Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 79: Phản phệ

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:18:30 | Lượt xem: 3

Đêm làng Cổ Nguyệt không bao giờ thực sự tĩnh lặng. Sau sự sụp đổ của dinh thự cổ và cái chết hụt của những kẻ mang dòng máu họ Trần, bầu không khí nơi đây trở nên đặc quánh như thể người ta đang lội qua một vũng đầm lầy chứa đầy nhựa hắc ín.

Trần Vĩnh Khang ngồi bất động trong căn hầm bí mật dưới lòng ngôi nhà lá tạm bợ ở rìa làng – nơi ông ta lẩn trốn sau khi cơ nghiệp huy hoàng của dòng họ chỉ còn là một đống gạch vụn và tàn tro. Ánh đèn dầu leo lét hắt lên tường bóng dáng một người đàn ông gầy guộc, đôi vai run rẩy và một bên cánh tay bị băng bó chằng chịt, máu thấm ra lớp vải màu vàng ố, bốc lên mùi hôi thối của thịt hoại tử.

Đó là cái giá của lòng tham. Tại Khốn Long Cung, khi tham vọng muốn chiếm đoạt sức mạnh của Huyết Ấn bùng cháy, ông ta đã bị đá đè nát một bàn tay. Nhưng vết thương xác thịt đó không đáng sợ bằng nỗi đau âm ỉ từ sâu trong tủy cốt.

“Khốn kiếp… tại sao… tại sao nó lại từ chối ta?”

Khang nghiến răng, giọng nói khàn đặc như tiếng hai mảnh sành cọ vào nhau. Trước mặt ông ta là một chiếc bát sành chứa đầy thứ chất lỏng sẫm màu, bề mặt nổi lên những lớp màng nhầy nhụa. Đây là “Máu Nhện Thần” – một loại tà thuật mà ông ta đã dành cả đời để nghiên cứu, với hy vọng có thể đoạt xá, cướp lấy vận mệnh của Trần Phi Vũ. Nhưng hiện tại, thứ thần dược ấy lại trông chẳng khác nào một liều thuốc độc đang chực chờ nuốt chửng chủ nhân của nó.

Đột ngột, một cơn gió lạnh lùa vào qua khe liếp, làm ngọn đèn dầu chao đảo rồi vụt tắt.

Bóng tối ập xuống, đặc quánh và tuyệt đối. Khang nín thở, đôi mắt vẩn đục cố gắng thích nghi với bóng tối. Trong không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, một âm thanh lạ vang lên.

*Sột soạt… sột soạt…*

Nó giống như tiếng hàng vạn chiếc chân nhỏ xíu đang bò trên bề mặt gồ ghề. Khang cảm thấy da đầu mình tê dại. Một cảm giác nhồn nhột bắt đầu lan tỏa từ bàn chân, bò dọc lên bắp chân rồi đến lưng.

“Ai? Đứa nào đó?” Khang gầm lên, tay còn lại run rẩy quờ quạng tìm chiếc bật lửa.

*Tách. Tách.*

Ngọn lửa nhỏ nhoi bùng lên, soi sáng một khoảnh khắc kinh hoàng. Trên đôi chân của Khang, không biết từ lúc nào, đã phủ kín một lớp nhện đen đặc. Những con nhện to bằng hạt đỗ, thân mình bóng loáng, đôi mắt đỏ lừ đang điên cuồng cắn xé da thịt ông ta.

“Áááá!”

Khang thét lên, điên cuồng phủi sạch chúng đi. Nhưng càng phủi, nhện càng hiện ra nhiều hơn. Chúng bò ra từ kẽ móng tay, từ trong lỗ tai, và kinh tởm hơn cả, chúng dường như đang chui ra từ chính vết thương hoại tử trên tay ông ta. Lớp băng gạc bung ra, để lộ bàn tay nát bấy giờ đây không còn màu đỏ của máu, mà là một màu đen kịt. Những con nhện con đang chen chúc nhau chui ra từ kẽ xương trắng hếu.

Đây chính là sự phản phệ. Khi tà thuật không tìm được vật tế phù hợp, nó sẽ quay lại nuốt chửng kẻ đã khởi xướng.

