Lời Nguyền Của Dòng HọChương 98: Bí mật của mẹ Phi Vũ
Chuyến tàu cuối cùng hướng về vùng núi phía Bắc xình xịch lao đi trong màn đêm đặc quánh. Trần Phi Vũ ngồi bất động bên cửa sổ, ánh mắt vô định nhìn vào những lùm cây đen kịt đang lùi dần về phía sau. Bên cạnh anh, Đại úy Huy đang kiểm tra lại khẩu súng ngắn và vài vật phẩm tâm linh mà họ kịp thu thập được. Không gian toa tàu vắng lặng đến rợn người, chỉ có tiếng xì xào của gió luồn qua khe cửa, nghe như tiếng khóc than của những linh hồn bị bỏ rơi.
Vết bớt hình vương miện gai sau gáy Phi Vũ âm ỉ cháy. Nó không đau theo kiểu xé da xé thịt như khi con nhện đỏ còn ngự trị, mà là một cơn đau sâu hoắm, âm ỉ tận trong tủy xương, như thể có hàng ngàn chiếc kim băng giá đang đâm xuyên vào ý thức.
“Phi Vũ, anh đang nghĩ về người đàn bà đó sao?” Huy phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm thấp.
“Người đàn bà nào?” Phi Vũ khẽ giật mình.
“Bà Chúa Không Mặt. Hay đúng hơn là những gì bà ta đã nói qua thực thể nhện. Về cha mẹ anh.”
Phi Vũ thở dài, bàn tay anh vô thức siết chặt chiếc túi xách, nơi đựng bản sơ đồ bằng da người và chiếc chìa khóa xương. “Trong tất cả những bí mật về họ Trần, mẹ tôi là mảnh ghép mờ nhạt nhất. Cha tôi luôn bảo bà chết vì bạo bệnh khi tôi mới lên ba. Nhưng những mảnh ký ức vụn vỡ từ chiếc gương đồng Minh Cảnh và lời của lão Quán lại cho thấy một sự thật khác. Mẹ tôi… bà không phải là một người phụ nữ thành thị yếu ớt vô tình bước vào gia đình này.”
Anh nhắm mắt lại. Trong tâm trí, một hình ảnh lờ mờ hiện lên: một người phụ nữ có mái tóc dài đen nhánh, mùi hương hoa nhài thanh khiết luôn vẩn vương trên tà áo dài. Bà thường ngồi bên nôi, nhưng thay vì hát ru những giai điệu thông thường, bà lại thì thầm những câu chú bằng một ngôn ngữ cổ xưa mà giờ đây Phi Vũ mới nhận ra đó là Phạn ngữ dùng trong việc trấn hồn.
Gần sáng, họ đến bìa làng Cổ Nguyệt. Ngôi làng giờ đây bao phủ trong một làn sương dày đến mức dù có dùng đèn pin siêu sáng cũng không thể nhìn quá ba mét. Mùi bùn đất trộn lẫn với mùi nhang tàn – thứ mùi đặc trưng của cái chết – xộc vào cánh mũi.
Thay vì đi thẳng vào từ đường dòng họ Trần vốn đã trở thành đống tro tàn sau đêm hỏa hoạn, Phi Vũ dẫn Huy rẽ vào một con đường mòn mọc đầy cỏ dại phía sau sườn đồi. Nơi đó có một căn nhà gỗ nhỏ, dột nát, vốn là nơi ở của mẹ anh – bà Nguyễn Thanh Mai – trong những ngày đầu bà về làm dâu, trước khi bị ép chuyển vào dinh thự chính.
“Tại sao lại đến đây?” Huy hỏi, tay không rời cán súng.
“Đây là điểm đỏ duy nhất trên bản đồ da người không bị ký hiệu bằng máu. Nó được vẽ bằng mực nhũ xanh, loại mực mà chỉ người có tâm hướng thiện mới nhìn thấy được. Cha tôi đã để lại chỉ dẫn: ‘Khi vương miện rỉ máu, hãy tìm về nơi hơi thở của mẹ còn sót lại’.”
Căn nhà gỗ rên rỉ dưới từng bước chân của hai người. Nhện – loài vật ám ảnh đời anh – giăng kín mọi ngóc ngách, nhưng điều kỳ lạ là khi Phi Vũ bước đến đâu, bầy nhện lại dạt ra đến đó, chúng dường như sợ hãi luồng khí phát ra từ vương miện gai trên gáy anh.
