Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 99: Cánh cổng âm phủ mở ra

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:44:14 | Lượt xem: 8

Mặt hồ Hắc Thủy không gợn sóng, nhưng sâu thẳm dưới lớp nước đen ngòm kia, một áp lực vô hình đang nén chặt, khiến bầu không khí xung quanh trở nên quánh đặc và khó thở. Ánh trăng trên cao không còn vẻ thanh khiết, nó đỏ bầm như một vết thương chưa khép miệng, đổ xuống làng Cổ Nguyệt một thứ ánh sáng ma mị, liêu trai.

Trần Phi Vũ đứng trên bãi đá sát mép nước. Gió núi Gió Hú tạt vào mặt anh, lạnh lẽo như những nhát dao băng. Sau gáy anh, vết bớt hình nhện đỏ – thứ mà anh tưởng đã tan biến sau vụ hỏa hoạn ở tầng áp mái – nay lại bắt đầu râm ran đau nhức. Nó không còn chỉ là một dấu vết ngoài da, mà dường như đã mọc rễ, cắm sâu vào tủy sống, rung lên theo từng nhịp đập của một trái tim không thuộc về thế giới người sống.

“Phi Vũ, nhìn kìa!” Tiếng hét của đại úy Huy cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

Giữa lòng hồ, nước bắt đầu xoay vòng. Ban đầu chỉ là một vòng xoáy nhỏ bằng chiếc nón lá, nhưng chỉ trong chớp mắt, nó đã lan rộng ra hàng chục mét, nuốt chửng những mảng sương mù bảng lảng trên mặt nước. Từ tâm vòng xoáy, một cột khói đen kịt bốc lên, mang theo mùi nồng nặc của bùn mục, xác thối và mùi nhang tàn lạnh lẽo.

“Đó là cửa vào… Long Mạch âm,” Phi Vũ thì thầm, bàn tay anh siết chặt lấy thanh chìa khóa xương người. “Hắn ta đang ở dưới đó.”

Cách đó không xa, tại vị trí được gọi là “Cửa Tử” trong bản đồ địa lý tâm linh của họ Trần, một đài tế tạm bợ đã được dựng lên. Trần Vĩnh Khang – lúc này không còn chút dáng vẻ nào của một doanh nhân thành đạt – đang quỳ phủ phục. Lão mặc một chiếc áo bào lụa đen thêu hình rồng lộn ngược, mái tóc bạc trắng xõa rượi, đôi mắt trợn ngược chỉ còn lại lòng trắng. Xung quanh lão, mười hai hình nhân bằng giấy khổ lớn như người thật đang đứng vòng tròn, cổ mỗi hình nhân đều được buộc một sợi chỉ đỏ dẫn về phía bàn tay đang run rẩy của lão.

Lão đang thực hiện nghi lễ cầu hồn tối thượng: “Vạn Quỷ Triều Bái”. Nhưng khác với tổ tiên ngày trước dùng để cầu tài lộc, Vĩnh Khang đang dùng nó để gọi lên toàn bộ oán linh đã bị trấn yểm dưới đáy hồ Hắc Thủy suốt trăm năm qua, nhằm ép buộc “Bà Chúa Không Mặt” phải thực hiện giao kèo cuối cùng: Đoạt xá vào thân xác Phi Vũ để lão có được sự trường sinh.

“Hỡi những linh hồn bị lãng quên dưới vực thẳm Hắc Thủy!” Tiếng Vĩnh Khang gào lên, khản đặc và cuồng loạn. “Ta, trưởng tộc đời thứ chín của họ Trần, dùng máu này làm mồi, dùng mạng này làm cầu, mở ra con đường âm giới. Hiện hình!”

Lão vung dao rạch một đường dài trên cánh tay mình. Máu đen kịt tuôn ra, không rơi xuống đất mà bị hút ngược vào không trung, hòa vào vòng xoáy giữa lòng hồ.

Ngay lập tức, một sự cố kinh hoàng xảy ra.

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những hình nhân giấy đột ngột bốc cháy bằng ngọn lửa xanh lét, nhưng chúng không cháy rụi mà lại bắt đầu vặn vẹo, phát ra tiếng kêu khóc thê lương của phụ nữ và trẻ nhỏ. Sợi chỉ đỏ trên tay Vĩnh Khang không còn là vật dẫn, chúng biến thành những sợi xích sắt nung đỏ, quấn chặt lấy da thịt lão, bốc khói khét lẹt.

