Lời Nguyền Của Dòng HọChương 81: Hội đồng trưởng lão họp mặt
**CHƯƠNG 81: HỘI ĐỒNG TRƯỞNG LÃO HỌP MẶT**
Làng Cổ Nguyệt đêm nay không có lấy một tiếng chó sủa, cũng chẳng có tiếng côn trùng rỉ rả thường ngày. Sau cơn mưa máu vừa dứt, không khí đậm đặc một mùi tanh nồng trộn lẫn với mùi đất ẩm và gỗ mục. Những dải sương mù xám xịt từ dòng sông Hắc Thủy bắt đầu tràn vào, len lỏi qua những kẽ hở của những ngôi nhà tường gạch rêu phong, khiến cả ngôi làng trông như một bãi tha ma khổng lồ đang chìm dần vào giấc ngủ vĩnh hằng.
Tại trung tâm ngôi làng, khuất sau một rặng tre già uốn lượn như những bộ xương khô, một tòa kiến trúc cổ kính với mái ngói cong vút như hàm quỷ hiện ra trong màn sương. Đó là Thất Tinh Đường — nơi ngự trị của Hội đồng Trưởng lão dòng họ Trần, những kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối và cũng là những bóng ma canh giữ lời nguyền nghìn năm của gia tộc.
Bên trong điện thờ chính của Thất Tinh Đường, ánh nến trắng leo lét tỏa ra thứ ánh sáng xanh xao, ma quái. Thứ sáp nến này không phải được làm từ mỡ bò hay thực vật thông thường; nó được nấu từ một loại mỡ lấy dưới đáy những quan tài của những người chết oan trong dòng họ, khói của nó tỏa ra mùi hương nhạt nhẽo của thịt người rữa mục nhưng lại có tác dụng an thần cho những kẻ đang bước dần vào cõi âm.
Bảy chiếc ghế gỗ trắc đen bóng được sắp xếp theo hình chòm sao Bắc Đẩu hướng về phía bàn thờ tổ tiên. Trên ghế, sáu thân ảnh già nua, khô khốc đã ngồi sẵn từ lâu. Họ im lặng đến mức dường như hơi thở cũng đã ngừng lại.
Ngồi ở vị trí cao nhất là Cụ Nhất. Năm nay cụ đã hơn một trăm tuổi, lớp da trên mặt cụ nhăn nheo và mỏng đến mức có thể nhìn thấy những mạch máu tím đen bên dưới. Đôi mắt cụ đã mờ đục hoàn toàn, chỉ còn một lớp màng trắng dã, nhưng mỗi khi cụ quay đầu, tất cả những kẻ còn lại đều cảm thấy như bị một con kền kền rình rập.
Bên trái cụ là Bà Cô Tứ. Bà ngồi trên chiếc xe lăn bằng đồng, tấm chăn gấm che kín đôi chân đã teo quắt lại vì tà thuật phản phệ. Bà là người duy nhất trong Hội đồng giữ trách nhiệm ghi chép lại “Sổ Đoạn Mạng” – nơi lưu giữ danh sách những đứa trẻ họ Trần sẽ phải chết để gánh nợ cho dòng họ.
Bên phải là Cụ Tam, một kẻ có khuôn mặt ám đầy sắc đen, quanh năm tỏa ra mùi nhang tàn nồng nặc. Cụ vốn là người thông thạo tà thuật nhất trong các trưởng lão, cũng là kẻ đã trực tiếp giúp Trần Vĩnh Khang thiết kế những trận pháp trấn yểm xung quanh làng.
Không khí ngưng trệ bị phá vỡ bởi một tiếng “Cộp” nặng nề. Cụ Nhất chống chiếc gậy gỗ bằng đầu xương người xuống nền gạch bát tràng. Tiếng vang khô khốc lan tỏa khắp căn điện, khiến những lá bùa vàng treo trên xà nhà khẽ rung rinh.
“Thằng Vũ đã xuống giếng rồi.”
Giọng của Cụ Nhất khản đặc như tiếng sỏi cọ vào nhau. Thanh âm ấy không chứa đựng một chút tình cốt nhục nào, chỉ có sự tính toán lạnh lùng.
Bà Cô Tứ khẽ cười, một tiếng cười the thé làm rung cả những nếp nhăn trên cổ: “Nó tưởng nó là cứu tinh. Nó tưởng nó có thể phá hủy cái địa mạch đã được nuôi bằng máu của hàng ngàn sinh linh dòng họ này suốt chín đời sao? Ngây thơ. Thật quá ngây thơ.”
