Lời Nguyền Của Dòng HọChương 97: Linh hồn bị đánh tráo
**CHƯƠNG 97: LINH HỒN BỊ ĐÁNH TRÁO**
Thành phố về đêm vốn dĩ chẳng bao giờ thực sự ngủ yên, nhưng cái im lặng sau một trận càn quét của ma đạo lại mang một màu sắc khác hẳn. Nó đặc quánh, tanh tao và lạnh lẽo đến tận xương tủy. Những ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt lộ loang lổ dịch nhện đen, trông giống như những vết chàm quái dị trên da thịt của một gã khổng lồ đang hấp hối.
Trần Phi Vũ ngồi bệt dưới lòng đường, dựa lưng vào một xác xe hơi méo mó. Mỗi nhịp thở của anh giờ đây nặng nề như thể phổi đang chứa đầy chì lỏng. Cơn đau từ vết bớt sau gáy không còn là cảm giác châm chích hay bỏng rát thông thường nữa. Nó là một sự rung động. Một sự rung động có nhịp điệu, trùng khớp hoàn toàn với nhịp đập trái tim anh, nhưng lại mang theo một luồng điện tích âm lạnh buốt tỏa đi khắp các mạch máu.
Linh Chi quỳ bên cạnh, đôi tay gầy guộc run rẩy chạm vào vai anh. Đôi mắt âm dương của cô, vốn luôn bị che lấp bởi lớp kính râm đặc biệt, giờ đây đang mở to. Qua làn sương mù mờ ảo của cõi âm, cô thấy một cảnh tượng khiến huyết quản gần như đông đá.
Tòa thân Phi Vũ không còn phát ra ánh sáng vàng nhạt của một người mang chân khí nữa. Thay vào đó, một luồng hắc khí đậm đặc đang cuộn xoáy quanh người anh, tạo thành một cái kén vô hình. Và đáng sợ hơn cả, cái bóng của Phi Vũ đổ dài trên mặt đất không hề có hình dáng của một con người. Nó vặn vẹo, kéo dài ra với tám cái chân nhện lêu nghêu, rập rình theo mỗi cử động nhỏ nhất của anh.
“Anh Vũ… mắt anh…” Linh Chi thốt lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng.
Phi Vũ chậm chạp ngẩng đầu. Đại úy Huy, người vừa lau đi vệt máu đen trên khóe miệng, cũng khựng lại.
Đôi mắt của Phi Vũ – vốn mang nét thông minh, cương nghị của một kiến trúc sư – giờ đây đã biến đổi. Tròng đen thu nhỏ lại thành một đường chỉ dọc sắc lẹm như mắt mèo, xung quanh bao phủ bởi một màng đỏ rực lốm đốm những vệt li ti màu tím. Đó không phải là đôi mắt của một người vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh, mà là đôi mắt của một loài săn mồi cổ đại, lạnh lẽo và vô cảm.
“Tôi vẫn ổn…” Phi Vũ nghe thấy giọng nói của chính mình phát ra, nhưng tai anh lại cảm nhận được một tiếng vang vọng khác, trầm đục và đầy tà khí, lồng ghép vào từng câu chữ. “Chúng ta phải rời khỏi đây trước khi cảnh sát phong tỏa hoàn toàn khu vực này.”
“Cậu không ổn chút nào!” Huy gắt lên, anh nắm lấy cánh tay Phi Vũ định kéo đứng dậy, nhưng ngay khi chạm vào da thịt anh, Huy giật nẩy mình như vừa chạm vào tảng băng ngàn năm. “Người cậu… sao lạnh thế này?”
Phi Vũ không trả lời. Anh tự đứng thẳng dậy bằng một động tác dứt khoát, nhưng có phần cứng nhắc giống như một con rối được điều khiển bởi những sợi dây vô hình. Trong thâm tâm Phi Vũ, một trận chiến kinh thiên động địa đang diễn ra.
*Đừng để nó chiếm lấy… Đừng để nó chiếm lấy…*
Anh thét gào trong tiềm thức, nhưng một ý niệm khác, mạnh mẽ và hung bạo như thủy triều, đang không ngừng dội vào đại não anh. Đó là những mảnh ký ức vụn vỡ: tiếng khóc than của Nguyễn Thị Mận khi bị đẩy xuống hố tế, tiếng cười ngạo mạn của tổ tiên Trần Phi Cao, và cả những lời nguyền rủa bằng một ngôn ngữ cổ xưa mà anh chưa từng học qua nhưng lại hiểu rõ mồn một.
