Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 78: Lời cầu xin từ cõi chết

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:17:53 | Lượt xem: 3

Gió ở làng Cổ Nguyệt chưa bao giờ ngừng thổi, nhưng đêm nay, nó không mang theo hơi ẩm của đồng ruộng mà đặc quánh mùi hắc ín và gỗ mục. Trên con đường mòn dẫn từ từ đường về phía gian nhà nhỏ của Cụ Mười, ba bóng người liêu xiêu bước đi dưới ánh trăng mờ đục. Trần Phi Vũ bước từng bước nặng nề, mỗi hơi thở của anh đều khiến lồng ngực đau nhói như có hàng nghìn cây kim rỉ sét đang đâm xuyên qua phổi.

Linh Chi nắm chặt lấy tay anh, đôi bàn tay cô gái trẻ run rẩy nhưng không hề buông lỏng. Đôi mắt âm dương của cô sau lớp kính râm sẫm màu dường như đang phải nhìn thấy những điều kinh khiếp hơn cả thực tại. Phía sau họ, Đại úy Huy cầm khẩu súng nhưng ngón tay không còn đặt ở cò. Anh hiểu rằng, trước những thứ vừa chứng kiến, vũ khí nóng chỉ là một món đồ chơi vô hại.

Khi họ vừa chạm chân vào mảnh sân đầy những chum sành đựng thuốc nam của Cụ Mười, cánh cửa gỗ cũ kỹ rên rỉ mở ra. Cụ Mười đứng đó, một mắt nhắm nghiền, mắt kia sáng quắc lên như mắt mèo trong bóng tối. Mùi nhang tàn quyện với mùi lá xông nồng nặc tràn ra, bao phủ lấy nhóm người.

“Vào đi. Trước khi lũ kiến cỏ ngoài kia nhận ra hơi máu của cậu,” giọng Cụ Mười khàn đặc, chứa đựng một sự mệt mỏi thấu tận xương tủy.

Phi Vũ vừa bước qua bậc cửa đã đổ ụp xuống. Toàn bộ cơ thể anh nóng ran như đang bốc hỏa, nhưng da thịt chạm vào lại lạnh ngắt như đá dưới đáy giếng. Cụ Mười ra hiệu cho Huy và Linh Chi đỡ Vũ lên một chiếc phản gỗ lớn, phía dưới trải sẵn một tấm bùa bát quái bằng vải thô đã sờn rách.

“Cụ ơi, vết bớt…” Linh Chi hốt hoảng kêu lên khi vén cổ áo của Phi Vũ.

Con nhện đỏ sau gáy Phi Vũ không còn là một vệt sắc tố da nữa. Nó đã trồi hẳn lên, mọng nước và đen sẫm lại như một khối máu bầm đầy u uất. Những chiếc chân nhện mảnh khảnh giờ đây đã dài ra, lan rộng khắp bả vai và bắt đầu bò xuống cột sống. Đáng sợ nhất là ở chính giữa thân con nhện, một đường nứt nhỏ đang rỉ ra thứ dịch lỏng màu vàng nhạt hôi thối.

Cụ Mười nheo mắt nhìn, tay cụ cầm lấy thanh đoản kiếm Trấn Hồn, lưỡi kiếm rung lên bần bật như đang cảm nhận được sự hiện diện của thiên địch. Cụ thở dài: “Nó sắp nở rồi. Bà Chúa đã chạm vào căn cốt của nó. Vũ, cậu nghe thấy gì không?”

Phi Vũ nằm trên phản, ý thức anh bắt đầu bơi lội giữa thực và ảo. Anh nghe thấy tiếng gió, tiếng Linh Chi nấc nghẹn, nhưng đè lên tất cả là một âm thanh u uất, trì trệ, giống như tiếng móng tay gãi vào nắp quan tài bằng đá.

“Bà ta… bà ta đang khóc,” Phi Vũ thầm thì, đôi môi tái nhợt không chút máu.

