Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 80: Sự im lặng trước cơn bão

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:19:25 | Lượt xem: 3

Mưa ở làng Cổ Nguyệt không giống như mưa ở phố thị. Nó không mang theo hơi nước mát lành hay sự gột rửa của thiên nhiên, mà mang theo mùi của đất ẩm lâu ngày bị quật lên, trộn lẫn với hương nhang tàn và một chút tanh nồng hăng hắc của gỉ sắt. Trận mưa máu đêm qua đã dứt, nhưng những dấu vết nó để lại vẫn còn đó: trên những bẹ chuối xanh mướt giờ đây lốm đốm những vệt nâu đỏ xỉn lại như máu khô, và mặt nước sông Hắc Thủy bỗng trở nên đen kịt, lờ đờ trôi như một dải lụa tang khổng lồ bao lấy ngôi làng.

Trần Phi Vũ tỉnh dậy trên chiếc phản gỗ hẹp trong căn nhà mái lá của Cụ Mười. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái rạ nghe như tiếng những ngón tay gầy guộc đang gõ nhịp vào màng nhĩ anh. Anh cử động nhẹ, và ngay lập tức, một cơn đau buốt nhói chạy dọc tủy sống, lao thẳng lên đại não.

Vết bớt hình nhện sau gáy anh đang sôi sục.

Vũ loạng choạng đứng dậy, tiến về phía chiếc gương đồng cũ kỹ dựng góc tường. Trong bóng tối lờ mờ của buổi sớm sớm đầy sương, khuôn mặt anh hiện ra xanh xao, hốc hác với đôi mắt quầng thâm đỏ rực. Anh quay lưng lại, vạch cổ áo nhìn vào gương. Tim Vũ gần như ngừng đập một nhịp.

Cái chân nhện thứ tám đã mọc ra.

Nó không còn là một vệt bớt phẳng lì trên da thịt nữa. Nó nổi cộm lên, đen ngòm và cứng ngắc như một chiếc càng cua, đâm toạc lớp da mỏng manh để lộ ra phần thịt đỏ hỏn, rỉ ra một thứ nước vàng đục. Con nhện giờ đây đã hoàn thiện. Nó không còn nằm yên, nó đang thở. Theo từng nhịp đập của trái tim Vũ, đôi càng và tám cái chân của nó co thắt, bám chặt vào huyệt Phong Phủ sau gáy anh, như thể muốn cắm sâu rễ vào tận tế bào thần kinh để điều khiển vật chủ.

Ngày hôm nay là sinh nhật thứ 27 của anh.

Đúng 12 giờ đêm nay, vòng quay nghiệp lực của dòng họ Trần Phi sẽ thực hiện một vòng lặp tàn khốc mới. Hoặc anh sẽ trở thành lễ vật hiến tế tiếp theo để đổi lấy sự phồn vinh cho gia tộc, hoặc anh sẽ là người đặt dấu chấm hết cho sự tồn tại của thực thể tà ác đang trú ngụ dưới mảnh đất này.

“Tỉnh rồi à? Ăn bát cháo đi lấy sức. Đêm nay… không dễ qua đâu.”

Giọng Cụ Mười vang lên từ phía hiên nhà, khô khốc và mệt mỏi. Cụ ngồi đó, bóng lưng còng rạp xuống như một gốc cây già đã cạn nhựa sống. Bên cạnh cụ là Linh Chi. Cô vẫn đeo chiếc kính râm to bản, ngồi lặng lẽ nhìn ra màn sương trắng xóa ngoài sân.

Vũ bước ra hiên, không khí lạnh lẽo lập tức quấn lấy anh. Anh ngồi xuống cạnh Linh Chi, cảm nhận được hơi ấm mỏng manh từ người em gái. Cô bé bỗng khẽ rùng mình, đôi tay xanh xao tìm kiếm và nắm lấy bàn tay của Vũ.