Cơn đau đột ngột bùng phát dữ dội. Phi Vũ loạng choạng, một bàn tay anh bấu chặt lấy thành xe hơi, khiến lớp vỏ thép dày bị bóp méo như một tờ giấy mỏng.
“Đi… đến nhà an toàn của cụ Mười ở ngoại ô ngay…” Phi Vũ gằn giọng qua kẽ răng. “Tôi không áp chế được nó lâu đâu.”
—
Chiếc xe Jeep cũ kỹ của đại úy Huy lao đi trong màn đêm, xé toang không khí đặc quánh oán khí. Linh Chi ngồi ở ghế sau, không rời mắt khỏi Phi Vũ. Anh đang ngồi bất động ở ghế phụ, đầu gục xuống, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch.
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Phi Vũ thấy mình không còn ngồi trên xe nữa. Anh đang đứng giữa một căn phòng bát giác lộng lẫy nhưng u ám của dinh thự họ Trần những năm đầu thế kỷ trước. Mùi nhang trầm nồng nặc quyện với mùi máu tươi tanh nồng.
Trước mặt anh, một người đàn ông mặc trường bào bằng gấm đen đang đứng quay lưng lại. Kẻ đó chậm rãi xoay người, và Phi Vũ suýt nữa đã thét lên khi thấy gương mặt của kẻ đó hoàn toàn giống hệt anh, nhưng lại mang một bộ râu dài và nụ cười của một kẻ điên loạn.
“Ngươi thấy sao, cháu chắt của ta?” Kẻ đó lên tiếng, giọng nói chính là tiếng vang đục ngầu mà anh nghe thấy lúc nãy. “Thân xác này thật yếu ớt, nhưng huyết thống này lại thật thuần khiết. Ngươi tưởng ngươi đã hóa giải được lời nguyền sao? Không, ngươi chỉ đang mở cửa để ta trở về.”
“Ông là ai?” Phi Vũ gầm lên.
“Ta là người đã tạo ra vinh quang cho họ Trần. Ta là kẻ đã giao kèo với quỷ dữ để con cháu ngươi có cơm ngon áo đẹp. Ta chính là Trần Phi Cao!”
Cái bóng của gã họ Trần tiền nhiệm bước tới một bước, và Phi Vũ cảm thấy mặt đất dưới chân mình biến thành một bãi lầy đầy nhện đen. Chúng bò lên chân anh, quấn quýt lấy anh, kéo anh xuống vực thẳm.
“Hơn một trăm năm qua, linh hồn ta bị kẹt trong bức chân dung khốn kiếp đó. Ngươi đã phá hủy nó, nhưng ngươi lại quá ngu ngốc khi để oán khí nhập thể. Bây giờ, căn nhà này cần một chủ nhân mới, và ta cần một lớp vỏ mới để hoàn thành nốt giao kèo với Vương Miện Của Quỷ.”
“Cút ra khỏi đầu ta!” Phi Vũ vung thanh Trấn Hồn kiếm – thứ hiện hữu ngay cả trong cõi mộng – chém mạnh một đường về phía trước.
Luồng sáng của thanh kiếm lóe lên, xé rách không gian mộng mị. Trần Phi Cao biến sắc, lão lui lại, đôi mắt rực lửa oán hận: “Ngươi không giữ được lâu đâu! Mỗi khi nhịp tim ngươi đập, ta lại tiến gần hơn một bước. Thân xác này, linh hồn này… sẽ thuộc về ta!”
*Bốp!*
Phi Vũ choàng tỉnh khi chiếc xe sập mạnh vào một ổ gà. Mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm cả lớp áo khoác. Anh nhìn lên gương chiếu hậu, thấy gương mặt mình trong gương nhợt nhạt như một cái xác chết trôi, nhưng đôi mắt đỏ rực đã tạm thời lắng xuống.
“Chúng ta tới nơi rồi.” Giọng Huy trầm xuống, đầy vẻ cảnh giác.