“Không! Sai rồi! Tại sao oán khí lại không chịu phục tùng?” Vĩnh Khang kinh hãi hét lên. Đôi mắt lão vốn đang trắng dã đột ngột ứa máu.

Cụ Mười từ bóng tối lao ra, tay cầm chiếc chuông đồng lắc liên hồi. Tiếng chuông vốn thanh thoát nay vang lên đục ngầu. “Vĩnh Khang! Dừng lại ngay! Ngươi đã đánh thức thứ không nên thức dậy! Long mạch đã gãy, ngươi không cầu hồn mà đang mở cổng Địa ngục!”

Cụ Mười vừa dứt lời, mặt hồ Hắc Thủy nổ tung. Một cột nước cao hàng chục mét dựng đứng lên, và từ trong lòng nước, hàng nghìn cánh tay trắng bệch, nhầy nhụa bắt đầu vươn ra, bám vào mép đá. Đó là những kẻ đã chết vì lời nguyền họ Trần qua nhiều thế hệ, những linh hồn không được siêu thoát nay theo tiếng gọi sai lệch của Vĩnh Khang mà bò lên từ cõi chết.

Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá nghìn cân đè nặng. Vết bớt sau gáy anh bắt đầu nhô lên, những chân nhện quỷ quái đâm thủng da thịt, lộ ra ngoài. Anh nhìn thấy rõ ràng một thực thể đang hình thành giữa lòng hồ.

Bà Chúa Không Mặt.

Bà ta không xuất hiện trong hình hài nhỏ bé như những lần trước. Lần này, bà ta như một cái bóng khổng lồ bao phủ nửa bầu trời, mặc bộ váy cưới đỏ rách nát đến xơ xác. Nơi đáng lẽ là khuôn mặt chỉ là một hố đen thăm thẳm, từ đó phát ra những tiếng nghiến răng rợn người. Bà ta không bước đi, bà ta lướt trên mặt sóng đen, mỗi nơi đi qua, nước hồ đều đóng băng thành một màu xám xịt của tro tàn.

“Chạy đi, Huy! Đưa mọi người ra khỏi đây ngay!” Phi Vũ hét lên, nhưng đại úy Huy đã bị đông cứng bởi nỗi sợ nguyên thủy. Khẩu súng trong tay Huy rơi xuống đất, đôi mắt anh dán chặt vào thứ kinh hoàng đang hiện ra. Những người lính đi cùng Huy bắt đầu nôn ra máu đen, một vài người yếu vía đã quỳ thụp xuống, lẩm bẩm những lời mê sảng.

“Cánh cổng… Cánh cổng đã mở rộng quá mức!” Linh Chi xuất hiện từ phía sau một tảng đá, đôi mắt âm dương của cô rỉ máu không ngừng dưới lớp kính râm đã vỡ nát. “Anh Vũ! Bà ta không muốn đoạt xá anh nữa… Bà ta muốn mang toàn bộ làng Cổ Nguyệt xuống âm phủ cùng với bà ta!”

Lúc này, nghi lễ cầu hồn đã hoàn toàn biến chất thành một thảm họa tâm linh. Cổng âm giới nằm dưới lòng hồ không chỉ là một cái hố, nó là một khe nứt không gian đang ngoác rộng ra như cái miệng của một con quái vật cổ đại. Tiếng rên rỉ, gào thét của hàng vạn vong hồn từ dưới vực thẳm dội lên, tạo thành một cơn lốc xoáy âm thanh khiến màng nhĩ người ta như muốn nổ tung.

Vĩnh Khang bị những sợi xích chỉ đỏ kéo lê về phía mép hồ. Lão gào thét trong tuyệt vọng, móng tay cào cấu xuống mặt đất đá cho đến khi bật máu. “Bà Chúa… cứu tôi… tôi đã thực hiện đúng giao kèo… Bà đã hứa cho tôi sự sống!”

Thực thể áo đỏ kia cúi xuống. Một cánh tay dài loằng ngoằng, gầy guộc như cành cây khô chạm vào trán Vĩnh Khang. Không có một lời nói nào, nhưng tất cả những người hiện diện đều cảm nhận được sự khinh miệt lạnh thấu xương. Bà ta không cứu lão. Bà ta chỉ đang đòi nợ.

Trong một cái chớp mắt, cơ thể Vĩnh Khang bị vặn xoắn lại như một tấm giẻ lau. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh mịch. Linh hồn của lão bị rút ra khỏi xác, một làn khói xám xịt, run rẩy bị Bà Chúa Không Mặt nuốt chửng vào cái miệng đen ngòm vô dạng.