Giữa gian phòng trống không, Phi Vũ nhìn lên bức tường gỗ. Anh quỳ xuống, dùng ngón tay gõ nhẹ vào tấm ván thứ bảy từ trái sang. *Cộp. Cộp. Khô khốc.* Một âm thanh rỗng tuếch vang lên.
Huy giúp anh cậy tấm ván lên. Bên dưới không phải là vàng bạc hay châu báu, mà là một chiếc hộp bằng gỗ đàn hương đỏ, xung quanh quấn chặt bởi những sợi chỉ ngũ sắc đã mục nát nhưng vẫn giữ được uy lực trấn yểm nhất định.
Ngay khi chạm tay vào chiếc hộp, đầu óc Phi Vũ oà lên một cơn chấn động. Cảnh vật xung quanh biến mất, thay vào đó là một khoảng không trắng xóa.
Anh thấy mình đang đứng trong chính căn phòng này, nhưng của hai mươi lăm năm trước.
Người phụ nữ ấy – mẹ anh – đang quỳ trước một chiếc bàn thờ không có bài vị. Bà đang dùng một con dao nhỏ rạch lòng bàn tay mình. Máu nhỏ xuống một chén nước tinh khiết, biến nó thành một thứ chất lỏng màu hồng lấp lánh.
“Mai, em điên rồi sao?” Giọng nói của một người đàn ông vang lên. Đó là cha của Phi Vũ – Trần Phi Sơn. Trông ông trẻ hơn nhiều so với ký ức của anh, nhưng đôi mắt hằn sâu sự tuyệt vọng.
“Sơn, em không thể để con chúng ta trở thành vật tế tiếp theo,” giọng mẹ anh kiên định nhưng nghẹn ngào. “Lão trưởng tộc và những trưởng lão trong họ đã lập xong tế đàn. Con nhện chúa đang lớn dần trong huyết mạch của Vũ. Nếu không chặn đứng nó ngay bây giờ, khi nó lên ba tuổi, nó sẽ ăn mòn linh hồn con bé… à không, con trai chúng ta.”
Phi Vũ sững người. Bà vừa nói gì? “Con bé”? Chẳng lẽ…
Bà Thanh Mai cầm chén máu pha nước, bước về phía đứa trẻ đang ngủ say trong nôi. Đứa trẻ đó chính là Phi Vũ. Nhưng lạ lùng thay, đứa trẻ trong nôi đang mặc một bộ đồ lụa hồng, và trên cổ có một chiếc vòng bạc khóa mạng thường dùng cho bé gái.
“Dòng họ Trần chỉ nguyền rủa những người đàn ông thừa kế,” bà Mai thì thầm, nước mắt rơi lã chã. “Em đã dùng thuật che mắt thiên hạ, khiến lão Khang và tất cả mọi người tin rằng Vũ là con gái suốt ba năm qua. Nhưng tà thuật của Bà Chúa Không Mặt không dễ lừa như vậy. Bà ta đã nhận ra linh hồn của một kẻ mang họ Trần thuần khiết.”
Bà bắt đầu đọc chú. Từng câu chữ nặng nề như chì đổ vào tai Phi Vũ. Bà đang thực hiện một nghi lễ bị cấm: *Đại Hoán Mệnh Thuật*.
“Mẹ sẽ nhận lấy ‘Chân rết’ của lời nguyền thay cho con. Mẹ sẽ là kẻ mang vết bớt, mẹ sẽ là kẻ bị quỷ nhện nhấm nháp mỗi đêm. Đổi lại, mẹ chỉ cầu xin cho con có hai mươi bảy năm làm người bình thường. Hai mươi bảy năm để con tìm cách giải thoát cho cả dòng họ này…”
Phi Vũ đứng sững như trời trồng. Anh thấy mẹ mình vạch áo đứa trẻ ra, đặt bàn tay đẫm máu lên sau gáy nó. Một luồng khói đen kịt từ gáy đứa trẻ bị hút vào lòng bàn tay bà Mai. Trên gáy của đứa bé sơ sinh, vết bớt đỏ tươi dần mờ đi, chỉ còn lại một dấu chấm nhỏ như nốt ruồi.