“Đừng coi thường nó.” Cụ Tam cắt lời, giọng nói âm trầm chứa đầy sự bất an. “Thằng ranh đó sở hữu ‘Huyết Ấn’ của tổ tiên trực hệ. Vết bớt nhện đỏ trên gáy nó… tối nay nó đã hóa đen hoàn toàn. Khi tôi đứng từ xa quan sát trận mưa máu, tôi cảm nhận được một luồng oán khí từ lòng giếng không hề chống lại nó, mà ngược lại, đang mời gọi nó. Nó có chìa khóa xương người. Thứ đó vốn không thuộc về người sống.”
Một trưởng lão khác, Cụ Lục – kẻ quanh năm quấn dải băng che kín đôi tai vì luôn nghe thấy tiếng quỷ gào – đột ngột run rẩy: “Giếng cổ… là cửa ngõ duy nhất kết nối với ‘Màn Sương Cõi Âm’ ở làng này. Nếu nó vào đến tận trung tâm hầm mộ và gặp được Bà Chúa Không Mặt, chuyện gì sẽ xảy ra? Trần Vĩnh Khang đã thất bại, nó bị quỷ hóa rồi chết thảm. Hội đồng chúng ta… mạng sống của chúng ta là nhờ lời nguyền này mới giữ được đến tận bây giờ. Nếu lời nguyền tan biến, chúng ta lấy gì để đổi lấy thọ nguyên?”
Câu hỏi của Cụ Lục đánh trúng vào điểm yếu nhất của sáu kẻ đang ngồi đây. Hội đồng trưởng lão không phải là những bậc đức cao vọng trọng che chở cho con cháu. Họ là những ký sinh trùng. Mỗi đời họ Trần có kẻ phải chết ở tuổi 21, 27, thì chính là “phần thưởng” được trả về cho sáu kẻ già nua này. Mỗi linh hồn con cháu hiến tế thành công sẽ giúp họ kéo dài sự tồn tại dật dờ này thêm vài mươi năm nữa.
Cụ Nhất khẽ híp đôi mắt trắng dã lại. “Lời nguyền của tổ tiên Trần tộc là một bản hợp đồng vĩnh viễn. Muốn phá vỡ nó, phải có kẻ chịu thay tội lỗi của tất cả. Thằng Vũ định dùng bản thân làm vật hy sinh cuối cùng, nhưng nó quên mất một điều… Bà Chúa Không Mặt không cần một xác chết, bà ta cần một diện mạo mới để quay lại nhân gian.”
Bà Cô Tứ xoay xoay chiếc nhẫn bằng đồng thau trên ngón tay gầy guộc: “Ý huynh là, bà ta sẽ đoạt xác nó? Nếu bà ta lấy được diện mạo của thằng Vũ và bò ra khỏi giếng cổ, làng Cổ Nguyệt này sẽ trở thành một thành phố ma thực sự. Chúng ta sẽ là những kẻ đầu tiên bị bà ta tước đoạt.”
“Chính vì thế,” Cụ Nhất gằn giọng, sức mạnh đột ngột bộc phát khiến chiếc gậy gỗ trong tay cụ run lên bần bật, “Chúng ta không thể ngồi chờ. Phải dùng đến ‘Thất Tinh Tỏa Hồn Trận’. Ngay khi nó đang đối đầu với thực thể dưới đáy giếng, chúng ta sẽ phong tỏa miệng giếng bằng máu của những đứa trẻ khác trong họ. Chúng ta sẽ nhốt cả thằng Vũ và Bà Chúa Không Mặt vĩnh viễn ở dưới đó. Một mũi tên trúng hai đích: Lời nguyền vẫn còn để nuôi thọ nguyên của chúng ta, mà hiểm họa cũng bị trừ bỏ.”
“Nhưng…” Cụ Lục ngập ngừng, “Máu của những đứa trẻ khác? Trong làng bây giờ chỉ còn vài đứa thuộc nhánh thứ, oán khí của chúng không đủ mạnh.”
“Linh Chi.”
Cái tên vang lên từ miệng Cụ Tam khiến cả điện thờ rơi vào sự im lặng ghê rợn.
“Con bé đó có đôi mắt âm dương. Nó đã bị mù vì nhìn thấu quá nhiều thiên cơ. Nhưng dòng máu chảy trong người nó là tinh khiết nhất. Nếu dùng máu tim của nó làm vật dẫn cho trận pháp, chúng ta có thể phong ấn cái giếng đó một nghìn năm nữa.”
Bên ngoài Thất Tinh Đường, gió đột ngột rít lên qua những kẽ lá tre, nghe như tiếng một người đàn bà đang nức nở gọi tên ai đó. Ánh nến xanh trong điện chao đảo, suýt chút nữa là phụt tắt.