“Bà ta không biết khóc. Bà ta chỉ biết hận,” Huy thốt lên, tay vẫn còn run vì cuộc đối đầu ở từ đường.

Cụ Mười lắc đầu, cụ lấy một bát nước gừng trộn lẫn tro bùa, dốc thẳng vào miệng Phi Vũ. Vũ sặc sụa, hơi nóng từ cổ họng sộc lên não giúp anh tỉnh táo lại đôi chút. Cụ nhìn thẳng vào đôi mắt đã bắt đầu phủ một lớp màng đục của Vũ, gằn giọng:

“Oán hận nghìn năm của một thần giữ của không chỉ để đòi mạng. Nếu chỉ muốn cậu chết, bà ta đã bóp nát tim cậu ngay từ lúc ở dưới hầm mộ. Bà ta muốn nhiều hơn thế. Bà ta muốn một sự cứu rỗi mà chính bà ta cũng không hiểu là gì.”

Nói rồi, Cụ Mười ra lệnh cho Huy và Linh Chi lùi lại. Cụ dùng đầu ngón tay nhúng vào bát máu gà trống, vẽ một vòng tròn xung quanh chỗ Phi Vũ nằm. Cụ bắt đầu đọc những lời chú cổ bằng thứ ngôn ngữ nghe như tiếng gió rít qua kẽ lá. Không gian trong căn phòng nhỏ bỗng chốc sập xuống, ánh đèn dầu leo lét chuyển sang màu xanh lục bảo.

Phi Vũ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng đi. Anh không còn thấy đau đớn, không còn thấy tiếng Linh Chi gọi tên mình. Tầm nhìn của anh bị hút vào một khoảng không đen đặc, rồi từ đó, một viễn cảnh hiện ra rõ mệt mỏi và tàn khốc.

Anh thấy mình đang đứng giữa một ngôi làng Cổ Nguyệt của hàng trăm năm trước. Nhưng đó không phải là ngôi làng trù phú trong sử sách gia tộc. Đó là một nghĩa địa khổng lồ đầy những bóng ma vật vờ. Giữa quảng trường làng, một thiếu nữ mặc áo tân nương đỏ rực đang bị trói chặt vào một chiếc cột đá lớn. Người con gái ấy xinh đẹp lạ thường, nhưng đôi mắt đầy sự tuyệt vọng và van nài.

Đứng trước mặt cô là một người đàn ông mặc áo quan triều đình – tổ tiên họ Trần. Trong tay ông ta là một chiếc kim bạc dài, cán kim đính ngọc huyết.

“Trần gia ta muốn hưng thịnh ngàn đời, cần linh hồn tinh khiết nhất để trấn giữ mạch rồng. Cô hãy vì họ Trần mà hiến dâng. Sau này, con cháu sẽ hương khói cho cô như bậc thánh tổ,” giọng nói của kẻ kia vang lên lạnh lùng, vô cảm.

Hàng trăm người dân làng đứng xung quanh, gương mặt họ cũng lạnh lẽo như đá, không một ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt cô gái. Phi Vũ muốn hét lên, muốn chạy lại ngăn cản, nhưng anh nhận ra mình chỉ là một thực thể hư vô đang quan sát quá khứ.

Chiếc kim bạc đâm thẳng vào đỉnh đầu cô gái. Tiếng hét của nàng bị dập tắt bởi một lá bùa bị nhét chặt vào miệng. Máu đỏ chảy dài xuống khuôn mặt mỹ miều. Người ta bắt đầu đổ xi măng và đá vôi, chôn sống nàng vào chính cột trụ của từ đường đang xây dở. Khi lớp vật liệu phủ đến cổ, nàng đột ngột nhìn thẳng vào hư không – nơi Phi Vũ đang đứng.

Đôi mắt nàng từ sự tuyệt vọng chuyển sang một nỗi oán hận thấu trời xanh. Lớp da trên mặt nàng bỗng chốc nhăn rúm lại, bong tróc như giấy cháy, rồi biến mất hoàn toàn, để lại một khoảng trống phẳng lì, tàn khốc.

