng lúc đó, vết bớt nhện sau gáy anh tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ rực, nóng rẫy. Một luồng lực lượng hắc ám bùng nổ, đánh bật oán hồn kia văng ra xa. Phi Vũ gào lên một tiếng đau đớn khi thấy tám chiếc chân nhện của vết bớt bắt đầu chuyển động, như thể chúng muốn thoát ra khỏi lớp da của anh để vồ lấy những linh hồn chung quanh.

“Đừng chống lại nó!” Linh Chi hét lên. “Vũ, anh phải chấp nhận nó! Đó là gánh nặng của dòng họ này, anh là người thừa kế duy nhất có thể lắng nghe họ!”

Linh Chi lao đến, bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt lên trán Phi Vũ. Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy một dòng chảy ký ức ùa vào đại não.

Anh thấy những đêm mưa tầm tã năm 1920, khi những phu thợ bị đánh đập để dọn bùn xây móng. Anh thấy tiếng khóc của những người mẹ mất con, thấy cảnh những túi tiền vàng của họ Trần được đổi lấy những mạng người rẻ rúng. Anh thấy tất cả. Nỗi đau của họ chính là sức mạnh của lời nguyền này.

Phi Vũ gượng dậy, anh không chạy trốn nữa. Anh đứng thẳng, mặc cho máu từ vết bớt sau gáy chảy xuống dọc theo xương sống, thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng.

“Tôi biết các người đau đớn!” Anh hét lớn, giọng nói vang vọng khắp không gian u ám, át cả tiếng gió. “Tôi là Trần Phi Vũ! Tôi đứng đây để thay mặt tổ tiên mình chịu trách nhiệm! Hãy nhìn vào tôi đây!”

Lũ oán hồn đang điên cuồng lao tới bỗng chốc sững lại. Chúng nghiêng đầu nhìn anh bằng những hốc mắt trống rỗng. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy dinh thự vừa sụp đổ.

Cụ Mười nheo mắt nhìn Phi Vũ, trong ánh mắt cụ hiện lên một tia hy vọng xen lẫn lo sợ. “Cháu đang định làm gì, Vũ?”

“Tôi sẽ không trấn yểm họ nữa.” Phi Vũ đáp, mắt anh lúc này cũng đã phủ một tầng sắc đỏ kỳ quái. “Gia tộc tôi đã nhốt họ quá lâu rồi. Cụ Mười, hãy dùng linh khí của cụ hỗ trợ tôi, tôi muốn mở ra một con đường cho họ. Một con đường không dẫn đến cái chết, mà dẫn đến sự giải thoát.”

“Cháu điên rồi!” Huy kêu lên. “Chúng ta không có cách nào đưa từng ấy con ma đi được đâu!”

“Chúng không phải con ma, Đại úy!” Phi Vũ quay lại nhìn Huy, ánh mắt sắc lẹm. “Họ là nạn nhân. Là một phần kiến trúc bị lỗi của cái làng này. Tôi phải sửa nó.”

Phi Vũ quỳ xuống, anh dùng đầu ngón tay dính đầy máu của mình bắt đầu vẽ lên nền đất một sơ đồ bát quái, nhưng không phải bát quái ngược để giam cầm như ông Khang từng làm, mà là một sơ đồ anh đã từng thấy trong những cuốn sách cổ về phục hồi đền chùa cổ – “Thiên Đạo Luân Chuyển”.

Anh sử dụng chính những khối đá đổ nát, những mảng tường gãy để làm điểm tựa địa mạch. Mỗi hòn đá anh di chuyển đều như đang khơi thông một dòng chảy oán khí đang bị tắc nghẽn.

Thế nhưng, đám oán hồn không dễ dàng để yên. Những linh hồn bị tha hóa nặng nề nhất bắt đầu phát cuồng. Một thực thể to lớn, đen đúa xuất hiện từ đống đổ nát của phòng thờ. Đó là quản gia đời trước của nhà họ Trần, kẻ đã tiếp tay cho nhiều tội ác và cuối cùng cũng bị chủ nhân sát hại để bịt đầu mối. Lão ta mang theo một sợi xích sắt rỉ sét, vung mạnh về phía Phi Vũ.