“Anh Vũ… chúng nhìn thấy chúng ta rồi,” Chi thầm thì, giọng run rẩy.

“Ai nhìn thấy?” Vũ hỏi, ánh mắt anh nhìn ra mảnh sân trống trải, nơi chỉ có những khóm cúc vạn thọ bị mưa dập nát.

“Hàng nghìn… hàng vạn linh hồn của tổ tiên chúng ta. Họ đang đứng quanh hàng rào, họ đang treo mình trên ngọn cây mít, họ đang lấp ló sau vách đất… Họ chờ anh gục xuống để xâu xé chút tinh khí cuối cùng. Bà Chúa… Bà Chúa đang ở giữa từ đường, bà ta đang cười.”

Vũ hít một hơi sâu, vị máu nhạt nhòa vương trong không khí khiến cổ họng anh khô khắng. Linh Chi có đôi mắt âm dương, điều đó anh đã biết từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên cô bộc lộ sự sợ hãi tột cùng như vậy. Đối với Chi, làng Cổ Nguyệt hiện giờ không còn là một ngôi làng người sống, mà là một lồng nhốt khổng lồ chứa đầy oán khí.

Cụ Mười gõ điếu bát “cạch” một tiếng xuống sàn gỗ, ánh mắt cụ vốn mờ đục bỗng trở nên sắc lẹm:

“Cậu Vũ, cuộc điều tra của cậu đến đây là hết. Mọi bản vẽ, mọi bí mật trong căn hầm hay quá khứ của cha cậu… tất cả đều chỉ dẫn đến một con đường duy nhất: Lòng Giếng. Đó là nơi điểm hội tụ của bát quái ngược, cũng là nơi cột móng của ngôi biệt thự được đóng xuống bằng chính xương cốt của người con gái đó.”

Vũ siết chặt nắm tay, các khớp xương kêu răng rắc. “Tại sao lại là con? Tại sao hàng trăm người họ Trần khác đều bình yên vô sự, mà chỉ có cha con, rồi đến con phải gánh lấy thứ huyết ấn quái quỷ này?”

Cụ Mười nhìn anh, nụ cười trên khuôn mặt nhăn nheo trông còn đau đớn hơn cả sự than khóc:

“Vì cậu là người giỏi nhất. Vì cậu mang trong mình bộ não của một kẻ kiến tạo nhưng lại sở hữu dòng máu của kẻ hủy diệt. Lời nguyền này rất khôn ngoan, Vũ ạ. Nó chọn những bông hoa rực rỡ nhất để vùi dập, vì oán hận sinh ra từ cái đẹp bị hủy hoại luôn là thứ oán hận mãnh liệt nhất để nuôi sống Bà Chúa.”

Cụ Mười đứng dậy, từ trong gian buồng lấy ra một gói bọc trong tấm vải điều đỏ ố vàng. Khi tấm vải được mở ra, một mùi rỉ đồng và mùi xác thối cũ rích bốc lên. Đó là một chiếc chuông đồng nhỏ bị sứt một miếng ở vành và một chiếc chìa khóa làm bằng một loại chất liệu trông như xương người, nhưng đen láng như gỗ mun.

“Đây là mảnh Căn Cốt mà tôi đã dùng cả đời để canh giữ,” Cụ Mười nói, giọng nghiêm trọng. “Đêm nay, khi tiếng chuông từ đường tự vang lên ba lần, đó là lúc Bà Chúa xuất hiện để thực hiện nghi thức Huyết Thệ. Cậu phải tiến vào đó, dùng chiếc chìa khóa này cắm vào tim của tượng Thần Giữ Của dưới đáy giếng. Nhưng hãy nhớ kỹ, chìa khóa này làm từ xương vai của chính cậu gái bị giết năm xưa. Nó chỉ có tác dụng nếu nó được thấm bằng máu tim của một người họ Trần dám chấp nhận cái chết để giải thoát cho bà ta.”

