Lời Nguyền Của Dòng HọChương 95: Phá giải \”Xà ngang ép đỉnh\”
Đêm thành phố không bao giờ thực sự tối, nhưng cái không khí bao trùm lên khu chung cư cũ nát ở quận 4 lại mang một sắc thái đặc quánh, thứ bóng tối nhầy nhụa như thể có ai đó vừa đổ một thùng mực đen vào bầu khí quyển. Chung cư Hoa Lợi — một trong những “mắt xích” kiến trúc mà Trần Phi Vũ đã đánh dấu trên bản đồ tà thuật của tập đoàn Trần Phi.
Bước chân của Phi Vũ vang lên khô khốc trên nền gạch hoa sứt sẹo của hành lang tầng 7. Theo sau anh là Trần Linh Chi, đôi mắt âm dương của cô ẩn sau lớp kính râm nhưng đôi vai vẫn không ngừng run rẩy.
— Anh Vũ… không khí ở đây nặng quá. Em cảm giác như có hàng ngàn cân sắt thép đang đè nghiến lên vai mình. — Chi thì thào, giọng nói lạc đi giữa tiếng gió rít qua những khe cửa sổ vỡ.
Phi Vũ không đáp, tay trái anh siết chặt lấy túi vải đựng cây thước Lỗ Ban gia truyền. Sau gáy anh, vết bớt hình nhện đỏ rực lên, những cái chân của nó dường như đang cựa quậy, đâm sâu vòi hút vào tủy sống, cảnh báo về một sự hiện diện của oán lực cực độ.
Họ dừng lại trước căn phòng 704. Cánh cửa gỗ cũ kỹ bị mục ruỗng ở chân, rỉ ra một thứ nước màu nâu sẫm bốc mùi tanh tưởi.
— Căn phòng này là tâm điểm. — Vũ lạnh lùng nói, rồi dùng vai đẩy mạnh cửa.
“Kẽo kẹt…”
Một luồng khí lạnh buốt, xộc thẳng vào mũi hai người. Linh Chi khẽ thốt lên một tiếng nhỏ rồi lùi lại. Vũ đứng sững giữa bậu cửa, đôi mắt kiến trúc sư của anh bắt đầu quét qua căn phòng trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin cầm tay.
Căn hộ chỉ rộng khoảng ba mươi mét vuông, nhưng cảm giác không gian bị bóp nghẹt một cách phi lý. Trần nhà dường như thấp hơn bình thường, và ngay chính giữa phòng khách, một thanh xà ngang bằng bê tông cốt thép to lớn, xám xịt và xù xì, chạy cắt ngang trần nhà, đè trực diện xuống một chiếc bàn trà cũ.
Đây không chỉ là một lỗi kiến trúc đơn thuần.
— “Xà ngang ép đỉnh”… nhưng là phiên bản đại hung. — Vũ bước vào, ánh đèn pin dừng lại trên bề mặt thanh xà.
Trong phong thủy nhà ở, xà ngang lộ ra trên đầu giường hay bàn làm việc đã là điều kiêng kỵ, khiến người sống bên dưới luôn cảm thấy áp lực, mệt mỏi, sinh ra bệnh tật về thần kinh. Nhưng ở đây, thanh xà này được đúc với kích thước khổng lồ một cách bất thường, chiếm gần một phần ba chiều cao căn phòng. Tệ hơn nữa, Vũ nhận ra hai đầu thanh xà không gắn liền vào dầm chịu lực của tòa nhà theo cách thông thường, mà nó đâm thẳng vào hai vị trí “tử huyệt” trên bức tường.
— Anh nhìn xem! — Chi run rẩy chỉ tay.
Dưới ánh đèn, thanh xà không hề nhẵn nhụi. Trên bề mặt bê tông bong tróc, có hàng ngàn vết cào xé nhỏ li ti, trông như dấu móng tay người cố bám víu vào trước khi chết. Và kinh khủng hơn, từ những vết nứt của thanh xà, từng giọt nước đen kịt, quánh đặc như máu chết đang rỉ ra, nhỏ xuống chiếc bàn trà bên dưới.
— Cấu trúc này dùng để thu nạp oán hơi của toàn bộ cư dân trong tòa nhà này. — Phi Vũ mở túi vải, rút cây thước Lỗ Ban ra. Cây thước gỗ cũ kỹ, đen bóng vì dấu thời gian, vừa lộ diện đã phát ra những tiếng “tách tách” nhỏ như phản ứng với tà khí. — Trần Vĩnh Khang đã dùng chung cư Hoa Lợi như một “bình chứa”. Hắn đặt thanh xà này ở đây để làm vật trung chuyển, hút lấy sự mệt mỏi, trầm cảm và u uất của hàng trăm con người bên dưới, sau đó nén chúng lại để nuôi dưỡng linh hồn của Bà Chúa Không Mặt.