Sợi xích quấn lấy vai Phi Vũ, kéo mạnh anh về phía sau. Anh cảm nhận được hàm răng mục nát của gã quản gia ma quái định ngoạm vào cổ mình.

“Vũ!” Linh Chi thét lên và lao tới, nhưng một bức tường sương mù đen kịt đã ngăn cản cô.

Lúc này, vết bớt nhện của Phi Vũ thực sự “nở”. Tám chiếc chân nhện từ phía sau gáy anh vươn dài ra, hóa thành những sợi dây tơ máu cứng cáp, quật ngược trở lại gã quản gia. Một trận chiến hỗn loạn nổ ra giữa một con người đang mang trong mình mầm mống của quỷ và hàng ngàn oan hồn đang khát máu.

Trong cơn mê loạn ấy, Phi Vũ thấy Tuyết – “Bà Chúa Không Mặt”. Bà ta bắt đầu tiến lại gần. Mỗi bước chân của bà ta đều khiến cỏ cây xung quanh khô héo ngay tức khắc. Đám oan hồn hèn mọn đồng loạt dạt ra hai bên, quỳ rạp xuống.

Bà ta không có mặt, nhưng Phi Vũ cảm nhận được bà ta đang mỉm cười – một nụ cười thỏa mãn khi thấy con cháu họ Trần đang phải tự cấu xé chính mình. Bà ta giơ đôi tay khẳng khiu ra, định đặt lên vai Phi Vũ.

“Ngưng lại ngay!” Cụ Mười phóng ra một lá bùa vàng rực lửa, chắn giữa bà Tuyết và Phi Vũ. Ngọn lửa bùng lên trong giây lát rồi lụi tàn dưới làn sương đen của bà ta.

“Cụ già, thời đại của bùa chú đã hết từ lâu rồi.” Một giọng nói lạnh lẽo như băng từ dưới mộ vọng lên. “Đứa trẻ này thuộc về tôi. Máu của nó, mạng của nó, oán hận của nó… đều là của tôi.”

Phi Vũ chống tay xuống đất, thở hổn hển. Tám chiếc chân nhện đang rút lại, khiến anh đau đớn tột cùng. Anh nhìn vào khoảng không nơi lẽ ra là khuôn mặt của bà Tuyết.

“Bà không chỉ muốn mạng của tôi.” Phi Vũ thều thào. “Bà muốn chúng tôi trở thành những kẻ giống bà. Bất tử trong oán hận.”

“Vậy có gì không tốt?” Tiếng bà ta nghe như tiếng gió luồn qua khe đá cổ. “Nhìn xem, dòng họ của ngươi đã mục nát rồi. Cổ Nguyệt này đã chết rồi. Hãy cùng ta tạo nên một vương quốc của bóng tối.”

Phi Vũ lắc đầu. Anh bò đến chỗ tâm điểm của sơ đồ anh vừa vẽ xong. “Không. Tôi sẽ kết thúc tất cả tại đây.”

Anh lấy chiếc dao găm nhỏ mà Cụ Mười đã giao cho – vật phẩm được rèn từ mảnh thiên thạch nghìn năm. Nhưng anh không dùng nó để đâm vào đối phương. Anh rạch một đường dài lên lòng bàn tay mình và ấn mạnh vào vị trí “sinh môn” của trận đồ vừa lập.

Máu của anh, mang theo cả huyết ấn nhện đỏ và dòng máu thuần chủng của họ Trần, bắt đầu chảy vào lòng đất.

Đột nhiên, từ tâm trận đồ phát ra một luồng sáng xanh nhạt, rồi dần dần chuyển sang vàng kim thanh khiết. Những sợi dây xích oán khí trói buộc các oán hồn bắt đầu bị đứt gãy. Một luồng gió mạnh thổi bùng lên, không phải để tàn phá, mà là để xua đi lớp sương mù đặc quánh.

