Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 102: Sự mất tích của Cụ Mười

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:46:52 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 102: SỰ MẤT TÍCH CỦA CỤ MƯỜI**

Làng Cổ Nguyệt buổi sớm hôm ấy chìm trong một màn sương bạc lạnh lẽo. Những dải mây mù từ phía sông Hắc Thủy lừng lững bò vào tận ngõ ngách, bao trùm lấy những mái ngói rêu phong và cả đống đổ nát còn sót lại của dinh thự họ Trần. Mùi khét của trận hỏa hoạn đêm qua vẫn còn lẩn khuất, nhưng không còn khiến người ta ngạt thở vì oán khí. Thay vào đó, bầu không khí mang một vẻ thanh khiết đến lạ kỳ, giống như một người vừa trải qua cơn bạo bệnh, dù yếu ớt nhưng tâm hồn đã nhẹ bẫng.

Trần Phi Vũ đứng trước hiên căn nhà nhỏ của Cụ Mười, ngay cạnh chân từ đường dòng họ. Sau một đêm thức trắng cùng Đại úy Huy và đội điều tra tại hiện trường, khuôn mặt anh hốc hác, đôi mắt hằn lên những tia máu nhưng thần thái lại cực kỳ minh mẫn. Trên tay anh, mảnh đồng cổ khắc hai chữ “Bắc Bộ” lạnh buốt, như một lời nhắc nhở rằng sóng gió chỉ vừa tạm lặng chứ chưa hề tan biến.

“Cụ Mười ơi? Cháu mang chút cháo nóng qua cho cụ đây.”

Phi Vũ khẽ gọi, giọng anh hơi khàn. Không có tiếng đáp lại. Thông thường, cụ Mười là người tỉnh ngủ nhất vùng này. Chỉ cần một bước chân chạm vào sỏi ngoài sân, cụ đã thức giấc và càu nhàu về việc đám trẻ làm phiền sự thanh tịnh của người già. Nhưng sáng nay, gian nhà im lìm đến đáng sợ.

Phi Vũ đẩy cửa bước vào. Cánh cửa gỗ cũ kỹ rít lên một tiếng khô khốc trong không gian tĩnh mịch.

Gian phòng nhỏ của cụ Mười vẫn bài trí như mọi khi: một chiếc phản gỗ nâu bóng, chiếc bàn nhỏ đầy những mẩu nến tàn, những thúng thuốc nam khô thoang thoảng mùi ngải cứu và bồ kết. Một bộ đồ trà gốm mộc nằm im trên bàn, nước trong tống trà đã nguội ngắt nhưng sắc trà vẫn còn trong, cho thấy chủ nhân của nó chỉ mới rời đi không lâu.

Tuy nhiên, có điều gì đó không ổn. Phi Vũ, với bản năng của một kiến trúc sư nhạy cảm với từng sự xê dịch trong không gian, lập tức nhận ra điểm bất thường.

Chiếc gương đồng bát quái vốn treo trước cửa chính giờ đã biến mất. Thanh đoản kiếm Trấn Hồn mà cụ trao cho anh đêm qua đã hoàn thành sứ mệnh, nhưng bộ đồ pháp khí của cụ – những lá bùa vàng rực và chiếc chuông đồng gọi hồn – cũng không còn thấy đâu.

“Cụ Mười?”

Anh tiến về phía chiếc phản gỗ. Trên chiếc gối mây của cụ, thay vì hơi ấm của người già, chỉ còn lại một tờ giấy bản cũ kỹ được đè dưới một chiếc la bàn phong thủy bằng gỗ đào cổ thụ.

