Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 96: Cuộc tấn công của bầy nhện đen

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:41:19 | Lượt xem: 7

Đêm thành phố không có lấy một ngôi sao, chỉ có một tầng mây xám xịt bao phủ, khiến không khí trở nên đặc quánh và hôi hám mùi khói bụi trộn lẫn với hơi ẩm của cơn mưa chưa kịp rơi. Sau khi rời khỏi căn phòng 704, Trần Phi Vũ và Linh Chi không dám dừng lại lâu. Họ băng qua những con hẻm nhỏ dốc đứng, tránh né những luồng ánh sáng đèn đường vàng vọt đang chập chờn như hơi thở của người hấp hối.

Vết bớt sau gáy Phi Vũ đau buốt, cảm giác như có hàng vạn mũi kim đang đâm sâu vào tủy sống. Mỗi bước chân của anh đều nặng nề như thể đang mang theo cả một tảng đá vô hình. Hơi thở của anh phả ra giữa đêm đông trắng xóa, lạnh lẽo đến rùng mình.

“Anh Vũ… anh không sao chứ?” Linh Chi khẽ chạm vào cánh tay anh. Đôi mắt âm dương của cô ẩn sau lớp kính râm khẽ lay động. Dưới góc nhìn của cô, luồng khí đen từ gáy Phi Vũ đang lan tỏa ra xung quanh, biến thành những sợi tơ mỏng manh nhưng đầy tà ý, kết nối anh với những bóng tối trong ngõ ngách.

“Anh vẫn chịu được.” Phi Vũ nghiến răng, tay siết chặt lấy chiếc túi da đựng những bản vẽ và cây thước Lỗ Ban cũ kỹ. “Chúng ta phải tìm một nơi có ‘khí thuần’ để trú tạm. Trần Vĩnh Khang đã bắt đầu động thủ, lão sẽ không để chúng ta yên đâu.”

Nhưng “khí thuần” ở đâu trong một đô thị vốn đã bị kiến trúc của họ Trần đâm nát mạch đất?

Họ dừng lại trước một ngôi chùa cổ nằm kẹt giữa hai tòa nhà cao tầng hiện đại. Ngôi chùa vắng lặng, cửa đóng then cài, nhưng hơi ấm từ những lư hương tàn vẫn tỏa ra một chút sinh khí ít ỏi. Ngay khi Phi Vũ vừa định bước lên bậc thềm đá, tiếng lạo xạo lạ lùng bắt đầu vang lên.

*Sột soạt… sột soạt…*

Âm thanh đó không giống tiếng gió lùa qua lá khô, mà giống như tiếng của hàng triệu chiếc chân nhỏ li ti đang bò trên bề mặt thô ráp. Phi Vũ khựng lại, bản năng của một kiến trúc sư cho anh thấy sự bất thường trong kết cấu không gian xung quanh. Trên những bức tường cao vút của hai tòa nhà bên cạnh, những vệt đen bắt đầu xuất hiện.

Ban đầu, chúng chỉ như những giọt mực rơi vãi. Nhưng rồi, những giọt mực đó chuyển động.

“Linh Chi, lùi lại!” Phi Vũ hét lớn, đẩy em họ mình về phía cổng chùa có những bức tượng hộ pháp bằng đá.

Từ trong những kẽ gạch, từ các lỗ thông hơi của tòa nhà, và từ cả những khe nứt của mặt đường nhựa, hàng ngàn, rồi hàng vạn con nhện đen kịt bắt đầu tràn ra. Chúng không phải là loài nhện nhà thông thường. Chúng có kích thước lớn bằng bàn tay, toàn thân bao phủ bởi một lớp lông đen lánh như lụa tang, đôi mắt li ti đỏ rực như những đốm lửa ma trơi.

Bầy nhện tụ lại nhanh đến mức không tưởng. Chúng tạo thành một thảm đen di động, bao vây lấy ngôi chùa. Tiếng va chạm giữa những lớp vỏ kitin tạo nên một bản nhạc rùng rợn, khiến da gà da vịt của bất cứ ai nghe thấy cũng phải dựng đứng.

“Đây là… Linh Nhện của tộc họ Trần?” Linh Chi run rẩy, cô rút từ trong túi ra một nắm lá bùa vàng, nhưng đôi tay không ngừng nấc lên vì sợ hãi.