Đúng lúc này, cánh cửa gỗ nặng nề của điện thờ bị đẩy mạnh. Một bóng dáng đơn độc hiện lên trong làn khói nhang. Cụ Mười bước vào, áo dài đen đã sũng nước và thấm đẫm máu. Một tay cụ cầm chuông đồng, tay kia cầm một bó cỏ may mắn đã bị héo rũ.
Hội đồng trưởng lão đồng loạt quay lại. Ánh mắt của Cụ Nhất nheo lại, tỏa ra một tia sát khí: “Mười… ngươi dám xông vào đây sao? Ngươi quên thân phận mình chỉ là kẻ canh giữ từ đường, không được phép bước vào Thất Tinh Đường sao?”
Cụ Mười không quỳ, cũng không cúi đầu. Cụ đứng thẳng, đôi mắt mù bên trái khẽ giật giật, trong khi con mắt còn lại nhìn thẳng vào Cụ Nhất với sự kinh tởm tột cùng.
“Sáu vị… các người già đến mức thối rữa cả lương tâm rồi.” Cụ Mười lên tiếng, giọng cụ bình thản nhưng chứa đựng sức nặng của sự phẫn nộ dồn nén suốt nhiều thập kỷ. “Phi Vũ đã nhảy xuống giếng. Nó đang dùng cả mạng sống của nó để gánh lấy cái nợ mà các người đã tạo ra. Vậy mà ở trên này, các người vẫn còn bàn cách dùng máu em họ nó để đóng cửa sinh đường?”
Bà Cô Tứ rít lên: “Hỗn xược! Cha ông ngươi từ đời này sang đời khác đều là nô bộc giúp họ Trần chúng ta làm các lễ nghi trấn yểm. Ngươi có tư cách gì mà phán xét chúng ta?”
Cụ Mười bật cười, một tiếng cười chua chát. “Đúng, tổ tiên tôi đã sai. Họ đã giúp dòng họ này thực hiện những giao kèo hắc ám để rồi con cháu chúng tôi cũng bị ám bởi cái mùi thối này suốt đời. Nhưng tôi thì khác. Tôi đã nhìn thấy thằng Vũ nhảy xuống, tôi nhìn thấy ánh mắt của nó lúc lâm chung… nó không phải đi tìm cái chết, nó đi tìm sự giải thoát cho tất cả con cháu họ Trần sau này, bao gồm cả những đứa trẻ mà các người định giết.”
“Ngươi muốn ngăn cản sao?” Cụ Tam bước lên một bước, bàn tay gầy như móng vuốt giơ ra, lộ ra những móng tay đen kịt chứa đầy chất độc tà thuật.
“Tôi không ngăn cản.” Cụ Mười giơ cao chiếc chuông đồng. “Tôi chỉ đến báo cho các người một tin. Bà Chúa Không Mặt đã không còn ở dưới giếng nữa rồi.”
Sáu vị trưởng lão đồng loạt biến sắc. Cụ Nhất đứng bật dậy, chiếc gậy chống suýt rơi khỏi tay. “Ngươi nói cái gì? Bà ta không ở dưới giếng thì ở đâu?”
Cụ Mười chỉ tay lên những bức linh vị xếp san sát trên bàn thờ tổ tiên. “Các người cứ mải nhìn xuống dưới chân mà quên mất rằng linh hồn của bà ta đã len lỏi vào từng kẽ gạch của ngôi nhà này suốt ba trăm năm qua. Ngay lúc thằng Vũ chạm vào mặt nước đen dưới đáy giếng, cái chốt cuối cùng của phong ấn đã bị phá vỡ từ bên trong.”
Vừa dứt lời, một tiếng rắc cực lớn vang lên từ trên xà nhà. Những lá bùa vàng vốn đang yên vị đột nhiên bắt đầu tự bốc cháy, tỏa ra ngọn lửa màu xanh biếc rợn người.
Trên nền gạch bát tràng, từ những kẽ hở giữa các viên gạch, hàng ngàn, hàng vạn con nhện đỏ li ti bắt đầu tràn ra như thác đổ. Chúng không bò loạn xạ mà tụ tập lại, hướng về phía sáu chiếc ghế gỗ trắc.
“Aaa!”
Tiếng hét đầu tiên vang lên từ Cụ Lục. Những con nhện nhỏ xíu ấy bò lên đôi chân tàn tật của cụ, chui qua lớp quần áo, cắn xé vào lớp da nhăn nheo. Nhưng kinh dị nhất là nơi chúng chạm vào, da thịt của Cụ Lục không chảy máu đỏ, mà chảy ra một thứ nước màu vàng đục, bốc mùi hôi thối như xác chết để lâu ngày.