Phi Vũ run rẩy cầm tờ giấy lên. Nét chữ của cụ Mười như rồng bay phượng múa nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi của một kẻ đã gánh vác nghiệp chướng thay người khác suốt nửa đời:

*”Nghiệp dòng họ Trần đã tận, nhưng nợ dòng họ Lê ta chưa tan. Vũ à, con chim nhỏ đã thoát khỏi lồng thì phải tự tập bay giữa trời bão. Mảnh đồng con cầm trong tay là chìa khóa của một cánh cửa mục nát khác. Đừng tìm lão. Khi nào duyên khởi, ta lại tương phùng. Nhớ lấy: Tâm chính thì kiến trúc thành đền đài, tâm tà thì nhà cao cửa rộng cũng chỉ là nấm mồ xanh.”*

Bên dưới bức thư, cụ không ký tên, mà chỉ để lại một dấu ấn bằng máu khô, hình dáng giống hệt một mắt xích đã bị chặt đứt.

Đúng lúc đó, từ phía cửa có tiếng bước chân dồn dập. Trần Linh Chi chạy vào, mặt mũi tái mét. Cô không còn đeo chiếc kính râm thường ngày nữa vì đôi mắt âm dương đã mờ đi kể từ khi lời nguyền biến mất, nhưng sự nhạy cảm với âm khí của cô vẫn còn rất mạnh.

“Anh Vũ! Cụ đâu rồi? Em vừa đi vòng quanh từ đường, em… em không thấy hơi thở của cụ ở đâu cả.”

Linh Chi khựng lại khi nhìn thấy tờ giấy trên tay Phi Vũ. Cô lao tới, đọc lướt qua rồi sụp xuống chiếc ghế tre, hai tay bám chặt vào mép bàn đến trắng bệch.

“Tại sao chứ? Chúng ta đã chiến thắng rồi mà? Tại sao cụ lại bỏ đi vào lúc này?”

Phi Vũ hít một hơi thật sâu để giữ vững bình tĩnh. Anh bước lại gần em họ, đặt tay lên vai cô, cố gắng truyền đi một chút hơi ấm ít ỏi.

“Cụ không phải bỏ đi, Linh Chi à. Cụ chỉ đang hoàn trả một lời hứa khác. Anh đã quên mất, cụ Mười không mang họ Trần. Cụ là hậu duệ của người thầy pháp năm xưa, người đã vì lòng tham của tổ tiên chúng ta mà lầm đường lạc lối. Suốt bấy nhiêu năm qua, cụ ở lại cái làng Cổ Nguyệt hẻo lánh này không phải để hưởng lộc, mà là để canh chừng cái xác sống mang tên lời nguyền ấy.”

Phi Vũ nhìn ra khung cửa sổ, nơi sương mù đang dần tan, để lộ ra những mầm cây non nhú lên giữa lớp tro đen của dinh thự.

“Giờ lời nguyền đã hết, nghĩa vụ canh giữ của cụ cũng chấm dứt. Cụ phải đi giải quyết cái nợ máu của chính dòng họ cụ – những tà sư đã vô tình hoặc cố ý dung túng cho cái ác tồn tại.”

“Nhưng còn mảnh đồng này?” Linh Chi chỉ tay vào mảnh kim loại Phi Vũ đang nắm chặt. “Huy nói anh ấy đã tìm thấy dấu vết của một tổ chức ngầm chuyên thu mua các cổ vật trấn yểm tại vùng biên giới phía Bắc. Nếu cụ Mười cũng liên quan đến họ…”

Phi Vũ lắc đầu: “Cụ không liên quan đến họ theo kiểu đồng phạm. Cụ là người đang trốn chạy hoặc đang ngăn chặn họ. Em không thấy sao? Trần Vĩnh Khang dù độc ác nhưng lão cũng chỉ là một quân cờ. Lão lấy đâu ra tà thuật thâm sâu đến mức biến cả một dinh thự thành một lò luyện ngục nếu không có kẻ đứng sau chỉ điểm? Hai chữ ‘Bắc Bộ’ trên mảnh đồng này chính là chỉ về nguồn gốc của những kẻ đã cung cấp bản vẽ da người cho lão.”