Trước mắt họ là một ngôi nhà lá đơn sơ nằm lọt thỏm giữa cánh đồng hoang ở vùng ngoại ô thành phố. Đây là nơi cụ Mười từng nhắc đến như một “trạm dừng chân” cho những người làm nghề giữ ranh giới âm dương. Xung quanh ngôi nhà được bao bọc bởi một hàng rào bằng cây dâm bụt, nhưng nếu nhìn kỹ dưới gốc cây, người ta sẽ thấy những lá bùa vàng đã xỉn màu được chôn kỹ.
Huy dìu Phi Vũ vào trong. Linh Chi nhanh chóng thắp lên vài nén nhang triệu hồn mà Mộ Tuyết đã tặng. Khói nhang màu xanh nhạt bắt đầu lan tỏa, mang theo mùi thơm dịu nhẹ giúp xoa dịu thần kinh đang căng như dây đàn của Phi Vũ.
“Linh Chi… lấy cho anh một chiếc gương lớn. Và một chậu nước lạnh.” Phi Vũ thở dốc, ngồi xuống tấm chiếu giữa nhà.
“Anh Vũ, anh định làm gì?” Linh Chi lo lắng hỏi, nhưng vẫn nhanh chóng thực hiện theo yêu cầu.
“Tôi phải nhìn thấy kẻ đang trốn bên trong mình.”
Khi chiếc gương lớn được đặt đối diện, Phi Vũ yêu cầu Huy và Linh Chi lùi lại. Anh nhìn sâu vào hình ảnh phản chiếu của mình. Dưới ánh sáng vàng nhạt của nến và hương, gương mặt anh bắt đầu có sự biến đổi kinh dị. Làn da nhẵn nhụi của anh dần hiện lên những vân gỗ mục nát, giống hệt chất liệu của những chiếc quan tài lâu năm. Những vân gỗ ấy bò từ cổ lên má, rồi lan sang tai.
Vết bớt hình con nhện sau gáy bắt đầu phát ra những tiếng kêu *chiu chíu* ghê rợn. Những chân nhện trên vết bớt dường như muốn tách rời khỏi da thịt anh để trồi ra ngoài.
Phi Vũ lấy thanh Trấn Hồn kiếm đặt ngang trên đùi, anh bắt ấn rồi lầm rầm đọc chú. Chậu nước trước mặt bỗng nhiên sôi sùng sục dù không có lửa.
“Linh hồn bị đánh tráo… lấy máu làm gương, lấy gương soi tâm!”
Anh đột ngột dùng dao nhỏ rạch một đường trên lòng bàn tay rồi nhỏ máu vào chậu nước. Mặt nước đỏ ngầu bắt đầu rung động, rồi như một cuộn phim quay chậm, nó chiếu ra một cảnh tượng khác hoàn toàn với thực tại.
Huy và Linh Chi đứng phía sau cũng nhìn thấy. Trong mặt nước, hình ảnh của Phi Vũ đang bị một bóng đen cao lớn ôm chặt từ phía sau. Bóng đen đó có gương mặt của một người đàn ông cổ xưa, đang dùng những ngón tay gầy guộc như móng vuốt cắm sâu vào vai Phi Vũ. Mỗi khi bóng đen ấy hít vào, ánh sáng linh hồn của Phi Vũ lại mờ nhạt đi một chút.
“Tên đó… là Trần Phi Cao!” Linh Chi thét lên. “Ông ta đang thực hiện nghi thức ‘Hoán Linh’. Nếu để ông ta cắm được hết mười ngón tay vào kinh mạch của anh Vũ, linh hồn anh ấy sẽ bị tống ra ngoài và biến thành một vong hồn lang thang mãi mãi!”
Đại úy Huy rút khẩu súng chuyên dụng của mình ra, dù anh biết vũ khí nóng chẳng có tác dụng gì mấy lúc này. “Có cách nào ngăn lại không?”
“Có…” Giọng Phi Vũ bỗng trở nên vô hồn, anh vẫn nhìn chằm chằm vào chậu máu. “Nhưng phải làm ngay lúc này. Huy, dùng máu của anh… bôi lên ba điểm đạo mạch trên lưng tôi. Linh Chi, em phải dùng nhang triệu hồn vây quanh tôi theo sơ đồ Bát Quái. Chúng ta sẽ nhốt ông ta lại bên trong cơ thể tôi trước khi ông ta kịp chiếm đoạt hoàn toàn.”