“Không, đây không phải linh hồn.” Phi Vũ sắc mặt tái mét, anh nhận ra sự thật kinh tởm hơn. “Đây là nhện thật… chúng là nhện được nuôi bằng máu người và oán khí trong các hầm mộ của họ Trần. Lão Khang đã dùng ‘Huyết Kế’ để hiệu triệu bầy con cháu của Bà Chúa Không Mặt.”

Đúng lúc đó, trên đỉnh của một cây cột đèn đường, một con nhện khổng lồ xuất hiện. Nó có kích thước của một con chó săn, chân dài ngoằng và bén nhọn như những thanh đoản kiếm. Nó nhìn xuống Phi Vũ bằng mười tám con mắt đỏ ngầu, rồi phát ra một tiếng kêu rít buốt nhĩ cái.

Như nhận được mệnh lệnh, biển nhện đen bắt đầu tràn lên bậc thềm. Chúng không bò theo cách thông thường mà nhảy bổ tới, hướng thẳng vào những chỗ hở trên cơ thể của hai người.

Phi Vũ rút cây thước Lỗ Ban ra, vết bớt sau gáy anh bỗng chốc rực sáng một màu đỏ tía cực độ. Chân nhện thứ bảy – Thất Sát Phá Hồn – bất ngờ trồi ra từ bóng của anh trên mặt đất. Cái bóng đen xì đó không còn nằm yên dưới chân chủ nữa, mà nó dựng đứng dậy, vung những cái chân dài ngoằng chém đứt đôi hàng chục con nhện đang lao tới.

“Phá!” Phi Vũ quát lên, tay cầm thước Lỗ Ban vạch một đường vòng tròn dưới chân. Máu từ lòng bàn tay anh rỉ ra, thấm vào gỗ thước. Một vòng tròn ánh sáng màu đồng đỏ hiện lên, ngăn cản bầy nhện tiến vào trong một khoảnh khắc.

Nhưng bầy nhện dường như vô tận. Chúng chồng chất lên nhau, tạo thành những bức tường sống đen ngòm, không ngừng va đập vào vòng bảo vệ của Phi Vũ. Mùi hôi thối của xác nhện bị nghiền nát trộn lẫn với mùi dịch xanh lét tỏa ra nồng nặc.

“Chi, dùng nhang trừ tà! Đốt lên ngay!” Phi Vũ hét lên giữa tiếng rít của bầy quỷ vật.

Linh Chi vội vàng quẹt diêm, châm vào bó nhang mà Cụ Mười đã đưa cho trước đó. Khói nhang tỏa ra một mùi thơm thanh khiết của trầm và gỗ sưa. Bầy nhện gặp khói thì khựng lại, lớp vỏ của chúng nổ lách tách như bị rang trên lửa nóng. Tuy nhiên, ở phía xa kia, con nhện khổng lồ vẫn chưa bỏ cuộc. Nó há miệng, phun ra một dải tơ màu đen đục ngầu hướng thẳng vào cổ Linh Chi.

“Cẩn thận!”

Phi Vũ lao tới, dùng thước Lỗ Ban chắn ngang. Dải tơ nhện cứng như dây thép, va chạm vào gỗ thước tạo ra những tia lửa điện. Sức mạnh từ cú phun tơ mạnh đến mức đẩy Phi Vũ lùi lại mấy bước, vai anh va mạnh vào bức tượng hộ pháp.

Vết bớt sau gáy anh lại cựa quậy. Lần này, sự đau đớn không chỉ nằm ở da thịt mà lan vào tận linh hồn. Phi Vũ cảm thấy đầu óc mình bắt đầu mờ mịt. Hình ảnh những con nhện đen bỗng nhiên chồng lấp lên hình ảnh những thành viên trong dòng họ Trần. Mỗi con nhện như mang gương mặt của một người anh họ, một người chú đã chết thảm trong quá khứ.

*— “Vũ… cứu chúng tôi… hay là gia nhập với chúng tôi…” —*

Những tiếng thì thầm vang lên bên tai anh, lẫn trong tiếng lạo xạo của hàng triệu chiếc chân nhện.