Linh Chi bật khóc, cô bám lấy cánh tay anh Vũ: “Không… đừng đi anh Vũ. Chúng ta đi khỏi đây, chúng ta đi thật xa, lời nguyền có thể sẽ nhạt đi mà?”

Vũ nhìn Linh Chi, rồi nhìn vết bớt nhện đang không ngừng đục khoét sau gáy mình. Anh mỉm cười cay đắng. Đi đâu được khi quỷ đã ngụ trong máu? Đi đâu được khi cả dòng họ này đều đang bị buộc chặt bằng những sợi tơ đỏ vô hình? Sự giàu sang của chú Khang, vị trí của tập đoàn Trần Phi… tất cả đều được đánh đổi bằng sự mục nát của linh hồn họ.

“Chi à, anh không đi được nữa rồi. Nếu anh không chấm dứt chuyện này, đời em, rồi đời con em… sẽ tiếp tục là những quân cờ trong trò chơi này. Anh là kiến trúc sư, anh biết khi một công trình đã thối rữa từ tận móng, cách duy nhất để xây lại là san phẳng nó.”

Không khí trong làng Cổ Nguyệt càng về trưa càng trở nên nặng nề. Sự im lặng không phải là yên bình, mà là sự im lặng của một cái bẫy đang chờ mồi. Ngay cả lũ chó trong làng vốn hay sủa láo cũng hôm nay cũng cụp đuôi trốn kỹ gầm sàn, không dám phát ra một tiếng rên rỉ. Những người dân làng – vốn đều mang họ Trần hoặc là họ hàng gần xa – bỗng nhiên đóng chặt cửa nẻo. Họ đứng sau khe cửa, dùng ánh mắt đầy sự kỳ thị, sợ hãi và cả một chút… mong đợi, để nhìn về phía nhà Cụ Mười.

Họ mong đợi Phi Vũ chết. Bởi vì một người chết đi để trả nợ cho Bà Chúa, có nghĩa là những người còn lại sẽ có thêm vài năm yên ổn để hưởng lạc trên đống xương tàn của tiền nhân. Sự phản bội không đến từ kẻ thù, nó đến từ những người cùng huyết thống đang rình rập để bán đứng anh cho quỷ dữ.

Vũ dành cả buổi chiều để ngồi trước sơ đồ ngôi biệt thự cổ của dòng họ. Anh sử dụng bút chì, thước kẻ với sự chính xác của một kiến trúc sư chuyên nghiệp để đánh dấu các điểm hung sát. Mỗi nét vẽ của anh là một sự bóc tách sự thật.

Ngôi nhà họ Trần không được xây theo bất cứ một quy luật phong thủy chính thống nào. Nó là một cái bẫy năng lượng. Hầm rượu nằm ở cung Tử, gian thờ nằm ở cung Sát, và cái giếng cổ nằm đúng vào “mắt” của nhện. Từ mắt giếng này, các sợi dây dẫn – có thể là ống nước hoặc hành lang ngầm – tỏa ra như những cái chân nhện để hút sinh khí từ bốn phương tám hướng về nuôi dưỡng cái xác không hồn dưới lòng đất.

Đúng 6 giờ tối, hoàng hôn đổ xuống làng Cổ Nguyệt một màu đỏ rực như lửa cháy. Mặt trời biến mất sau những rặng núi phía tây nhanh đến mức kỳ lạ, nhường chỗ cho một bóng tối đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng dù là nhỏ nhất.

Trong căn hầm ngầm của ngôi biệt thự cổ, chiếc kén đỏ bao lấy Trần Vĩnh Khang bắt đầu phát ra những tiếng sột soạt ghê người. Những sợi tơ máu từ trong kén luồn lách ra ngoài, bò dọc theo vách tường đá, tìm kiếm hơi thở của người sống. Trần Vĩnh Khang giờ đây chỉ còn là một khối thịt lùng bùng, da thịt ông ta đã bị những con nhện con tiêu hóa gần hết, chỉ còn lại đôi mắt vẫn còn chút ý thức, chứa đầy sự điên loạn và hận thù. Ông ta đang chờ đợi sự trỗi dậy của Bà Chúa để có thể cướp lấy thân xác của cháu trai mình.