Đúng lúc này, bóng dáng cao lớn của Đại úy Huy xuất hiện bên ngoài sân. Anh mặc thường phục, nhưng phong thái của một sĩ quan cảnh sát điều tra vẫn không lẫn đi đâu được. Huy bước vào, nhìn căn phòng trống rỗng với một sự bình thản đáng ngạc nhiên.

“Cụ ấy đi rồi à?” Huy hỏi, giọng trầm đục.

“Anh không ngạc nhiên sao?” Phi Vũ nhìn Huy.

Huy rút trong túi áo ra một chiếc bao thuốc lá nhưng rồi lại cất đi vì nhớ ra mình đang ở trong không gian của cụ Mười. Anh thở dài:

“Sáng nay lúc tôi kiểm tra danh sách những người sơ tán và nạn nhân, tôi đã lờ mờ đoán ra. Có một điều mà tôi chưa nói với cậu, Phi Vũ. Trong quá trình khám nghiệm hiện trường vụ cháy ở tầng áp mái, chúng tôi tìm thấy một lối đi bí mật thông ra phía sau đồi. Ở đó có dấu chân của một người già, nhưng kỳ lạ ở chỗ… dấu chân ấy càng đi xa càng nhẹ dần, rồi biến mất hoàn toàn ngay trước một phiến đá lớn có khắc phù chú. Không có dấu hiệu của một vụ bắt cóc. Giống như người đó chỉ đơn giản là tan biến vào không trung vậy.”

Phi Vũ siết chặt bức thư trong tay. Anh nhớ lại đêm qua, khi những luồng lôi đình giáng xuống đầu Trần Vĩnh Khang, ánh mắt của cụ Mười không phải là sự hả hê, mà là một sự nhẹ nhõm đến đau đớn. Có lẽ cụ đã chuẩn bị cho sự biến mất này từ lâu.

“Huy này,” Phi Vũ đột ngột lên tiếng. “Số hình nhân thế mạng mà chúng ta tìm thấy trong căn phòng áp mái… kết quả giám định sao rồi?”

Nét mặt Huy đanh lại, sự chính trực vốn có của anh bị thay thế bởi một chút ưu tư: “Tổng cộng 217 hình nhân. Mỗi cái đều được khâu bên trong một mẩu xương người thật và một mảnh giấy ghi bát tự của những đứa trẻ họ Trần đã qua đời sớm trong suốt một thế kỷ qua. Cậu nói đúng, đây là một hệ thống nuôi mạng cực lớn. Nhưng có một chi tiết đáng sợ hơn: mười cái hình nhân cuối cùng chưa được hoàn thiện, và bát tự ghi trên đó… không phải họ Trần.”

Phi Vũ nhướng mày: “Ý anh là gì?”

“Đó là bát tự của những đứa trẻ mang dòng máu của các thầy pháp Chánh đạo tại các tỉnh phía Bắc,” Huy hạ thấp giọng. “Có kẻ đang săn lùng những người như cụ Mười để ‘nuôi’ một loại lời nguyền mới. Trần Vĩnh Khang chỉ là kẻ cung cấp kinh phí và địa điểm để thực hiện các nghi thức ấy thôi. Giờ lão chết rồi, dinh thự đã sập, kẻ đứng sau chắc chắn sẽ lộ diện vì chúng bị đứt mất nguồn cung cấp linh lực.”

Phi Vũ chợt thấy sống lưng mình lạnh buốt. Anh nhìn xuống lòng bàn tay, nơi vết bớt nhện đỏ nay đã để lại một vết sẹo nhỏ màu trắng hình đóa sen. Anh không còn bị nguyền rủa bằng máu, nhưng anh đã bị trói buộc bởi trách nhiệm.

