Lời Nguyền Của Dòng HọChương 101: Sấm sét giữa trời quang
CHƯƠNG 101: SẤM SÉT GIỮA TRỜI QUANG
Buổi bình minh trên làng Cổ Nguyệt đẹp một cách hư ảo, như thể một lớp màn sương máu vừa được gột rửa bởi trận mưa linh hồn đêm qua. Trần Phi Vũ đứng lặng im giữa những đống đổ nát của tòa tháp từ đường, nơi từng là biểu tượng cho sự phồn vinh tột đỉnh và cũng là nấm mồ chôn vùi lương tri của chín đời họ Trần. Gió từ thung lũng thổi về, mang theo mùi của đất ẩm, gỗ mục và một chút dư vị tanh nồng của oán khí chưa tan hẳn.
Dưới gáy anh, chỗ vốn là vết bớt nhện đỏ hằn sâu nay chỉ còn lại một cảm giác lành lạnh, trống trải. Huyết Ấn đã rụng, lời nguyền chín đời tưởng như đã chấm dứt theo sự sụp đổ của “Bát Quái Tụ Khí”.
Thế nhưng, trái tim Phi Vũ vẫn không tài nào bình lặng được.
Anh nhìn chăm chằm vào nhánh hoa Bỉ Ngạn trắng muốt vừa đâm chồi từ kẽ đá. Màu trắng của nó thanh khiết đến kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với sự tăm tối xung quanh. Nhưng sâu dưới lớp rễ, sợi chỉ đỏ mỏng manh kia vẫn như một con rắn nhỏ, khẽ cựa quậy mỗi khi có cơn gió thoảng qua. Nó không phải là một tàn tích của lời nguyền, mà giống như một mồi lửa đang chờ đợi để bùng phát trở lại.
“Phi Vũ! Cẩn thận!”
Tiếng hét của Linh Chi vang lên từ phía sau. Đôi mắt âm dương của cô vốn dĩ đang mệt mỏi sau một đêm dài thức trắng, bỗng nhiên co thắt lại, đồng tử dãn rộng như thấy được một thực thể đáng sợ đang giáng xuống từ tầng không.
Cùng lúc đó, cụ Mười, người đang khập khiễng dựa vào chiếc gậy gỗ nam, đột ngột quỳ sụp xuống đất. Gương mặt cụ già nua, đầy những vết nhăn như vỏ cây đại thụ nay chuyển sang màu xám ngoét. Cụ đưa tay bấm quyết, miệng lẩm nhẩm: “Thiên địa biến sắc, phong vân nghịch chuyển… Chẳng lẽ lão tà vẫn chưa chết?”
Phi Vũ ngước mắt nhìn lên. Bầu trời vừa mới rạng đông, xanh ngắt một màu trong vắt không một gợn mây, bỗng nhiên bị một luồng khí đen kịt từ đâu kéo tới, xé toạc không gian. Luồng khí ấy không đến từ mây, mà phát ra từ chính lòng đất dưới chân tòa tháp sụp đổ, rồi lao thẳng lên trời như một cột khói hắc ám.
Không khí xung quanh đặc quánh lại, mang theo một áp lực khủng khiếp khiến lồng ngực Phi Vũ nghẹn đắng. Một âm thanh trầm đục, như tiếng đá nghiền nát xương cốt, vang lên từ phía dưới những tảng đá xanh của từ đường.
“Các ngươi… tưởng rằng… xóa bỏ một giao kèo là có thể rũ bỏ nợ máu sao?”
Tiếng nói vang vọng, ồm ồm như phát ra từ một cõi hầm mộ xa xăm. Phi Vũ rùng mình. Đó là giọng của Trần Vĩnh Khang. Người chú ruột tham lam, tàn ác, kẻ tưởng như đã bị gạch đá đè nát và mất tích trong trận sụp đổ của “Huyết Quang Tỏa Viện”.
Giữa đống đổ nát, những tảng đá khổng lồ bắt đầu rung chuyển. Một bàn tay đẫm máu, đen ngòm vì tà thuật trồi lên khỏi mặt đất, bóp nát nhánh hoa Bỉ Ngạn trắng mà Phi Vũ đang nhìn ngắm. Từ trong lòng đất, một bóng hình méo mó, kinh dị bước ra. Trần Vĩnh Khang nay không còn mang dáng vẻ của một doanh nhân lịch lãm. Nửa gương mặt ông ta đã bị biến dạng, da thịt bong tróc để lộ ra những thớ thịt đỏ hỏn đang bò lểnh nghểnh những con nhện con li ti. Tay phải của ông ta cầm một thứ gì đó bọc trong mảnh da người cũ nát – vật phẩm mà Phi Vũ nhận ra ngay lập tức: “Vương Miện Của Quỷ” đã vỡ vụn nhưng vẫn rỉ ra thứ oán lực màu đen đặc quánh.