“Trận pháp! Mau khởi động trận pháp!” Cụ Nhất hét lên, cố gắng huơ chiếc gậy xương người để xua đuổi bầy nhện.
Nhưng đã quá muộn.
Tại chính giữa điện thờ, dưới chân bàn thờ tổ tiên, mặt đất đột ngột nứt toác ra. Một bàn tay trắng nhợt, dài ngoằng với những chiếc móng tay đen rỉ máu vươn lên từ hư không. Sau đó là cái đầu, một cái đầu với mái tóc đen dài rũ rượi che kín khuôn mặt phẳng lì, không có lấy một đường nét ngũ quan.
Bà Chúa Không Mặt.
Không phải là phân thân, không phải là ảo ảnh, mà là bản thể đáng sợ nhất đang hiện hình ngay tại nơi linh thiêng nhất của dòng họ Trần.
Oán khí từ bà ta tỏa ra lạnh buốt, dập tắt toàn bộ những ngọn nến trong điện. Thất Tinh Đường giờ đây chỉ còn lại ánh sáng xanh lập lòe từ những lá bùa đang cháy dở.
Sáu vị trưởng lão, những kẻ vừa rồi còn bàn mưu tính kế đoạt mạng người khác, giờ đây đều run rẩy co cụm lại. Quyền lực ngầm của làng Cổ Nguyệt, bí thuật nghìn năm, thọ nguyên cướp bóc… tất cả đều trở nên nực cười trước thực thể oán hận đang đứng trước mặt.
Bà Chúa Không Mặt không tấn công ngay. Bà ta đứng đó, từ trong lồng ngực không hề phập phồng hơi thở phát ra những tiếng rì rầm, nghe như tiếng của hàng trăm đứa trẻ bị hiến tế đang cùng lúc than khóc.
Cụ Nhất run cầm cập, miệng lắp bắp: “Bà… bà muốn gì? Chúng tôi vẫn luôn cúng tế… chúng tôi vẫn giữ đúng giao kèo…”
Bà Chúa Không Mặt từ từ quay “khuôn mặt” trống rỗng về phía cụ. Một khe nứt đột ngột xuất hiện giữa vị trí đáng lẽ là khuôn mặt bà ta, toác rộng ra như một cái miệng khổng lồ chứa đầy những sợi tơ máu.
“Giao… kèo… kết… thúc…”
Âm thanh đó không vang lên trong không gian, mà vang lên trực tiếp trong não bộ của từng kẻ có mặt.
Bà ta vươn đôi tay gầy guộc ra. Những sợi tơ máu từ trong tay áo bà ta bắn ra như những con rắn, quấn chặt lấy cổ của sáu vị trưởng lão. Họ vùng vẫy, họ cố dùng tà thuật để chống cự, nhưng hơi thở của họ chính là thứ tà khí mà bà ta đã ban cho suốt mấy mươi năm qua. Bây giờ, bà ta chỉ đơn giản là thu hồi lại món nợ đã cho vay quá hạn.
Cụ Mười đứng ở cửa, bình thản nhìn cảnh tượng kinh hoàng đó. Cụ không cứu, vì cụ biết đây là quả báo nhãn tiền mà không ai có thể can thiệp.
“Mười… cứu ta… Mười ơi…” Cụ Nhất cố thốt lên những lời cuối cùng khi khuôn mặt cụ bắt đầu bị bóp nghẹt, da thịt cụ bắt đầu nứt ra như gốm sứ bị nung quá lửa.
Cụ Mười lắc đầu, giọng nói khẽ vang lên trong tiếng gió rít: “Các người sống quá lâu rồi. Lửa địa ngục đang chờ để sưởi ấm cho cái thân xác lạnh lẽo đó của các người.”
Trong một khoảnh khắc chói lòa, những sợi tơ máu đồng loạt rút mạnh. Một tiếng động khô khốc của xương gãy vang lên đồng thanh. Sáu vị trưởng lão đổ gục xuống ghế, thân xác họ nhanh chóng khô quắt lại như những bộ xác ướp nghìn năm, rồi dưới sức mạnh của oán khí, họ tan thành những hạt bụi đen kịt, bị cuốn bay vào bóng tối.
Thất Tinh Đường đột ngột trở nên vắng lặng đến rợn người. Bà Chúa Không Mặt vẫn đứng đó, đôi tay đầy máu rủ xuống. Bà ta không nhìn Cụ Mười, mà từ từ xoay người nhìn xuống hầm ngầm vừa nứt ra dưới chân — lối dẫn xuống giếng cổ.