Cụ Mười biến mất không chỉ để giải nợ dòng họ Lê, mà là để bảo vệ anh. Cụ biết những kẻ đó sẽ sớm tìm đến kẻ duy nhất còn sống sót và hiểu rõ cấu trúc của trận pháp bát quái ngược này. Cụ mang theo toàn bộ pháp khí, toàn bộ dấu vết âm khí của dòng họ Trần đi, nhằm dẫn dụ kẻ địch về phía mình, tạo ra một bức bình phong chắn cho Phi Vũ có thời gian hồi phục.

“Con chim nhỏ phải tự tập bay giữa trời bão…” Phi Vũ thì thầm nhắc lại lời trong thư.

Anh đứng dậy, đi đến góc phòng, nơi cụ Mười vẫn thường dùng để phơi thuốc. Anh lấy một chiếc hộp gỗ sưa, bỏ mảnh đồng, bức thư và cả chiếc la bàn của cụ vào trong.

“Linh Chi, từ ngày mai, em hãy thu xếp đồ đạc. Chúng ta sẽ rời làng Cổ Nguyệt.”

Linh Chi ngạc nhiên: “Anh định đi đâu? Ngôi nhà này, mảnh đất này… giờ đã thuộc về chúng ta mà?”

“Không,” Phi Vũ nhìn về phía ngôi nhà tổ. “Chúng ta không thể ở lại đây và chờ chết như những con kiến trong tổ bị phát hiện. Cụ Mười đã hi sinh sự yên bình của mình để mở ra một con đường. Chúng ta phải tìm ra cái nơi gọi là ‘Bắc Bộ’ trên mảnh đồng này trước khi họ tìm thấy chúng ta. Anh là một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ, đúng không? Vậy thì chúng ta sẽ đi tìm những nơi mà kiến trúc bị méo mó bởi tà thuật, tìm những nơi mà tâm linh đang bị dùng để xích xiềng con người. Đó là cách duy nhất để tìm thấy cụ.”

Đại úy Huy gật đầu, vẻ tán thành hiện rõ: “Tôi sẽ xin điều chuyển về tổ điều tra trọng án phụ trách vùng phía Bắc. Có một vài vụ án kỳ lạ liên quan đến các ngôi chùa cổ và từ đường dòng họ ở đó mà cảnh sát địa phương đang đau đầu. Chúng ta sẽ phối hợp.”

Huy bước ra cửa, nhưng khi đi ngang qua Phi Vũ, anh dừng lại một chút, khẽ nói: “Cậu phải cẩn thận. Mất đi Cụ Mười, cậu không còn người chỉ dẫn trên ‘lối mòn âm dương’ nữa đâu. Từ nay về sau, mỗi bước đi của cậu đều có thể là một cái bẫy phong thủy.”

“Tôi biết,” Phi Vũ nhìn theo bóng lưng của Huy. “Nhưng tôi có bản vẽ của riêng mình.”

Khi Huy đã rời đi xa, Phi Vũ mới quay sang nhìn Linh Chi. Cô vẫn đang run rẩy, nỗi sợ hãi về việc thiếu vắng sự bảo bọc của cụ Mười khiến cô mong manh như một cánh hoa bỉ ngạn trước gió.

“Chi này, em còn thấy ‘Bà Chúa Không Mặt’ không?”

Linh Chi nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt cô giờ đây trong veo, không còn dính một chút sương mù nào của cõi âm. Cô lắc đầu nhẹ nhàng:

“Không thấy nữa, anh Vũ. Bà ấy đã đi vào ánh sáng lúc trận lôi đình giáng xuống rồi. Nhưng… có một thứ khác.”

“Thứ gì?”

“Trong góc phòng này,” Linh Chi chỉ vào bóng tối dưới chân chiếc phản gỗ của cụ Mười. “Em thấy một vệt khói xám hình con hạc. Nó không mang theo oán hận, nó mang theo sự mong chờ. Giống như nó đang chờ đợi anh để chỉ đường.”