Những oán hồn bị luồng sáng ấy chạm vào, gương mặt thê lương của họ bắt đầu biến đổi. Sự dữ tợn biến mất, thay vào đó là vẻ bình yên muộn màng. Họ từ từ mờ nhạt đi, tan thành những đốm sáng li ti như đom đóm bay về phía bầu trời xa thẳm, nơi mây đen đang dần hé lộ ánh sao.

Bà Chúa Không Mặt rít lên một tiếng đau đớn. Thân hình bà ta run rẩy dữ dội. Trận đồ của Phi Vũ đang thanh tẩy chính nguồn năng lượng đã nuôi sống bà ta bấy lâu nay.

“Ngươi… ngươi dám phá hủy thế giới của ta?”

“Tôi không phá hủy thế giới của bà. Tôi trả lại tự do cho những linh hồn bị bà nô dịch.” Phi Vũ nói, dù tầm nhìn của anh bắt đầu nhòe đi vì mất máu. “Cả bà nữa… Tuyết… Hãy buông bỏ đi.”

Bà ta lùi lại, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang tan biến của mình. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Phi Vũ thấy bóng dáng của một cô gái trẻ xinh đẹp, u sầu hiện lên thay cho thực thể không mặt ấy. Cô gái ấy nhìn anh với ánh mắt đầy phức tạp – vừa căm hận, vừa biết ơn, vừa mệt mỏi sau trăm năm ròng rã.

Bóng hình ấy tan biến vào hư không, để lại làng Cổ Nguyệt một sự tĩnh lặng đến rợn người.

Trận đồ tắt lịm ánh sáng. Phi Vũ gục ngã hoàn toàn xuống bùn đất. Linh Chi lao đến ôm lấy anh, nước mắt cô thấm vào vết thương trên vai anh. Đại úy Huy đứng đó, lặng lẽ cất súng, đôi mắt anh thất thần nhìn vào khoảng không nơi hàng ngàn linh hồn vừa bay đi.

“Kết thúc rồi sao?” Huy hỏi, giọng run rẩy.

Cụ Mười tiến lại gần, nhìn vết bớt sau gáy Phi Vũ. Nó không biến mất. Nó chỉ nhạt màu đi và khép lại thành một khối u nhỏ dưới da, trông như một vết sẹo cũ. Cụ khẽ lắc đầu:

“Chưa kết thúc. Đây chỉ là sự trả nợ đợt đầu. Những oán hồn ở làng này đã đi, nhưng hơi thở của địa mạch đã bị đánh thức. Phi Vũ đã chọn một con đường quá nặng nề. Cháu nó đã dùng mạng mình để chuộc tội, nhưng lời nguyền dòng họ không dễ dàng tan biến như vậy.”

Cụ nhìn về hướng bìa rừng, nơi có những ngôi mộ không tên vẫn còn nằm sâu trong bóng tối. “Làng Cổ Nguyệt chỉ là khởi đầu. Thế gian này còn bao nhiêu nơi giống như thế này? Bao nhiêu dòng họ giàu có khác cũng đang che giấu những bộ xương khô dưới nền nhà?”

Phi Vũ tỉnh dậy sau cơn mê sảng kéo dài vài phút. Anh thấy Linh Chi đang lo lắng nhìn mình. Anh mệt mỏi ngồi dậy, nhìn vào lòng bàn tay đã liền sẹo một cách thần kỳ.

“Họ đi rồi chứ?”

“Họ đi rồi.” Linh Chi thì thầm. “Anh đã làm được.”

Phi Vũ nhìn lại đống đổ nát của từ đường họ Trần. Nơi đó giờ chỉ còn là một hố sụt sâu hoắm, đen kòm. Dinh thự xa hoa một thời giờ đây chỉ là một kỷ niệm kinh hoàng.