“Chưa hết đâu, Phi Vũ ạ…” Vĩnh Khang cười điên dại, đôi mắt đục ngầu không còn tròng trắng. “Giao kèo với Bà Chúa Không Mặt đã tan, nhưng ta đã ký một bản ước mới bằng chính căn cốt của mình. Nếu dòng họ Trần phải tàn, ta sẽ kéo cả cái làng này, cả cái vùng đất này theo cùng!”
Ông ta giơ cao mảnh da người lên trời. Ngay lập tức, luồng khí đen từ trời cao phản hồi ngược lại, tạo thành một cơn lốc xoáy khổng lồ bao quanh đống đổ nát. Những xác người trong từ đường, những hồn ma vất vưởng chưa kịp siêu thoát đêm qua bỗng bị cuốn vào cơn lốc, gào thét đau đớn khi bị nghiền nát để trở thành vật tế cho một trận pháp mới: “Vạn Quỷ Quy Tâm – Thiên Phệ Trận”.
Cụ Mười ho sặc sụa, phun ra một ngụm máu đen: “Nó… nó muốn mở cổng địa phủ ngay giữa ban ngày! Vũ… dùng đoản kiếm… không kịp nữa rồi…”
Phi Vũ cắn răng, anh cảm nhận được áp lực của trận pháp đang vắt kiệt linh lực trong cơ thể mình. Anh đưa tay chạm vào chuôi đoản kiếm Trấn Hồn bên hông, nhưng nhận ra luồng oán khí của Vĩnh Khang quá mạnh, nó đang phủ lên đoản kiếm một lớp sương mù chết chóc khiến thanh kiếm không thể tuốt khỏi vỏ.
Đúng lúc này, trên đỉnh đầu họ, bầu trời quang đãng không một gợn mây bỗng nhiên phát ra những tiếng nổ đì đùng trầm uất. Không phải tiếng sấm bình thường. Đó là âm thanh của thiên không đang giận dữ trước sự ngạo mạn của tà thuật nghịch thiên.
*Đoàng!*
Một tia sét trắng lòa, nhanh như một mũi tên thần thoại, xé toạc màn sương đen trên đỉnh lốc xoáy. Sức mạnh của nó khủng khiếp đến mức khiến cả ngọn núi Gió Hú phải rùng mình.
“Sấm sét giữa trời quang?” Linh Chi kêu lên, đôi mắt cô rực sáng một tia hy vọng. “Anh Vũ, là Thiên Lôi! Trời đất không dung thứ cho tà sư!”
Trần Vĩnh Khang ngước lên, gương mặt biến dạng của ông ta lộ rõ vẻ kinh hoàng. Ông ta không ngờ rằng sự cuồng vọng của mình lại đánh thức sự trừng phạt cao nhất của tự nhiên. “Không thể nào! Ta đã trấn yểm long mạch, thiên địa không thể nhìn thấu nơi này!”
“Ông nhầm rồi chú Khang,” Phi Vũ gầm lên, vượt qua cơn đau đớn, anh đứng thẳng dậy. Kiến thức kiến trúc trong anh bắt đầu vận hành theo một hướng khác – hướng của sự giải tỏa năng lượng. “Chính vì ngôi nhà này sụp đổ, long mạch của làng Cổ Nguyệt mới được nối lại. Chính ông đã tự tay phá bỏ cái ‘vỏ rùa’ che giấu tội ác của mình. Giờ đây, ông đứng giữa trời, trần trụi dưới công lý!”
Phi Vũ dùng hết sức lực, đâm mạnh đôi bàn tay vẫn còn vương chút máu của Huyết Ấn xuống nền đất nơi rễ của hoa Bỉ Ngạn đang bị giẫm nát. Anh không dùng bùa chú, anh dùng kiến thức về “điểm truyền dẫn”. Anh biến mình thành một cột thu lôi sống, dẫn dắt cơn giận của bầu trời hướng thẳng vào trung tâm tà trận.
“Linh Chi, cụ Mười, lui ra!”
Phi Vũ hét lên. Trên không trung, những đám mây tím ngắt bỗng nhiên hội tụ lại, tạo thành một vòng xoáy điện trường khổng lồ ngay phía trên đầu anh và Vĩnh Khang. Ánh sáng chói lòa khiến vạn vật quanh làng Cổ Nguyệt chìm vào một màu trắng lạnh lẽo.
Vĩnh Khang điên cuồng vung mảnh da người, cố gắng điều khiển oán khí để chống đỡ. Nhưng thiên lôi là khắc tinh của mọi loại âm tà. Mỗi tia chớp giáng xuống là một lần oán lực đen kịt bị thiêu cháy, tan biến như tuyết gặp lửa.
*Oàng! Oàng! Oàng!*
Ba tiếng sét liên tiếp giáng xuống.
Tiếng sét thứ nhất đập tan “Thiên Phệ Trận”, đánh bật Trần Vĩnh Khang văng xa hàng chục mét. Mảnh da người trên tay ông ta bùng cháy dữ dội, biến thành những tàn tro rực lửa.