“Vũ… chuẩn bị thôi con.” Cụ Mười nói, thắp lên ba nén hương dài màu đen. Khói hương không bay lên cao mà lờ đờ bò sát mặt đất, cuốn lấy chân Phi Vũ như những đôi tay quỷ.

Linh Chi đưa cho Vũ một chiếc vòng tay nhỏ làm bằng hạt bồ đề. “Cụ Mười đã trì chú vào đây. Nó có thể giúp anh giữ được chút tỉnh táo cuối cùng khi bước vào Huyết Lộ. Anh Vũ… nhất định phải trở lại.”

Vũ nhận lấy chiếc vòng, đeo vào tay rồi cầm lấy chiếc chìa khóa xương và chiếc chuông đồng. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đeo kính râm của em gái, nơi anh biết đang đẫm nước mắt. Anh không hứa. Trong những trận chiến tâm linh kiểu này, lời hứa đôi khi lại là sợi dây kéo người sống xuống mồ.

Anh bước ra khỏi cửa.

Cánh cổng gỗ nhà Cụ Mười mở ra, phát tiếng kêu “ken két” xé nát bầu không khí im lặng. Ngay khi Vũ đặt chân ra khỏi sân, một cơn gió ngược từ phía từ đường thổi tới, mang theo mùi của vải vóc thối rữa và tiếng cười hi hí của trẻ con. Nhưng dưới chân anh không có một bóng người.

Làng Cổ Nguyệt lúc này trông giống như một bản vẽ kiến trúc dở dang bị quỷ dữ bôi đen. Những mái nhà mấp mô, những rặng cây biến hình thành những con quái vật nhiều tay. Vũ đi dọc theo con đường độc đạo dẫn về phía trung tâm ngôi làng. Đi đến đâu, ánh đèn dầu leo lét trong các ngôi nhà hai bên đường đều tắt phụp tới đó.

Chỉ còn mình anh và cái bóng đổ dài trên mặt đất dưới ánh trăng mờ đục.

Nhưng kìa, phía sau anh bắt đầu có những âm thanh lạ. Tiếng bước chân trần nhảy lẹp nhẹp trên đất ẩm. Tiếng xào xạc của vải lụa kéo lê trên lá khô. Vũ không quay đầu lại. Anh biết, “Hội đồng trưởng lão” của dòng họ – những kẻ đã khuất và những kẻ đang sống bằng bùa chú – đang bám theo anh. Họ đi để giám sát cuộc hiến tế. Họ là những bóng đen mờ ảo, không có khuôn mặt, chỉ có đôi mắt sáng lên một màu vàng đục của lòng tham.

Khi Vũ đến trước cổng biệt thự họ Trần, anh dừng lại.

Cổng biệt thự vốn bị hỏa hoạn lần trước giờ đây đã tự động khôi phục một cách thần bí. Những vết cháy đen được che phủ bởi một lớp rêu phong xanh thẫm, dai nhách như tóc người. Những bức tường rung lên theo từng nhịp đập, hệt như một cơ thể sống đang thèm khát máu thịt.

Phía trên tầng thượng, bóng dáng một người phụ nữ trong bộ váy cưới rách nát hiện ra. Bà ta đứng hiên ngang, mái tóc đen dài rủ xuống che kín khuôn mặt phẳng lì. Bà ta không có chân, bà ta đang bay lơ lửng trên các luồng oán khí bốc lên từ lòng đất.

“Keng… Keng… Keng…”

Tiếng chuông từ đường vang lên. Tiếng chuông không thanh thoát mà đục ngầu, vang vọng trong không gian như tiếng búa đóng vào quan tài.

Giây phút im lặng cuối cùng đã kết thúc.