Chi tháo kính râm ra. Đôi mắt âm dương của cô dại đi trong giây lát trước khi hội tụ tiêu cự. Cô hét lên:
— Vũ! Cúi xuống!
Từ thanh xà ngang, bóng tối bỗng nhiên co rúm lại rồi sà xuống như một tấm lưới đen khổng lồ. Vũ nhanh chóng lộn người ra sau, cây thước Lỗ Ban vung lên tạo thành một vòng cung ánh sáng bạc nhạt nhòa nhưng sắc lẹm. “Xoẹt!” — Tiếng rách của không khí vang lên, tấm lưới bóng tối bị cắt làm đôi, tan biến vào hư vô nhưng ngay lập tức lại kết tụ lại dưới dạng những cánh tay khẳng khiu, xám ngoét thò ra từ thanh xà.
Những tiếng rên rỉ bắt đầu vang lên từ trong lòng bê tông.
— Cứu tôi… nặng quá… nóng quá… không thở được…
— Đó là những công nhân đã tử nạn trong quá trình xây dựng các dự án của họ Trần. — Vũ nghiến răng, anh cảm nhận được cơn đau nhói từ vết bớt sau gáy. — Khang không chỉ dùng người sống, hắn còn phong ấn cả linh hồn những người đã chết vào dầm thép để biến chúng thành những bộ phận sống cho trận đồ tà ác này.
Anh đứng thẳng người, cầm thước Lỗ Ban ngang ngực, bắt đầu bước những bước theo sơ đồ “Bộ chân đạp sát”. Mỗi bước chân của anh như đóng một chiếc đinh tâm linh xuống sàn nhà.
— Chi! Cầm lấy lọ máu gà trống và chỉ ngũ sắc. Tìm bốn góc phòng, dán bùa “Tứ tượng” lên để ngăn oán khí tràn ra ngoài hành lang. Anh phải phá giải tâm điểm này ngay bây giờ!
Linh Chi nén sợ hãi, cô thực hiện mệnh lệnh của anh một cách dứt khoát. Trong khi đó, Vũ tiến lại gần trung tâm căn phòng, ngay dưới bóng đen của thanh xà ngang. Áp lực ở đây mạnh đến mức da mặt anh bắt đầu nứt ra những tia máu nhỏ, tai anh lùng bùng như thể đang lặn sâu xuống đáy đại dương.
Anh đặt cây thước Lỗ Ban lên mặt bàn, đo đạc khoảng cách giữa mặt bàn và đáy thanh xà.
— Theo thước Lỗ Ban, chiều cao từ mặt sàn đến đáy dầm này đang rơi đúng vào cung “Tử Biệt”. Hai đầu xà đâm vào tường ở cung “Cô Quả” và “Bệnh Phù”. — Vũ nói, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. — Hèn gì tất cả những ai từng sống ở phòng này đều nhảy lầu tự sát trong vòng chưa đầy ba tháng.
Thanh xà đột nhiên rung chuyển dữ dội. Một khuôn mặt người không rõ nhân dạng lồi ra từ khối bê tông, miệng nó há hốc như muốn nuốt chửng cả không gian. Tiếng gào thét u uất nổ ra trong tâm trí Phi Vũ:
— *Ngươi là con cháu họ Trần… sao ngươi lại phá bỏ sự trường tồn của gia tộc? Hãy hiến tế đi! Hãy nộp mạng để bà chúa được tái sinh!*
— Gia tộc dựa trên xương máu kẻ khác không xứng đáng được tồn tại! — Vũ gầm lên.
Anh vung thước Lỗ Ban, dùng mũi thước vạch một đường thẳng tắp từ đầu này đến đầu kia của căn phòng trên sàn nhà. Đây là kỹ thuật “Phân cung điểm hướng” của giới kiến trúc sư phong thủy, nhằm tìm ra đường di chuyển của địa mạch.
Khi đường vạch vừa xong, Vũ nhận ra địa mạch của tòa nhà đã bị thanh xà ngang chặn đứng, biến thành một vòng lặp kín u ám. Để giải tỏa oán khí, anh không cần phá hủy tòa nhà bằng thuốc nổ, mà phải làm cho cấu trúc này “thở” được.
Anh rút từ trong túi ra sáu chiếc đinh bằng đồng nguyên chất, trên đầu mỗi chiếc đều khắc chữ “Lệnh”.
— Chi! Lùi lại!
Vũ nhảy vọt lên, đôi tay gầy gò của một kiến trúc sư bỗng chốc đầy sức mạnh. Anh đóng chiếc đinh đồng đầu tiên vào điểm giao nhau giữa xà ngang và bức tường phía đông.
“Keng!”