Ở dưới đó, Phi Vũ vẫn đang chiến đấu.
Cụ Mười siết chặt chuông đồng, cụ cảm nhận được rằng Bà Chúa Không Mặt vừa rồi chỉ mới là “khởi động”. Cả làng Cổ Nguyệt bắt đầu rung chuyển. Đất đá dưới chân Thất Tinh Đường bắt đầu sụt lún. Những bức tường gỗ cổ thụ hàng trăm năm tuổi bắt đầu nứt vỡ.
Dòng họ Trần đang thật sự tuyệt diệt. Mọi quyền lực ngầm, mọi bí mật tàn độc đang bị chính nguồn cơn của nó thiêu rụi.
“Phi Vũ…” Cụ Mười thầm thì, ánh mắt nhìn sâu vào bóng tối vô tận dưới hầm. “Cậu là hy vọng duy nhất, nhưng cũng là nạn nhân cuối cùng. Đừng để bà ta đoạt lấy diện mạo của cậu.”
Đột ngột, một luồng ánh sáng đỏ thẫm từ dưới hầm phóng thẳng lên trời, xuyên qua mái nhà Thất Tinh Đường, nhuộm đỏ cả bầu trời làng Cổ Nguyệt. Đó là Huyết Ấn. Con nhện đen trên gáy Phi Vũ đã chính thức thực hiện nghi thức thức tỉnh.
Bà Chúa Không Mặt khẽ rùng mình một cái, rồi hình thể của bà ta bắt đầu tan biến vào màn sương đỏ, hướng thẳng về phía nguồn sáng.
Trong điện thờ lúc này chỉ còn lại Cụ Mười và đống đổ nát. Cụ lảo đảo bước ra ngoài sân, nhìn về phía ngôi biệt thự họ Trần xa xa đang bốc cháy ngùn ngụt dù trời vẫn đang mưa. Cảnh tượng ấy vừa tráng lệ, vừa thê lương.
Hội đồng trưởng lão đã tan biến, nhưng cái giá phải trả để kết thúc buổi họp mặt kinh hoàng này mới chỉ là sự bắt đầu của hồi kết.
Làng Cổ Nguyệt đêm nay sẽ không bao giờ có buổi sáng ngày mai nếu Phi Vũ thất bại dưới đáy giếng cổ kia. Cụ Mười ngồi bệt xuống bậc thềm đá, bắt đầu gõ những tiếng chuông đều đặn.
*Leng keng… Leng keng…*
Tiếng chuông dẫn hồn vang lên giữa tiếng đổ nát, như đang tiễn đưa một dòng họ giàu sang vào hư không, và cũng như đang kêu gọi linh hồn của chàng trai trẻ dưới sâu thẳm địa mạch hãy giữ vững lấy bản tâm trước khi quá muộn.
Trong màn sương, từ những ngôi nhà xung quanh Thất Tinh Đường, những bóng người lờ mờ – là dân làng, là những người họ Trần nhánh thứ – bắt đầu đứng dậy trong vô thức. Họ đi như những xác sống, tất cả đều hướng về phía giếng cổ. Đôi mắt họ trống rỗng, nhưng miệng đều lầm bầm một câu duy nhất:
“Máu trả máu… Mạng đền mạng… Chúa về… nhà…”
Cơn ác mộng đã thực sự thoát ra khỏi sự kiểm soát của con người. Hội đồng trưởng lão đã chết, nhưng trò chơi sinh tử của dòng họ Trần chỉ mới thực sự bước vào giai đoạn tàn khốc nhất. Dưới đáy giếng sâu, Phi Vũ cảm nhận được một luồng hàn khí cực đại đang áp sát. Đó không phải là nước giếng, mà là hiện thân của hàng trăm năm oán hận đang muốn dùng thân xác anh để tái sinh.
Vết bớt nhện đen sau gáy anh bắt đầu nhói lên, từng cái chân của nó dường như đang cắm sâu vào tủy sống, cố gắng điều khiển chân tay anh.
“Chưa xong đâu…” Phi Vũ cắn chặt môi đến bật máu dưới làn nước đen kịt, “Dù phải kéo cả dòng họ này xuống địa ngục cùng mình, ta cũng sẽ không cho bà toại nguyện!”
Trên mặt đất, Thất Tinh Đường sụp đổ hoàn toàn trong một tiếng nổ lớn, chôn vùi tất cả những bí mật dơ bẩn của các đời trưởng lão. Làng Cổ Nguyệt giờ đây chỉ còn lại một màu đỏ của máu và lửa.