Tiếng sét thứ hai đánh trúng đống đổ nát của tòa tháp, thiêu rụi hoàn toàn những tàn tích cuối cùng của tà thuật trấn yểm chín đời. Mặt đất nứt toác, nuốt chửng những vật phẩm u ám của họ Trần vào sâu trong lòng đại địa để phong ấn mãi mãi.
Và tiếng sét thứ ba… là tiếng sét của sự phán xét cuối cùng.
Phi Vũ đứng giữa luồng điện trường cuồng bạo, nhưng kỳ diệu thay, anh không bị thương hại. Ngược lại, luồng chính khí từ thiên nhiên như đang gột rửa mọi uế tạp trong cơ thể anh. Anh nhìn thấy luồng sét ấy tụ lại thành một cột sáng rực rỡ, lao thẳng vào Trần Vĩnh Khang – lúc này đang cố bò dậy trong tuyệt vọng.
“KHÔNGGG!”
Tiếng gào thét của Vĩnh Khang vang vọng khắp làng, rồi lịm dần trong âm thanh gầm thét của sấm sét. Thân xác bị quỷ hóa của ông ta bị luồng thiên lôi đánh trúng, bốc cháy thành một ngọn đuốc xanh biếc. Trong tích tắc trước khi tan thành tro bụi, người ta thấy bóng hình của một kẻ tham vọng đang tan rã, để lại sau lưng là những linh hồn nạn nhân của dòng họ Trần được giải thoát khỏi sự kìm kẹp, hóa thành những đốm sáng trắng bay vút lên trời cao.
Trận sấm sét diễn ra chỉ trong vài phút, nhưng tưởng như cả một thế kỷ của tội ác vừa bị xóa sổ.
Khi tia sét cuối cùng tan biến, bầu trời làng Cổ Nguyệt lại trở về vẻ xanh trong vốn có. Nắng vàng rót xuống dịu dàng như chưa từng có cuộc chiến sinh tử nào vừa xảy ra.
Phi Vũ quỵ xuống, hơi thở dồn dập. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi, mái tóc khét mùi điện tích. Linh Chi lao tới ôm chầm lấy anh, nước mắt dàn dụa. Cụ Mười đứng dậy, run rẩy nhìn về phía bãi tro tàn nơi Trần Vĩnh Khang từng đứng.
“Hết rồi… Hết thật rồi…” Cụ lẩm bẩm, giọng lạc đi vì xúc động. “Trời cao có mắt, lôi đình giáng xuống chính là lúc nhân quả tận cùng.”
Dưới chân Phi Vũ, từ trong đống tro tàn của sự tàn ác, nhánh hoa Bỉ Ngạn trắng ban nãy đã bị dẫm nát nay thần kỳ thay lại nhú lên một mầm non mới xanh biếc. Lần này, bên dưới gốc rễ của nó hoàn toàn sạch sẽ, không còn bóng dáng của sợi chỉ đỏ hay bất kỳ lời nguyền nào nữa.
Phi Vũ ngước nhìn về hướng ngôi làng. Ở đó, anh thấy bóng dáng đại úy Huy cùng đội cảnh sát đang tiến về phía này. Huy nhìn đống đổ nát với vẻ mặt phức tạp, nhưng cuối cùng anh ta tháo mũ ra, cúi đầu mặc niệm cho một trang sử tối tăm vừa được khép lại bằng sức mạnh của công lý và thiên địa.
Tuy nhiên, khi sự yên bình vừa trở lại, Phi Vũ chợt thấy một vệt ánh sáng nhỏ lóe lên từ nơi Trần Vĩnh Khang tan biến. Anh tiến lại gần và nhặt lên một mảnh đồng cổ đã bị cháy sém, chỉ còn lại một nửa. Trên đó khắc hai chữ mờ nhạt: “Bắc Bộ…”.
Cụ Mười nheo mắt nhìn mảnh đồng, rồi nhìn Phi Vũ với ánh mắt thâm trầm đầy lo ngại: “Trần Vĩnh Khang chỉ là một mắt xích nhỏ thôi, Vũ ạ. Lời nguyền họ Trần đã hết, nhưng những kẻ nuôi dưỡng những lời nguyền ấy trong giới tà thuật phương Bắc vẫn còn đó. Trận sét vừa rồi đã đánh động tới chúng.”
Phi Vũ siết chặt mảnh đồng trong tay. Ánh mắt anh không còn sự mệt mỏi hay sợ hãi, mà thay vào đó là một sự kiên định chưa từng có.
“Dù chúng là ai, dù lời nguyền tiếp theo là gì, cháu sẽ kiến thiết lại một trật tự mới,” anh nói, giọng đanh thép. “Không ai được phép dùng kiến trúc tâm linh để xích xiềng sinh mạng thêm một lần nào nữa.”
Gió lại thổi qua làng Cổ Nguyệt, lần này không còn mùi oán hận, chỉ còn mùi của sự sống mới bắt đầu nảy mầm từ trong đống tro tàn. Cuộc hành trình của một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ nay đã rẽ sang một chương hoàn toàn khác: Kiến trúc sư của vận mệnh.
Hết chương 101.