Anh biết, kể từ đêm nay, cuộc đời kiến trúc sư bình lặng của anh đã chết. Anh không còn là Trần Phi Vũ chỉ biết vẽ lên những bản thiết kế trên giấy. Anh đã trở thành “Thầy giữ cửa” – người mang trọng trách hòa giải giữa hai thế giới, kẻ mang nợ máu của cha ông và phải trả nợ bằng từng hơi thở của chính mình.

Trong sương đêm mờ ảo, Đại úy Huy bỗng nhiên rùng mình. Anh nhìn thấy một tập hồ sơ cũ rơi ra từ trong đống đổ nát của phòng làm việc của ông Khang. Anh nhặt nó lên, bụi bặm bám đầy. Bên ngoài hồ sơ chỉ ghi vỏn vẹn một dòng chữ: “Những dự án dang dở – Bí mật vùng đất Mắt Quỷ”.

“Vũ… nhìn cái này đi.” Huy đưa tập hồ sơ cho anh.

Phi Vũ nhận lấy bằng bàn tay run rẩy. Khi lật mở trang đầu tiên, anh thấy một sơ đồ kiến trúc quen thuộc, nhưng quy mô của nó lớn hơn dinh thự họ Trần gấp trăm lần. Đó không phải là sơ đồ một ngôi nhà, mà là sơ đồ của cả một khu đô thị hiện đại đang được xây dựng trên một địa thế “Tuyệt địa” khác. Và bên dưới sơ đồ đó, có ký tên của một tập đoàn bất động sản khổng lồ mà chú Khang từng nhắc đến – những kẻ đã âm thầm tài trợ cho gia đình họ Trần suốt nhiều năm qua.

Hóa ra, lời nguyền của nhà họ Trần chỉ là một mắt xích nhỏ trong một kế hoạch hắc ám lớn lao hơn rất nhiều.

“Lời nguyền này… không chỉ thuộc về dòng họ Trần.” Phi Vũ lẩm bẩm, ánh mắt anh đanh lại. “Nó là một căn bệnh đang lan rộng trong xã hội này.”

Tiếng con quạ đêm kêu lên thảm thiết từ phía xa xa. Cụ Mười nhìn về hướng thủ đô đang lấp lánh ánh đèn rực rỡ ở phía chân trời xa thẳm, thở dài:

“Chuẩn bị đi, các cháu. Đêm dài mới chỉ vừa bắt đầu thôi.”

Làng Cổ Nguyệt đêm nay không còn tiếng khóc của oán hồn, nhưng tiếng thì thầm của gió lại mang theo những dự báo về những cơn bão máu đang chờ đợi ở phía trước. Trần Phi Vũ đứng dậy, lau đi vết máu trên trán, ánh mắt nhìn thẳng về phía con đường mòn dẫn ra khỏi làng. Anh biết, hành trình của mình – hành trình của kẻ mang huyết ấn nhện đỏ – bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Trong hố sâu nơi dinh thự họ Trần sụp xuống, một ánh sáng đỏ li ti chợt lóe lên rồi tắt hẳn. Một con nhện đỏ thực sự, nhỏ xíu như hạt cát, bắt đầu bò ra khỏi đống đá vụn, lướt nhanh về phía bóng tối rừng già.

Quá khứ đã khép lại bằng máu, nhưng tương lai lại mở ra bằng những lời thề đen tối. Và dòng họ Trần, dù lụi tàn hay tồn tại, vẫn sẽ mãi là một vết sẹo không bao giờ lành trên bản đồ tâm linh của vùng đất này.

Cơn mưa bắt đầu rơi. Một cơn mưa tầm tã để gột rửa những tan thương, nhưng bùn đất dưới chân họ dường như càng lúc càng trở nên lún sâu và nặng nề hơn bao giờ hết.

Dưới màn mưa lạnh buốt, bóng ba người và một ông cụ già nua lầm lũi rời khỏi làng Cổ Nguyệt, để lại sau lưng những ngôi mộ không tên đã được giải thoát và một dinh thự đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất, cùng với tất cả sự tham lam và oán hận của một thời kỳ hoàng kim đẫm máu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8