Một tiếng hét thất thanh vang lên. Từ lỗ đinh, một luồng khói đen phun ra như vòi nước bị vỡ áp suất. Cả tòa nhà rung chuyển theo.
— Đinh thứ hai: Cung Sinh! — Anh đóng vào vị trí đối diện.
Thanh xà bắt đầu xuất hiện những vết nứt chạy dài. Máu đen chảy ra đầm đìa, làm ướt sũng áo Phi Vũ. Oán lực bắt đầu phản phệ. Những bóng ma mờ ảo thoát ra từ thanh xà bắt đầu vồ lấy anh. Chúng cấu xé da thịt anh, đôi mắt chúng trống rỗng và rỉ máu.
Phi Vũ cảm thấy sức lực đang rời bỏ mình. Vết bớt sau gáy anh nhói lên dữ dội, một luồng khí lạnh lẽo từ Huyết Ấn lan tỏa khắp cơ thể. Anh thấy tầm nhìn của mình bắt đầu chuyển sang màu đỏ máu. Trong cơn ảo giác, anh thấy Bà Chúa Không Mặt đứng ở góc phòng, chiếc váy trắng rách nát bay lất phất, đôi bàn tay gầy guộc của bà ta đang kết ấn, định điều khiển thanh xà ép nát anh.
— *Vũ… dừng lại đi…* — Tiếng gọi của Bà Chúa như mật ngọt chết người rót vào tai anh. — *Gia nhập cùng ta, ngươi sẽ có quyền năng tái thiết lại thế giới này theo ý mình…*
— Ta là kiến trúc sư… không phải nô lệ của quỷ! — Vũ gào lên, dùng thước Lỗ Ban đập mạnh vào ngực mình một cái để thức tỉnh thần trí.
Anh nhanh như chớp đóng nốt bốn chiếc đinh còn lại vào các vị trí “Khai, Hưu, Sinh, Cảnh”. Đây là lục môn của Bát Quái dùng để thông quan khí tiết.
Ngay khi chiếc đinh cuối cùng được đóng sập vào tâm xà ngang, Vũ gầm lên:
— Chuyển sát vi dụng! Phá!
Anh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể, cầm thước Lỗ Ban đập mạnh vào điểm trung tâm của thanh xà.
“OÀNH!”
Một luồng sáng trắng chói lòa bùng lên từ cây thước, đối chọi trực diện với làn sương đen dày đặc. Thanh xà ngang bằng bê tông cốt thép — vật trung chuyển oán lực khổng lồ — bắt đầu vỡ vụn thành từng mảnh. Nhưng lạ thay, không có mảnh bê tông nào rơi xuống đất. Chúng tan biến ngay giữa không trung thành những hạt tro bụi xám xịt.
Linh khí vốn bị nghẹt bấy lâu nay bỗng dưng ùa về qua cửa sổ. Một cơn gió đêm thanh sạch lùa vào, xua tan mùi máu tanh và không khí đặc quánh.
Những linh hồn bị giam cầm trong thanh xà dần hiện ra rõ nét hơn, nhưng giờ đây khuôn mặt họ không còn dữ tợn. Họ nhìn Phi Vũ bằng ánh mắt biết ơn trước khi hóa thành những đóm sáng nhạt nhòa rồi bay mất vào cõi hư vô qua cửa sổ rộng mở.
Thanh xà ngang — kẻ trấn áp ác hiểm — đã biến mất hoàn toàn. Trần nhà hiện ra với những thanh dầm thép cũ kỹ nhưng nhẹ nhàng, không còn áp bức.
Phi Vũ ngã quỵ xuống sàn, cây thước Lỗ Ban rơi khỏi tay. Anh thở dốc, toàn thân đẫm máu đen và mồ hôi. Linh Chi vội vàng chạy lại đỡ anh dậy, đôi mắt cô rơm rớm nước mắt.
— Anh Vũ, anh không sao chứ? Anh chảy máu nhiều quá.
Phi Vũ lắc đầu yếu ớt, anh nhìn vào khoảng không nơi thanh xà vừa tọa lạc. Áp lực nặng nề trong lồng ngực anh đã vơi đi phần nào, nhưng vết bớt sau gáy vẫn đang tỏa nhiệt. Anh biết, phá được một “mắt xích” này chưa thể kết thúc mọi chuyện.
— Đây chỉ là… một cột trụ của mê cung thôi. — Vũ nói trong hơi thở dốc. — Trần Vĩnh Khang sẽ biết ngay lập tức. Hắn đang sử dụng cả một “mạng lưới xà ngang” như thế này khắp thành phố.
Đúng lúc đó, từ bên ngoài cửa sổ, những tiếng còi xe cảnh sát hú lên liên hồi. Cảnh sát Huy có lẽ đã nhận thấy những rung chuyển bất thường và đang kéo lực lượng tới.
