Lời Nguyền Của Dòng HọChương 100: Đối đầu trên đỉnh tháp từ đường
Tiếng gió rít qua những khe gạch vỡ của từ đường họ Trần nghe như tiếng nghiến răng của một thực thể khổng lồ đang hấp hối. Đêm nay, làng Cổ Nguyệt không có lấy một bóng người, đến cả tiếng côn trùng cũng im bạt, nhường chỗ cho sự u uất đặc quánh của oán khí. Trên bầu trời, mặt trăng bị mây đen che lấp, chỉ để lộ ra một quầng sáng mờ đục, đỏ bầm như một con mắt rỉ máu đang giám sát nhân gian.
Trần Phi Vũ đứng dưới chân tháp từ đường, hơi thở của anh phả ra làn sương mỏng giữa cái lạnh thấu xương. Toàn bộ ngôi từ đường sau bao trận chiến và sụp đổ, giờ đây chỉ còn lại ngọn tháp cao nhất vẫn đứng sừng sững như một chiếc đinh gỉ cắm sâu vào tim đất làng Cổ Nguyệt. Đây chính là “Nhãn Khí” của toàn bộ trận đồ vinh hoa mà tổ tiên anh đã đánh đổi bằng xương máu của đời sau.
Vết bớt hình nhện đỏ sau gáy anh đang nóng ran lên, mỗi chân nhện như một cây kim tẩm độc đâm sâu vào dây thần kinh, nhắc nhở anh rằng thời gian không còn nhiều. Anh lách qua những mảnh xà gồ đen kịt, bắt đầu leo lên những bậc thang gỗ đã mục nát, rên rỉ dưới sức nặng của một cơ thể đang gồng mình chống lại định mệnh.
Trên đỉnh tháp, một bóng người đang ngồi tĩnh lặng, bao quanh bởi những ngọn nến màu đen tỏa ra mùi mỡ người cháy khét. Đó là Trần Vĩnh Khang. Nhưng lão không còn là người đàn ông đạo mạo trong bộ âu phục lịch lãm của những ngày đầu Vũ gặp lại. Khang lúc này chỉ còn là một cái xác không hồn bị quỷ ám, da thịt lão chảy sệ như nến lỏng, những đường gân xanh đen nổi chằng chịt trên gương mặt méo mó, và đôi mắt… đôi mắt ấy hoàn toàn biến mất, chỉ còn hai hốc đen sâu hoắm đang rỉ ra thứ chất lỏng sền sệt, đen ngòm.
“Cháu đã đến muộn, Phi Vũ,” giọng nói của Khang vang lên, trầm đục và khô khốc như tiếng hai mảnh xương cọ xát vào nhau. Lão không quay đầu lại, nhưng dường như mọi chuyển động của Vũ đều nằm trong tầm kiểm soát của lão.
“Dừng lại đi, chú Khang. Dòng họ Trần đã trả đủ rồi. Máu đã chảy đủ rồi,” Vũ nghiến răng, tay anh nắm chặt chiếc thước Lỗ Ban bằng gỗ mun cổ thụ, món bảo vật duy nhất có thể định hình lại phong thủy trong cõi hỗn mang này.
Khang bật cười, tiếng cười khục khặc trong cổ họng nghe rợn người. Lão đứng dậy, cơ thể lão phát ra những tiếng răng rắc của xương cốt bị bẻ gãy và sắp xếp lại. “Trả đủ? Ngươi thì biết gì về sự trường tồn? Tổ tiên chúng ta đã kiến tạo nên một đế chế bằng sự hy sinh vĩ đại. Ngươi muốn phá bỏ nó chỉ vì một chút lòng trắc ẩn rẻ tiền của kẻ hèn nhát sao?”
Lão vung tay, một luồng oán khí màu huyết sát quét ngang qua mặt tháp, khiến những tấm ngói cổ còn sót lại bay tứ tung như những lưỡi dao sắc lẹm. Vũ vội vàng lộn người, núp sau một cột trụ lớn. Anh cảm nhận được rung động từ mạch đất dưới chân. Tháp từ đường này không đơn giản là một kiến trúc cổ, nó được xây theo sơ đồ “Lục Sát Thân Cung”, biến toàn bộ con cháu họ Trần thành những cột thu lôi hút lấy vận rủi của thế gian để đổi lấy tài lộc cho kẻ cầm quyền trận mắt.