Cảnh tượng thay đổi. Phi Vũ thấy mình đứng trong hầm mộ lạnh lẽo dưới từ đường ở thực tại. Bà Chúa Không Mặt đứng đó, không phải trong tư thế tấn công điên cuồng như lúc trước. Bà ta đứng lặng lẽ giữa những bộ xương người đã mục nát – những kẻ xấu số của họ Trần đã phải trả giá.

Bà ta không có miệng, nhưng một âm thanh nức nở lại vang lên trong tâm khảm của Phi Vũ.

“Ta… không… thấy…”

Phi Vũ tiến lại gần, trái tim anh thắt lại vì một cảm xúc không phải là sợ hãi, mà là sự đồng cảm đau đớn. Là một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ, anh hiểu cái cảm giác một công trình bị biến dạng, bị tước đi linh hồn nó vốn có. Bà Chúa cũng vậy. Nàng bị tước đi diện mạo, tước đi tên tuổi, bị biến thành một “công cụ” phong thủy để làm giàu cho kẻ khác.

“Người muốn gì ở tôi?” Phi Vũ hỏi, giọng anh vang vọng trong không gian tâm linh. “Mạng tôi đã sắp tận. Vết bớt này sẽ nở hoa vào ngày mai. Nếu Người muốn máu, Người đã có nó.”

Bà Chúa Không Mặt từ từ đưa cánh tay gầy guộc lên. Những đầu ngón tay đầy máu đen của nàng chạm vào không trung, nơi lồng ngực Phi Vũ. Một luồng điện lạnh thấu xương chạy dọc thân thể anh. Một bức tranh hiện ra: Anh thấy bàn tay mình đang cầm chiếc kim bạc cổ, nhưng thay vì đâm xuống, anh đang khâu lại một thứ gì đó.

“Ngươi… là người duy nhất… mang huyết mạch của kẻ đã lấy đi tất cả… nhưng ngươi cũng có bàn tay của kẻ… sửa chữa sai lầm,” âm thanh nghe như tiếng nến cháy lách tách. “Ta không cần mạng ngươi để tái sinh. Ta cần ngươi… trả lại gương mặt cho ta.”

Phi Vũ rùng mình. “Trả lại gương mặt? Làm sao có thể? Thịt xương nàng đã tan vào đất đá từ bao đời rồi.”

Bà Chúa đột nhiên run rẩy dữ dội, mái tóc dài như những sợi tơ nhện vươn ra phủ kín hầm mộ. Nàng tiến sát lại gần anh, khoảng cách chỉ tính bằng phân. Phi Vũ ngửi thấy mùi hương trầm cổ xưa quyện lẫn mùi xác chết hôi hám. Nàng áp lòng bàn tay vào sau gáy anh, đúng vị trí của con nhện đỏ.

Một cơn đau xé tâm can ập đến. Phi Vũ thấy con nhện sau gáy mình bỗng nhiên co giật, nó hút máu từ tủy sống của anh rồi nhả ra một sợi tơ đỏ óng ánh. Sợi tơ ấy nối liền từ gáy anh vào đôi tay của Bà Chúa.

“Dùng huyết nhện làm chỉ… dùng xương ta làm kim… hãy vẽ lại… điều ngươi thấy trong giấc mơ.”

Trong đầu Phi Vũ hiện lên bản vẽ kiến trúc của từ đường họ Trần mà anh đã nghiên cứu hàng tháng trời. Anh nhận ra sự thật kinh khủng: Toàn bộ ngôi nhà được xây dựng dựa trên tỷ lệ khuôn mặt của một người phụ nữ. Từ đường là trán, dãy hành lang là đôi lông mày, cái hầm ngầm là miệng. Ngôi nhà này chính là khuôn mặt của nàng bị hóa đá, bị giam cầm trong xi măng và gỗ lim.