Vết bớt nhện trên gáy Vũ bỗng nhiên co thắt mạnh đến mức anh ngã khuỵu xuống mặt đất. Từ trong tám cái lỗ nhỏ trên da thịt, những sợi tơ đỏ li ti bắn ra, ghim chặt vào những kẽ gạch của sân từ đường. Vũ nghiến răng, dùng hết sức lực chống tay xuống đất. Máu từ gáy anh bắt đầu chảy xuống, nhuộm đỏ cả vạt áo sau.

“Vũ… đến đây… hãy trả lại những gì mày nợ tao…” Một giọng nói trầm đục, như tiếng vọng từ vực sâu thẳm phát ra từ ngôi biệt thự. Đó là tiếng của Bà Chúa, hay tiếng của cả hàng trăm năm tội lỗi của họ Trần đang lên tiếng đòi mạng?

Phi Vũ gượng dậy, đôi mắt anh bây giờ không còn là đôi mắt của một kiến trúc sư hiền lành nữa. Chúng sắc lạnh, chứa đựng một ý chí kiên cường đã bị dồn vào đường cùng. Anh giơ chiếc chuông đồng lên, rung mạnh một cái.

“Thanh… minh… đoạn… nghiệp!”

Anh hét lên một tiếng thần chú mà Cụ Mười đã dạy. Tiếng chuông phát ra một làn sóng âm thanh chói tai, tạm thời xé tan những sợi tơ máu đang trói buộc mình. Vũ lao về phía chiếc giếng cổ nằm ở góc sân, nơi có chiếc miệng giếng há hốc như một con quỷ đang chờ đợi.

Dưới giếng, nước không ngừng trào lên, đen kịt và sủi bọt. Đó không phải là nước bình thường, mà là “Hắc Huyết” – thứ tinh hoa của lời nguyền đã kết đọng lại qua chín thế hệ.

“Rào… rào…”

Từ trong bóng tối của những tàn cây quanh đó, hàng trăm, hàng ngàn con nhện đỏ thực sự bắt đầu bò ra. Chúng phủ kín mặt đất, chúng leo lên tường, chúng rơi từ trên mái nhà xuống. Những con nhện này chính là những mảnh linh hồn của những người con cháu họ Trần đã bị chết trẻ trước đó. Chúng quay lại để đòi lại mạng sống, hoặc để kéo người cuối cùng xuống cùng chúng.

Phi Vũ rút chiếc chìa khóa xương người ra, ánh sáng của trăng máu phản chiếu lên bề mặt đen bóng của nó tạo nên một tia sáng u uất.

“Ta đến đây không phải để hiến tế,” Vũ gầm lên giữa tiếng xì xào của bầy nhện và tiếng gào thét của gió. “Ta đến đây để phá nát cái chuồng nhốt quỷ này!”

Anh gieo mình xuống lòng giếng.

Tiếng nước bắn lên tung tóe, nhưng sau đó ngay lập tức, một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy không gian. Cơn bão dường như đã chính thức nổ ra, nhưng không phải ở trên mặt đất, mà ở sâu trong tâm chấn của lời nguyền – nơi tội ác bắt đầu và cũng là nơi nó phải kết thúc.

Cụ Mười ở đằng xa, quỳ xuống giữa màn mưa máu bắt đầu rơi lại, hai tay chắp trước ngực, đôi môi run rẩy đọc những lời kinh cầu siêu cho người sống. Trên gáy anh, con nhện đỏ đã hoàn toàn hóa thành đen kịt, vươn tám cái chân ôm trọn lấy hộp sọ của anh, đưa anh chìm dần vào cõi âm cực lạnh lẽo dưới đáy giếng cổ làng Cổ Nguyệt.

Cuộc chiến sinh tồn thực sự bây giờ mới bắt đầu. Sự im lặng đã chết, nhường chỗ cho tiếng gầm thét của lịch sử đẫm máu dòng họ Trần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8