Ngược lại, trên bả vai của mẹ anh, một con nhện đỏ khổng lồ bắt đầu hiện hình, đôi chân của nó cắm sâu vào da thịt bà, khiến bà quằn quại trong đau đớn nhưng không dám phát ra một tiếng động để con không tỉnh giấc.
“Thanh Mai…” Cha anh ôm lấy bà, gương mặt đẫm lệ.
“Anh nghe em,” bà thào thào, sắc mặt trắng bệch như xác chết. “Gia tộc này được xây dựng trên xương máu của cô Tuyết và sự hận thù của Bà Chúa Không Mặt. Em vốn là hậu duệ của dòng họ Nguyễn – những người đã từng phản bội lại cô ấy năm xưa khi cùng họ Trần thực hiện nghi thức trấn móng. Đây là quả báo mà dòng họ em và dòng họ anh phải gánh. Em sẽ đi vào bóng tối, em sẽ trở thành một phần của ‘Màn Sương Cõi Âm’ để bảo vệ con từ bên kia biên giới của sự sống và cái chết.”
Cảnh tượng thay đổi. Phi Vũ thấy mẹ mình ngày càng héo hon. Bà không chết vì bệnh. Mỗi đêm, bà phải trốn vào mật thất dưới lòng đất để bầy nhện trong dinh thự họ Trần bò lên người, hút máu và sinh khí của bà thay vì của anh. Bà đã tự nguyện làm “vật chứa” oán khí để che mắt thế lực tà ác.
Cái chết của bà vào năm Phi Vũ ba tuổi không phải là kết thúc. Đó là một phần của nghi lễ. Bà đã tự thiêu thân để linh hồn hóa thành một lớp màng bảo vệ, bao phủ lấy tâm trí của Phi Vũ, khiến anh mất đi ký ức về tâm linh, để anh lớn lên bằng một lý trí kiến trúc sư thuần túy. Đó là lý do tại sao vết bớt chỉ bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ khi anh trở về làng Cổ Nguyệt và mẹ anh không còn đủ sức để che chắn nữa.
“Con trai…” một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai anh giữa khoảng không trắng xóa.
Phi Vũ xoay người lại. Là bà. Vẫn là gương mặt trong di ảnh, nhưng đôi mắt bà không còn u sầu nữa. Bà đang đứng giữa những đóa hoa nhài trắng tinh khôi, tương phản hoàn toàn với màu đỏ của hoa Bỉ Ngạn phía sau lưng bà.
“Mẹ…” Phi Vũ quỵ xuống, cổ họng nghẹn đắng. “Mọi chuyện không phải do lỗi của con… Tại sao mẹ phải chịu đựng như vậy?”
Bà Thanh Mai tiến lại gần, bàn tay mờ ảo vuốt ve khuôn mặt anh. Cảm giác không phải là hơi ấm của người sống, mà là một sự thanh thản kỳ lạ.
“Lòng yêu thương của một người mẹ có thể chiến thắng mọi lời nguyền, Vũ ạ. Nhưng mẹ chỉ có thể bảo vệ con đến đây thôi. ‘Vương miện gai’ sau gáy con chính là sự kết hợp giữa oán khí họ Trần và huyết thuật của dòng họ mẹ. Nó là vũ khí, nhưng cũng là sự trừng phạt cuối cùng. Con không được phép căm thù, bởi hận thù là thức ăn cho Bà Chúa Không Mặt.”
“Mẹ, làm sao để cứu mọi người? Làm sao để kết thúc tất cả mà không phải hy sinh thêm bất cứ ai?” Phi Vũ hỏi trong hơi thở dốc.
Bà Mai nhìn về phía xa, nơi bóng tối của ngọn núi Gió Hú đang bao trùm. “Sự thật nằm ở trái tim của ngôi nhà. Không phải tòa dinh thự đã cháy, mà là ‘Bản vẽ âm’ được giấu dưới hồ Hắc Thủy. Cha con và mẹ đã dành cả đời để hoàn thiện nó. Con là một kiến trúc sư, Vũ. Hãy dùng đôi mắt của con để nhìn ra sự lệch lạc trong địa mạch của làng Cổ Nguyệt. Lời nguyền không nằm ở máu, nó nằm ở cấu trúc phong thủy ‘Vạn Quỷ Triều Bái’ mà tổ tiên con đã dựng nên. Chỉ cần con sửa lại một mắt xích duy nhất… cả hệ thống sẽ sụp đổ.”