Nàng muốn anh phá hủy cấu trúc của ngôi nhà, không phải bằng lửa hay bộc phá, mà bằng cách “cải táng kiến trúc” – một thuật ngữ cổ xưa trong ngành phong thủy mà anh từng nghe qua nhưng chưa bao giờ tin là thật.

Bỗng nhiên, Bà Chúa đẩy mạnh anh ra. Không gian tối tăm sụp đổ.

Phi Vũ bật dậy trên phản gỗ, mồ hôi đầm đìa như tắm. Anh ho ra một ngụm máu đen ngòm, bên trong có lẫn những mảnh vỏ vụn trông như xác nhện khô. Linh Chi lao lại ôm lấy anh, nước mắt dàn dụa trên mặt. Huy cũng đứng bên cạnh, lo lắng hỏi han.

“Vũ! Anh tỉnh rồi! Cụ Mười ơi, anh ấy tỉnh rồi!”

Cụ Mười lúc này đang ngồi bệt dưới đất, sắc mặt cụ tái xám, thanh đoản kiếm Trấn Hồn đặt trên đùi đã xỉn màu. Cụ nhìn Vũ, hốc mắt sâu hoắm hiện rõ vẻ kinh hoàng.

“Cậu vừa từ cõi chết trở về,” Cụ Mười nói, hơi thở đứt quãng. “Cậu đã thấy gì?”

Phi Vũ đưa tay xoa gáy. Con nhện vẫn còn đó, nhưng cảm giác ngứa ngáy dữ dội đã biến mất, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc. Anh nhìn đôi bàn tay mình, những đầu ngón tay vẫn còn vương lại chút hơi lạnh từ âm giới.

“Cụ ạ, Bà Chúa không muốn tôi chết để đền mạng,” Phi Vũ nói, giọng anh trầm hẳn xuống, mang một vẻ uy nghiêm lạ kỳ. “Bà ta muốn tôi phải kết thúc cái giao kèo này bằng cách ‘hoàn trả’.”

“Hoàn trả cái gì?” Huy nôn nóng hỏi.

“Tên tuổi và gương mặt. Cha tôi… ông đã để lại chiếc chìa khóa xương và bản sơ đồ bằng da người. Lúc đó tôi chưa hiểu, nhưng giờ thì tôi biết rồi. Bản sơ đồ đó không phải để tìm kho báu, cũng không phải để trấn yểm. Đó là ‘bản vẽ giải phẫu’ linh hồn của bà ấy.”

Cụ Mười nghe xong, bàn tay cầm kiếm run lên. “Cải táng kiến trúc… Vũ, cậu định làm chuyện đó sao? Phá bỏ một công trình trấn yểm lâu đời là một việc cực kỳ nguy hiểm. Một bước sai, không chỉ cậu chết, mà toàn bộ cái làng này sẽ bị oán khí nhấn chìm.”

Phi Vũ bước xuống phản, đôi chân vẫn còn hơi run nhưng ánh mắt anh vô cùng kiên định. Anh tiến lại phía bàn thờ, nhìn bức ảnh của người cha quá cố lẩn khuất sau làn khói nhang. Anh hiểu vì sao cha anh lại dấn thân vào con đường này, vì sao ông lại chuẩn bị mọi thứ chu đáo đến thế. Ông không muốn anh sống trong sự giàu sang ô nhục, ông muốn anh là người cuối cùng chấm dứt chuỗi xích oan nghiệp của dòng họ.

“Huy, tôi cần anh hỗ trợ,” Phi Vũ quay sang người cảnh sát. “Tôi cần quay lại từ đường. Đêm mai là sinh nhật 27 tuổi của tôi. Đó là lúc mạch đất làng Cổ Nguyệt yếu nhất, cũng là lúc Bà Chúa có thể thoát ra hoàn toàn khỏi cột trụ chính.”