“Bà Chúa… Bà Chúa ơi, con xin lỗi… Con đã cúng tế đúng hạn mà… Tha cho con…” Khang quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên tiếp.

Giữa bóng tối, một bóng người dần hiện rõ. Không có tiếng bước chân, chỉ có mùi nhang tàn và mùi hoa bỉ ngạn nồng nặc đến nghẹt thở. Người đàn bà ấy mặc bộ váy cưới đỏ thẫm, nhưng rách nát và cháy sém ở gấu váy. Bà ta đứng đó, cao hơn một người bình thường, đôi vai mảnh khảnh nhưng toát ra một áp lực ngàn cân.

Khi Khang ngẩng đầu lên, ông ta đối mặt với thứ mà mình cả đời vừa thờ phụng vừa khiếp sợ. Trên cổ người đàn bà ấy, nơi đáng lẽ là gương mặt, chỉ là một khoảng không phẳng lì, trắng bệch như tờ giấy mới quyét vôi.

Bà Chúa Không Mặt.

Bà ta không nói, nhưng trong tâm trí Khang vang lên hàng vạn tiếng khóc thét của những đứa trẻ họ Trần đã bị ông ta đem đi làm vật hiến tế qua các thập kỷ. Mỗi tiếng khóc như một lưỡi dao cứa vào đại não, khiến ông ta muốn nổ tung.

“Mày đã hứa… mày hứa cho tao sự trường sinh!” Khang gào lên trong cơn tuyệt vọng cuối cùng, đôi mắt lồi ra vì áp lực.

Người đàn bà không mặt từ từ đưa bàn tay trắng nhởn về phía Khang. Những ngón tay của bà ta dài một cách bất thường, móng tay sắc nhọn như dao cạo. Khi đôi bàn tay ấy chạm vào đỉnh đầu Khang, một luồng oán khí đen kịt tuôn trào, bao phủ lấy toàn thân ông ta.

Cơn đau ập đến, dữ dội đến mức Khang cảm thấy từng sợi dây thần kinh trong cơ thể mình đang bị kéo căng rồi đứt lìa. Toàn bộ cơ bắp trên người ông ta bắt đầu co rút, vặn xoắn. Một sự biến đổi dị dạng đang diễn ra.

Dưới ánh trăng mờ ảo lọt qua khe mái lá, cơ thể Trần Vĩnh Khang dần không còn hình người. Đôi vai nhô cao, bốn chi dài ra và biến thành những cái chân nhọn hoắt, gầy guộc. Da dẻ ông ta sạm đi, mọc ra những sợi lông đen cứng nhắc. Cái đầu vốn đạo mạo giờ đây rụt sâu vào giữa ngực, đôi mắt biến mất, nhường chỗ cho một cụm mắt li ti đỏ thẫm mọc xung quanh trán.

Ông ta đang biến thành một con “nhện người” – thứ quái thai của thuật phản phệ.

“Ư… ư…” Khang cố gắng phát ra tiếng người, nhưng từ cuống họng chỉ còn những tiếng rít u uất.

Bà Chúa Không Mặt khẽ nghiêng cái đầu không có ngũ quan của mình, như thể đang thưởng thức tác phẩm nghệ thuật cuối cùng của lòng tham. Bà ta nhấc tay, một sợi chỉ đỏ dài từ hư không hiện ra. Bà ta bắt đầu quấn quanh cơ thể đang co giật của Khang.

Từng vòng, từng vòng một. Sợi chỉ đỏ cắt vào da thịt đen đúa, máu đen chảy ra đến đâu, sợi chỉ càng sáng rực lên đến đó. Đây không phải là sự bao bọc, mà là một chiếc kén của sự đày đọa.

“Mạng đổi mạng. Nợ máu trả bằng linh hồn.”

Tiếng nói vang vọng từ hư vô khiến căn hầm rung chuyển. Trần Vĩnh Khang – kẻ từng quyền thế ngút trời, kẻ từng đứng trên hàng nghìn người và quyết định sự sống chết của con cháu dòng họ Trần – giờ đây bị trói chặt trong một chiếc kén chỉ đỏ, treo lơ lửng trên xà nhà của căn hầm mục nát.