Hình bóng bà Mai bắt đầu tan biến vào sương mù.
“Vũ, nhớ lấy, trái tim của mẹ nằm ở vương miện gai. Khi con thấy sợ hãi nhất, hãy nhớ rằng mẹ luôn ở đó… trong dòng máu của con…”
“MẸ!”
Phi Vũ bừng tỉnh. Anh vẫn đang quỳ trong căn nhà gỗ mục nát. Trên tay anh, chiếc hộp gỗ đàn hương đã mở toang. Bên trong là một cuộn giấy da nhỏ và một lọ sành chứa loại mực màu bạc rực rỡ.
Huy đứng bên cạnh, lo lắng lay vai anh: “Anh có sao không? Anh đứng hình cả mười phút rồi, miệng cứ gọi mẹ.”
Phi Vũ lau giọt nước mắt lăn trên má, nhưng ánh mắt anh đã thay đổi hoàn toàn. Sự bất an, sợ hãi bấy lâu nay đã biến mất, thay vào đó là một ý chí sắt đá.
“Tôi biết phải làm gì rồi, Huy. Mẹ tôi đã hy sinh cả linh hồn để mua cho tôi hai mươi bảy năm nay. Tôi sẽ không để sự hy sinh đó vô ích.”
Anh mở cuộn giấy ra. Đó chính là “Bản vẽ âm” mà mẹ anh đã nhắc tới. Trong tư duy của một kiến trúc sư bậc thầy, Phi Vũ nhanh chóng đọc ra quy luật. Dòng họ Trần đã xây dựng làng Cổ Nguyệt như một cỗ máy khổng lồ. Từ đường, hầm ngầm, dinh thự, và ngay cả những ngôi mộ trong nghĩa trang đều là những linh kiện. Cỗ máy này vận hành bằng cách nghiền nát linh hồn của những đứa con họ Trần để tạo ra năng lượng thịnh vượng cho những người còn lại.
“Vương Miện Gai” sau gáy Phi Vũ bỗng dưng tỏa ra một luồng ánh sáng vàng kim nhạt, bao phủ lấy bản vẽ. Anh nhận thấy có một điểm hổng – một “điểm mù” mà cha mẹ anh đã cố tình tạo ra bằng chính mạng sống của họ. Đó là một dòng suối nhỏ chảy ngược dưới lòng sông Hắc Thủy.
“Chúng ta cần ra hồ Hắc Thủy,” Phi Vũ đứng bật dậy, giọng anh đanh lại. “Ở đó có lối vào thực sự của hang ổ Bà Chúa Không Mặt. Không phải hầm mộ dưới dinh thự, hầm mộ đó chỉ là mồi nhử. Nơi bà ta thực sự cư ngụ là dưới lòng nước, nơi địa mạch làng Cổ Nguyệt tụ hội thành hình một con rồng cụt đầu.”
Huy gật đầu, chuẩn bị đồ đạc. Nhưng ngay khi họ vừa bước ra khỏi cửa căn nhà gỗ, một tiếng cười lảnh lót, sắc lạnh vang lên khắp không gian.
*Hi… hi… hi…*
Sương mù phía trước họ rẽ ra. Hàng vạn con nhện đỏ từ trong bóng tối bò ra, kết thành một tấm thảm sống rùng rợn. Và trên cao, giữa những cành cây khẳng khiu, một bóng người mặc áo cưới đỏ đang treo lơ lửng.
Không phải Bà Chúa Không Mặt. Đó là một gương mặt quen thuộc mà Phi Vũ tưởng như đã chết.
“Linh Chi?” Huy thốt lên, kinh hãi đưa súng lên.
Nhưng đó không còn là Linh Chi xinh đẹp, mong manh nữa. Đôi mắt âm dương của cô nay chảy ra hai dòng máu đen, mái tóc rũ rượi, và trên trán cô… một con nhện đen lớn đang bám chặt, đôi càng của nó ghim sâu vào thái dương cô như một loại ký sinh điều khiển trí não.
“Anh Vũ…” Linh Chi cất tiếng, giọng cô méo mó, lồng ghép giữa tiếng của một cô gái và tiếng rít của loài côn trùng. “Bà ấy bảo… anh đã tìm thấy ‘Vương miện’ rồi. Bà ấy muốn nó. Anh trao nó cho em đi, rồi chúng ta sẽ cùng nhau sống mãi mãi trong màn sương này…”
Phi Vũ tiến lên một bước, không hề sợ hãi. Vương miện gai trên gáy anh rực rỡ đến mức khiến sương mù xung quanh phải tản ra.