“Anh điên rồi sao?” Huy thảng thốt. “Chỗ đó giờ là một đống đổ nát đầy nguy hiểm. Hơn nữa, cảnh sát đã phong tỏa khu vực đó rồi.”

“Anh là đại úy cảnh sát, anh có thể vào đó dưới danh nghĩa điều tra,” Phi Vũ bình thản nói. “Nhưng quan trọng nhất, tôi cần Linh Chi. Em là đôi mắt của anh. Anh cần em tìm ra điểm yếu nhất trong cấu trúc âm khí của ngôi nhà.”

Linh Chi lau nước mắt, cô nhìn anh họ mình, trong đôi mắt anh lúc này dường như có một sức mạnh tinh thần vượt lên trên sự sống cái chết. Cô gật đầu: “Em sẽ đi cùng anh. Dù chuyện gì xảy ra.”

Cụ Mười thở dài, cụ đứng dậy, lấy từ trong một chiếc tráp gỗ nhỏ ra một cuộn dây chỉ đỏ đã cũ sờn. “Đây là dây tơ lấy từ tổ của nhện cổ thần mười năm trước. Nó đã được tôi luyện bằng sương núi và máu của các bậc thầy pháp. Nếu cậu muốn khâu lại số phận, hãy dùng nó.”

Phi Vũ nhận lấy cuộn chỉ, cảm giác ấm áp truyền vào lòng bàn tay. Anh biết, đây không còn là cuộc chiến của riêng anh nữa. Nó là sự đối đầu của sự cứu chuộc đối với oán hận, của thực tại đối với quá khứ đen tối.

Ngoài trời, gió bỗng lặng đi. Nhưng sự im lặng đó còn đáng sợ hơn cả bão tố. Trong bóng tối bao trùm làng Cổ Nguyệt, ở phía xa, những mảnh sành sứ trên mái từ đường họ Trần bỗng chuyển động, nghe như hàng vạn tiếng chân nhện đang dồn dập kéo về một hướng.

Vết bớt sau gáy Phi Vũ bất ngờ phát ra một tia sáng đỏ rực rồi lịm tắt. Thời gian bắt đầu đếm ngược. Trong lồng ngực anh, trái tim đập từng nhịp nặng nề nhưng nhịp nhàng với tiếng gọi từ lòng đất. Một lời cầu xin từ cõi chết đã được thốt ra, và kẻ sống sót cuối cùng của lời thề máu phải có nhiệm vụ thực hiện nó.

“Đêm mai,” Phi Vũ khẽ nói, nhìn ra cửa sổ nơi bóng tối đang ngự trị. “Mọi thứ sẽ kết thúc.”

Trong ngôi nhà của Cụ Mười, hơi ấm của nước gừng và nhang tàn dường như đang đấu tranh vô vọng với hơi lạnh của định mệnh. Nhưng trên bàn tay của Phi Vũ, những vết vân gỗ từ cuộc đối đầu trước đó bắt đầu nhạt đi, thay vào đó là những đường kẻ kiến trúc sắc sảo, chúng liên kết lại thành một sơ đồ bí ẩn dẫn thẳng vào trung tâm của cơn ác mộng.

Bà Chúa Không Mặt đang chờ anh. Không phải với thanh gươm oán hận, mà với một khuôn mặt trống rỗng đang khao khát được nhìn thấy chính mình trong gương soi của công lý và lòng vị tha. Chuyến đi cuối cùng vào lòng dòng họ Trần đã bắt đầu.

Tối mai, máu sẽ chảy, kiến trúc sẽ sụp đổ, và bí mật vĩ đại nhất của làng Cổ Nguyệt sẽ được giải mã bởi bàn tay của kẻ mang trên mình lời nguyền nhện đỏ. Phi Vũ nhắm mắt lại, trong đầu anh là hình ảnh người thiếu nữ trong áo tân nương đang khóc ra những giọt máu, nàng đang chờ anh – người “thợ sửa chữa” linh hồn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8