“Cút đi!” Phi Vũ gầm lên. Anh lấy lại ý chí, dùng chân nhện thứ bảy từ cái bóng của mình quét sạch một mảng lớn bầy nhện dưới chân. Anh nhận ra rằng, mỗi khi anh giết thêm một sinh vật tà ác, chân nhện trên gáy anh lại mọc dài hơn một chút. Sự “quỷ hóa” đang diễn ra nhanh hơn dự kiến.

Nhưng anh không có sự lựa chọn. Nếu anh không hóa quỷ, họ sẽ chết ngay tại đây.

Phía trên cao, từ các tòa nhà chung cư xung quanh, người dân bắt đầu thức giấc vì những tiếng động kỳ lạ. Những ánh đèn bắt đầu bật sáng. Một người đàn ông tò mò mở cửa sổ nhìn xuống.

“Cái quái gì thế kia? Đen thui cả một vùng…”

Tiếng la hét chưa kịp thốt ra trọn vẹn thì bầy nhện đen đã nhanh chóng leo dọc theo vách tường bê tông, lao vào căn hộ của người đàn ông đó. Một cảnh tượng hãi hùng diễn ra trước mắt Phi Vũ: bầy nhện không chỉ tấn công anh, chúng đang tấn công cả những người dân vô tội để lấy sinh khí nuôi dưỡng trận pháp.

“Trần Vĩnh Khang! Lão già tàn ác!” Phi Vũ phẫn nộ đến cực điểm.

Máu họ Trần trong người anh sôi lên sùng sục. Anh không còn dùng vòng tròn phòng thủ nữa. Phi Vũ bước ra khỏi phạm vi che chở của khói nhang, đối diện trực tiếp với biển nhện đen.

Anh quỳ một chân xuống đất, dùng tay không bấu chặt lấy mặt đường nhựa. Những mạch máu đen trên cánh tay anh nổi lên như những sợi dây thừng.

“Nhân gian có đạo, kiến trúc có tâm! Mạch đất làng Cổ Nguyệt khởi từ phương Bắc, dẫn khí qua sông Hắc Thủy… Ta, Trần Phi Vũ, kẻ mang nợ máu dòng họ, lệnh cho địa mạch nơi đây: TRẤN!”

Anh dùng toàn bộ sức lực ấn mạnh thước Lỗ Ban xuống khe nứt của mặt đường. Một luồng chấn động mạnh mẽ phát ra. Mặt đất dưới chân ngôi chùa bỗng nhiên rung chuyển. Một luồng linh khí tích tụ từ ngôi chùa cổ, bị kìm nén bao năm nay, bỗng dưng tìm thấy lối thoát. Nó phun trào ra theo vệt của thước Lỗ Ban, tạo thành những gợn sóng năng lượng màu trắng xóa.

Sóng năng lượng lướt qua đến đâu, bầy nhện đen tan chảy thành nước đến đó. Con nhện khổng lồ trên đèn đường bị chấn động hất văng xuống đất, thân hình nó nát vụn ra như một chiếc bình gốm bị đập phá.

Nhưng ngay khi lũ nhện bị đẩy lùi, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ hư không.

“Khá khen cho đứa cháu ngoại tộc… biết mượn lực của chùa để trấn áp nhện của ta.”

Từ phía đầu hẻm, một bóng người mặc áo vest đen chỉn chu hiện ra. Đó chính là Trần Vĩnh Khang. Lão không cầm vũ khí, nhưng xung quanh lão là một luồng sương mù đen đặc. Điều kinh khủng nhất là trên gương mặt lão, mọc ra hàng chục cái nốt mụn nhỏ, và từ trong đó, những chân nhện li ti đang thò ra, quậy phá dữ dội.

“Chú Khang…” Phi Vũ đứng dậy, hơi thở hổn hển. “Chú đã đi quá xa rồi. Dùng người thường làm vật hiến tế, chú không sợ bị quả báo ngay lập tức sao?”

Trần Vĩnh Khang cười lớn, tiếng cười nghe như tiếng móng tay cào lên bảng đen: “Quả báo? Họ Trần chúng ta chính là hiện thân của quả báo. Ngươi phá căn phòng 704 của ta, ta liền dùng cả khu phố này để tế Bà Chúa. Vũ à, ngươi càng chống lại, máu của những kẻ này càng chảy nhiều trên tay ngươi. Chính ngươi là kẻ đã dẫn bầy nhện này đến đây.”