“Nhốt ông ta lại?” Huy ngạc nhiên. “Như thế không phải là cậu sẽ phải sống chung với lão già điên đó sao?”
“Không còn cách nào khác. Ông ta quá mạnh để bị trục xuất ngay lúc này. Nếu ép ông ta ra, cơ thể tôi sẽ nổ tung vì áp lực oán khí. Chỉ có thể tạm thời phong ấn ông ta trong ‘Nhân Phù’ – chính là tôi.”
Đúng lúc đó, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên khắp căn nhà lá. Những nén nhang trên bàn thờ bùng cháy dữ dội. Gió từ đâu thổi tới làm cánh cửa gỗ đập liên hồi.
*Hắc hắc… Ngươi nghĩ ngươi có thể nhốt được ta sao, thằng ranh con?*
Lớp vân gỗ trên mặt Phi Vũ đột ngột nhô lên, hóa thành những cái dằm sắc nhọn đâm thủng da thịt anh từ bên trong. Máu chảy xuống ròng ròng trên cổ áo. Phi Vũ nghiến răng chịu đựng nỗi đau xé tâm can, anh biết đây là cuộc phản công của linh hồn tổ tiên.
Huy không chần chừ nữa. Anh nghiến răng, dùng dao rạch một đường trên cánh tay mình. Máu của một người cảnh sát chính trực, mang nặng sát khí và dương khí của pháp luật, chính là một loại thuốc súng cực mạnh chống lại tà ma. Huy áp bàn tay đầy máu lên lưng Phi Vũ, di chuyển theo những vị trí mà Phi Vũ đã chỉ dẫn bằng ánh mắt.
“Aaaaa!” Phi Vũ thét lên. Một làn khói đen bốc lên từ chỗ tay Huy chạm vào. Tiếng thét không chỉ của anh, mà của hàng ngàn linh hồn oán hận đang gào rú bên trong.
Linh Chi nhanh chóng chạy vòng quanh, cắm nhang triệu hồn xuống nền đất theo một quy luật kỳ bí. Khi nén nhang cuối cùng được cắm xuống, một vòng tròn ánh sáng xanh nhạt bùng lên, vây lấy Phi Vũ vào giữa.
Trận pháp này được gọi là “Tù Lục Âm Dương”, một trong những thuật phong ấn cấm kỵ mà cụ Mười đã từng dạy cho Linh Chi trong những trường hợp khẩn cấp nhất.
Trong vòng tròn phong ấn, Phi Vũ trải qua một quá trình tra tấn kinh khủng. Anh cảm thấy linh hồn mình như bị một lưỡi cưa khổng lồ xẻ dọc. Một bên là ký ức về cuộc sống bình yên, về mẹ, về những công trình kiến trúc anh hằng ao ước xây dựng. Bên kia là bóng tối vĩnh hằng, là máu, là sự thù hận và khát khao quyền lực tột cùng của dòng họ Trần Phi.
“Trần… Phi… Cao… Cút ngay!” Phi Vũ gầm lên, bàn tay anh cầm thanh Trấn Hồn kiếm đột ngột quay ngược lại, đâm thẳng mũi kiếm vào bắp đùi của chính mình.
Máu của “người canh giữ ranh giới” chạm vào thanh kiếm cổ, tạo ra một vụ nổ ánh sáng ngay trong phòng khách ngôi nhà lá.
Luồng ánh sáng ấy như một sợi xích vô hình, quấn chặt lấy bóng đen đang ám sau lưng Phi Vũ và lôi tuột nó vào sâu trong cột sống của anh. Hình ảnh trong gương dần trở lại bình thường, lớp vân gỗ quan tài lặn xuống dưới da, biến mất sau lớp biểu bì. Đôi mắt đỏ rực cũng dần chuyển về màu nâu đen truyền thống, dù vẫn còn sót lại một tia sáng u uất khó nhận ra.
Phi Vũ ngã gục xuống sàn nhà, thở hồng hộc. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi và máu, kiệt sức hoàn toàn.
Huy và Linh Chi vội lao tới đỡ anh dậy. Huy nhận thấy nhiệt độ cơ thể Phi Vũ đã tăng lên đôi chút, không còn như một tảng băng nữa, nhưng nhịp tim anh lại nhanh một cách bất thường.