Ở một phía khác của làng Cổ Nguyệt, tại ngôi nhà nhỏ của Cụ Mười, Trần Phi Vũ chợt giật mình tỉnh giấc. Sau gáy anh, vết bớt nhện đỏ rực lên, nóng bỏng như bị lửa đốt. Một cảm giác vừa ghê tởm, vừa giải thoát trào dâng trong lòng anh.

Cụ Mười đang ngồi bên bếp lửa, tay chậm rãi khuấy nồi nước thuốc thơm nồng vị nhang. Cụ không quay lại, chỉ khẽ thở dài:

“Nghiệp lực đã tìm đúng chỗ của nó. Kẻ trồng cây gai cuối cùng đã bị gai đâm nát tim.”

Phi Vũ bước đến bên cửa sổ, nhìn về hướng ngôi biệt thự cũ nay đã là một nghĩa địa hoang tàn. Trong không khí, anh cảm thấy oán khí đang loãng dần, nhưng thay vào đó là một áp lực mới, nặng nề và u ám hơn.

“Chưa kết thúc đúng không cụ?” Vũ hỏi, giọng trầm đục.

Cụ Mười im lặng hồi lâu, ngọn lửa hắt bóng cụ già lên vách đất trông như một bức tượng tạc từ nỗi buồn. Cụ chậm rãi đáp:

“Sự phản phệ lên người chú Khang chỉ là màn dạo đầu. Bà Chúa đã nhận lấy phần lễ vật ngon nhất, giờ là lúc bà ta muốn sự thực tâm. Vũ này, ngày mai là sinh nhật thứ 27 của cậu…”

Phi Vũ nắm chặt bàn tay, cảm nhận sự run rẩy nhẹ của cơ thể. 27 tuổi. Cột mốc tử thần của mọi đời đàn ông họ Trần.

Trở lại căn hầm bí mật, chiếc kén đỏ bắt đầu đung đưa theo gió. Bên trong, Trần Vĩnh Khang vẫn chưa chết hoàn toàn. Thần trí ông ta vẫn tỉnh táo, đủ để cảm nhận được từng con nhện con đang đục khoét bên trong nội tạng của mình. Ông ta muốn thét lên, nhưng miệng đã bị sợi chỉ đỏ khâu kín. Một giọt lệ máu lăn xuống từ những con mắt quỷ, thấm vào sợi chỉ đỏ rồi tan biến.

Dòng họ Trần Phi, từ chỗ vinh hoa tột đỉnh, giờ đây đang đi đến hồi cuối của vở kịch máu. Sự giàu sang xây trên xác chết cuối cùng đã đến ngày thanh toán. Trong đêm tối, bóng dáng Bà Chúa Không Mặt bước đi giữa những ngôi mộ tổ tiên, nơi những linh hồn u uất đang chờ đợi một sự phán xét cuối cùng.

Làng Cổ Nguyệt hôm đó đón một cơn mưa rừng. Nước mưa gột rửa bụi bẩn trên những mái ngói cũ, nhưng không thể xóa đi mùi tử khí nồng nặc đang bốc lên từ lòng đất. Những con nhện đỏ – biểu tượng của sự nguyền rủa – bắt đầu bò ra khỏi hang hốc, tập hợp lại thành một dòng thác màu máu, cuộn cuộn đổ về phía từ đường họ Trần đã sụp đổ.

Cái giá phải trả cho “Lời nguyền của dòng họ” chỉ vừa mới bắt đầu bước vào giai đoạn tàn khốc nhất. Không ai có thể trốn thoát, và Trần Phi Vũ biết, anh là người cuối cùng phải đứng ra để đóng lại cánh cửa của địa ngục này, dù bằng máu hay bằng chính mạng sống của mình.

Vết bớt nhện trên gáy anh bỗng cựa quậy, tám cái chân nhện nhỏ li ti dường như muốn tách ra khỏi da thịt để tự tìm đường về với chủ nhân đích thực của nó. Một đêm dài nhất cuộc đời đang chờ đợi ở phía trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8