Linh Chi run rẩy bước tới bên cạnh Phi Vũ: “Ông không phải chú tôi. Ông là một con quỷ!”

Vĩnh Khang nhìn Linh Chi bằng ánh mắt khinh bỉ: “Con nhóc có đôi mắt lỗi thời kia, đến lượt ngươi cũng sớm thôi. Nhưng bây giờ, hãy xem món quà chính thức của dòng họ dành cho hai đứa.”

Lão búng tay một cái.

Hàng vạn xác nhện đen đang tan chảy trên mặt đất bỗng nhiên chuyển động trở lại. Chúng không còn là những cá thể độc lập nữa. Các dòng nước đen từ xác nhện bắt đầu chảy về một điểm, cuộn tròn và bện chặt vào nhau. Chỉ trong vài giây, một sinh vật khổng lồ hình nhện, được kết hợp từ hàng triệu xác nhện nhỏ, từ từ đứng dậy giữa con phố.

Nó cao đến tầng ba của tòa nhà bên cạnh. Những cái chân của nó dài đến mức có thể quấn quanh cả một con phố nhỏ. Toàn thân nó phát ra một mùi hôi thối cực độ, và từ miệng nó, hàng vạn linh hồn người thường bị nó ăn thịt đang gào thét van xin.

Phi Vũ cảm thấy kiệt sức. Việc dùng chiêu “Trấn Địa” vừa rồi đã rút cạn phần lớn sức lực của anh. Nhưng bầy nhện đen khổng lồ kia đang rít lên một tiếng kinh hoàng, giáng một cái chân như cột đình xuống đỉnh ngôi chùa cổ.

“Không được phá chùa!” Phi Vũ lao ra, nhưng đôi chân anh khuỵu xuống.

Ngay lúc đó, một tiếng còi xe cảnh sát hú lên vang dội từ phía đầu ngõ. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy quét qua con phố u tối. Một chiếc SUV đen lao thẳng vào trung tâm biển nhện.

“Mẹ kiếp! Cái thứ quái quỷ gì đang diễn ra ở đây vậy?”

Cảnh sát Huy bước xuống xe, trên tay cầm một khẩu súng và một xấp bùa đỏ kỳ lạ. Gương mặt anh tái mét khi nhìn thấy con nhện khổng lồ, nhưng đôi mắt anh vẫn rực cháy vẻ kiên định của một người bảo vệ pháp luật – hoặc đúng hơn, một người đã từng đối diện với quỷ dữ và không còn gì để mất.

Huy đưa tay lên gáy, nơi một vết nhện đen cũng đang lở loét. Anh nhìn Phi Vũ và nói một cách cay đắng: “Xin lỗi vì đến muộn. Cái lời nguyền khốn kiếp này… nó báo cho tôi biết cậu đang gặp rắc rối to.”

Sự xuất hiện của Huy mang theo một luồng dương khí nóng hổi. Dù anh chỉ là người thường bị dính lời nguyền, nhưng ý chí của một chiến sĩ cảnh sát là thứ mà bầy nhện cực kỳ ghét.

“Huy! Tránh xa nó ra!” Phi Vũ hét lên.

Nhưng Huy đã nổ súng. Những viên đạn bạc (được Cụ Mười chuẩn bị riêng từ trước) găm thẳng vào thân hình nhầy nhụa của con nhện khổng lồ. Mỗi viên đạn chạm vào đều tạo ra một vụ nổ nhỏ bằng lửa đỏ.

Con nhện gầm rú, nó điên cuồng vung những cái chân dài tấn công chiếc xe cảnh sát. Huy nhanh nhẹn lộn nhào né tránh, nhưng luồng oán khí từ con quái vật quá mạnh, nó hất tung anh vào một đống rác gần đó.

Trần Vĩnh Khang chứng kiến cảnh tượng đó thì chỉ cười khẩy: “Thêm một kẻ chán sống. Được thôi, nhện con của ta đang đói.”

Phi Vũ biết mình không thể chờ đợi thêm. Anh nhìn vào đôi mắt của Linh Chi. “Chi, hãy giữ bó nhang và cầu nguyện. Đừng để khói tắt. Anh phải vào trong nó.”