“Món nợ thứ nhất đã thu xong.” Một giọng nói rền vang như sấm từ cõi u minh vang lên trong tâm trí Phi Vũ.

Cánh cổng dưới lòng hồ bắt đầu tạo ra lực hút kinh hồn. Cây cối xung quanh bị bật gốc, cuốn bay vào vòng xoáy đen kịch. Cụ Mười nỗ lực cắm thanh bảo kiếm gỗ mun xuống đất để giữ mình, nhưng oán khí quá mạnh đã bẻ gãy thanh kiếm làm đôi.

“Phi Vũ! Bản sơ đồ! Mau dùng bản sơ đồ của cha anh!” Cụ Mười hét lớn trước khi bị một làn khói đen cuốn đi.

Phi Vũ run rẩy rút bản sơ đồ bằng da người từ trong ngực áo ra. Kỳ lạ thay, khi oán khí tràn ngập, những đường nét trên bản sơ đồ bắt đầu phát sáng một màu vàng kim ấm áp. Đây chính là kiến trúc của hy vọng mà cha anh đã dùng cả đời để xây dựng – một “Bàn cờ phong thủy” ngược nhằm khắc chế lại sơ đồ tà độc của làng Cổ Nguyệt.

Phi Vũ nhìn ra lòng hồ. Anh nhận ra vị trí trung tâm của vòng xoáy không phải là ngẫu nhiên. Nó nằm đúng vào điểm giao giữa Long Mạch giả mà dòng họ anh đã tạo ra và Long Mạch thật của vùng đất này đã bị trấn yểm bấy lâu.

“Mẹ… phù hộ cho con.” Phi Vũ thầm khấn. Anh không chạy trốn nữa. Ngược lại, anh lao thẳng về phía mép hồ, nơi oán linh đang bủa vây đặc quánh.

Huy lấy lại được chút bình tĩnh, lao đến giữ lấy vai Phi Vũ: “Cậu điên rồi à? Lao vào đó là chết đấy!”

“Nếu tôi không đóng cánh cổng này lại, cả cái tỉnh này sẽ thành mồ chôn!” Phi Vũ gạt tay Huy ra. “Dùng mảnh Căn Cốt đi, Huy! Bảo vệ Linh Chi và những người còn lại. Hãy tin tôi một lần!”

Phi Vũ cầm chiếc chìa khóa xương – vật được làm từ hài cốt của chính Bà Chúa Không Mặt khi bà ta còn là cô gái mang tên Tuyết. Anh hiểu rằng, để khóa cánh cổng âm phủ, anh phải dùng chính thứ đã mở ra oán hận của bà ta.

Mỗi bước chân của Phi Vũ tiến về phía hồ là một lần máu từ vết bớt sau gáy trào ra. Những con nhện bóng đêm đang cố gắng kéo giật anh lại, chúng thầm thì vào tai anh về những vinh hoa mà họ Trần từng có, về sự vĩnh hằng mà anh có thể chạm tới nếu đầu hàng. Nhưng trong tâm trí anh, mùi hương nhài thanh khiết của mẹ lại hiện về, lấn át mùi tanh bưởi của quỷ dữ.

Bà Chúa Không Mặt xoay người lại. Đôi mắt không tồn tại ấy dường như đang nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa trên tay anh. Oán khí xung quanh bà ta bùng lên dữ dội, hóa thành những lưỡi dao không khí chém nát lớp áo khoác của Phi Vũ, để lại những vết thương sâu hoắm trên lồng ngực anh.

“Tại sao… ngươi lại mang theo… hơi ấm đó?” Giọng bà ta nghẹn ngào, lẫn trong tiếng gió.

“Vì đây không chỉ là thù hận,” Phi Vũ gầm lên, anh đứng trên một mỏm đá nhô ra giữa vòng xoáy. “Đây là sự kết thúc! Bà Tuyết, hãy nhìn xem, dòng họ Trần đã tan nát, kẻ thủ ác đã đền tội. Xin hãy mang theo thù hận này trở về vực thẳm!”

Anh giơ cao bản sơ đồ. Ánh sáng vàng kim từ nó tỏa ra, chiếu thẳng xuống lòng hồ. Phi Vũ nhận ra cấu trúc của “Cánh cổng”: Nó được xây dựng dựa trên sự mất cân bằng của ngũ hành, lấy máu của kẻ bị hại làm vật trụ. Để phá hủy nó, anh phải thay đổi cấu trúc ấy.