“Cô ấy không phải Linh Chi nữa rồi,” Phi Vũ nói khẽ với Huy. “Bà Chúa Không Mặt đã dùng xác cô ấy làm vật chứa mới. Nhưng bà ta phạm sai lầm rồi. Bà ta nghĩ mẹ tôi đã để lại vương miện này để tôi thừa kế lời nguyền. Bà ta không biết rằng…”
Phi Vũ rút lọ sành chứa mực bạc ra, đổ lên bàn tay mình, sau đó ấn mạnh vào chính vết bớt sau gáy.
Một luồng linh khí mạnh mẽ bùng nổ, hất văng bầy nhện đang bò tới. Phi Vũ hét lớn giữa đêm tối:
“…Rằng đây không phải là vương miện của kẻ kế vị. Đây là vương miện của kẻ phán xét!”
Dưới chân Phi Vũ, mặt đất bắt đầu rung chuyển. Anh cảm nhận được mạch máu của làng Cổ Nguyệt đang đập dưới lòng bàn chân mình. Bí mật của mẹ anh không chỉ là sự bảo vệ, mà còn là một bản thiết kế phá hủy hoàn hảo đã được cài cắm suốt hai mươi mấy năm.
Huy nhìn Phi Vũ, trong khoảnh khắc đó, anh thấy xung quanh người kiến trúc sư trẻ tuổi không còn là tà khí đen đặc, mà là một quầng sáng bạc thanh khiết. Những sợi chỉ ngũ sắc trong chiếc hộp gỗ ban nãy bay lơ lửng, quấn quanh cổ tay Phi Vũ như những đạo bùa linh thiêng.
“Đi thôi Huy!” Phi Vũ lao đi về hướng hồ Hắc Thủy, mặc kệ bóng ma áo đỏ đang gào thét phía sau. “Chúng ta sẽ sửa lại ngôi làng này bằng máu và bản vẽ của người sống!”
Tiếng gió hú trên đỉnh núi Gió Hú càng lúc càng dữ dội. Trận chiến cuối cùng đã thực sự bắt đầu, nhưng lần này, Trần Phi Vũ không còn chiến đấu đơn độc. Anh mang theo cả niềm hy vọng của cha, sự hy sinh thầm lặng của mẹ, và sức mạnh của một kiến trúc sư đang muốn tái thiết lại định mệnh của chính mình.
Phía sau họ, căn nhà gỗ nhỏ đổ sụp xuống, kết thúc sứ mệnh canh giữ bí mật kéo dài hai mươi lăm năm. Một đóa hoa nhài duy nhất mọc lên từ đống đổ nát, trắng ngần giữa màn sương đen kịt, lặng lẽ tỏa hương như lời cầu chúc của người mẹ dành cho con trai mình trước khi cậu bước vào cửa tử.
Trần Phi Vũ chạy như bay, trong đầu anh lúc này chỉ có một hình ảnh duy nhất: Bản sơ đồ âm của làng Cổ Nguyệt đang rực sáng, chỉ ra vị trí của “Điểm Huyệt Tử” – nơi anh sẽ đóng chiếc chìa khóa xương người xuống để kết thúc cơn ác mộng thiên niên kỷ của dòng họ Trần.
Vương miện gai trên gáy anh rung lên bần bật, nó đang khát khao được thực hiện sứ mệnh của mình. Sứ mệnh đoạn tuyệt huyết thống.
“Con sẽ làm được, mẹ ạ,” Phi Vũ thì thầm vào gió, và một cơn gió ấm áp bất chợt lướt qua, như một cái xoa đầu từ cõi hư vô.
Hồ Hắc Thủy hiện ra trước mắt. Mặt nước đen ngòm, tĩnh lặng đến đáng sợ, phản chiếu ánh trăng máu mờ ảo trên bầu trời. Ở đó, một con rồng đất khổng lồ – chính là địa thế của làng – đang chờ đợi kẻ dám đến thách thức quyền năng của quỷ dữ.
Và người đó, không ai khác chính là hậu duệ cuối cùng mang tên Trần Phi Vũ.