“Chú không giữ được nó đâu. Bà Chúa Không Mặt đã trỗi dậy. Chú chỉ là vật tế tiếp theo mà thôi!” Vũ hét lên, tay bắt ấn, dán một đạo bùa bằng máu lên cột trụ chính.
Ngay lập tức, luồng oán khí đen kịt xung quanh Khang bị đẩy lùi một khoảng nhỏ. Gương mặt lão trở nên dữ tợn hơn bao giờ hết. “Bà ta là của ta! Ta đã hiến tế đủ để ngồi vào vị trí của kẻ thống trị bóng tối. Ta sẽ không bao giờ chết thảm như cha ngươi hay anh họ ngươi!”
Khang lao đến với tốc độ không tưởng. Đôi tay gầy guộc của lão biến thành những móng vuốt đen dài, sắc lẹm. Vũ không lùi bước, anh dùng kiến thức kiến trúc của mình để di chuyển theo những góc “Sinh” trong căn phòng chật hẹp của đỉnh tháp. Mỗi bước đi của anh đều tính toán chuẩn xác đến từng milimet, lợi dụng các xà ngang và kèo cột để né tránh đòn tấn công chí tử của Khang.
Cuộc đối đầu diễn ra trong sự cuồng loạn của gió bão. Khang điên cuồng phá hủy mọi thứ xung quanh. Lão đấm sập những bức tường, làm lộ ra bên trong vách tường là hàng nghìn chiếc xương tay của trẻ sơ sinh bị yểm trong vữa. Cảnh tượng kinh hoàng ấy khiến Vũ buồn nôn, nhưng nó càng củng cố quyết tâm trong anh. Đây chính là bí mật của “Bách Nhi Trấn Trạch” mà chú Khang đã cố tình khôi phục lại sau khi anh phá hủy ở Nhà Hạ.
“Vô ích thôi!” Khang gầm lên. “Địa mạch này đã thuộc về ta!”
Lão dùng máu từ hai hốc mắt vẽ lên sàn tháp một vòng tròn tế đàn. Không gian xung quanh bắt đầu biến dạng. Phi Vũ cảm thấy mặt đất dưới chân như biến thành vũng lầy đen ngòm, kéo anh xuống vực thẳm của sự điên loạn. Vết bớt nhện đỏ sau gáy anh đột nhiên cựa quậy mãnh liệt, một chân nhện thực sự đã trồi lên khỏi bề mặt da, đâm vào gáy anh đau đớn đến tận xương tủy.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, hình ảnh người cha quá cố và tiếng khóc của Linh Chi hiện lên trong tâm trí Vũ. Anh hiểu rằng, để đánh bại cái ác cực đại, anh không thể chỉ dùng bùa chú của cụ Mười hay sức mạnh tâm linh. Anh phải dùng chính nghề nghiệp của mình – sự cân bằng của kiến trúc.
“Hành lang u hồn… Xà ngang ép đỉnh… Cửa đối cửa…” Vũ lẩm bẩm những thuật ngữ phong thủy hung hiểm nhất mà ngôi nhà này đang sở hữu. Anh nhận ra Khang đang đứng đúng vào vị trí “Tuyệt Mệnh” – nơi hội tụ của mọi sự chết chóc trong tòa tháp nếu cấu trúc bị thay đổi nhẹ.
Vũ rút chiếc la bàn cổ ra, xoay mạnh kim chỉ về hướng Bắc. Anh dồn toàn bộ sức lực, ném chiếc thước Lỗ Ban vào khớp nối quan trọng nhất giữa kèo chính và xà gồ đỉnh tháp – “Trục Xương Sống” của linh hồn ngôi nhà.
*Rắc!*
Một tiếng động khô khốc vang lên. Toàn bộ đỉnh tháp rùng mình một cái rồi bắt đầu nghiêng dần về một phía. Trận pháp của Khang bị gián đoạn. Luồng oán khí mà lão đang điều khiển quay lại phản phệ chính chủ nhân của nó.
“Không! Chuyện này không thể nào!” Khang rú lên đau đớn khi những linh hồn trẻ sơ sinh thoát ra khỏi vách tường bắt đầu bám lấy lão, cào cấu da thịt lão như muốn đòi lại món nợ truyền đời.