Phi Vũ dùng máu của chính mình, vẽ nhanh những đường kinh tuyến và vĩ tuyến của một kiến trúc mới lên mặt bản sơ đồ da người. Anh không còn nhìn thế giới bằng đôi mắt thường, anh nhìn bằng nhãn quang của một kiến trúc sư bậc thầy, người thấy rõ được các dòng chảy của năng lượng.

“Khảm ở phương Bắc, Ly ở phương Nam! Nghịch chuyển âm dương, định lại địa mạch!”

Phi Vũ hét lớn, anh lao người xuống lòng hồ đen ngòm, ngay giữa tâm vòng xoáy nơi cánh cổng âm phủ đang ngoác rộng.

Một tiếng nổ vang dội chấn động cả vùng núi rừng. Một vầng sáng trắng tinh khiết bùng lên từ dưới đáy hồ, nuốt chửng màu đỏ của trăng máu, nuốt chửng bóng đen của Bà Chúa Không Mặt. Trong khoảnh khắc đó, Huy và Linh Chi nhìn thấy hàng vạn linh hồn bay lên trời, không còn mang vẻ mặt hung dữ mà nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gông xiềng.

Bà Chúa Không Mặt đứng im lặng giữa luồng sáng. Hình hài đáng sợ của bà ta tan chảy, lộ ra một khuôn mặt thiếu nữ thanh tú với đôi mắt đượm buồn. Bà ta nhìn Phi Vũ – lúc này đang lơ lửng giữa ranh giới sống chết – và nở một nụ cười nhợt nhạt.

“Cảm ơn… hậu duệ duy nhất… có trái tim.”

Cánh cổng khép lại với một áp lực cực lớn, kéo theo một tiếng hút rợn người. Toàn bộ nước hồ Hắc Thủy bị hút sụt xuống đáy, để lại một hố sâu thăm thẳm và khô khốc. Sương mù tan biến, trăng máu cũng dần nhạt màu, nhường chỗ cho ánh bình minh lờ mờ phía chân trời.

Mặt đất ngừng rung chuyển. Không gian rơi vào một sự im lặng đáng sợ đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.

Huy bò dậy, người đầy vết thương và tro bụi. Anh loạng choạng chạy về phía hồ, hay đúng hơn là phía cái hố khổng lồ vừa được tạo ra. “Phi Vũ! Trần Phi Vũ!”

Dưới đáy hồ khô cạn, giữa những tàn tích của gỗ mục và đá sỏi, Phi Vũ nằm bất động. Bản sơ đồ da người đã cháy đen thành tro, chiếc chìa khóa xương cũng tan biến. Vết bớt hình nhện sau gáy anh nay chỉ còn là một vết sẹo phẳng lì, trắng bệch.

Linh Chi run rẩy đi tới, cô quỳ xuống bên cạnh anh, áp tay lên ngực anh. Một nhịp… hai nhịp… nhẹ nhưng vững chãi.

Bên trên, ánh nắng đầu tiên của ngày mới chạm vào đỉnh núi Gió Hú. Cánh cổng âm phủ đã khép, lời nguyền trăm năm đã được cắt đứt bằng chính máu của người thừa kế và trí tuệ của một kiến trúc sư dám vẽ lại định mệnh.

Nhưng, sâu trong hố thẳm vừa mới khép lại, nơi mà không ai dám nhìn tới, một sợi chỉ đỏ mong manh vẫn còn vướng lại trên một tảng đá nhọn, khẽ đung đưa trong gió như một lời nhắc nhở rằng: bóng tối không bao giờ hoàn toàn tan biến, nó chỉ đang chờ đợi ở một hình hài khác, trong một kiến trúc khác của thời gian.

Trần Phi Vũ mở mắt, nhìn lên bầu trời rực rỡ sắc hồng của bình minh. Anh biết, chương đời cũ của họ Trần đã cháy rụi theo đám cháy ở từ đường, và giờ đây, anh phải bắt đầu một kiến trúc mới cho cuộc đời mình – một kiến trúc không có máu và nước mắt.

Sự cố cầu hồn đã khép lại, nhưng bí mật về những gì Phi Vũ nhìn thấy trong giây phút bước chân qua ranh giới âm dương tại lòng hồ Hắc Thủy, có lẽ anh sẽ mang theo xuống mồ, bởi lẽ có những kiến trúc chỉ nên tồn tại trong cõi hư vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8