“Xong… xong chưa?” Huy lo lắng hỏi.
Phi Vũ nhắm mắt lại, anh cảm nhận được sâu trong tâm thức của mình có một khu vực bị khóa chặt. Ở đó, linh hồn của Trần Phi Cao đang gầm gừ, đập phá lớp tường chắn linh hồn, nhưng tạm thời không thể thoát ra được.
“Tạm thời… ông ta đã bị phong ấn vào Huyết Ấn sau gáy tôi.” Phi Vũ nói, giọng khàn đặc. “Nhưng cái giá là từ nay, mỗi khi tôi sử dụng linh lực hay dùng thanh kiếm này, phong ấn sẽ yếu đi. Tôi đang tự biến mình thành một quả bom hẹn giờ.”
Linh Chi xé vạt áo, băng bó vết thương trên chân cho anh, nước mắt vẫn rơi lã chã: “Tại sao anh phải làm thế? Chúng ta có thể tìm cách khác mà.”
“Không có thời gian, Linh Chi ạ.” Phi Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mảnh trăng máu đang dần khuất sau những đám mây đen. “Trần Vĩnh Khang sẽ không dừng lại. Lão ta đã mất ‘Huyết nhện vương’, lão ta sẽ tìm đến thứ cuối cùng để xoay chuyển cục diện: Vương Miện Của Quỷ. Và để tìm được nó, lão ta cần mảnh ký ức đang nằm trong đầu của Trần Phi Cao.”
“Vậy là… anh cố tình nhốt ông ta lại để lấy thông tin sao?” Huy nhận ra kế hoạch điên rồ của Phi Vũ.
Phi Vũ gật đầu nhẹ. Một sự liều lĩnh không tưởng. Anh đang đánh cược chính linh hồn mình để lấy được bản đồ dẫn đến nguồn cơn của mọi lời nguyền.
Anh đưa tay sờ lên sau gáy. Vết bớt nhện đã lặn xuống, nhưng thay vào đó là một hình thêu nổi mang dáng dấp của một vương miện gai sắc nhọn. Đó không còn là lời nguyền nhện đỏ đơn thuần nữa, mà là một “Khế ước tử thần”.
“Nghỉ ngơi thôi.” Phi Vũ nói, nhưng ánh mắt anh lại nhìn về phía xa xăm của bóng đêm. “Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu cuộc hành trình cuối cùng. Về lại làng Cổ Nguyệt, về lại nơi mọi thứ bắt đầu… để chấm dứt tất cả.”
Trong giấc ngủ chập chờn sau đó, Phi Vũ không thấy Trần Phi Cao nữa. Anh thấy một cô gái mặc áo cưới rách nát, khuôn mặt không có ngũ quan, đang đứng trên một cánh đồng đầy hoa Bỉ Ngạn đỏ rực. Cô gái ấy chỉ tay về phía ngọn núi Gió Hú – nơi có ngôi mộ trống của cha mẹ Mai.
Ở đó, một luồng ánh sáng đen kịt đang bốc lên tận trời xanh, và một giọng nói thì thầm vào tai anh:
“Đến đây… chủ nhân mới của nỗi đau… Vương Miện đang đợi ngươi.”
Phi Vũ giật mình thức giấc giữa đêm khuya. Tiếng côn trùng bên ngoài kêu râm ran, nhưng xen lẫn trong đó là tiếng bước chân rầm rập của bầy nhện đang rút chạy về phía núi rừng phía Bắc.
Anh biết, trận chiến ở đô thị chỉ là sự bắt đầu. Kẻ thù thực sự, sức mạnh thực sự và sự thật tàn khốc về cái chết của cha mẹ anh đang nằm ở làng Cổ Nguyệt. Nhưng hiện tại, trong huyết quản anh, dòng máu của một kiến trúc sư và dòng máu của một con quỷ đã hòa làm một.
Trần Phi Vũ nhìn xuống đôi bàn tay mình, chúng đang run lên nhè nhẹ. Anh không biết khi bình minh lên, người bước tiếp trên con đường này sẽ là anh, hay là một linh hồn bị đánh tráo khác đang âm mưu lật đổ cả nhân gian.
Mùi máu vẫn còn vẩn vương trong không trung, lạnh lẽo và đầy u ám.
—
**Kết chương 97.**