Giữa luồng sáng hỗn loạn của đỏ và đen, Bà Chúa Không Mặt đột ngột xuất hiện ngay sau lưng Khang. Bà ta cao lớn, uy nghiêm và rùng rợn trong bộ váy cưới rách nát thấm đẫm máu. Bà ta không có mặt, nhưng Vũ cảm nhận được một sự căm hận sâu thẳm phát ra từ thực thể ấy. Một bàn tay tái nhợt, dài ngoằng của bà ta đặt nhẹ lên vai Khang.
Chỉ một cái chạm ấy, toàn bộ sức mạnh quỷ hóa của Khang tan biến. Lão co rúm lại, trở về hình hài một ông già nhăn nheo, tội nghiệp. Khang nhìn Vũ, đôi hốc mắt đen sì dường như lộ ra sự sợ hãi cùng cực.
“Phi Vũ… cứu chú… chú… không muốn chết…”
Nhưng lời cầu xin ấy đã quá muộn màng. Bà Chúa Không Mặt không để cho kẻ tham lam có thêm một giây phút nào nữa. Bà ta kéo Khang lùi vào bóng tối của hầm mộ vô hình đang mở ra ngay trên đỉnh tháp. Tiếng la hét của Trần Vĩnh Khang nhỏ dần rồi tắt hẳn, để lại một sự im lặng rợn người.
Tòa tháp bắt đầu đổ sập hoàn toàn. Phi Vũ đứng giữa tàn tích, nhìn về phía Bà Chúa Không Mặt. Thực thể ấy nghiêng cái đầu phẳng lì về phía anh. Trong một tích tắc, Vũ thấy hình bóng của cô gái trẻ đẹp năm xưa hiện lên, u sầu và nhẹ nhõm.
“Cảm ơn…”
Tiếng thì thầm ấy thoảng qua tai Vũ như gió xuân. Bà ta tan biến vào màn đêm, kéo theo mọi oán lực đã giam cầm dòng họ Trần suốt trăm năm qua.
Khi tháp từ đường sụp đổ trong một đám bụi mù mịt, Phi Vũ thấy mình rơi tự do giữa không trung. Nhưng kỳ lạ thay, anh không thấy sợ hãi. Cảm giác nhức nhối sau gáy đột ngột biến mất. Vết bớt nhện đỏ rụng xuống như một lớp vảy chết, tan thành bụi cám trong gió.
Mặt trời bắt đầu ló rạng phía sau núi Gió Hú, hắt những tia sáng đầu tiên xuống làng Cổ Nguyệt. Dưới chân tháp đổ nát, Linh Chi và Cụ Mười đang chạy tới, gương mặt họ lo lắng nhưng rạng ngời dưới ánh bình minh.
Phi Vũ nằm giữa đống gạch vụn, anh nhìn lên bầu trời xanh trong vắt vừa mới được tẩy rửa bởi cơn bão linh hồn. Lời nguyền đã hết. Dòng họ Trần từ nay sẽ không còn sự giàu sang quyền quý từ máu và nước mắt, nhưng họ đã có được thứ quý giá hơn tất cả: Sự tự do.
Tuy nhiên, khi nhìn vào đống đổ nát, Vũ chợt thấy một mầm cây nhỏ bé đang vươn lên từ kẽ đá nơi Bà Chúa Không Mặt biến mất. Đó là một nhánh hoa Bỉ Ngạn trắng – màu của sự tịnh hóa và khởi đầu mới. Nhưng ở sâu trong rễ của nó, vẫn thấp thoáng một vệt chỉ đỏ mong manh.
Anh khẽ mỉm cười nhạt nhẽo. Anh biết, thế giới này luôn cần sự cân bằng. Lời nguyền cũ đã mất, nhưng những bí mật của kiến trúc tâm linh và những giao kèo giữa người và quỷ vẫn luôn tồn tại trong bóng tối, chờ đợi kẻ kế tiếp đủ can đảm… hoặc đủ tham lam để đánh thức chúng.
Trần Phi Vũ đứng dậy, rũ sạch bụi bặm của quá khứ trên áo mình, và bước về phía những người thân yêu. Đỉnh tháp từ đường đã mất, nhưng trong lòng anh, một kiến trúc mới về tương lai vừa được đặt những viên gạch đầu tiên. Một kiến trúc vững chãi hơn bất kỳ dinh thự nào trên thế gian này.