Phi Vũ nhìn theo ngón tay cô, nhưng anh không thấy gì cả. Đôi mắt kiến trúc sư của anh chỉ thấy những đường nét vật lý thô ráp. Tuy nhiên, trái tim anh cảm nhận được một sự rung động rất nhẹ. Anh biết, đó là một loại “tín hiệu” mà cụ Mười để lại, chỉ dành riêng cho những ai có huyết thống hoặc duyên phận đặc biệt mới cảm thụ được.

Phi Vũ bước tới góc phòng, cúi xuống. Dưới lớp bụi mỏng trên sàn đất nện, anh tìm thấy một vật nhỏ xíu: một con hạc giấy được gấp bằng giấy bản loại cụ thường dùng để viết sớ, nhưng nó được tẩm một loại dầu hương mộc vô cùng thơm.

Anh cầm con hạc lên, cảm nhận được một luồng năng lượng nhỏ nhoi nhưng bền bỉ truyền qua các đầu ngón tay.

“Cảm ơn cụ,” anh thầm nói trong lòng. “Cụ không chỉ để lại la bàn, cụ còn để lại tâm.”

Đêm đó, làng Cổ Nguyệt yên tĩnh hơn bao giờ hết. Không còn tiếng chuông đồng vọng lại từ dinh thự, không còn tiếng khóc oán của những oan hồn bị trấn cốt. Nhưng trên căn gác mái nhỏ của mình, Trần Phi Vũ không ngủ.

Anh trải bản đồ vùng núi phía Bắc ra sàn. Ánh đèn dầu vàng vọt hắt bóng anh lên tường thành một vệt đen cao gầy, cô độc. Phi Vũ dùng chiếc chìa khóa xương – di vật cuối cùng của cha – đặt lên vị trí các địa danh nổi tiếng với những công trình kiến trúc cổ kỳ quái.

Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn… mỗi điểm đến tiềm tàng đều hiện lên với những truyền thuyết về các gia tộc thầy pháp và những ngôi nhà mang hình thái “nhốt hồn đoạt mạng”.

Cụ Mười biến mất, lấy đi toàn bộ sự tự tin của Phi Vũ về một tương lai bình yên. Anh vốn định sau khi hóa giải lời nguyền sẽ quay lại với nghề thiết kế những ngôi biệt thự hiện đại, sang trọng tại thủ đô. Nhưng mảnh đồng cổ và sự mất tích bí ẩn này đã kéo anh trở lại thực tại tàn khốc: Thế giới linh dị không chỉ nằm ở một ngôi làng hẻo lánh, nó đang hiện hữu ở khắp nơi, núp bóng dưới những công trình nguy nga hoặc những hầm mộ bị lãng quên.

Anh chợt nhớ lại một câu nói của cha mình trong cuốn nhật ký bị thiêu dở: *”Kẻ thù lớn nhất không phải quỷ dữ, mà là kiến trúc sư đã tạo ra nơi ở cho quỷ.”*

Phi Vũ siết chặt cây bút chì, bắt đầu phác thảo lại sơ đồ của một địa danh mà cụ Mười từng nhắc tới trong một câu chuyện lúc say rượu: “Túy Hồn Cung”. Đó là một khu lăng mộ cổ được xây theo kiến trúc gỗ độc đáo của người Dao đỏ tại vùng núi phía Bắc, tương truyền là nơi tập kết của giới tà sư sau mỗi mùa “gặt lúa” – ám chỉ việc đi thu thập các mảnh hồn phách tinh khiết.

Nếu mảnh đồng này thực sự là của họ, thì cụ Mười có lẽ đã đơn độc đi thẳng tới hang cọp.

“Dòng máu họ Trần không cho phép mình lùi bước nữa,” Phi Vũ tự nhủ.