Linh Chi chợt nhìn xuống nền nhà, nơi thanh xà vừa tan biến. Ở vị trí đó, bên trong lõi của thanh xà vốn đã biến mất, sót lại một thứ mà tro bụi không thể thiêu rụi.
Vũ cố sức bò lại gần, nhặt nó lên. Đó là một mẩu xương hàm người bị khắc đầy những ký tự lạ bằng mực đỏ đỏ thẫm. Khi anh chạm vào nó, một luồng ký ức đau đớn xẹt qua não bộ: Hình ảnh hàng chục người đàn ông bị bịt mắt, tay chân bị xích, bị đổ bê tông tươi lên người khi vẫn còn sống để làm móng cho chung cư này.
— Đây không phải là xương bình thường… — Vũ nghiến răng, lòng bàn tay anh nóng ran. — Đây là “Cốt Phù”. Khang đã trực tiếp hiến tế người sống để tạo ra những cấu trúc kiến trúc ác ma này.
Anh nhìn ra xa, những tòa cao ốc sáng đèn của thành phố trông thật lộng lẫy, nhưng dưới đôi mắt của anh, chúng giống như những nấm mồ đá khổng lồ đang hút cạn sinh khí của nhân gian.
— Chúng ta phải đi thôi. — Vũ đứng dậy, dựa vào vai Linh Chi. — Phá được thanh xà này, chúng ta đã mở ra một lỗ hổng trong trận đồ của họ Trần. Cụ Mười đã nói, khi cấu trúc bị lung lay, cái sự thật thối nát nhất sẽ bắt đầu lộ ra từ bên dưới hầm mộ từ đường.
Chi lo lắng nhìn vết thương trên tay anh:
— Nhưng anh kiệt sức rồi.
— Lời nguyền không cho phép anh dừng lại. — Vũ nhìn vào đôi mắt của Chi, trong đó có hình phản chiếu của một con nhện đỏ đang vươn những chiếc chân dài hơn sau gáy anh. — Anh càng cứu người, lời nguyền càng hành hạ anh. Đó là cái giá của việc “người họ Trần đi ngược đạo lý họ Trần”. Nhưng nếu không đi tiếp, không chỉ chúng ta, mà cả cái thành phố này sẽ biến thành một nhà mồ sống.
Họ nhanh chóng rời khỏi căn phòng 704 trước khi Cảnh sát Huy kịp ập vào. Sau lưng họ, căn phòng vốn u ám giờ đây yên tĩnh một cách lạ thường, như thể nó vừa được giải thoát khỏi một cơn ác mộng dài đằng đẵng.
Nhưng ở văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Trần Phi cách đó vài cây số, Trần Vĩnh Khang vừa bóp nát ly rượu pha lê trong tay. Máu từ lòng bàn tay lão nhỏ xuống bản sơ đồ kiến trúc đang rực lên những lân quang đỏ.
— Đứa cháu tội nghiệp của ta… ngươi dám dùng thước Lỗ Ban để phá dỡ thiết kế của ta sao? — Khang cười gằn, khuôn mặt lão co giật, những mạch máu dưới da mặt lão cuộn lên như những con giun đất. — Để xem, ngươi có phá được hàng vạn “xà ngang” đang đặt trên cổ hàng triệu dân cư ngoài kia không. Nếu ngươi thích phá dỡ… ta sẽ cho ngươi xuống móng của “Công trình tối thượng” để xem ngươi làm thế nào!
Dưới chân tòa nhà văn phòng, mặt đất khẽ rung chuyển. Một tiếng gầm trầm đục phát ra từ sâu trong lòng đất thành phố, báo hiệu rằng một thứ kiến trúc cổ đại và tà ác hơn gấp bội đang chuẩn bị được thức tỉnh từ những hầm mộ bị lãng quên của dòng họ Trần Phi.
Phi Vũ bước xuống cầu thang bộ, anh nhìn lên bầu trời. Trăng đêm nay mỏng như một sợi chỉ, đỏ sẫm như bị nhiễm máu. Chương đen tối nhất của bản thiết kế gia tộc thực sự đã bắt đầu. Anh không chỉ là một kiến trúc sư nữa, mà giờ đây là một người đo đạc vận mệnh, dùng một cây thước gỗ chống lại cả một vương quốc tà thuật được xây bằng bê tông và hận thù.
Cái giá của việc phá giải “Xà ngang ép đỉnh” không chỉ là máu, mà là linh hồn anh đã bắt đầu bị bóng tối đồng hóa. Sau lưng anh, bóng của Phi Vũ kéo dài trên tường, không còn là hình dáng một con người, mà là một bóng nhện khổng lồ với những cái chân vươn dài đầy đe dọa.