“Vào trong nó? Anh điên rồi!”

“Đó là cách duy nhất. Nó là một thực thể kiến trúc bằng oán khí, nó có ‘tâm’. Anh phải tìm thấy cái tâm đó và phá hủy nó bằng chân nhện thứ bảy.”

Nói rồi, Phi Vũ lao vút đi. Thất Sát Phá Hồn bùng nổ sức mạnh, giúp anh di chuyển với tốc độ cực nhanh, leo ngược lên một chiếc chân của con nhện khổng lồ.

Hàng ngàn con nhện đen nhỏ li ti trên bề mặt con quái vật khổng lồ bò lên người Phi Vũ, cắn xé da thịt anh. Máu anh chảy ra, đen đặc và nóng hổi. Nhưng anh không dừng lại. Cảm giác đau đớn lúc này như một liều thuốc kích thích, đẩy anh vào trạng thái điên cuồng.

Sau gáy anh, chiếc chân nhện thứ bảy bắt đầu tỏa ra những tia chớp màu đen lục. Phi Vũ gào lên một tiếng, anh đâm thẳng cây thước Lỗ Ban vào vị trí tương ứng với “huyệt đạo” của sinh vật kết hợp này.

*RẦM!*

Một tiếng nổ dữ dội làm rung chuyển cả khu phố. Một luồng oán khí đen kịt từ trong con nhện phun ra như một ngọn núi lửa. Phi Vũ bị hất văng lên cao rồi rơi tự do xuống đất.

Nhưng sinh vật khổng lồ kia cũng bắt đầu tan rã. Những mảnh xác nhện đen rơi rụng như một cơn mưa đen ngòm che khuất tầm nhìn. Trần Vĩnh Khang biến sắc, lão lui lại vào bóng tối của hẻm nhỏ, gương mặt vặn vẹo vì tức giận.

“Ngươi… ngươi dám phá hủy ‘Huyết nhện vương’ của ta! Phi Vũ, sinh nhật lần thứ 27 của ngươi sẽ là ngày cả cái dòng họ này bị nghiền nát!”

Bóng dáng Vĩnh Khang biến mất trong màn sương đen cùng với tàn dư của bầy nhện.

Con phố bỗng chốc trở nên im lặng lạ thường. Những con nhện còn sống sót rút chạy vào các kẽ nứt của mặt đất. Cơn mưa đen tan dần, để lại một hiện trường kinh hoàng với dịch nhện và xác chết của những người dân xấu số trong các tòa nhà.

Phi Vũ nằm dài trên mặt đường, toàn thân rách nát. Linh Chi chạy tới, ôm lấy anh, khóc nức nở.

Cảnh sát Huy khó khăn lồm cồm ngồi dậy từ đống đổ nát, nhìn quanh một vòng rồi nhổ ra một búng máu đen. Anh bước tới chỗ Phi Vũ, ánh mắt phức tạp.

“Cậu chưa chết chứ?”

Phi Vũ mở mắt, nụ cười trên môi anh vừa nhợt nhạt vừa có phần quỷ dị. Anh đưa tay sờ ra sau gáy. Vết bớt không còn chỉ là một hình xăm nữa, nó đã sưng tấy lên thành một cục máu tím bầm, và những sợi vân gỗ quan tài đã bắt đầu bò dài xuống tới vai anh.

“Chưa chết… nhưng tôi sắp không còn là người nữa rồi, đại úy ạ.”

Phía trên cao, mây xám tan đi, lộ ra mảnh trăng đỏ lòm như một con mắt ác quỷ đang quan sát mặt đất. Cuộc tấn công của bầy nhện đen mới chỉ là màn dạo đầu. Trong bóng tối của những công trình đô thị lộng lẫy kia, những sinh vật tà ác hơn, những bí mật đen tối hơn của dòng họ Trần Phi vẫn đang âm thầm thức tỉnh.

Mùi hôi thối của dịch nhện vẫn còn nồng nặc trong không trung, như một lời nhắc nhở rằng cái giá để sống sót qua đêm nay mới chỉ là khởi đầu của một món nợ máu không bao giờ kết thúc.

Kết chương 96.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8