Ngày hôm sau, làng Cổ Nguyệt tiễn đưa những người con cuối cùng của dòng họ Trần Phi. Đại tá Huy giúp đỡ hai anh em hoàn tất các thủ tục chuyển nhượng quyền sử dụng đất cho quỹ phúc lợi xã hội của làng, biến nền móng cũ của dinh thự thành một công viên tưởng niệm các nạn nhân của hỏa hoạn (thực chất là một cách trấn yểm bề mặt để con người qua lại, mang lại dương khí hóa giải oán khí còn lại trong lòng đất).

Khi chiếc xe cũ nát chở Phi Vũ và Linh Chi lăn bánh ra khỏi cổng làng, Phi Vũ nhìn lại phía ngọn đồi sau từ đường. Qua làn sương sớm, anh thấp thoáng thấy một bóng dáng áo vải, một mắt nhắm nghiền đang đứng dựa lưng vào một gốc cây già, tay cầm ống tẩu thuốc lạnh lẽo nhìn theo.

Phi Vũ giật mình, vội vàng dụi mắt. Bóng dáng đó đã biến mất, chỉ còn lại làn gió lay động những tán lá rừng già.

Cụ vẫn ở đó… hay cụ đang ở phía trước?

“Linh Chi, chúng ta đi thôi,” Phi Vũ nói, đôi mắt anh rực sáng trong ánh bình minh đang lên. “Chương này khép lại, nhưng một cuốn sách mới chỉ vừa bắt đầu.”

Chiếc xe khuất dần trên con đường mòn, để lại làng Cổ Nguyệt trở về với vẻ hoang sơ, yên bình của nó sau hơn một trăm năm bị giam cầm trong những giao kèo đẫm máu. Nhưng trong vali của người kiến trúc sư trẻ tuổi ấy, chiếc la bàn phong thủy bằng gỗ đào cổ của cụ Mười bắt đầu quay liên tục, kim chỉ nam không hướng về phương Nam theo lẽ thường, mà quay về hướng Bắc – nơi những màn sương u ám hơn, những lời nguyền cổ xưa hơn đang chờ đợi những kẻ dám đánh thức chúng.

Mất đi Cụ Mười, Phi Vũ đã thực sự mất đi chiếc khiên che chở duy nhất. Giờ đây, anh chỉ còn thanh đoản kiếm Trấn Hồn đeo ngang hông và khối óc của một kiến trúc sư chuyên về các công trình đã chết. Nhưng có lẽ, chính sự mất mát này mới là lúc “Huyết Kế” trong người anh trỗi dậy theo một cách thức hoàn toàn mới, không phải để hủy hoại, mà để kiến thiết lại công lý cho giới âm dương.

Ở một phương trời xa lạ giữa đại ngàn phía Bắc, nơi một ngôi cổ lâu sừng sững ẩn mình trong khe núi, có một lão già chầm chậm đặt chiếc gương bát quái vừa bị nứt lên bàn gỗ. Lão nhìn về phía Nam, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười kỳ dị.

“Thằng bé đã lên đường rồi. Những kẻ đó… chúng bay chuẩn bị xong chưa?”

Tiếng trả lời không phải của con người, mà là tiếng xì xào của hàng nghìn con nhện đỏ đang bò khắp các bức tường gỗ của lâu đài cổ, tạo nên một thanh âm nghe như tiếng kinh cầu của địa ngục.

Lão già chính là người mà Phi Vũ tìm kiếm, nhưng giờ đây, bóng dáng của người dẫn dắt ấy trông xa lạ và đầy bí ẩn như chính cái tên “Bắc Bộ” khắc trên mảnh đồng cổ vậy. Sự mất tích của cụ Mười, hóa ra mới chỉ là nước cờ đầu tiên trong một trận đại cờ giữa những gia tộc trấn yểm của cả một vùng đất rộng lớn.

Chuyến hành trình của Phi Vũ giờ đây mới chính thức bước vào chương của sự trưởng thành đầy đớn đau. Hết chương 102.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8